Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 98: Tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài**
**Chương 98: Vạn Niên Nhất Giác, Trà Vị Vị Lương**
Bụi không đóng. Gió không lay.
Trong gian phòng tối giản đến mức chỉ có một chiếc giường tre và một chiếc bàn gỗ thấp, thời gian dường như không phải là một dòng sông chảy trôi, mà là một mặt hồ đóng băng vĩnh cửu.
Ninh Vô Trần mở mắt.
Đôi đồng tử của hắn không mang theo ánh điện xé trời, cũng không có vạn dặm tinh hà rực rỡ thường thấy ở những đại năng thức tỉnh sau kỳ bế quan dài dằng dặc. Đôi mắt ấy chỉ có một sự đờ đẫn nhè nhẹ, giống như một kẻ phàm trần vừa trải qua một giấc ngủ trưa không mộng mị, đầu óc vẫn còn vướng vít chút hơi ấm của chăn gối.
Hắn khẽ động đậy ngón tay trỏ.
Chỉ một cử động rất nhỏ, nhưng toàn bộ thế giới ngoài kia, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi hơn cả một phần vạn chớp mắt, đột ngột ngừng lặng. Tiếng chim hót trên cành liễu ngoài hiên đứt đoạn, lá cây đang rơi giữa không trung khựng lại, ngay cả luân hồi chuyển động phía sau quy tắc của Tiên Trần giới cũng vì cái máy động của ngón tay ấy mà run rẩy kinh hoàng.
Ninh Vô Trần ngồi dậy, tiếng giường tre khẽ rít lên "két" một tiếng thanh thúy. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay trắng trẻo, thon dài, rồi khẽ lẩm bẩm:
– Ngủ hơi lâu thì phải.
Hắn vươn vai một cái. Một cái vươn vai này, nếu là Tiên Đế nào đó thực hiện, hẳn sẽ làm chấn động hư không, sụp đổ trời đất. Nhưng với Ninh Vô Trần, nó bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Không có đạo vận tỏa ra, không có linh khí bùng nổ.
Hắn chậm rãi bước ra khỏi phòng.
Ngoài sân, dưới gốc cây liễu cổ thụ đã rủ lá xanh rì, một bóng người mặc áo xanh lạt đang bận rộn bên bếp lò nhỏ. Khói trà nghi ngút tỏa hương, mùi thơm đắng nhẹ hòa lẫn vị ngọt thanh khiết thấm vào khoang mũi.
Tô Nguyệt Nhi đang cầm quạt nan khẽ phẩy lửa. Thanh trọng kiếm ngày nào giờ được nàng dùng để… kê chân ghế lò, rỉ sét bám đầy trên vỏ kiếm nhưng lại toát ra một thứ khí tức trầm ổn đến đáng sợ. Nàng dường như cảm nhận được điều gì đó, bàn tay đang phẩy quạt bỗng khựng lại.
Nguyệt Nhi quay đầu. Khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò, lười biếng trong bộ đạo bào xám cũ kỹ đứng ở cửa, đôi mắt nàng vốn tĩnh lặng như nước mùa thu bỗng chốc gợn sóng dữ dội.
Vạn năm.
Đối với người tu hành, vạn năm có lẽ chỉ là một lần bế quan. Nhưng với một người hằng ngày chờ đợi bên bếp trà này, mỗi một hơi thở đều là một hạt cát tích tụ thành đại mạc.
Nàng đứng bật dậy, chiếc quạt nan rơi xuống đất. Giọng nàng run rẩy, nhỏ đến mức gần như chỉ là tiếng gió thoảng:
– Công tử… ngài tỉnh rồi.
Ninh Vô Trần gãi gãi đầu, ánh mắt lướt qua gương mặt đã chín chắn hơn nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sùng bái của nàng, rồi liếc nhìn bếp trà đang sôi:
– Trà chưa cạn sao?
Tô Nguyệt Nhi rơm rớm nước mắt, nhưng rồi nàng lại mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ làm cả vùng không gian xám xịt của vùng đất cấm này bừng sáng:
– Vạn năm qua, mỗi ngày Nguyệt Nhi đều pha một ấm, đợi ngài tỉnh dậy. Ấm này… vừa lúc đạt tới độ ngon nhất.
Cạnh đó, một tảng đá xám xịt vốn đang nằm im lìm bỗng nhiên cựa quậy. Một cái đầu rùa già nua, nhăn nheo rụt ra khỏi lớp mai đá, đôi mắt hí nhìn Ninh Vô Trần như nhìn thấy quái thai:
– Tổ sư gia nhà nó chứ… Lão già này bấm ngón tay tính toán, ngài chí ít cũng phải ngủ thêm vài vạn năm nữa mới đủ một chu kỳ "Định Thế". Ngài tỉnh sớm thế này, tiểu nhân biết ăn nói thế nào với đám "cháu chắt" đang quỳ lạy ngoài núi đây?
Lão Quy vươn vai, tiếng xương cốt kêu lên rôm rốp. Trên lưng lão, những rêu xanh và cả những đạo vân thần bí của trời đất đã kết thành một khối nhân quả nồng đậm.
Ninh Vô Trần không đáp, hắn bước tới cạnh bàn đá, tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc. Hắn nâng chén trà lên, hơi nóng phả vào mặt.
– Bên ngoài… sao rồi?
Lão Quy cười khổ, dùng cái chân ngắn cũn của mình gãi gãi cổ:
– Còn sao nữa? Sau cái "chỉ tay" vạn năm trước của ngài, cái lũ Tiên giới kiêu ngạo kia sợ đến mức hồn vía lên mây. Họ chia nhau quản lý thế giới theo phong cách "tối giản" mà ngài yêu cầu. Không đánh nhau to, không phá hủy thiên địa linh mạch. Nhưng mà… vạn năm rồi, lòng người dễ đổi.
Lão Quy chưa nói hết câu, bỗng nhiên không gian phía trên quán trà gợn lên một vòng sóng.
Một áp lực khổng lồ từ trên cao ập xuống, mang theo hào quang chín màu lộng lẫy, kèm theo đó là tiếng nhạc tiên thanh thoát, lôi điện cuồn cuộn bao quanh một cỗ xe kéo bằng cửu long.
Sự xuất hiện này cực kỳ phô trương, tương phản hoàn toàn với sự giản dị của quán trà nhỏ.
Một giọng nói uy nghiêm, chứa đựng sức mạnh quy tắc vang dội cả một vùng trời đất:
– Vùng đất cấm của Tiên Tổ sau vạn năm cuối cùng cũng có dị động. Ta – Đạo Diễn Thiên Tôn của đời thứ bảy, vâng lệnh chúng tiên, tới đây thu hồi "Thiên Đạo Định Ấn". Kẻ hầu hạ bên trong, mau ra nghênh đón!
Tô Nguyệt Nhi cau mày, tay nàng định với lấy thanh trọng kiếm dưới chân lò, nhưng Ninh Vô Trần đã nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng.
Hắn vẫn chưa uống trà, dường như vì nước còn hơi nóng. Hắn ngước mắt nhìn lên bầu trời, nhìn cỗ cửu long xe kéo và gã Thiên Tôn đang đứng trên chín tầng mây với bộ giáp hoàng kim lấp lánh đạo văn.
– Thiên Tôn đời thứ bảy? – Ninh Vô Trần lẩm bẩm – Tên này thích vàng vọt thế, nhìn nhức mắt thật.
Lão Quy chép miệng:
– Đây là "thiên kiêu" mạnh nhất vạn năm qua đấy. Hắn cho rằng ngài đã tọa hóa, hoặc giả đã rời bỏ thế giới này đi vào hư vô rồi. Hắn muốn phá bỏ trật tự cũ, lập lại một thời đại huy hoàng, rực rỡ hơn. Nói trắng ra là… hắn muốn quay lại cái thời phô trương lãng phí đấy mà.
Đạo Diễn Thiên Tôn trên cao dường như thấy bên dưới không ai đáp lời, cảm thấy bị sỉ nhục. Hắn giơ tay lên, một thanh kiếm lấp lánh mười hai màu sắc hiện ra, quy tắc của thế giới quanh hắn bùng nổ như muốn xé rách màng bảo vệ của quán trà.
– Đã quá thời đại của sự im lặng rồi! Thế giới cần hào quang, cần vạn pháp tề minh! Một chỉ định tiên trần? Ha ha, thứ thần thoại cũ kỹ đó, hôm nay sẽ bị ta chém vỡ!
Hắn hạ kiếm.
Thanh kiếm đại diện cho ý chí của một kỷ nguyên mới, mang theo toàn bộ sức mạnh của mười hai loại đạo tắc thượng cổ, giáng xuống như một thiên hà đổ ập. Ánh sáng của nó làm cho vạn vật trong vòng mười vạn dặm quanh quán trà đều trở nên trắng xóa.
Ninh Vô Trần đặt chén trà xuống bàn đá. Tiếng gõ nhẹ giữa chén sứ và mặt đá vang lên khô khốc, nhưng kỳ lạ thay, nó lại lấn át hoàn toàn tiếng nổ ầm ầm của thanh kiếm thần từ trên trời rơi xuống.
Hắn không đứng dậy, thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn thanh kiếm.
Ngón tay trỏ tay phải của Ninh Vô Trần khẽ giơ lên, hướng về phía bầu trời một cách lười biếng.
Không có sức mạnh tuôn trào. Không có hình bóng đại đạo.
Chỉ là một ngón tay đưa ra, đón lấy thanh kiếm khổng lồ kia.
– Định. – Hắn khẽ nói.
Một chữ duy nhất.
Cả thế giới đột ngột rơi vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Thanh thần kiếm mười hai màu đang ở cách đỉnh đầu Ninh Vô Trần chưa đầy một tấc, bỗng nhiên dừng khựng lại. Hào quang lộng lẫy của nó bị hút sạch vào một điểm nhỏ xíu nơi đầu ngón tay của Ninh Vô Trần.
Cỗ cửu long xe kéo, đám tiên binh hùng hậu phía sau, và cả vị Đạo Diễn Thiên Tôn kia nữa… tất cả đều đông cứng như những bức tượng tạc từ đá thô.
Mồ hôi lạnh của Đạo Diễn Thiên Tôn không thể chảy xuống, nhưng trong đáy mắt của hắn, sự kinh hoàng đã lên đến đỉnh điểm. Hắn cảm thấy mình không phải đang đối mặt với một tu sĩ, mà là đang đối mặt với chính Bản Thể của Quy Luật. Mọi đạo hạnh vạn năm hắn tu luyện, dưới một chỉ này, đều giống như những hình vẽ trên cát trước cơn sóng dữ.
Ninh Vô Trần nhếch môi, ngón tay trỏ khẽ gõ nhẹ vào mũi kiếm:
– Ồn ào quá. Ta vừa tỉnh dậy, muốn uống chén trà tĩnh lặng mà cũng khó đến vậy sao?
Hắn lật nhẹ ngón tay trỏ hướng xuống đất.
– Tan đi.
*Rắc…*
Thanh thần kiếm mười hai màu vỡ vụn thành những hạt bụi trắng mịn nhất.
Tiếp theo là cửu long xe kéo, là bộ giáp hoàng kim, là toàn bộ dị tượng rực rỡ trên bầu trời… Tất cả bị một lực lượng vô hình tước đoạt toàn bộ sắc thái, trở nên xám xịt rồi tan biến vào hư không như những làn khói bị gió thổi bạt.
Đạo Diễn Thiên Tôn thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Tu vi, quy tắc, thần hồn của hắn… tất cả đều bị "định" về trạng thái nguyên sơ nhất. Hắn ngã phịch xuống bãi cỏ ngoài quán trà, không còn là vị Thiên Tôn oai trấn bát hoang, mà chỉ là một nam tử trung niên với hơi thở dồn dập, sắc mặt trắng bệch vì sợ hãi.
Ninh Vô Trần thu tay lại, vẻ lười biếng vẫn không hề giảm bớt. Hắn cầm chén trà đã nguội bớt, hớp một ngụm.
– Vị vẫn thế. Nguyệt Nhi, trà của ngươi càng lúc càng thuần túy.
Tô Nguyệt Nhi nhìn gã Thiên Tôn đang run rẩy bên ngoài, lại nhìn vẻ thản nhiên của chủ nhân mình, nụ cười trên môi càng thêm dịu dàng:
– Công tử thích là tốt rồi. Ngài vừa tỉnh, có muốn đi dạo xem thế gian vạn năm này đã trở nên như thế nào không?
Ninh Vô Trần đặt chén trà xuống, nhìn ra xa ngoài ranh giới của quán trà. Ở đó, quy tắc của hắn vẫn đang vận hành một cách hoàn hảo, giữ cho cả thế giới này một sự cân bằng vi diệu. Tuy nhiên, vạn năm qua đi, rêu xanh phủ lên những vết tích cũ, những gương mặt mới đã mọc lên, và những tham vọng cũ dường như lại bắt đầu rục rịch.
– Đi dạo sao? Phiền phức lắm. – Ninh Vô Trần đứng dậy, bước ra phía cây liễu.
Hắn vói tay bẻ một cành liễu nhỏ, rồi quay sang nhìn Lão Quy:
– Lão già, đi thôi. Ngủ lâu quá, khớp xương cũng cứng rồi. Đi xem xem cái đám tự xưng là "đại diện Thiên Đạo" ngoài kia, có kẻ nào còn nhớ đạo lý "tối giản" mà ta dạy không.
Lão Quy thở dài, thu mình lại nhỏ xíu bằng lòng bàn tay, leo lên vai Ninh Vô Trần ngồi chễm chệ:
– Được thôi, Tổ sư gia muốn đi du ngoạn, lão già này đành hy sinh bộ xương già này vậy. Chỉ sợ ngài đi một vòng, Tiên giới lại chẳng còn ai dám ngẩng đầu.
Ninh Vô Trần không nói gì, hắn chậm rãi bước ra khỏi cổng quán trà.
Mỗi bước chân của hắn dường như bước qua cả ngàn dặm không gian. Quy tắc của thế giới này tự động dãn ra, chào đón chủ nhân đích thực của nó trở lại.
Tô Nguyệt Nhi dập tắt lửa bếp trà, đeo lên vai thanh trọng kiếm đã sạch bóng rỉ sét chỉ sau một cái vuốt tay của nàng. Nàng bước theo sau hắn, bóng dáng ba người dần nhạt đi trong sương mù của vùng đất cấm.
Ngoài kia, Tiên giới vẫn lộng lẫy, vạn đạo tranh phong. Nhưng họ không biết rằng, kẻ đã từng định đoạt vận mệnh của cả Tiên Trần chỉ bằng một ngón tay, đã tỉnh dậy.
Và lần này, hắn tỉnh dậy không phải để định lại bụi trần, mà là để quét sạch những thứ rườm rà đang làm bẩn đi sự tinh túy của đạo.
Bầu trời Tiên giới vốn đang rực rỡ nắng vàng, bỗng chốc mây xám kéo về bao phủ, không phải là mây đen của bão tố, mà là màu xám bình thản như vạt áo của Ninh Vô Trần.
Trật tự vạn năm, bắt đầu lung lay từ một bước chân.
Hết chương 98.