Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 117: Đại Chiến Trên Biển Mây**
CHƯƠNG 117: ĐẠI CHIẾN TRÊN BIỂN MÂY
Vân Hải vạn dặm, vốn là nơi linh thiêng và tĩnh mịch nhất của Đệ Ngũ Trọng Thiên, nay lại bị nhuộm một màu tím sẫm đầy chết chóc. Những cuộn mây trắng muốt bình thường hiền hòa là thế, lúc này lại hóa thành những cơn sóng thần cuồn cuộn, gầm thét dữ dội dưới áp lực từ đỉnh chín tầng trời truyền xuống.
Giữa biển mây chập trùng, một bóng người đơn độc đứng sừng sững. Diệp Trần khoác trên mình bộ hắc y rách nát, mái tóc đen dài bay loạn trong cuồng phong. Khuôn mặt hắn góc cạnh như được tạc từ đá lạnh, đôi mắt thâm trầm như vực thẳm đang nhìn chằm chằm vào hố đen khổng lồ đang xoáy tít trên không trung.
"Hắc quy, xem ra lão già Đế Thích Thiên kia thực sự coi trọng ta rồi." Diệp Trần khàn giọng lên tiếng, trong tông giọng không có sợ hãi, chỉ có một sự hưng phấn điên cuồng đến cực điểm.
Từ bên trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, một giọng nói già nua, đầy vẻ cợt nhả nhưng cũng mang theo sự nghiêm trọng hiếm thấy vang lên: "Nhóc con, đây không phải là Thiên Kiếp bình thường của tu sĩ Hóa Thần. Thiên Đạo đang điều động 'Hình Chiếu Chiến Hồn' từ thời Thái Cổ. Chúng nó không chỉ là sấm sét, mà là những kẻ từng danh chấn thiên hạ bị Thiên Đạo nô dịch. Một khi bị vây khốn, xương cốt ngươi có cứng đến đâu cũng sẽ bị nghiền thành cám."
Diệp Trần nhếch môi, nắm chặt bàn tay, tiếng xương cốt va chạm nghe rắc rắc như tiếng sấm rền trong cơ thể. "Vậy thì tốt. Ta đang lo 'Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt' của mình chưa đủ rèn giũa. Nếu là lôi đình tầm thường, sao có thể giúp ta đột phá cảnh giới?"
Uỳnh!
Một tiếng nổ rung trời chuyển đất vang lên. Từ trong hố đen sâu thẳm, không phải là những tia sét vụn vặt, mà là cả một đội quân. Hàng vạn chiến binh mặc giáp trụ bằng lôi điện tím, cưỡi trên những con Lôi Long khổng lồ, tay cầm trường thương rực lửa thiên kiếp, từ trên trời cao đổ ập xuống như một thác lũ ánh sáng.
Đội quân Thiên Kiếp! Đây là hình chiếu của mười vạn thần binh từng quét sạch Thái Cổ, nay bị Thiên Đạo triệu hồi để trừng phạt kẻ dám đi ngược lại luân hồi.
"Giết!"
Tiếng gào thét của vạn quân như muốn xé toạc màng nhĩ những tu sĩ đang đứng quan sát từ xa dưới chân Vân Hải. Những kẻ đó, dù là trưởng lão của các đại tông môn ở Trung Tam Thiên, cũng đều tái mét mặt mày, không dám tiến lại gần nửa bước.
"Tới đây!"
Diệp Trần hét lớn một tiếng, chân đạp mạnh lên không trung. Một bước chân này khiến không gian quanh hắn nứt vỡ như mạng nhện. Hắn không lùi, mà trực tiếp hóa thành một đạo lưu quang màu đen, xông thẳng vào trung tâm đội quân Thiên Kiếp.
*Nghịch Thiên Hóa Long Quyết!*
Toàn thân Diệp Trần bao phủ bởi một tầng lân phiến màu đồng cổ, mỗi cái vảy đều khắc ghi những phù văn bí ẩn của thời sơ khai. Hắn giống như một con bạo long hình người, đâm sầm vào hàng phòng ngự của lôi binh.
Bùng! Bùng! Bùng!
Mỗi cú đấm của hắn tung ra đều mang theo sức mạnh nghìn vạn cân, trực tiếp đánh nát vụn những chiến binh cấu thành từ lôi điện. Nhưng đội quân Thiên Kiếp là vô tận. Vừa đánh tan một vạn quân này, mười vạn quân khác lại từ biển mây hiện ra. Trường thương mang theo thiên uy liên tục đâm vào người hắn, để lại những vết thương sâu hoắm, máu tươi vàng rực — thứ máu mang thần tính của Nghịch Thiên Cốt — bắn tung tóe.
"Khặc!" Diệp Trần phun ra một ngụm máu lớn, cánh tay trái của hắn bị một Lôi Tướng khổng lồ dùng đại đao chém gãy, tiếng xương gãy "rắc" giòn tan vang vọng giữa biển mây.
"Diệp Trần! Rút lui đi! Ngươi chưa đủ sức đối đầu với quy tắc của cả một tầng trời đâu!" Lão Quy gào lên trong thức hải.
Nhưng trong cơn đau thấu tận linh hồn đó, đôi mắt Diệp Trần bỗng bừng lên một tia sáng hoàng kim tàn bạo. Hắn nhìn cánh tay trái đang rủ xuống, rồi đột nhiên cười ha hả.
"Gãy rồi… Cuối cùng cũng gãy rồi! Nếu xương không gãy, làm sao có thể trùng sinh mạnh hơn?"
Dưới cái nhìn kinh hãi của Lão Quy, Diệp Trần không dùng linh lực để chữa trị, mà ngược lại, hắn chủ động mở toang các huyệt đạo, hút toàn bộ sức mạnh sấm sét đang tàn phá quanh vết thương vào sâu trong tủy cốt.
*Vạn Cổ Nghịch Thiên, phá rồi lại lập!*
Vết thương trên tay trái hắn đột ngột phát ra hào quang xám xịt. Những mảnh xương vụn bắt đầu co thắt, nuốt chửng lấy lôi đình thiên kiếp để đúc lại thành một khúc xương mới màu đen bóng bẩy như huyền thiết, nhưng bên trên lại phủ đầy những sợi gân rồng màu vàng kim.
Sức mạnh nổ tung! Cánh tay vừa mới gãy, trong chớp mắt đã nối lại, và áp lực tỏa ra từ nó còn mạnh hơn gấp bội lần trước đó.
"Tiếp tục!"
Diệp Trần điên cuồng lao vào giữa vòng vây. Hắn hoàn toàn từ bỏ phòng ngự, mặc cho trường thương, đại đao của Thiên Kiếp xé rách nhục thân, đánh gãy xương sườn, xương chân, thậm chí là xương sống. Mỗi khi một khúc xương bị đánh nát, hắn lại dùng *Nghịch Thiên Quyết* để hấp thụ năng lượng của chính kẻ thù, rèn lại một bộ khung xương mới cứng rắn hơn, đáng sợ hơn.
Lúc này trên Vân Hải, Diệp Trần như một con quỷ dữ đẫm máu. Hắn giết đến đỏ mắt, hắc y đã nhuốm trọn màu máu vàng kim lấp lánh. Một vạn lôi binh… năm vạn… mười vạn…
"Thập Bộ Sát Nhất Nhân!"
Diệp Trần ngón tay chụm lại thành kiếm, không cần kiếm thật, khí kình từ đầu ngón tay hóa thành mười vạn đạo kiếm mang đen ngòm. Hắn bước đi trên mây, mỗi bước chân là một dặm không gian sụp đổ. Những nơi hắn đi qua, lôi binh lôi tướng hóa thành tro bụi, ngay cả biển mây cũng bị chém thành ngàn vạn mảnh nhỏ.
"Kẻ nghịch thiên, tội chết!"
Bỗng nhiên, từ sâu trong đám mây tím, một bóng người cao lớn vạn trượng bước ra. Hắn mặc hoàng kim long bào, khuôn mặt mờ ảo nhưng uy nghiêm vô thượng, trên tay cầm một bản thư tịch phát sáng. Đây không phải là chiến hồn thường, mà là "Hình Chiếu Của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả".
Vị Chấp Pháp Giả này đưa tay chỉ xuống. Một đạo quy tắc vô hình nhưng nặng tựa thái sơn ép xuống, khiến toàn bộ Vân Hải sụp đổ xuống tầng dưới.
"Quỳ xuống!" Giọng nói vang lên như sắc lệnh của thượng đế.
Rắc! Rắc!
Hai chân Diệp Trần lập tức gãy vụn dưới áp lực của quy tắc không gian. Hắn bị ép đến mức phải khuỵu một gối xuống mây đen. Máu từ hốc mắt hắn chảy ra, nhưng đầu hắn vẫn ngẩng cao, nhìn trừng trừng vào vị thần ảnh khổng lồ kia.
"Ta sinh ra đã là phàm cốt, các ngươi nói ta không có tư cách tu tiên."
"Ta bị vứt xuống vực sâu, các ngươi nói đó là mệnh vận của ta."
Diệp Trần từ từ đứng dậy, tiếng xương chân đang nát vụn tái tạo lại nghe ghê người. Mỗi centimet hắn đứng lên, áp lực xung quanh lại nổ tung.
"Mệnh vận? Quy tắc? Thiên Đạo?"
Diệp Trần gầm lên một tiếng làm chấn động cả Trung Tam Thiên. Toàn bộ 206 khúc xương trong cơ thể hắn lúc này đồng loạt phát sáng, hợp nhất thành một khối ý chí bất khuất. Một hư ảnh rồng đen khổng lồ hiện ra sau lưng hắn, gầm thét hướng về phía Chấp Pháp Giả.
"Cái loại Thiên Đạo lấy chúng sinh làm dược liệu như các ngươi, có tư cách gì bảo ta quỳ?"
"Cửu… Trọng… Thiên… BĂNG!"
Diệp Trần tung ra một cú đấm đơn giản nhất, nhưng lại chứa đựng toàn bộ sự uất hận và sức mạnh của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt sau khi được tôi luyện qua vạn đạo lôi đình.
Không gian xung quanh hoàn toàn đông cứng. Sau đó, một tiếng nổ lớn đến mức khiến hàng vạn tu sĩ ở các tầng trời thấp hơn cũng phải lùng bùng màng nhĩ vang lên. Một cột ánh sáng màu đen xuyên thủng tầng mây tím, đánh thẳng vào ngực vị Chấp Pháp Giả vạn trượng kia.
Vết nứt lan rộng trên thân hình hoàng kim ấy. Vị Chấp Pháp Giả nhìn xuống ngực mình, ánh mắt vốn vô hồn bỗng hiện lên một tia kinh hãi trước khi hoàn toàn tan vỡ thành những mảnh sáng li ti.
Mây đen tan đi. Sấm sét lùi tắt.
Vân Hải vạn dặm bị đánh thành một hố đen khổng lồ xuyên thấu xuống các tầng trời bên dưới. Diệp Trần đứng giữa hư không, hơi thở dồn dập, máu tươi vẫn nhỏ xuống từ các đầu ngón tay, nhưng khí thế của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Hắn đứng đó, như một vị chiến thần vừa từ hỏa ngục trở về.
"Lão Quy, nhìn thấy chưa?" Diệp Trần thì thầm, bàn tay nắm chặt lấy một viên "Lôi Tâm" màu tím đậm vừa rơi ra từ thi thể Chấp Pháp Giả.
"Thấy… thấy rồi. Nhóc con, ngươi thật sự là một con quái vật." Lão Quy run rẩy nói, trong lòng thầm hiểu rằng, kể từ hôm nay, Cửu Trọng Thiên sẽ không bao giờ còn yên bình được nữa.
Diệp Trần nhìn lên đỉnh trời, nơi Đệ Lục Trọng Thiên đang thấp thoáng sau những tầng mây vàng. Ở đó, có kẻ đang chờ hắn, và có người hắn phải cứu.
"Mới chỉ là bắt đầu thôi."
Hắn bước đi một bước, bóng dáng biến mất vào hư không, để lại một Biển Mây hoang tàn và nỗi khiếp sợ vô hình gieo rắc vào tâm trí của tất cả những kẻ vừa chứng kiến cảnh tượng "Phàm cốt sát thần".