Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 12: Nhất Quyền Trấn Sát**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:24:41 | Lượt xem: 2

Thanh Vân Trấn, tiết trời cuối thu vốn dĩ đã mang theo cái se lạnh của những cơn gió hanh hao, nhưng tại diễn võ trường của Diệp gia lúc này, bầu không khí lại cô đặc và nóng rực đến mức nghẹt thở. Mùi máu tươi nồng nặc quyện trong cát bụi, che lấp đi cả hương nhang tàn trong từ đường gia tộc.

Trên mặt đất nứt nẻ, Diệp Chính – gia chủ Diệp gia, người từng là trụ cột của cả một trấn nhỏ – lúc này tóc tai bù xù, lồng ngực lõm xuống một mảng lớn, máu tươi nhuộm đỏ cả bộ y phục trường bào. Trước mặt ông, Mộ Dung Hổ, Nhị trưởng lão của Mộ Dung gia, đang nở một nụ cười tàn nhẫn. Lão ta dẫm mạnh chân lên thanh linh kiếm đã gãy đôi của Diệp Chính, giọng cười khàn đặc vang lên như tiếng kim loại cọ xát:

"Diệp Chính, nể tình quen biết bao năm, nếu ngươi dập đầu ba cái, giao ra quyền sở hữu ba mỏ linh thạch và bản đồ tổ tiên Diệp gia, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây. Bằng không… ta sẽ khiến lũ con cháu Diệp gia này từng đứa một biến thành tàn phế trước mặt ngươi!"

Đám đệ tử Diệp gia phía sau đều run rẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng. Cường giả Luyện Khí cảnh lục trọng, ở cái nơi Hạ Tam Thiên hẻo lánh này, chính là thần linh cai trị vận mệnh.

"Mơ… tưởng…" Diệp Chính ho ra một ngụm máu lớn, ánh mắt đầy hận ý, "Mộ Dung gia các ngươi cấu kết với Tiên Cung, hãm hại con ta… nợ máu này, cho dù xuống cửu tuyền, Diệp Chính ta cũng sẽ đòi!"

"Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!" Mộ Dung Hổ mắt lóe hàn quang, linh khí hệ Kim sắc bén như dao rựa bắt đầu hội tụ nơi lòng bàn tay, "Vậy thì bắt đầu từ tên tiểu tử này đi!"

Dứt lời, lão vung tay hướng về phía một thiếu niên đang bị thương gần đó. Linh khí rít gào phá không trung, mắt thấy sẽ lấy đi một mạng người.

*Đùng!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa hư không, hất văng luồng linh khí sắc lẹm của Mộ Dung Hổ. Giữa màn cát bụi mờ mịt, một bóng người cao lớn dần hiện ra. Mỗi bước chân của người này hạ xuống, mặt đất đều rung lên một nhịp lạ lùng, giống như nhịp tim của một con ác thú thái cổ đang tỉnh giấc.

"Ai?!" Mộ Dung Hổ thu tay lại, mắt nheo lại đầy cảnh giác.

"Kẻ mà các ngươi đẩy xuống Vạn Trượng Nhai… hôm nay về đòi nợ đây."

Giọng nói ấy không lớn, nhưng bình thản đến đáng sợ, xuyên thấu qua tiếng gió, rót thẳng vào tai mỗi người có mặt. Khi cát bụi tản đi, để lộ ra một thanh niên vận hắc y đơn giản, mái tóc đen tung bay trong gió. Gương mặt hắn góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ, và kỳ lạ thay, mỗi khi hắn cử động, từ sâu trong cơ thể lại phát ra tiếng xương cốt va chạm "rắc rắc" trầm thấp nhưng tràn đầy uy lực.

"Diệp… Trần?!" Diệp Chính run rẩy kêu lên, đôi mắt vốn đã mờ mịt đột nhiên lóe lên tia sáng hy vọng không thể tin nổi, "Con… con vẫn còn sống?"

"Cha, con về muộn." Diệp Trần liếc nhìn thương thế của cha mình, sát ý trong mắt hắn bùng lên như hỏa diệm, nhưng gương mặt vẫn lạnh lùng đến cực hạn.

Mộ Dung Hổ sau phút giật mình liền cười rộ lên, tiếng cười đầy vẻ kinh bỉ: "Ta tưởng là cao nhân phương nào, hóa ra là tên phế vật Phàm Cốt đó sao? Ngươi sống sót sau cú rơi đó đúng là mạng lớn, nhưng thay vì tìm chỗ trốn chui trốn nhủi, ngươi lại bò về đây nộp mạng? Tốt lắm, để lão phu tiễn cha con ngươi cùng đi!"

Lão không chút do dự, thân hình lướt đi như một cơn gió, bàn tay hóa thành ưng trảo, bao phủ bởi một tầng kim mang sắc bén hướng thẳng yết hầu Diệp Trần mà vồ tới. Đây là chiêu "Kim Ưng Đoạt Thực" nổi danh của lão, một chiêu này đã từng xé nát lồng ngực của không biết bao nhiêu cao thủ đồng cấp.

Diệp Trần đứng đó, không lùi nửa bước, thậm chí không hề có dấu hiệu tụ tập linh khí để phòng thủ.

"Ngu xuẩn! Phế vật vẫn mãi là phế vật, không có Tiên Cốt, lấy gì mà chống lại linh lực của ta?" Mộ Dung Hổ gầm lên đầy đắc ý.

Trong thức hải, giọng nói gian xảo của Lão Quy vang lên: "Thằng nhóc, đừng làm vỡ vụn hết xương của nó vội, để lại chút để lão phu xem trò hay."

Diệp Trần không đáp, hắn chỉ khẽ siết chặt nắm đấm phải. Nghịch Thiên Cốt trong cánh tay hắn bắt đầu rung động dữ dội, một luồng sức mạnh man hoang, nguyên thủy từ trong tủy xương phun trào ra, lấp đầy mọi thớ cơ bắp.

*Keng!*

Tiếng động vang lên không phải là tiếng xé rách da thịt, mà là tiếng kim loại va chạm vào nhau cực mạnh. Ưng trảo của Mộ Dung Hổ cứng đờ giữa không trung, bị bàn tay trái của Diệp Trần tóm chặt lấy. Lớp linh khí hộ thể màu vàng của lão ta khi tiếp xúc với da thịt Diệp Trần dường như bị một loại lực lượng bá đạo nào đó nghiền nát tan tành.

"Cái gì?!" Mộ Dung Hổ biến sắc, lão cảm thấy tay mình như bị khóa bởi một gông xiềng bằng hắc thiết nghìn năm, không thể nhúc nhích dù chỉ một li. "Ngươi… sao nhục thân của ngươi lại có thể chịu được linh lực của ta?"

"Chính là sức mạnh Phàm Cốt mà ngươi luôn khinh bỉ đấy." Diệp Trần lạnh lùng nói, ánh mắt đột nhiên trở nên dữ dội. "Vừa rồi ngươi nói… dập đầu ba cái?"

Hắn hơi hạ thấp trọng tâm, nắm đấm phải đã tụ lực đến cực hạn không hề mang theo chút hoa mỹ nào, trực tiếp đấm ra một quyền đơn giản nhất.

"Cửu Trọng Thiên Băng — Nhất Quyền Trấn Sát!"

Một quyền này ném ra, không khí phía trước mặt nắm đấm bị ép đến mức phát ra những tiếng nổ "bùm bùm" liên hồi. Một luồng khí kình mắt thường có thể thấy được tạo thành một vòng xoáy áp súc xung quanh cánh tay hắn.

Mộ Dung Hổ cảm thấy một cơn lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy toàn thân, bản năng sinh tồn thôi thúc lão dùng hết toàn bộ linh lực trong cơ thể, tạo thành một lá chắn màu vàng kim dày đặc trước ngực.

"Vỡ cho ta!" Diệp Trần gầm nhẹ.

*Rắc! Răng rắc!*

Lá chắn linh khí — thứ vốn được coi là bất bại đối với những tu sĩ cấp thấp — vậy mà dưới nắm đấm của Diệp Trần lại giòn tan như một miếng ngói lợp. Nắm đấm mang theo sức mạnh nghìn cân của Phàm Cốt Nghịch Tiên đập thẳng vào ngực Mộ Dung Hổ.

Mọi âm thanh dường như ngừng lại trong một giây. Sau đó là một tiếng nổ lớn kinh thiên động địa.

Thân hình của Mộ Dung Hổ bay ngược ra sau như một viên đạn đại bác, đâm sầm qua ba bức tường dày của diễn võ trường, tạo thành một con đường đổ nát dài hơn chục trượng mới dừng lại giữa đống gạch vụn. Lồng ngực của lão hoàn toàn sụp đổ, xương sườn gãy nát đâm thấu vào nội tạng, miệng liên tục phun ra những miếng thịt vụn và máu tươi.

Cả diễn võ trường im lặng như tờ. Những đệ tử Mộ Dung gia đi theo ban nãy còn hung hăng bạo ngược, lúc này chân tay bủn rủn, kiếm trên tay rơi xuống đất "keng" một tiếng mà không hề hay biết.

Bọn hắn thấy gì? Một vị cao thủ Luyện Khí lục trọng, cường giả ngang hàng với các vị gia chủ, vậy mà bị một "phế vật" không có linh lực dùng một quyền… phế bỏ?

Diệp Trần chậm rãi thu nắm đấm lại, trên mu bàn tay hắn vẫn còn dính vài vệt máu của đối phương. Hắn quay người lại, đối diện với những tên đệ tử Mộ Dung gia đang run rẩy, giọng nói lạnh thấu xương tủy:

"Cõng theo lão già này và cút về Mộ Dung phủ. Nói với Mộ Dung Thần, hãy lau sạch cái 'Hoàng Kim Tiên Cốt' của hắn cho kỹ… Diệp Trần ta sẽ sớm đến lấy nó, để lót đường lên trời!"

"Rõ… rõ… chúng ta đi ngay!" Đám lâu la Mộ Dung gia cuống cuồng khiêng lấy thân xác dẹo dọ của Mộ Dung Hổ, đạp lên nhau mà chạy khỏi Diệp phủ như thể đang chạy trốn khỏi một con ác quỷ từ địa ngục vừa bò lên.

Trận chiến kết thúc nhanh chóng đến mức khiến người ta cảm thấy hụt hẫng, nhưng sức công phá mà nó để lại trong lòng những người chứng kiến thì không gì sánh nổi.

Diệp Trần quay sang, bước nhanh tới bên cạnh Diệp Chính. Sự lạnh lùng trên khuôn mặt hắn lập tức tan biến, thay vào đó là sự lo lắng và ân hận tột cùng. Hắn quỳ sụp xuống, đưa tay đỡ lấy vai cha mình.

"Cha, con đã về. Hãy uống viên thuốc này đi."

Hắn lấy ra một viên đan dược đen tuyền bốc lên linh khí cổ xưa mà Lão Quy đã chuẩn bị từ trước, cẩn thận đút vào miệng Diệp Chính. Đây là "Nghịch Mệnh Hồi Xuân Đan", dược lực vô cùng mạnh mẽ đối với những vết thương nhục thân.

Làn da Diệp Chính bắt đầu chuyển từ tái nhợt sang có chút huyết sắc, ông nắm lấy tay con trai, bàn tay thô ráp đầy sẹo run bần bật: "Trần nhi… con thực sự mạnh lên rồi… Phàm Cốt… hóa ra truyền thuyết về Nghịch Thiên thực sự tồn tại sao?"

Diệp Trần nhìn sâu vào mắt cha, từng chữ một kiên định như đóng đinh vào đá: "Trời định ta là phàm, con sẽ đạp nát cả trời xanh. Mộ Dung gia chỉ là bước khởi đầu. Những kẻ nợ Diệp gia, nợ con… từng đứa một sẽ phải trả giá gấp trăm lần."

Gió lại thổi qua Diệp phủ, mang đi cái nóng nực của linh lực va chạm, để lại một không gian tĩnh lặng lạ thường. Diệp Trần đứng dậy, nhìn về hướng cung điện xa xăm ở Thượng Tam Thiên ẩn hiện sau làn mây. Hắn biết, nắm đấm vừa rồi mới chỉ là một vết nứt nhỏ trên cái trật tự Cửu Trọng Thiên tàn khốc này.

Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt trong cơ thể hắn bắt đầu nóng lên, khao khát được gãy nát, khao khát được chiến đấu để trở nên mạnh mẽ hơn nữa. Con đường Nghịch Tiên này, hắn đã chính thức đặt bước chân đầu tiên.

Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, bóng của thiếu niên mang Phàm Cốt trải dài trên diễn võ trường, sừng sững như một ngọn núi bất diệt trước sự kinh sợ của cả Thanh Vân Trấn. Chương 12 kết thúc, nhưng truyền kỳ về Trần Phàm — kẻ một bước đạp phá Cửu Thiên, bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8