Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 119: Tuyết Y Thức Tỉnh Sức Mạnh Thật**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:36:27 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 119: TUYẾT Y THỨC TỈNH SỨC MẠNH THẬT**

Đỉnh núi Băng Tuyết Tiên Cung, vạn năm tuyết phủ chưa bao giờ tan biến. Nhưng hôm nay, cái lạnh lẽo ấy không còn mang theo sự tinh khiết của tự nhiên, mà nhuốm màu u ám bởi sát khí và những luồng khí tức tham lam từ Thượng Tam Thiên tràn xuống.

Giữa vạn trượng băng phong, một tòa đài sen bằng đá xanh đang tỏa ra những luồng hàn khí thấu xương. Trên đài sen, Lăng Tuyết Y ngồi tĩnh tọa, gương mặt nàng nhợt nhạt như tờ giấy trắng, đôi môi hơi xanh xám vì phải gánh chịu áp lực quá lớn từ trận pháp vây hãm. Quanh người nàng, chín sợi xiềng xích được rèn từ “U Minh Hàn Thiết” xuyên qua hư không, phong tỏa toàn bộ huyệt đạo lớn nhỏ, cưỡng ép đóng băng cả linh lực chảy trong huyết quản.

Bên ngoài trận pháp, Thanh Tiên Tử – cung chủ của Băng Tuyết Tiên Cung – đứng cùng một thanh niên mặc gấm vóc sang trọng, khí độ bất phàm nhưng đôi mắt lại lộ ra vẻ tà mị không giấu diếm. Hắn chính là thiên tài của Cổ Gia tại Đệ Lục Trọng Thiên, Cổ Hằng.

“Thanh cung chủ, việc này không thể trì hoãn thêm được nữa.” Cổ Hằng nheo mắt nhìn thân ảnh thanh lệ thoát tục trên đài sen, liếm môi nói: “Cửu U Hàn Thể này của nàng đã chín muồi. Chỉ cần đưa nàng về Đệ Lục Trọng Thiên, làm vật tế truyền thừa cho lão tổ gia tộc ta, Cổ Gia nhất định sẽ không để Băng Tuyết Tiên Cung chịu thiệt. Đến lúc đó, vị trí cai trị Đệ Tam Trọng Thiên này sẽ mãi mãi thuộc về các người.”

Thanh Tiên Tử khẽ thở dài, trong lòng thoáng chút day dứt khi nhìn vào người đệ tử ưu tú nhất của mình. Tuy nhiên, lòng tham và sự sợ hãi cường quyền đã lấn át tất cả. Mụ khàn giọng nói: “Tuyết Y, đừng trách sư phụ tuyệt tình. Thiên phú của ngươi quá cao, cái hồ nước nhỏ ở Đệ Tam Trọng Thiên này không chứa nổi con rồng lớn là ngươi. Hiến thân cho Cổ Gia, đó là vinh hạnh của ngươi, cũng là cách để ngươi cống hiến cho tông môn.”

Trên đài sen, Lăng Tuyết Y từ từ mở mắt. Đôi mắt nàng vẫn trong vắt như hồ nước mùa thu, nhưng ẩn chứa trong đó là một sự bình thản đến cực hạn, một sự bình thản sau khi đã nhìn thấu sự thối nát của nhân gian.

“Sư phụ… đây là lần cuối cùng con gọi người như vậy.” Giọng nàng thanh tao nhưng lạnh lẽo như băng phiến va vào nhau. “Tình nghĩa dưỡng dục, mười mấy năm qua con đã dùng hàng vạn linh thạch và máu thịt của mình trong các cuộc chiến của Tiên Cung để trả sạch. Hôm nay, các người muốn dùng ta làm vật tế… trời đất sẽ chứng giám, Băng Tuyết Tiên Cung không còn liên quan gì đến ta nữa.”

“Hừ, đến lúc này còn cứng miệng!” Cổ Hằng bước tới một bước, bàn tay gầy guộc vươn ra, muốn chạm vào gương mặt của Tuyết Y. “Tiểu mỹ nhân, ở đây không ai cứu được ngươi đâu. Kẻ mà ngươi vẫn thầm thương trộm nhớ, tên phế vật mang Phàm Cốt đó, chắc giờ này đã bị Chấp Pháp Giả băm vằn thành trăm mảnh rồi. Đi theo bản thiếu gia, ngươi mới có con đường sống.”

Nhắc đến hai chữ “phế vật”, trái tim của Lăng Tuyết Y khẽ rung lên. Một hình ảnh thiếu niên kiên định, dù xương cốt vụn vỡ vẫn không chịu khuất phục hiện lên trong tâm trí nàng. Hắn là Diệp Trần, là người duy nhất nhìn nàng không bằng ánh mắt dục vọng, là người duy nhất sẵn sàng dùng mạng sống để che chắn cho nàng giữa bão tố.

Trong huyết quản của Tuyết Y, giọt máu mà Diệp Trần từng tặng để chữa thương cho nàng đột ngột sôi trào. Nó không phải là máu người thường, đó là máu chứa đựng khí tức của *Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu*, chứa đựng ý chí của một kẻ muốn đạp nát quy tắc cửu thiên.

*Ầm!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay sâu thẳm linh hồn của Tuyết Y.

Cảnh vật xung quanh nàng bắt đầu mờ đi. Tiếng sỉ nhục của Cổ Hằng, tiếng phân bua của Thanh Tiên Tử bỗng chốc trở nên nhỏ bé như tiếng muỗi kêu. Trước mắt nàng, một vùng không gian hỗn độn mở ra, nơi có một vị Nữ Đế mặc long bào băng tinh, đầu đội vương miện của vạn cổ tuyết sương, đứng trên đỉnh của chín tầng mây, dưới chân là hằng hà sa số các vị thần linh đang quỳ lạy.

*“Vạn kiếp luân hồi, hàn tâm bất tử…”*

Một tiếng thở dài cổ xưa truyền từ dòng thời gian vô tận dội về, đánh thẳng vào ý thức hải của Lăng Tuyết Y.

“Ngươi… là ta?” Lăng Tuyết Y thì thầm trong vô thức.

Vị Nữ Đế ảnh ảo kia quay đầu lại. Gương mặt nàng giống hệt Lăng Tuyết Y, nhưng khí chất lại cao ngạo gấp vạn lần, mang theo cái uy nghiêm trấn áp cả luân hồi. Nữ Đế chỉ khẽ gật đầu, sau đó biến thành một đạo luồng sáng xanh biếc, lao thẳng vào giữa chân mày của nàng.

Ở thực tại, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.

Bầu trời trên đỉnh Tiên Cung đang xanh ngắt đột ngột sụp đổ. Những đám mây màu tím sẫm cuồn cuộn kéo đến, nhưng điều kỳ quặc là chúng không rơi xuống mưa hay sấm sét, mà là rơi xuống những phiến tuyết màu đen – Cửu U Minh Tuyết.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Thanh Tiên Tử kinh hoàng thét lên.

Cổ Hằng cũng biến sắc, hắn cảm thấy áp lực từ trời cao đang đè nặng lên vai mình như một quả núi. Chín sợi xiềng xích U Minh Hàn Thiết vốn đang khóa chặt Lăng Tuyết Y, lúc này bỗng rung động dữ dội, bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti.

“Không tốt! Nàng ta đang cưỡng ép phá trận!” Cổ Hằng gầm lên, tay bắt ấn quyết, điều khiển một cái bảo tháp vàng kim từ trong túi trữ vật lao ra, định trấn áp Tuyết Y một lần nữa. “Trấn cho ta!”

Nhưng đã muộn.

Lăng Tuyết Y từ từ đứng dậy trên đài sen. Những sợi xiềng xích được coi là báu vật trấn cung kia, dưới sức ép từ bên trong cơ thể nàng, lập tức nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn. Mỗi mảnh vụn bắn ra đều xuyên thủng các đạo trận pháp bảo vệ xung quanh, khiến các đệ tử Tiên Cung đang canh gác bị đánh văng hàng trăm trượng, máu nhuộm hồng cả tuyết trắng.

Mái tóc đen dài của Tuyết Y lấy một tốc độ mắt thường có thể thấy được biến thành màu bạc trắng thuần khiết, dài rủ xuống tận gót chân. Giữa trán nàng, một dấu ấn hình bông tuyết chín cánh màu lam đậm hiện rõ, tỏa ra một loại dao động linh hồn khiến mọi sinh linh trong bán kính mười dặm phải muốn quỳ xuống phủ phục.

“Đây… đây không phải là Cửu U Hàn Thể!” Thanh Tiên Tử run rẩy, đôi chân mềm nhũn quỳ thụp xuống đất. “Đây là… Thái Cổ Băng Đế chuyển thế? Không thể nào! Chuyện trong truyền thuyết làm sao có thể là sự thật?”

Cổ Hằng bị khí tức ấy hất văng ra xa, máu trong người đảo lộn. Hắn nghiến răng, gương mặt trở nên vặn vẹo vì sợ hãi lẫn đố kỵ: “Chuyển thế thì đã sao? Tu vi của ngươi mới chỉ là Kim Đan viên mãn! Ở trước mặt sức mạnh tuyệt đối, Nữ Đế cũng phải nằm xuống! Giết nàng cho ta!”

Hắn phất tay, bốn vị lão giả bảo hộ phía sau – đều là cao thủ Nguyên Anh kỳ – đồng loạt ra tay. Bốn đạo đạo pháp hủy thiên diệt địa nhắm thẳng vào Lăng Tuyết Y mà oanh kích.

Tuyết Y ngước mắt nhìn lên. Đôi mắt nàng lúc này không còn một tia cảm xúc nhân loại, chỉ có sự lạnh lẽo cực độ như thể nàng chính là nguồn gốc của cái lạnh trên thế gian này.

Nàng khẽ nâng tay lên, ngón tay thanh mảnh chỉ nhẹ vào không trung.

“Đóng… băng.”

Chỉ hai chữ nhẹ nhàng, nhưng lại như mang theo luật lệnh của thượng đế.

Không gian trong chớp mắt như bị ngưng đọng hoàn toàn. Bốn đạo đạo pháp của các vị cao thủ Nguyên Anh, dù là lửa hay sét, dù là kiếm khí hay quyền mang, đều bị đóng cứng giữa hư không, hóa thành những khối băng lơ lửng.

Thậm chí, bốn vị lão giả Nguyên Anh kỳ kia cũng không kịp phản ứng, biểu cảm trên mặt vẫn còn giữ nguyên sự hung ác, nhưng toàn thân đã bị phủ lên một lớp băng mỏng. Ngay sau đó, dưới một cái búng tay của Tuyết Y, bốn khối băng khổng lồ chứa đựng các cao thủ kia vỡ vụn thành bột mịn, tiêu tán trong gió tuyết.

Giết Nguyên Anh như giết kiến!

“Chạy! Mau chạy!” Cổ Hằng lúc này đã mất hết mật, hắn lảo đảo lùi lại, bóp nát một viên ngọc phù truyền tống quý giá trên tay, hy vọng có thể thoát về Đệ Lục Trọng Thiên.

Tuy nhiên, Lăng Tuyết Y chỉ liếc nhìn hắn một cái. Một luồng uy áp từ ý chí của nàng quét qua, viên ngọc phù truyền tống vừa mới phát ra ánh sáng không gian đã bị một lực lượng vô hình bóp nát bấy.

“Trước mặt bản đế, không gian chính là ngục tù.”

Giọng của Tuyết Y lúc này đã thay đổi, mang theo âm hưởng trầm hùng của một vị Nữ Đế cổ xưa trùng điệp lên giọng nói thanh tao hiện tại.

Nàng nhẹ nhàng bước xuống từ đài sen. Mỗi bước chân của nàng chạm vào hư không, một bông hoa sen tuyết lại nở rộ, nâng lấy gót chân nàng. Cảm giác này giống hệt như bộ pháp “Nhất Bộ Đạp Phá” của Diệp Trần, nhưng nếu Diệp Trần mang theo sự phá hủy cuồng bạo, thì Tuyết Y lại mang theo sự đóng băng tuyệt đối của quy tắc.

Cổ Hằng bị một bàn tay vô hình nhấc bổng lên không trung, cổ hắn bị bóp chặt, mặt mày tím tái.

“Ngươi… ngươi không thể giết ta… Cổ Gia… lão tổ sẽ…”

*Rắc!*

Một âm thanh khô khốc vang lên. Cổ Hằng chưa kịp nói hết câu, thân thể đã bị đóng băng từ trong nội tạng ra ngoài, sau đó tan biến thành những bụi tinh cầu nhỏ bé giữa bầu trời. Thiên tài của Đệ Lục Trọng Thiên, trong mắt Tuyết Y bây giờ, cũng chỉ như một hạt bụi ven đường.

Thanh Tiên Tử ngồi bệt dưới đất, răng môi lập cập, mụ nhìn người đệ tử của mình như nhìn một quái vật vạn cổ. Tuyết Y nhìn lướt qua mụ, không ra tay giết chết, nhưng sự lạnh nhạt trong mắt còn khiến Thanh Tiên Tử đau khổ hơn cả cái chết.

“Ân đoạn, nghĩa tuyệt.”

Tuyết Y đứng trên đỉnh núi cao nhất, mái tóc bạc bay lồng lộng trong gió. Sức mạnh Nữ Đế trong người nàng tuy chỉ mới thức tỉnh một phần mười, nhưng bấy nhiêu đó đã đủ để nàng càn quét cả Trung Tam Thiên này.

Nàng khẽ đưa bàn tay lên, nơi đó vẫn còn một vệt máu hồng nhỏ bé đang không ngừng nhảy múa. Đó là khí tức của Diệp Trần. Qua sợi dây liên kết vô hình từ giọt máu của Nghịch Thiên Cốt, nàng có thể cảm nhận được hắn đang ở cách đây rất xa, đang điên cuồng chiến đấu, đang vì nàng mà bất chấp tính mạng dẫm nát tầng không.

Một nụ cười nhạt, thanh khiết và dịu dàng đến nao lòng hiện lên trên gương mặt lạnh lùng của nàng.

“Diệp Trần… kiếp trước ta đơn độc một mình đứng trên đỉnh Cửu Trọng Thiên. Kiếp này, ta đợi ngươi.”

Nàng hít một hơi thật sâu, sức mạnh từ linh hồn Nữ Đế bắt đầu dung hợp hoàn hảo với nhục thân hiện tại. Cả tòa Băng Tuyết Tiên Cung rung chuyển, toàn bộ linh khí của Đệ Tam Trọng Thiên như bị một lực hút khổng lồ kéo về phía nàng, tạo thành một cơn lốc năng lượng vây quanh.

Tuyết Y đã không còn là vị Thánh nữ yếu đuối cần sự bảo vệ nữa. Nàng lúc này, chính là người cộng sự mạnh mẽ nhất của Diệp Trần trên con đường nghịch thiên cải mệnh.

Hương thơm thanh lãnh của nàng lan tỏa khắp trời đất, như một lời tuyên cáo cho cả Cửu Trọng Thiên:

Nữ Đế của vạn cổ lạnh lẽo, đã chính thức trở lại.

Và khi nàng kết hợp cùng với kẻ mang Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt kia, vương tọa của Đế Thích Thiên ở tầng trời thứ chín, chắc chắn sẽ không còn yên ổn được lâu nữa.

Dưới chân núi, tuyết vẫn rơi, nhưng là những phiến tuyết nghênh đón sự hồi sinh của một huyền thoại. Diệp Trần, lúc này đang ở Đệ Lục Trọng Thiên, bỗng nhiên dừng bước, hắn nhìn về phương hướng của Đệ Tam Trọng Thiên, trong lòng trào dâng một cảm xúc mãnh liệt.

Hắn cười, nụ cười của một kẻ điên dại vì chiến đấu nhưng cũng ấm áp vì người mình yêu.

“Tuyết Y… chờ ta, sắp rồi!”

Vòng quay định mệnh đã thực sự chuyển động nhanh hơn bao giờ hết. Một phàm nhân nghịch mệnh, một Nữ Đế chuyển thế. Hai kẻ không cam chịu thiên số, đang cùng lúc đạp phá màn đêm của Cửu Trọng Thiên để tìm về phía ánh sáng của chính mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8