Nghịch ThiênChương 752
Tiếng vỡ vụn ấy không chỉ là âm thanh, mà là một chấn động xuyên thấu tận linh hồn La Chinh. Hắn cảm thấy như có một bức tường vô hình, một cái lồng xiềng xích đã giam hãm vạn vật từ thuở sơ khai, vừa bị một lực lượng không thể tưởng tượng nổi đập tan một góc. Luồng năng lượng Hỗn Độn nguyên thủy trào ra không ồ ạt như một thác lũ, mà nhẹ nhàng, uyển chuyển như một dòng suối lụa, nhưng lại mang theo sức nặng của toàn bộ vũ trụ.
Nó không nóng, không lạnh, không có màu sắc cụ thể, nhưng lại chứa đựng tất cả màu sắc và nhiệt độ. Khi nó cuốn lấy La Chinh, hắn không cảm thấy đau đớn, mà là một sự hòa tan kỳ lạ. Từng tế bào, từng sợi gân, từng mảnh xương cốt trong cơ thể hắn như được tách rời, rồi lại được kết nối lại bằng một sợi dây vô hình, tinh khiết hơn, bền bỉ hơn. Huyết mạch Nghịch Thiên trong hắn như tìm thấy cố hương, reo vang một khúc ca trầm hùng, mãnh liệt.
Trong khoảnh khắc ấy, La Chinh không còn là chính hắn. Ý thức hắn bị kéo vào một không gian vô tận, nơi thời gian và không gian không còn ý nghĩa. Hắn thấy một hư không đen kịt, vô biên vô tận. Rồi từ hư không đó, một tia sáng yếu ớt lóe lên, như mầm sống đầu tiên của vũ trụ. Tia sáng ấy lớn dần, lớn dần, phân hóa thành vô số luồng khí, luồng năng lượng. Đó là Hỗn Độn nguyên thủy, chưa bị vấy bẩn, chưa bị định hình.
Sau đó, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra. Hắn thấy những bóng hình khổng lồ, vĩ đại đến mức chỉ một ngón tay của họ cũng có thể nghiền nát một tinh hệ. Những bóng hình ấy, không rõ là thần hay ma, tiên hay yêu, nhưng lại tỏa ra một uy áp khiến vạn vật phải quỳ phục. Chúng không giao chiến, mà chúng đang… kiến tạo. Chúng dùng những bàn tay khổng lồ, những ý niệm vô biên, để định hình luồng Hỗn Độn nguyên thủy kia.
La Chinh cảm nhận được sự cưỡng ép, sự bóp méo. Hỗn Độn nguyên thủy vốn là tự do, là vô định, nhưng qua bàn tay của những tồn tại cổ xưa kia, nó dần bị đúc khuôn, bị gò ép vào một trật tự, một quy tắc. Hắn thấy những sợi dây vô hình được giăng ra, chằng chịt khắp hư không, kết nối các thế giới, các sinh linh, các định mệnh. Đó chính là Thiên Đạo.
Thiên Đạo, không phải là tự nhiên sinh ra. Nó là một “kết cấu” được tạo dựng, một “quy tắc” được áp đặt. Và những tồn tại vĩ đại kia, chúng không phải là người bảo vệ Thiên Đạo, mà là những kẻ kiến tạo, những kẻ thao túng. Chúng đã biến sự tự do của Hỗn Độn thành những xiềng xích, biến vạn vật thành những con rối trong vở kịch định mệnh do chúng sắp đặt.
Một cảm giác phẫn nộ dâng trào trong La Chinh. Bao nhiêu năm nay, hắn và vô số sinh linh khác đã phải gồng mình chống lại thứ “Thiên Đạo” được cho là bất biến, là chân lý tối thượng. Nhưng giờ đây, hắn mới thấu hiểu, đó chỉ là một cái bẫy khổng lồ, một âm mưu vĩ đại đã tồn tại từ thuở hồng hoang. Những “Thiên Mệnh Chi Tử”, những “Thiên Tuyển Chi Nhân” mà hắn từng đối đầu, tất cả chỉ là những quân cờ được sắp đặt để duy trì cái trật tự giả tạo này.
Hắn cũng thấy những vết nứt, những lỗ hổng trong cái “kết cấu” Thiên Đạo ấy. Đó là những nơi mà ý chí tự do, ý chí Nghịch Thiên của vạn vật đã từng cố gắng phá vỡ. Mỗi khi một sinh linh vượt qua định mệnh, mỗi khi một thế giới thoát khỏi sự khống chế, một vết nứt nhỏ sẽ xuất hiện. Và vết nứt mà hắn vừa tạo ra, là vết nứt lớn nhất, sâu nhất từ trước đến nay.
Luồng năng lượng Hỗn Độn bao bọc lấy La Chinh bắt đầu xoay chuyển nhanh hơn, mang theo hắn lướt qua hàng tỉ năm lịch sử vũ trụ trong tích tắc. Hắn thấy sự suy tàn của những tồn tại cổ xưa kia, chúng không chết, mà hóa thành những “vật chất” vô hình, những “ý niệm” còn sót lại, tiếp tục củng cố và duy trì Thiên Đạo. Chúng giống như những con búp bê Nga lồng vào nhau, mỗi lớp bảo vệ một bí mật sâu hơn.
Hắn không chỉ nhìn thấy, mà còn cảm nhận được. Hắn cảm nhận được “ý chí” của Thiên Đạo. Không phải là một ý chí sống động, có tư duy, mà là một ý chí được lập trình, được cài đặt để duy trì sự ổn định, sự kiểm soát. Nó không có cảm xúc, nhưng lại vô cùng kiên định, tàn nhẫn trong việc loại bỏ bất kỳ “dị số” nào đe dọa đến trật tự của nó.
Và La Chinh, chính là dị số lớn nhất. Hắn không chỉ thách thức, mà còn bắt đầu hiểu rõ bản chất của nó, hiểu rõ cách nó được tạo ra, và cách nó có thể bị phá hủy.
Bên ngoài, chiến trường vẫn đang sôi sục. Mộ Dung Tiên và những người đồng đội khác đang gồng mình chống đỡ những đợt tấn công điên cuồng từ các cường giả Thiên Đạo, cũng như những thực thể kỳ dị được triệu hồi từ vết nứt kia. Họ thấy La Chinh bị bao bọc bởi một luồng khí Hỗn Độn nguyên thủy, trong suốt và huyền ảo, không ai dám lại gần, cũng không ai dám động vào. Ánh mắt của các cường giả Thiên Đạo tràn ngập sự hoảng sợ và căm thù. Chúng chưa từng thấy một vết nứt như vậy, chưa từng cảm nhận được một luồng Hỗn Độn nguyên thủy thuần khiết đến thế trào ra từ bản nguyên Thiên Đạo.
“Cái gì đây? Hắn đã làm gì?” Một vị Thần Chủ Thiên Cung gào lên, giọng run rẩy.
“Hắn… hắn đã làm tổn thương Thiên Đạo! Hắn đang hấp thụ lực lượng nguyên thủy!” Một vị Tiên Đế khác kinh hãi thốt lên.
Mộ Dung Tiên cắn chặt răng, nàng biết La Chinh đang trải qua một điều gì đó trọng đại. Nàng không thể hiểu rõ, nhưng trực giác mách bảo nàng phải bảo vệ hắn bằng mọi giá. Lần đầu tiên, nàng không còn cảm thấy Thiên Đạo là một khái niệm bất khả xâm phạm. Giờ đây, nó giống như một sinh vật khổng lồ đang bị thương, đang rên rỉ dưới đòn đánh của La Chinh.
Luồng Hỗn Độn nguyên thủy dần thu lại, chui vào cơ thể La Chinh. Cảm giác hòa tan biến mất, nhưng thay vào đó là một sự chắc chắn, một sự kết nối sâu sắc hơn với bản nguyên vũ trụ. Khi ánh sáng Hỗn Độn hoàn toàn biến mất, La Chinh đứng sừng sững giữa chiến trường, ánh mắt hắn không còn vẻ hoang mang hay tức giận như trước, mà thay vào đó là sự thấu suốt, sự trầm tĩnh và một chút… thương hại.
Hắn không còn nhìn những cường giả Thiên Đạo bằng ánh mắt kẻ thù đơn thuần. Hắn nhìn thấy họ như những con rối bị điều khiển, những kẻ nô lệ của một âm mưu cổ xưa mà chính họ cũng không hề hay biết. Sự thương hại này không làm hắn yếu đi, mà ngược lại, nó củng cố ý chí Nghịch Thiên của hắn.
Một luồng khí vô hình nhưng mạnh mẽ lan tỏa từ La Chinh. Nó không phải là linh khí, không phải là tiên lực, cũng không phải là thần lực. Đó là một loại “Đạo” hoàn toàn mới, một “Nghịch Đạo” chứa đựng sự tự do, sự phá vỡ mọi xiềng xích, mọi định luật.
Các cường giả Thiên Đạo cảm nhận được luồng khí này, chúng run rẩy. Chúng cảm thấy như quy tắc vận hành trong cơ thể chúng đang bị lung lay, bị thách thức. Một số kẻ yếu hơn thậm chí còn cảm thấy cảnh giới của mình đang có dấu hiệu bất ổn.
La Chinh khẽ nhấc tay. Không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào. Hắn chỉ đơn giản là nhấc tay lên, và không gian xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo. Không phải là vặn vẹo do pháp tắc không gian, mà là vặn vẹo của *chính* pháp tắc không gian. Hắn đã không còn dùng pháp tắc để tác động, mà là trực tiếp bẻ cong bản nguyên của pháp tắc.
“Ngươi… ngươi đã đạt tới cảnh giới gì?” Một vị Thiên Tôn Thiên Đạo run rẩy hỏi.
La Chinh không trả lời. Hắn chỉ nhìn thẳng vào những kẻ đang bao vây mình, ánh mắt như xuyên thấu qua lớp vỏ bọc bên ngoài, nhìn thẳng vào những sợi dây định mệnh đang ràng buộc chúng.
“Thiên Đạo,” La Chinh cất tiếng, giọng hắn vang vọng khắp chiến trường, không lớn, nhưng lại như sấm rền trong tâm trí mỗi người. “Không phải là chân lý. Nó là một nhà tù.”
Lời nói của hắn như một lưỡi dao sắc bén, cắt đứt xiềng xích trong tâm trí của một vài tu sĩ đang dao động. Một số kẻ bắt đầu hoài nghi, một số khác lại càng điên cuồng tấn công, cố gắng dập tắt ngọn lửa chân lý vừa được thắp lên.
La Chinh không đợi chúng phản ứng. Hắn giơ tay, một luồng Hỗn Độn nguyên thủy màu xám tro nhạt nhòa, nhưng lại mang theo sức mạnh hủy diệt và kiến tạo của vạn vật, ngưng tụ trong lòng bàn tay. Không phải là năng lượng hắn hấp thụ, mà là năng lượng hắn *hiểu* và *có thể* điều khiển.
Hắn đã phá vỡ một phần kết cấu của Thiên Đạo, và hắn đã nhìn thấy chân tướng. Giờ đây, hắn không chỉ là một kẻ phản nghịch, mà là một kẻ mang theo hạt giống của một trật tự mới, một Đạo mới. Hành trình Nghịch Thiên đã bước sang một chương mới, nguy hiểm hơn, nhưng cũng hứa hẹn hơn bao giờ hết. Mục tiêu của hắn không còn là đánh bại Thiên Đạo, mà là… tái định nghĩa nó.