Nghịch ThiênChương 748
Cái “tiếng động” mà La Chinh cảm nhận không phải là âm thanh mà đôi tai phàm tục có thể nghe thấy. Đó là một sự rung chuyển của linh hồn, một tiếng gầm gừ vô hình từ tận cùng vũ trụ, một áp lực khủng khiếp đè nặng lên mọi giác quan, mọi tế bào, mọi ý niệm tồn tại của hắn. Vầng hào quang tím sẫm trên đỉnh đầu không còn là một cảnh tượng tĩnh lặng, mà đang cuộn xoáy dữ dội, như một con mắt khổng lồ không chứa bất kỳ cảm xúc nào, đang chậm rãi mở ra, nhìn thẳng vào hắn.
Mảnh vỡ thế giới hoang tàn dưới chân La Chinh bắt đầu rạn nứt sâu hơn, những vết nứt lan ra như mạng nhện, xuyên qua từng phiến đá, từng hạt bụi. Không khí loãng đến mức gần như không có gì để hít thở, nhưng chính sự trống rỗng đó lại càng nhấn chìm hắn vào một vực sâu vô tận của sự cô độc. Đây không phải là một cuộc tấn công vật lý, mà là một sự phủ nhận hoàn toàn sự tồn tại của hắn, một lời tuyên bố hùng hồn từ “Thiên Đạo” rằng hắn chỉ là một hạt bụi, một sai lầm cần được xóa bỏ.
Từng mạch máu trong cơ thể La Chinh căng cứng, như thể muốn vỡ tung. Linh hồn hắn run rẩy dưới sức ép vô hình, nhưng ý chí của hắn, thứ đã tôi luyện qua vô vàn gian nan, vẫn kiên cường như một tảng đá giữa phong ba bão táp. Hắn là một phàm nhân, một kẻ bị ruồng bỏ, nhưng chính điều đó đã tạo nên “Nghịch Đạo” của hắn. Hắn không được sinh ra để cúi đầu trước bất kỳ ai, kể cả “Thiên”.
Một luồng khí tức kỳ dị bắt đầu bốc lên từ đan điền của La Chinh, không phải là linh khí, cũng không phải là nguyên lực thông thường. Đó là sức mạnh của “Nghịch Đạo”, một dòng chảy hỗn loạn nhưng tràn đầy sinh cơ, đối nghịch với mọi quy tắc của vũ trụ. Nó không tuân theo luân hồi, không chịu sự chi phối của nhân quả, nó là sự tự do tuyệt đối, là ý chí không thể bẻ gãy.
“Thiên Đạo” dường như nhận ra sự kháng cự đó. Vầng hào quang tím sẫm đột nhiên co rút lại, rồi bùng nổ ra hàng vạn tia sáng li ti, mỗi tia sáng đều mang theo một ý niệm hủy diệt. Chúng không tấn công La Chinh một cách trực tiếp, mà xuyên qua hắn, lao vào mảnh vỡ thế giới và những vùng không gian xung quanh. Trong khoảnh khắc, hàng loạt thế giới nhỏ bé, những tinh cầu vô danh, những dải thiên hà xa xôi vốn đang yên bình bỗng chốc vặn vẹo, méo mó, rồi tan rã thành cát bụi vũ trụ.
Đây là sự thị uy. “Thiên Đạo” đang cho La Chinh thấy quyền năng của nó, rằng nó có thể dễ dàng xóa sổ bất cứ thứ gì trong tầm mắt. Nó đang muốn bóp nát hy vọng, nghiền nát ý chí phản kháng của hắn, biến hắn thành một con rối vô hồn trước khi cuộc chiến thực sự bắt đầu.
La Chinh nghiến răng. Hắn cảm nhận được hàng tỷ sinh linh vô tội đang tan biến, hàng tỷ câu chuyện đang bị chấm dứt một cách tàn nhẫn. Nỗi đau và sự phẫn nộ bùng cháy trong lồng ngực hắn, nhưng hắn không để nó làm mờ mắt. “Thiên Đạo” muốn hắn quỳ xuống, muốn hắn tuyệt vọng. Nhưng hắn sẽ không. Hắn sẽ biến nỗi đau đó thành sức mạnh, biến sự phẫn nộ đó thành ngọn lửa Nghịch Thiên.
Trong sâu thẳm linh hồn, những sợi dây liên kết mà hắn cảm nhận được từ cuối chương trước bắt đầu sáng lên rõ ràng hơn. Chúng không chỉ là những sợi dây tinh thần, mà là những dòng năng lượng vô hình, vượt qua không gian và thời gian, truyền tải ý chí và sức mạnh. Hắn cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo của vũ trụ. Đó là sự đồng điệu, sự tin tưởng, sự sát cánh của những người bạn, những đồng đội đang cùng hắn đứng lên chống lại định mệnh.
Hắn thấy hình ảnh của Mộc Uyển Thanh, với ánh mắt kiên định và ngọn lửa phượng hoàng đang bùng cháy. Hắn nghe thấy tiếng cười sảng khoái của Tiêu Chiến, cùng với khí tức bá đạo của Hỗn Độn Ma Thể. Hắn cảm nhận được sự tĩnh lặng nhưng thâm sâu của Lạc Yên, cùng với sức mạnh Huyết Mạch Thần Long đang thức tỉnh. Và vô số những linh hồn khác, từ những tông chủ, đế vương đến những dị nhân ẩn mình, tất cả đều đang hướng về một mục tiêu chung: lật đổ trật tự cũ.
Sức mạnh “Nghịch Đạo” trong La Chinh không còn là một dòng chảy đơn lẻ. Nó bắt đầu cộng hưởng với những sợi dây liên kết đó, trở nên mạnh mẽ hơn, cuồng bạo hơn. Một vầng sáng bảy màu rực rỡ bùng lên từ cơ thể hắn, đối chọi trực diện với vầng hào quang tím sẫm của “Thiên Đạo”. Đó không phải là hào quang của Thần linh, mà là ánh sáng của ý chí con người, của sự tự do.
“Ngươi muốn ta tuyệt vọng sao, Thiên Đạo?” La Chinh khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng khắp cõi hư vô, “Ngươi muốn ta quỳ xuống sao? Ngươi đã lầm! Ngươi càng hủy diệt, ta càng thấy rõ sự mục nát của ngươi. Ngươi càng áp bức, ta càng thấy rõ sự bất công của ngươi. Ngươi không phải là chân lý, ngươi chỉ là một xiềng xích!”
Lời tuyên bố của La Chinh như một lời nguyền rủa, như một lời thách thức trực diện nhất. Vầng hào quang tím sẫm của “Thiên Đạo” đột nhiên trở nên cuồng bạo hơn, những tia sáng hủy diệt bắn ra dày đặc hơn, không còn chỉ là thị uy mà bắt đầu nhắm thẳng vào La Chinh. Chúng hội tụ lại, tạo thành một mũi tên ánh sáng khổng lồ, mang theo sức mạnh đủ để xuyên thủng bất kỳ phòng ngự nào, xóa sổ bất kỳ sinh linh nào.
Nhưng La Chinh không tránh. Hắn đứng thẳng tắp, hai tay kết ấn. Năng lượng Nghịch Đạo bảy màu xoáy quanh hắn như một cơn lốc, nuốt chửng mọi ánh sáng tím sẫm. Hắn không còn là một cá thể đơn độc nữa. Hắn là hiện thân của ý chí phản kháng của toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới. Hắn là ngọn cờ của liên minh Nghịch Thiên.
Từ sâu thẳm vũ trụ, những luồng sáng rực rỡ khác bắt đầu xuất hiện. Chúng không phải là những tia sáng hủy diệt của “Thiên Đạo”, mà là những luồng năng lượng sống động, mạnh mẽ, mang theo khí tức của vô số chủng tộc, vô số cảnh giới. Đó là những chiến hạm khổng lồ, những pháp trận di động, những đạo tràng cổ xưa được triệu hồi, đang xé rách không gian, lao thẳng về phía mảnh vỡ thế giới của La Chinh.
Một chiến hạm cổ xưa, được chạm khắc hình rồng phượng uy nghi, xé gió bay tới. Trên boong tàu, Mộc Uyển Thanh đứng đó, mái tóc bay phấp phới, đôi mắt rực lửa phượng hoàng. Nàng giơ tay, một đạo pháp quyết phức tạp được thi triển, tạo ra một lá chắn năng lượng khổng lồ bảo vệ cho La Chinh.
Ngay sau đó, một đạo kiếm khí bá đạo xé toạc màn đêm vũ trụ, chiếu sáng một góc thiên hà. Tiêu Chiến, với thân hình vạm vỡ và đôi mắt rực lửa chiến ý, đứng trên một đỉnh núi trôi nổi, ngọn chiến kiếm trong tay rung lên bần bật, sẵn sàng nghênh đón bất kỳ đòn tấn công nào.
Và rồi, hàng loạt bóng người khác xuất hiện, mỗi người một khí tức, mỗi người một sức mạnh, nhưng tất cả đều hội tụ về một điểm: mảnh vỡ thế giới nơi La Chinh đang đứng. Các tông chủ, các đế vương, những dị nhân đã từng bị “Thiên Đạo” ruồng bỏ hoặc từng phản kháng, giờ đây đều tập hợp lại. Họ là những hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, những dòng chảy bất khuất, giờ đây đang hợp thành một con sóng thần.
“Thiên Đạo” có thể hủy diệt vô số thế giới, có thể bóp nát sự sống của hàng tỷ sinh linh. Nhưng nó không thể bóp nát ý chí của những kẻ dám đứng lên. Nó không thể tiêu diệt hy vọng của những người khao khát tự do.
Vầng hào quang tím sẫm trên cao bắt đầu lan rộng ra, không còn cuộn xoáy một cách thăm dò nữa, mà biến thành một vòng xoáy khổng lồ, bao trùm toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới. Từ trung tâm vòng xoáy, vô số hình ảnh kinh hoàng hiện ra: những thiên binh thiên tướng cổ xưa, những quái vật hỗn độn từ thuở khai thiên, những vị thần linh đã ngủ say hàng triệu năm, tất cả đều được “Thiên Đạo” triệu hồi, thức tỉnh để bảo vệ trật tự của nó.
Trận chiến định đoạt Vạn Giới đã không còn là một dự cảm. Nó đã trở thành hiện thực. La Chinh nhìn những đồng đội đang hội tụ, nhìn lên bầu trời đầy rẫy những kẻ thù hùng mạnh, và một nụ cười rạng rỡ nở trên môi hắn. Hắn không cô độc. Hắn không sợ hãi. Hắn là La Chinh, và hắn sẽ cùng liên minh Nghịch Thiên, lật đổ “Thiên”!
Một làn sóng năng lượng khổng lồ từ “Thiên Đạo” ập xuống, không còn là những mũi tên ánh sáng đơn lẻ, mà là một bức tường năng lượng tím sẫm, muốn nghiền nát tất cả. Nhưng ngay lập tức, một tiếng gầm rống của Thần Long vang vọng, một ngọn lửa phượng hoàng bùng cháy, một đạo kiếm khí xé nát hư không, cùng với vô số thần thông và pháp bảo được thi triển. Liên minh Nghịch Thiên đã sẵn sàng đón nhận đòn đánh đầu tiên của “Thiên Đạo”.
Trận đại chiến, chính thức bùng nổ!