Nghịch ThiênChương 750
Vết nứt không gian khổng lồ do Hỗn Độn Kiếm của La Chinh tạo ra không chỉ nuốt chửng hàng chục luồng sét tím và thiên thạch, mà còn xuyên thẳng qua tầng mây vũ trụ dày đặc, chạm đến một điểm sáng rực rỡ ẩn sâu bên trong. Đó chính là một trong những mạch nguồn năng lượng của Thiên Đạo, nơi ý chí vũ trụ ngưng tụ thành các dòng chảy sức mạnh vô tận. Khi Hỗn Độn Kiếm chém trúng, một tiếng rít chói tai xé rách màng nhĩ, không phải tiếng kim loại va chạm, mà là âm thanh của một thứ gì đó vô hình, vĩ đại đang bị tổn thương.
Toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới như chững lại một khắc. Các vì sao xa xôi bỗng chốc mờ đi, những dải ngân hà quay cuồng như mất phương hướng. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm, trước khi bùng nổ thành cơn thịnh nộ chưa từng có. Từ vết nứt, không còn là những luồng sét hay thiên thạch đơn lẻ, mà là một dòng thác hỗn loạn của năng lượng nguyên thủy, cuồn cuộn đổ xuống. Nó không còn là những đòn công kích có hình thái, mà là bản thân sự phẫn nộ của vũ trụ, muốn xóa sổ mọi sự bất tuân.
La Chinh đứng mũi chịu sào, mái tóc đen tung bay trong luồng áp lực kinh hoàng. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang gào thét, muốn nổ tung. Hỗn Độn Kiếm trong tay rung lên bần bật, như một sinh linh đang phải chống đỡ cả một thế giới. Hắn đã chém vào Thiên Đạo, nhưng Thiên Đạo đáp trả bằng cách nghiền nát ý chí của hắn. Đó là một áp lực không chỉ đến từ sức mạnh vật lý, mà còn là sự đè nén của một trật tự đã tồn tại hàng tỷ năm, một sự phủ nhận hoàn toàn đối với sự tồn tại của hắn.
“Thiên Đạo muốn ta quỳ xuống sao?” La Chinh lẩm bẩm, nụ cười méo mó hiện trên môi. “Không thể nào! Ta là kẻ nghịch thiên!”
Hắn gầm lên, Hỗn Độn Kiếm bỗng chốc chuyển mình, từ thanh kiếm chém phá không gian, nó biến thành một tấm khiên vô hình, cứng rắn chặn đứng dòng thác năng lượng. Nhưng đó không phải là phòng thủ thụ động. Mỗi khi dòng thác va chạm, một phần năng lượng khổng lồ lại bị Hỗn Độn Kiếm hấp thụ, chuyển hóa, rồi bắn ngược trở lại với tốc độ nhanh hơn, mạnh hơn, tạo thành vô số những mũi tên ánh sáng xuyên phá bầu trời, khiến những mạch nguồn năng lượng khác của Thiên Đạo cũng phải rung chuyển.
Xa xa, các cường giả của Liên minh Nghịch Thiên, từ những Tiên Vương, Thần Tôn cho đến những Đại Đế kiệt xuất, đều cảm nhận được áp lực kinh khủng này. Nhiều người đã ngã xuống, cơ thể tan nát trong cơn cuồng nộ của Thiên Đạo. Nhưng không ai lùi bước. Ánh mắt họ dõi theo bóng lưng kiên cường của La Chinh, nguồn hy vọng duy nhất trong cuộc chiến dường như không có hồi kết này.
“Sát!” Một vị Tiên Vương tóc bạc, thân thể đầy vết thương, gầm lên, trường kiếm trong tay hóa thành hàng ngàn đạo kiếm khí, quét sạch đám thiên binh thiên tướng do Thiên Đạo triệu hồi. “Vì tự do! Vì những người đã ngã xuống!”
Bên cạnh ông, một Thần Tôn của tộc Yêu, thân hình khổng lồ như một ngọn núi, vung thiết côn đánh tan một luồng lôi điện khổng lồ, máu tươi phun ra từ khóe miệng, nhưng đôi mắt hắn vẫn rực lửa. “Thiên Đạo muốn chúng ta chết, nhưng chúng ta sẽ cho nó thấy, ý chí của sinh linh không dễ bị bóp nát!”
Lúc này, Thiên Đạo không chỉ tung ra các đòn tấn công vật lý. Một loại sóng âm vô hình, xuyên thẳng vào tâm trí, bắt đầu gieo rắc sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Các chiến binh của Liên minh Nghịch Thiên, ngay cả những người có tu vi cao thâm, cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy trỗi dậy, những hình ảnh về thảm cảnh diệt vong, về sự vô nghĩa của cuộc chiến này liên tục hiện ra trong tâm trí họ. Đó là một cuộc tấn công vào ý chí, vào niềm tin.
“Đừng sợ hãi! Đó là ảo ảnh! Là Thiên Đạo muốn bẻ gãy ý chí của chúng ta!” Một nữ cường giả, Huyễn Ảnh Tiên Tử, gào thét. Nàng thi triển huyễn thuật, dùng chính sức mạnh của mình để chống lại sự xâm nhập tinh thần của Thiên Đạo, nhưng gương mặt nàng cũng tái nhợt, linh lực hao tổn đến mức cực điểm.
La Chinh nhận ra sự nguy hiểm của đòn tấn công tinh thần này. Nếu ý chí của liên minh sụp đổ, dù hắn có mạnh đến đâu cũng không thể một mình chống lại toàn bộ Thiên Đạo. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự rung động của vũ trụ, cảm nhận sự dao động của Thiên Đạo. Hỗn Độn Kiếm vốn là vật phẩm nghịch thiên, nó không chỉ mang theo sức mạnh hủy diệt, mà còn chứa đựng một phần nhỏ của Đại Đạo nguyên thủy, thứ đã tồn tại trước cả khi Thiên Đạo hiện tại được hình thành.
Trong khoảnh khắc đó, La Chinh không còn chỉ là một chiến binh. Hắn là một người thấu hiểu. Hắn nhận ra rằng, Thiên Đạo hiện tại, dù hùng mạnh đến đâu, vẫn chỉ là một *hệ thống* được thiết lập. Và mọi hệ thống đều có những lỗ hổng, những quy tắc có thể bị bẻ cong, hoặc bị lợi dụng.
La Chinh mở mắt, đôi mắt hắn không còn là màu đen của phàm nhân, mà hóa thành một màu xám tro của hỗn độn, sâu thẳm như vũ trụ nguyên thủy. Hắn giơ Hỗn Độn Kiếm lên cao, không phải để chém, mà là để *hấp dẫn*. Từ vết nứt không gian khổng lồ mà hắn đã tạo ra, một loại năng lượng màu đen kịt, không thể nhìn thấy bằng mắt thường, bắt đầu cuộn xoáy. Đó là Hỗn Độn Nguyên Lực, thứ sức mạnh mà Thiên Đạo cố gắng trấn áp và quên lãng.
“Thiên Đạo, ngươi muốn thao túng luân hồi, nhân quả? Ngươi muốn định đoạt số phận? Vậy hãy nếm thử hương vị của sự vô định, của sự hỗn loạn nguyên thủy!” Giọng La Chinh trầm thấp, nhưng vang vọng khắp Vạn Giới, xuyên qua cả những đòn tấn công của Thiên Đạo.
Hỗn Độn Kiếm bắt đầu phát sáng rực rỡ, không phải ánh sáng chói lòa, mà là một thứ ánh sáng u tối, nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Năng lượng hỗn độn từ vết nứt đổ vào Hỗn Độn Kiếm, rồi từ đó, nó không còn là một thanh kiếm, mà biến thành một vòng xoáy khổng lồ, một cổng không gian màu đen sâu thẳm, hút lấy không chỉ các đòn công kích của Thiên Đạo, mà cả những dòng năng lượng duy trì sự tồn tại của Thiên Đạo.
Thiên Đạo như thể bị bóp nghẹt. Dòng thác năng lượng khổng lồ bỗng nhiên yếu đi trông thấy, các luồng sét tím và thiên thạch tan biến giữa không trung. Ngay cả những sóng âm tinh thần cũng bị nuốt chửng, trả lại sự trong lành cho tâm trí các chiến binh. Đó không phải là một chiến thắng hoàn toàn, nhưng là một sự gián đoạn chưa từng có đối với quyền năng tuyệt đối của Thiên Đạo.
Vô số ngôi sao bỗng chốc bùng cháy dữ dội, như những ngọn nến cuối cùng trước khi lụi tàn. Một tiếng gầm rú sâu thẳm, không đến từ bất kỳ sinh vật nào, mà là từ chính vũ trụ, vang vọng khắp nơi. Đó là tiếng gầm của Thiên Đạo, của một ý chí đang bị xâm phạm đến tận gốc rễ.
Trong khoảnh khắc đó, một phần nhỏ của chân tướng Thiên Đạo dường như đã lộ diện. Nó không phải là một thực thể có hình hài, mà là một mạng lưới khổng lồ, vô tận, bao trùm toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới, mỗi ngôi sao, mỗi hành tinh, mỗi sinh linh đều là một phần của nó. Và La Chinh, bằng Hỗn Độn Kiếm và Hỗn Độn Nguyên Lực, đã chém vào một mắt xích quan trọng trong mạng lưới đó, khiến toàn bộ hệ thống phải rung chuyển.
Sức mạnh của Thiên Đạo không suy yếu hoàn toàn, nhưng nó đã bị lung lay. Các đòn công kích trở nên rời rạc hơn, không còn sự ăn khớp tuyệt đối như trước. Đây là cơ hội vàng cho Liên minh Nghịch Thiên.
“Đừng để lỡ cơ hội! Thiên Đạo đang bị suy yếu! Tấn công!” La Chinh gầm lên một tiếng, Hỗn Độn Kiếm lại biến thành thanh kiếm, nhưng lần này, mỗi nhát chém của hắn đều mang theo một luồng Hỗn Độn Nguyên Lực, trực tiếp cắt đứt các kết nối năng lượng của Thiên Đạo, khiến các luồng sức mạnh của nó tan rã trước khi kịp hình thành.
Cuộc chiến chuyển sang một giai đoạn mới. Không còn là sự chống đỡ tuyệt vọng, mà là một cuộc phản công dữ dội. La Chinh đã không chỉ phòng thủ, mà còn tìm ra cách để gây tổn thương đến tận bản nguyên của Thiên Đạo, hé lộ một con đường mới cho cuộc hành trình Nghịch Thiên của hắn.