Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 121: Sự Truy Sát Của Thần Vương**
Chương 121: Sự Truy Sát Của Thần Vương
Bầu trời của Đệ Tam Trọng Thiên vốn dĩ đang mang một màu xanh thẳm hiền hòa, bỗng chốc bị xé toạc bởi một vết nứt dài vạn dặm. Không phải mây đen kéo đến, mà là một luồng uy áp vàng ròng cuồn cuộn đổ xuống như thác lũ, khiến vạn vật trong vòng ngàn dặm đều phủ phục, run rẩy dưới chân cơn thịnh nộ từ thượng tầng.
Giới bích giữa Đệ Tam và các tầng trời phía trên vốn cực kỳ kiên cố, nay lại giống như một tờ giấy mỏng bị một bàn tay vô hình chọc thủng. Từ trong khe nứt không gian đó, một cỗ chiến xa được kéo bởi bốn con Thần Lôi Độc Long từ từ tiến ra. Mỗi con rồng đều mang tu vi tiệm cận Hóa Thần, lôi điện tím ngắt bao phủ quanh thân, gầm lên những tiếng chấn động cả sơn hà.
Trên chiến xa, một nam tử trung niên ngồi bất động, khoác trên mình bộ trường bào thêu hình tinh thần bát quái, đôi mắt nhắm hờ nhưng hơi thở lại hòa quyện cùng quy tắc thiên địa. Hắn chính là Thiên Sát Thần Vương – Mạc Lăng Thiên, một trong những hộ pháp lừng lẫy của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả tại Đệ Bát Trọng Thiên.
“Hạ giới dơ bẩn, khí tức tanh nồng của lũ phàm phu tục tử thật khiến người ta buồn nôn.” Mạc Lăng Thiên chậm rãi mở mắt, đôi đồng tử không có tròng đen, chỉ có một mảnh trắng dã lấp lánh như bạc thần. “Nghịch Thiên Cốt sao? Một thứ rác rưởi đã bị đào thải khỏi dòng chảy lịch sử, vậy mà cũng dám làm loạn trật tự của Đế Thích Thiên đại nhân.”
Giọng nói của hắn không lớn, nhưng truyền đi trong không gian, khiến các ngọn núi phía dưới liên tục đổ sập. Các tông môn lớn nhỏ tại Đệ Tam Trọng Thiên lúc này đều lâm vào đại loạn. Các vị tông chủ, lão tổ vốn là những kẻ đứng trên đỉnh cao của tầng trời này, nay ngay cả việc ngẩng đầu nhìn lên chiến xa kia cũng không làm nổi.
…
Tại một thung lũng hẻo lánh nằm giữa ranh giới Đệ Tam và Đệ Tứ Trọng Thiên, Diệp Trần đang ngồi xếp bằng trên một phiến đá đen. Toàn thân hắn máu tươi đầm đìa, lớp áo rách rưới bết dải vào những vết thương vừa mới khép miệng. Sau trận chiến thảm liệt để phá tan Băng Tuyết Tiên Cung, cứu Lăng Tuyết Y thoát khỏi cảnh phong ấn, cái giá hắn phải trả là không hề nhỏ.
“Rắc… rắc…”
Tiếng xương cốt gãy vỡ và tái tạo phát ra từ bên trong cơ thể Diệp Trần liên hồi như tiếng trống trận. Phàm Cốt của hắn sau khi bị chân khí của cao thủ Hóa Thần nghiền nát, lúc này đang điên cuồng hấp thụ hỗn độn khí từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu để đúc lại. Mỗi một đoạn xương mới mọc ra đều mang theo màu đen sậm của thép nguội, u uất và ẩn chứa lực lượng hủy diệt.
“Tiểu tử, đừng có nỗ lực nữa. Chạy mau!” Tiếng của Lão Quy vang lên đầy gấp gáp trong thức hải của hắn. “Thứ đang tới không phải là lũ tôm tép ở tầng trời này đâu. Đó là ý chí của Thượng Tam Thiên! Thần Vương xuống tay, cho dù ngươi có mọc thêm mười cái Nghịch Thiên Cốt cũng không chịu nổi một chỉ của hắn!”
Diệp Trần chậm rãi mở mắt, hơi thở của hắn lúc này nặng nề nhưng vô cùng kiên định. Hắn lau vết máu trên khóe môi, nhìn về phía chân trời đang sụp đổ: “Chạy? Ta đã chạy từ Thanh Vân Trấn đến tận đây. Nếu lần này lại chạy, con đường ‘Nhất Bộ Đạp Phá’ của ta sẽ đứt đoạn tại đây.”
“Ngươi điên rồi! Đó là Mạc Lăng Thiên, kẻ nắm giữ quy tắc sát phạt. Hắn giết người không cần dùng lực, chỉ cần một ý niệm là đủ để định đoạt sinh tử của ngươi!” Lão Quy thét lên.
Cạnh đó, Sở Cuồng cầm trong tay đôi búa tạ, gân xanh nổi đầy cổ, dù áp lực từ bầu trời khiến hắn quỳ sụp một gối xuống đất, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa chiến ý: “Trần ca, huynh nói đúng. Bọn thần linh này coi chúng ta như cỏ rác, muốn giẫm là giẫm. Hôm nay, ta dù có thịt nát xương tan, cũng phải nhổ một bãi nước miếng vào mặt chúng!”
“Ầm!”
Đúng lúc đó, một đạo lôi điện tím sẫm từ trên trời giáng xuống, trực diện đánh thẳng vào thung lũng.
Diệp Trần phản ứng cực nhanh, hắn chộp lấy vai Sở Cuồng quăng mạnh ra xa trăm trượng, đồng thời bản thân hắn gầm lên một tiếng, vận dụng toàn bộ lực lượng của *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*. Một bóng rồng đen kịt bao phủ lấy cánh tay, hắn đấm ngược lên trời.
“Cửu Trọng Thiên Băng!”
Cú đấm của Diệp Trần va chạm trực diện với đạo lôi điện thần thánh. Không gian trong nháy mắt bị nén lại thành một điểm, sau đó bùng nổ dữ dội. Toàn bộ thung lũng bị san phẳng, cây cối hóa thành tro bụi, đất đá bốc hơi. Diệp Trần bị dư chấn hất văng xuống lòng đất, tạo thành một hố sâu thăm thẳm.
Cỗ chiến xa rồng gầm gừ đáp xuống từ trên cao, lơ lửng ngay phía trên hố sâu. Mạc Lăng Thiên cúi đầu nhìn xuống, gương mặt không chút cảm xúc: “Chịu được một đòn thăm dò của bổn vương mà không chết? Phàm Cốt của ngươi đúng là có chút kỳ lạ. Nhưng kiến hôi, vẫn chỉ là kiến hôi.”
Từ trong hố sâu, một bàn tay đầy máu bám vào mép đá. Diệp Trần run rẩy leo lên, xương cốt toàn thân hắn vang lên tiếng kêu răng rắc ghê người. Cú va chạm vừa rồi đã đánh gãy ít nhất ba mươi chiếc xương sườn của hắn, cánh tay phải cũng đã vặn vẹo ở một góc độ bất thường.
Nhưng, đôi mắt của hắn… đôi mắt ấy không có lấy một tia sợ hãi. Ngược lại, nó sáng rực một cách quỷ dị. Trong bóng tối của sự đau đớn tột cùng, sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt đang điên cuồng kích phát. Càng bị thương nặng, nghịch ý trong hắn càng mạnh.
“Thần Vương… chỉ có vậy sao?” Diệp Trần nhếch môi cười, hàm răng đỏ thẫm huyết dịch. “Đệ Bát Trọng Thiên rốt cuộc cũng chỉ phái tới một con chó săn già nua thế này à?”
Mạc Lăng Thiên nhướn mày. Đã vạn năm rồi, chưa có kẻ nào ở hạ giới dám dùng giọng điệu đó để nói chuyện với hắn.
“Ngu muội.”
Mạc Lăng Thiên nhẹ nhàng nâng tay phải lên, chỉ một ngón trỏ về phía Diệp Trần. “Quy Tắc: Tịch Diệt.”
Ngay lập tức, luồng không khí xung quanh Diệp Trần đóng băng lại. Không phải đóng băng bằng băng tuyết, mà là sự ngưng đọng của sự sống. Những con côn trùng trong đất, những ngọn cỏ còn sót lại đều lập tức khô héo, mất đi mọi linh tính. Diệp Trần cảm thấy huyết dịch trong người mình như ngừng chảy, trái tim bóp thắt lại, dường như cái chết đang chạm tay vào linh hồn hắn.
“Muốn giết ta bằng quy tắc?” Diệp Trần gầm lên trong thâm tâm. “Ta sinh ra không có Tiên Cốt, đã là kẻ bị quy tắc của thiên địa này ruồng bỏ! Ngươi lấy cái gì mà đòi định đoạt mệnh của ta!”
Hắn dùng sức bóp nát một viên đan dược kỳ quái mà Lão Quy đưa cho từ trước, cùng lúc đó, trong thức hải, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu xoay tròn cực tốc, phát ra những tia sáng xám xịt xuyên thấu qua lớp da thịt.
“Xoẹt!”
Lớp da trên lưng Diệp Trần rách toạc ra, từ trong đó, một chiếc xương sống mang màu hoàng kim mờ nhạt lẫn lộn đen kịt vươn lên. Đó là sự biến dị tột cùng khi Nghịch Thiên Cốt chạm đến cực hạn của sự hủy diệt.
Diệp Trần dồn lực vào chân, mặt đất dưới chân hắn nổ tung.
“Nhất Bộ: Toái Không!”
Bước chân đầu tiên của *Đạp Thiên Bộ* được thi triển dưới áp lực của Thần Vương mang theo một uy thế chưa từng có. Không gian phía trước Diệp Trần bị giẫm nát như kính vỡ, trực tiếp phá tan vòng xoáy tịch diệt của Mạc Lăng Thiên.
Hình bóng của Diệp Trần hóa thành một tia chớp đen, lao thẳng lên chiến xa. Hắn không dùng kiếm, hắn dùng chính cái đầu lâu cứng hơn kim cương và đôi nắm đấm đang bùng nổ nghịch khí của mình.
Mạc Lăng Thiên hơi biến sắc. Hắn chưa bao giờ thấy một tu sĩ hạ giới nào có thể phá vỡ quy tắc bằng nhục thân thuần túy. Hắn hừ lạnh, phất tay một cái, một tấm chắn hào quang vàng rực hiện ra.
“Bùm!”
Nắm đấm của Diệp Trần đập mạnh vào tấm chắn. Xương tay của hắn rạn nứt ngay lập tức, nhưng hắn không lùi bước, trái lại còn áp sát hơn, dùng đầu húc mạnh vào màn sáng.
“Gãy đi! Gãy nữa cho ta!” Diệp Trần điên cuồng gào thét. Mỗi lần xương cốt hắn chịu lực tác động vượt mức, Nghịch Thiên Cốt lại sinh ra một luồng kình lực phản chấn mãnh liệt hơn.
“Rắc!” Tấm chắn của Thần Vương xuất hiện một vết nứt nhỏ.
“Gì cơ?” Mạc Lăng Thiên thực sự chấn động. Hắn là cường giả Đệ Bát Trọng Thiên, cho dù sức mạnh bị áp chế khi xuống tầng dưới, nhưng lớp phòng ngự này cũng không phải kẻ nào dưới Thần Cảnh có thể chạm tới.
Nhân lúc Thần Vương kinh ngạc, Sở Cuồng từ phía sau cũng lao tới như một con bò tót hung hãn, đôi búa mang theo lôi đình vạn quân bổ xuống bốn con rồng kéo xe: “Chết đi lũ thằn lằn bay!”
Một cuộc hỗn chiến chưa từng có nổ ra. Những tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp các tầng trời thấp hơn. Người dân ở Đệ Nhất và Đệ Nhị Trọng Thiên khi ngước lên chỉ thấy bầu trời đang vỡ ra từng mảnh, như thể tận thế đang đến gần.
Nhưng sự chênh lệch về đẳng cấp vẫn là quá lớn. Mạc Lăng Thiên sau phút ngỡ ngàng ban đầu đã lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có. Hắn thu tay lại, hơi thở trở nên cổ xưa và mênh mông hơn.
“Bổn vương đã đánh giá thấp cái loại tàn dư này. Đã vậy, để các ngươi được chết dưới chân thân thần thuật của ta, xem như là sự ban ơn cuối cùng.”
Sau lưng Mạc Lăng Thiên, một bóng ma khổng lồ cao vạn trượng hiện ra, tay cầm một thanh liềm tử thần khổng lồ đen kịt. Đó là Thiên Sát Thần Ảnh.
“Kết thúc rồi.” Mạc Lăng Thiên lạnh nhạt nói, thanh liềm từ từ hạ xuống.
Thanh liềm đi tới đâu, thực tại bị xóa sổ tới đó. Diệp Trần cảm nhận được một sự áp chế tuyệt vọng. Toàn bộ các huyệt đạo trên người hắn bị khóa chặt, khí hải đông cứng.
“Lão Quy… chính là lúc này!” Diệp Trần thầm gọi trong đầu.
“Mẹ kiếp, tiểu tử ngươi đúng là kẻ điên nhất mà ta từng gặp! Lão gia ta phải ngủ đông một ngàn năm vì cú này đấy!” Lão Quy rủa xả, nhưng động tác lại không chút chần chừ.
Từ bên trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, một luồng tinh huyết màu tím sẫm thoát ra, thấm vào từng tủy xương của Diệp Trần. Cùng lúc đó, bóng đen của Nghịch Thiên Cốt bắt đầu bành trướng, bao trùm lấy hắn và cả Sở Cuồng.
“Nghịch Thiên Chuyển Di!”
Ngay khi thanh liềm tử thần chém đứt vị trí đứng của Diệp Trần, một vòng xoáy đen ngòm hiện ra, hút trọn cả hai vào trong.
Thanh liềm chém xuống đất, một vết rãnh không đáy kéo dài hàng vạn dặm xuyên qua toàn bộ lục địa của Đệ Tam Trọng Thiên, suýt chút nữa thì chẻ đôi tầng trời này.
Khói bụi tan đi, chiến xa của Thần Vương vẫn lơ lửng, nhưng dấu vết của Diệp Trần và Sở Cuồng đã hoàn toàn biến mất. Không một chút hơi thở, không một chút linh hồn tàn lưu.
Mạc Lăng Thiên nhíu mày thật chặt. Hắn đưa tay bấm niệm pháp quyết, nhưng không gian quanh đó đã bị một thứ sức mạnh hỗn độn cực mạnh làm nhiễu loạn hoàn toàn.
“Dùng bí thuật di chuyển? Trong vòng vây của quy tắc ta lập ra mà vẫn chạy được?” Mạc Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự sát cơ chưa từng có.
Từ trên cao, một đạo chiếu chỉ bằng ánh sáng vàng từ Đệ Cửu Trọng Thiên giáng xuống ngay trước mặt hắn. Giọng nói uy nghiêm của một vị thiên sứ vang lên: “Thần Vương Mạc Lăng Thiên, vì sao chưa lấy đầu Nghịch Thiên Cốt? Đế Thích Thiên đại nhân đang thiếu kiên nhẫn.”
Mạc Lăng Thiên cúi đầu, giọng nói run rẩy: “Thần có tội. Kẻ đó có bảo vật che chở, đã trốn thoát vào Giới Khe Giữa Tầng Ba và Tầng Bốn. Thần sẽ lập tức truy sát, quyết không để hắn bước vào Trung Tam Thiên!”
“Nhanh lên. Nếu hắn tìm được phế tích của Thái Cổ Thần Tộc ở Tầng Năm, mọi chuyện sẽ trở nên phiền phức.” Đạo chiếu chỉ biến mất.
Mạc Lăng Thiên đứng dậy trên chiến xa, gương mặt vặn vẹo vì giận dữ. Hắn nhìn về hướng biên giới giữa các tầng trời, thét lớn: “Mười vạn thần binh! Trấn giữ mọi cổng vào Đệ Tứ Trọng Thiên! Một con ruồi mang phàm khí cũng không được để lọt qua!”
…
Trong lúc đó, tại một khe hẹp không gian hỗn loạn giữa tầng thứ ba và thứ tư, hai thân ảnh nhuộm đầy máu đang rơi tự do giữa các dòng lũ không gian.
Diệp Trần đã rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Xương cốt toàn thân hắn nát vụn hơn một nửa, nhưng luồng tinh huyết của Lão Quy đang như những con sâu nhỏ bò lểnh nghểnh khắp cơ thể, hàn gắn các vết nứt theo một cách thần bí.
Mỗi một tấc xương được nối lại đều mang trên mình những văn tự cổ xưa li ti, lấp lánh nghịch khí.
Phía sau hắn, một tiếng gầm vang vọng xuyên qua các tầng mây. Sự truy sát của Thần Vương vẫn chưa kết thúc, trái lại, nó mới chỉ bắt đầu cho một cuộc săn đuổi quy mô toàn diện nhất vạn năm qua.
Diệp Trần nắm chặt tay, dù đôi bàn tay chỉ còn trơ xương trắng. Hắn nhìn lên phía trên, nơi tầng trời thứ tư đang hiện ra lờ mờ sau những cơn bão không gian.
“Trời muốn diệt ta, ta liền đạp nát cái trời này.”
Hắn vẫn còn sống. Và chừng nào kẻ mang Phàm Cốt còn thở, Cửu Trọng Thiên sẽ không bao giờ được bình yên.
Cuộc hành trình vạn dặm đầy máu và lửa, một lần nữa rẽ sang một hướng tàn khốc hơn bao giờ hết. Diệp Trần biết, lần sau khi hắn gặp lại Mạc Lăng Thiên, kẻ phải quỳ xuống… sẽ không phải là hắn.