Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 114: Nhân Quả Sòng Phẳng**
**CHƯƠNG 114: NHÂN QUẢ SÒNG PHẲNG**
Đỉnh Thiên Lan sau trận đại chiến chỉ còn là một vùng bình địa đổ nát. Những tảng đá khổng lồ ngàn năm tuổi giờ đây vụn vỡ như cám, khói đen từ những vết chém của lôi đình vẫn còn âm ỉ bốc lên, hòa cùng mùi máu tanh nồng nặc trong không khí. Bầu trời vốn bị mây đen che phủ bởi thiên kiếp lúc này dần lộ ra những tia nắng chiều tà yếu ớt, chiếu rọi lên bóng hình cao lớn của Diệp Trần.
Hắn đứng đó, lồng ngực phập phồng chậm rãi. Mỗi nhịp thở của hắn như cộng hưởng với cả vùng đất này. Dưới chân Diệp Trần, đất đá run rẩy. Những mảnh Nghịch Thiên Cốt trong cơ thể hắn đang phát ra tiếng "răng rắc" trầm đục, chúng đang tự phục hồi, nuốt chửng tàn dư linh khí của kẻ thù để hóa thành sức mạnh của chính mình.
Cách đó không xa, Linh Nhi đang quỳ sụp giữa đống đổ nát. Tà áo lụa trắng thanh cao ngày nào giờ rách rưới, loang lổ vết máu và bùn đất. Khuôn mặt từng được coi là tuyệt thế giai nhân của Thanh Vân Trấn nay tái nhợt, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng nhìn về phía Diệp Trần – người mà nàng từng khinh rẻ gọi là "kẻ phế vật mang Phàm Cốt".
"Diệp Trần… Trần ca…"
Giọng nàng run rẩy, khàn đặc. Tiếng gọi ấy vốn dĩ từng là âm thanh ấm áp nhất trong ký ức của hắn, nhưng lúc này, nó lại nghe chói tai vô cùng.
Diệp Trần chậm rãi quay người lại. Ánh mắt hắn không có lấy một tia phẫn nộ, cũng chẳng có sự thù hận hừng hực. Nó chỉ là một mặt hồ phẳng lặng đến đáng sợ, lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn bước từng bước về phía nàng. Mỗi bước chân giẫm lên sỏi đá khô khốc phát ra tiếng "lạo xạo", giống như tiếng đếm ngược của tử thần đang vang lên trong lòng Linh Nhi.
Sở Cuồng đứng bên cạnh, lau đi vết máu trên miệng, thu hồi lôi quyền, chỉ im lặng quan sát. Gã hiểu, đây là nút thắt cuối cùng trong tâm ma của Diệp Trần. Chỉ khi chặt đứt đoạn nhân quả này, con đường "Đạp Phá Cửu Trọng Thiên" của hắn mới thực sự trở nên bằng phẳng.
Khi khoảng cách chỉ còn ba bước chân, Diệp Trần dừng lại. Bóng của hắn đổ dài, bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé đang run rẩy của Linh Nhi.
"Ngươi… ngươi muốn giết ta sao?" Linh Nhi ngước nhìn, đôi môi run cầm cập. "Ta biết ta sai rồi. Là Mộ Dung Thần ép buộc ta! Hắn dùng tính mạng của cha ta, dùng tương lai của gia tộc để uy hiếp… Ta chỉ là một quân cờ trong tay bọn chúng thôi mà!"
Diệp Trần nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo. Một nụ cười đầy sự giễu cợt dành cho bản thân mình vì ngày xưa đã từng tin vào những lời thề thốt từ đôi môi ấy.
"Linh Nhi, cho đến giờ phút này, ngươi vẫn còn muốn dùng những lời dối trá ấy sao?"
Giọng Diệp Trần trầm thấp nhưng uy lực vô biên: "Ngày đó tại vách núi Vạn Trượng, khi ngươi tận tay đâm vào tim ta một nhát kiếm, khi ngươi lạnh lùng nhìn ta bị phế bỏ gân mạch rồi bị đẩy xuống vực sâu… lúc đó có ai ép buộc ngươi không? Hay là tâm cơ của ngươi nói rằng, đi theo Mộ Dung Thần và bộ Hoàng Kim Tiên Cốt của hắn thì mới có thể vinh quang, mới có thể bước vào Thượng Tam Thiên?"
Linh Nhi cứng họng, nước mặt lã chã rơi: "Ta… ta cũng vì muốn vươn lên thôi. Thế giới này không có sức mạnh thì sống còn ý nghĩa gì? Ngươi mang Phàm Cốt, cả đời này vốn dĩ đã định sẵn là kẻ bò lăn dưới bùn nhơ. Ta không muốn làm một con sâu cái kiến!"
"Đúng vậy. Thế giới này mạnh được yếu thua, ta không trách ngươi vì ham muốn leo cao." Diệp Trần tiến lên một bước, áp sát khiến Linh Nhi không tự chủ được mà lùi lại phía sau cho đến khi đụng phải một tảng đá vụn. "Nhưng ngươi không nên dùng mạng của ta để làm bàn đạp. Ngươi không nên sỉ nhục cái danh dự mà ta từng trân quý hơn mạng sống."
Hắn đột ngột giơ tay lên, năm ngón tay xòe ra, áp lên đỉnh đầu của Linh Nhi.
"A!" Linh Nhi hét lên một tiếng thất thanh, tưởng rằng Diệp Trần sẽ dùng một chưởng bóp nát đầu mình. Nàng nhắm chặt mắt, chờ đợi cái chết ập đến.
Thế nhưng, thay vì một cú va đập sấm sét, nàng chỉ cảm thấy một luồng năng lượng lạnh buốt nhưng cực kỳ bá đạo từ lòng bàn tay hắn tràn vào thức hải. Luồng sức mạnh đó không phá hủy thân xác nàng, mà giống như hàng vạn con dao li ti, bắt đầu cắt đứt những đường linh mạch mà nàng dày công tu luyện bấy lâu.
"Ngươi… ngươi làm gì vậy?! Không! Diệp Trần! Dừng lại!"
Linh Nhi nhận ra ý đồ của hắn, nàng gào thét thảm thiết. Những luồng chân khí trong cơ thể nàng bắt đầu tiêu tán ra ngoài theo các lỗ chân lông. Tiên Cốt mà nàng luôn tự hào, thứ mà nàng đã đánh đổi cả nhân tính để đạt được, nay dưới sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt đang vỡ vụn từng mảng nhỏ.
Diệp Trần nhìn sâu vào mắt nàng, gằn từng chữ: "Ngươi nói không có sức mạnh thì sống không còn ý nghĩa? Ngươi khinh thường Phàm Cốt của ta? Vậy thì hôm nay, ta sẽ tước bỏ hết thảy vinh quang vay mượn của ngươi. Ta cứu ngươi khỏi tay đám thiên binh kia, nhưng ta cũng sẽ phế bỏ toàn bộ tu vi của ngươi."
"Trả lại cho ngươi một thân Phàm Cốt mà ngươi vốn có."
Quá trình phế bỏ tu vi diễn ra trong sự đau đớn tột cùng về cả thể xác lẫn linh hồn. Linh Nhi quằn quại dưới chân hắn, đôi bàn tay cào cấu xuống mặt đất cho đến khi móng tay bật máu. Từng tầng, từng tầng tu vi từ Trúc Cơ viên mãn rơi rụng thảm hại… Luyện Khí tầng chín… tầng năm… rồi biến mất hoàn toàn.
Khi Diệp Trần thu tay lại, Linh Nhi chỉ còn là một đống thịt mềm nhũn, nằm bẹp trên mặt đất. Đôi mắt nàng đờ đẫn, trống rỗng. Mái tóc đen dài chỉ trong tích tắc đã xuất hiện những sợi bạc trắng. Việc bị phế bỏ tu vi một cách cưỡng chế đã lấy đi phần lớn thọ nguyên của nàng.
Diệp Trần phủi sạch tay như vừa chạm vào một thứ gì đó bẩn thỉu. Hắn đứng quay lưng lại, tà áo tung bay trong gió lộng.
"Cái chết quá nhẹ nhàng với ngươi, Linh Nhi ạ. Ta muốn ngươi sống. Hãy sống để nhìn xem kẻ mang Phàm Cốt mà ngươi hắt hủi này sẽ bước chân lên đỉnh cao nhất của Cửu Trọng Thiên như thế nào. Hãy sống để chứng kiến sự hối hận sẽ gặm nhấm tâm hồn ngươi mỗi khi đêm về."
Sở Cuồng bước tới, nhìn lướt qua Linh Nhi rồi tặc lưỡi: "Đến cuối cùng, vẫn là nhân quả sòng phẳng. Gieo nhân nào thì gặt quả nấy thôi."
Diệp Trần nhìn lên tầng không gian đang rung chuyển, nơi con đường dẫn tới Trung Tam Thiên đang dần lộ ra qua kẽ hở của Giới Bích. Một hành trình mới, gian khổ hơn, tàn khốc hơn đang chờ đợi hắn. Nhưng lần này, trái tim hắn đã hoàn toàn tinh khiết, không còn một gợn mây đen của quá khứ.
"Sở Cuồng, chúng ta đi."
Diệp Trần lạnh nhạt ra lệnh. Hắn không ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần. Phía sau hắn, Linh Nhi bắt đầu cười điên dại. Tiếng cười của nàng vang lên giữa đỉnh núi hoang tàn, thê lương vô tận. Nàng từng mơ ước trở thành tiên tử cao ngạo, nhưng giờ đây, nàng chỉ là một phế nhân phàm trần, lạc lõng giữa thế giới tu tiên tàn bạo.
Hắn đi một bước, không gian chấn động.
Hắn đi hai bước, mây trời tản mác.
Bóng lưng của Diệp Trần dần biến mất trong vầng hào quang của Giới Bích. Trên đỉnh Thiên Lan lạnh lẽo, chỉ còn lại một kẻ phàm nhân rách rưới đang quỳ giữa bùn đen, hối hận cũng đã muộn màng.
Nhân quả hôm nay đã đoạn, nợ cũ hôm nay đã thanh. Từ giây phút này trở đi, Thanh Vân Trấn không còn Diệp Trần phế vật, chỉ còn một vị Nghịch Tiên chuẩn bị khiến toàn bộ Cửu Trọng Thiên phải quỳ rạp dưới chân mình.