Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 137: Vượt Qua Tâm Ma**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:46:47 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 137: VƯỢT QUA TÂM MA

Trong bóng tối vĩnh hằng của kẽ nứt không gian, thời gian dường như không còn ý nghĩa. Diệp Trần cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, nhưng linh hồn lại nặng nề như đeo nghìn quả núi. Xung quanh hắn, những mảnh vỡ ký ức lơ lửng, phát ra ánh sáng nhạt nhòa, lạnh lẽo.

Đây là tầng sâu nhất của thức hải, nơi mà ngay cả Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu cũng không thể hoàn toàn can thiệp. Đây là cấm địa của tâm linh, nơi mỗi tu sĩ phải tự mình đối mặt với bóng ma lớn nhất của cuộc đời mình.

"Diệp Trần… ngươi nhìn xem, đây chính là ngươi."

Một giọng nói quen thuộc, nhưng đầy rẫy sự mỉa mai vang lên từ phía sau.

Diệp Trần quay phắt người lại. Trước mặt hắn, giữa làn sương mù màu xám đục, một bóng người dần dần hiện rõ. Đó là một thiếu niên khoảng mười sáu tuổi, gương mặt hốc hác, quần áo rách rưới thấm đẫm máu khô. Thiếu niên ấy đang quỳ dưới đất, đôi bàn tay gầy gò cào xới xuống bùn đất, ánh mắt chứa đựng một nỗi tuyệt vọng đến cùng cực.

Đó chính là hắn – Diệp Trần của ba năm về trước, tại Thanh Vân Trấn, vào cái đêm hắn bị phế bỏ toàn bộ tu vi, bị đuổi khỏi gia tộc và bị người mình từng coi là thanh mai trúc mã khinh miệt quay lưng.

"Ngươi thấy không? Ngươi vốn dĩ chỉ là một thứ rác rưởi." Thiếu niên kia từ từ ngẩng đầu lên, gương mặt vặn vẹo, đôi mắt rỉ máu. "Cho dù ngươi có được Nghịch Mệnh Châu, cho dù ngươi có rèn lại xương cốt, thì sâu trong tủy, ngươi vẫn là một kẻ mang Phàm Cốt. Một kẻ phàm phu tục tử định sẵn bị trời cao ruồng bỏ!"

Diệp Trần siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên những tiếng 'rắc rắc' khô khốc giữa không gian tĩnh lặng. Hắn trầm giọng nói: "Câm miệng. Ngươi chỉ là một ảo ảnh."

"Ảo ảnh sao?" Thiếu niên kia bật cười điên cuồng, tiếng cười như kim châm xuyên vào màng nhĩ. "Ta là nỗi đau của ngươi, là nỗi nhục nhã mà ngươi luôn muốn che giấu dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng này. Ngươi giết người không ghê tay, ngươi điên cuồng tu luyện, tất cả chỉ để trốn chạy khỏi ta! Ngươi sợ hãi chính mình, Diệp Trần!"

Vừa dứt lời, không gian xung quanh đột ngột thay đổi. Diệp Trần thấy mình đang đứng trên đỉnh Vạn Trượng Nhai. Gió lạnh rít gào, thổi bay vạt áo hắn. Phía trước, Mộ Dung Thần đang ôm lấy Tiên Tử Linh Nhi, cả hai đứng trên cao nhìn xuống hắn như nhìn một con kiến hôi.

"Diệp Trần, nhìn Tiên Cốt của ta xem." Mộ Dung Thần cười ngạo nghễ, hào quang vàng kim trên người hắn tỏa ra lộng lẫy, chói lòa. "Ngươi lấy gì để đấu với Thiên mệnh? Phàm nhân mãi mãi là phàm nhân, chỉ có thể phủ phục dưới chân Tiên nhân mà thôi."

Tiên Tử Linh Nhi đứng bên cạnh, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một xác chết: "Diệp Trần, đừng oán ta. Thế giới này không dành cho những kẻ yếu đuối và bình thường. Ngươi sở hữu Phàm Cốt, đó là tội lỗi lớn nhất của ngươi."

Sự đau đớn từ quá khứ tràn về như thác đổ. Từng mảnh xương trong cơ thể Diệp Trần như đang run rẩy, gợi nhớ lại cảm giác khi chúng bị bẻ gãy từng đoạn một dưới áp lực của Tiên Cốt hoàng kim. Cơn giận dữ bùng phát, nhưng lẫn trong đó là một nỗi tự ti bấy lâu nay vẫn ẩn nấp dưới đáy lòng.

Hắn có thực sự thoát khỏi kiếp phàm nhân không? Hay tất cả chỉ là một giấc mộng được dệt nên bởi Nghịch Mệnh Châu?

"Không… Ta không phải kẻ yếu!" Diệp Trần gầm lên một tiếng, chân phải đạp mạnh xuống, *Cửu Trọng Thiên Băng* nổ tung.

Thế nhưng, quyền lực của hắn đánh ra vào hư không. Hình ảnh Mộ Dung Thần và Linh Nhi tan biến, để lại thiếu niên mang Phàm Cốt năm xưa đang đứng đó, tay cầm một thanh kiếm gãy, chậm rãi tiến về phía hắn.

"Chết đi, kẻ dối trá!" Thiếu niên ấy đâm thanh kiếm gãy về phía Diệp Trần.

Kỳ lạ thay, Diệp Trần – người đã đạt tới tu vi áp đảo – lúc này lại cảm thấy đôi chân mình như bị đóng băng. Hắn nhìn thanh kiếm gãy kia đâm xuyên qua ngực trái mình. Không có máu chảy ra, nhưng linh hồn hắn đau đớn như bị xé làm đôi.

"Ngươi muốn vượt qua Thiên Đạo, nhưng ngay cả cái bóng của chính mình ngươi còn không dám đối diện." Thiếu niên cười lạnh, ghé sát tai hắn thì thầm: "Trở lại làm kẻ phế nhân đi, ít nhất khi đó ngươi không phải gánh vác thiên hạ, không phải đối đầu với cái chết…"

Cảm giác kiệt sức bao trùm lấy Diệp Trần. Ý chí của hắn bắt đầu dao động. Phải chăng, buông xuôi sẽ nhẹ nhàng hơn?

Đúng lúc này, trong linh hồn Diệp Trần, một tiếng rồng ngâm trầm đục vang lên từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu. Tiếp theo đó là giọng chửi rủa của Lão Quy, dù mờ nhạt nhưng đầy sức mạnh: "Tiểu tử thối! Ngươi quên xương của ngươi vì sao mà gãy, vì sao mà liền lại rồi sao? Trời không độ ngươi, đất không dung ngươi, chính ngươi đã tự tay bò lên từ vực thẳm! Giờ lại muốn làm kẻ nhát gan à?"

Tự tay bò lên…

Phải, từng mảnh xương đen nhánh, từng giọt máu Nghịch Thiên trong cơ thể Diệp Trần không phải do trời ban, mà do hắn dùng mạng để đổi lấy. Mỗi lần xương cốt bị đánh nát, hắn lại phải chịu đựng nỗi đau mà người thường không thể tưởng tượng nổi để rèn lại chúng.

"Phàm Cốt thì sao?"

Diệp Trần đột nhiên lên tiếng, thanh âm nhỏ nhưng lại chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn từ từ đưa tay ra, nắm chặt lấy lưỡi của thanh kiếm gãy đang cắm trong ngực mình.

"Trời sinh ta mang Phàm Cốt, đó không phải là giới hạn, đó là sự khởi đầu."

Hắn nhìn thẳng vào mắt thiếu niên của quá khứ, đôi mắt hắn lúc này không còn sự hận thù, không còn sự sợ hãi, chỉ còn lại một sự bình thản đáng sợ.

"Mộ Dung Thần dùng Tiên Cốt trấn áp ta, ta dùng Phàm Cốt dẫm nát hắn. Thiên Đạo dùng quy luật nuôi nhốt ta, ta dùng Phàm Cốt phá vỡ quy luật. Phàm nhân hay Tiên nhân, chẳng qua cũng chỉ là một danh xưng. Kẻ mạnh thực sự không nằm ở bộ xương cha mẹ ban cho, mà nằm ở ý chí bất khuất giữa trời đất!"

"Ngươi là quá khứ của ta, là nỗi đau nuôi dưỡng ta mạnh mẽ. Nhưng ngươi… không phải là tương lai của ta!"

Diệp Trần gầm nhẹ, *Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt* trong người bộc phát ra hào quang màu đen rực rỡ. Hắn không lùi lại, mà bước tới một bước.

Nghịch Thiên Cốt đập mạnh, một luồng kình khí từ ngực hắn tuôn ra, bẻ gãy hoàn toàn thanh kiếm của tâm ma.

Diệp Trần vươn tay ra, nhẹ nhàng đặt lên đầu thiếu niên kia. Hắn không bóp nát nó, mà là ôm trọn lấy bóng ma quá khứ của mình vào lòng.

"Cảm ơn vì đã đau khổ. Từ giờ trở đi, nỗi nhục của ngươi, ta sẽ gánh. Giấc mơ của ngươi, ta sẽ thực hiện. Ta sẽ đưa ngươi… bước lên đỉnh cao nhất của Cửu Trọng Thiên!"

'Bùm!'

Thiếu niên mang Phàm Cốt tan vỡ thành nghìn mảnh tinh quang, hòa tan vào linh hồn của Diệp Trần. Một luồng cảm giác viên mãn, thanh thản chưa từng có lan tỏa khắp cơ thể hắn.

Trong thức hải, linh hồn Diệp Trần vốn dĩ còn mơ hồ, lúc này đột ngột ngưng tụ lại, trở nên chân thực và sắc nét như cơ thể bằng xương bằng thịt. Linh hồn hắn từ từ bay cao, xuyên qua màn sương mù, đứng lơ lửng giữa một khoảng không bao la vô tận.

"Thần Du Thái Hư… Thành!"

Tiếng hô của Diệp Trần vang vọng khắp tâm trí. Lúc này, cảnh giới thần hồn của hắn đã hoàn toàn vượt xa tu vi hiện tại, chạm tới một đẳng cấp mà ngay cả những lão quái vật ở Trung Tam Thiên cũng phải thèm muốn.

Quay lại với thực tại.

Giữa kẽ nứt không gian đầy bão tố, Diệp Trần đang lơ lửng đột nhiên mở mắt. Ánh mắt hắn không còn vẻ non nớt hay hận thù của ngày cũ, thay vào đó là sự thâm trầm như vực thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ ngàn năm.

Khí chất của hắn thay đổi hoàn toàn. Nếu lúc trước hắn như một thanh kiếm sắc bén mới ra khỏi bao, thì giờ đây, hắn giống như một vị quân vương vừa mới thức tỉnh sau một giấc ngủ dài, thâm tàng bất lộ nhưng uy nghiêm tràn đầy.

Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu khẽ xoay tròn, tỏa ra linh quang ấm áp. Lão Quy lờ mờ hiện ra hình bóng nhỏ xíu, vuốt râu tặc lưỡi: "Khá lắm, không ngờ trong tình cảnh nghìn cân treo sợi tóc này, ngươi lại có thể đại triệt đại ngộ, giết chết tâm ma. Xem ra lão phu nhìn người không lầm, cái xương cứng này của ngươi… thực sự có thể chọc thủng bầu trời này rồi."

Diệp Trần nhếch môi, bàn tay hắn cảm nhận được luồng sức mạnh vô tận đang chảy trong các huyệt đạo. "Trung Tam Thiên sao? Cứ để chúng tới đi."

Hắn nhìn lên phía trước, nơi ánh sáng của tầng trời thứ tư đang hiện hữu. Ở đó, có kẻ đang chờ để định đoạt mạng sống của hắn. Nhưng hắn không sợ. Bởi vì lúc này, hắn không còn chiến đấu một mình. Hắn chiến đấu bằng tất cả nỗi đau của quá khứ và khát vọng của tương lai.

Diệp Trần hít một hơi thật sâu, khí thế quanh người bỗng chốc thu liễm sạch sẽ, nhìn vào hệt như một người phàm bình thường không có chút tu vi nào. Nhưng đó chính là cảnh giới cao nhất của sự rèn luyện – Phàm cực chuyển Tiên, phản phác quy chân.

Hắn sải bước chân đầu tiên trên hư không hướng về phía lối ra. Mỗi bước chân của hắn đi qua, những luồng gió xoáy không gian vốn có thể xé nát cao thủ Trúc Cơ đều bị chấn tản ra xung quanh, không cách nào chạm tới chéo áo của hắn.

Ba vị Thiên Đạo Chấp Pháp Giả đang đứng canh giữ bên ngoài cửa hầm không gian. Kẻ dẫn đầu là một trung niên cao lớn, tay cầm một tòa tháp thu nhỏ bằng đồng, ánh mắt lãnh khốc quét qua vầng sáng đang biến động.

"Thống lĩnh, có động tĩnh! Kẻ Nghịch Mệnh kia… hắn đang đi ra!" Một tên chấp pháp giả trẻ tuổi reo lên, tay đã rút ra linh kiếm rực lửa.

Vị thống lĩnh híp mắt lại, thần sắc hiện lên một chút ngưng trọng: "Cẩn thận, khí thế của tên này rất kỳ lạ. Hắn dường như không có dao động linh khí, nhưng vì sao… tâm thần của ta lại có cảm giác run rẩy?"

Lời chưa dứt, từ trong hào quang chói lòa, một thân ảnh gầy yếu nhưng thẳng tắp như giáo thương chậm rãi bước ra.

Diệp Trần đứng giữa hư không, đối mặt với ba đại cao thủ Hóa Thần kỳ viên mãn của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả. Gió lồng lộng thổi qua tóc mai, hắn nhìn lướt qua ba người họ như thể đang nhìn vào ba hòn đá ven đường.

"Các ngươi canh giữ ở đây vất vả rồi." Giọng nói của Diệp Trần bình thản đến mức khiến đối phương cảm thấy dựng tóc gáy.

"Lá gan không nhỏ!" Vị thống lĩnh gầm lên, tòa bảo tháp trong tay phóng đại hàng trăm lần, tỏa ra sức mạnh trấn áp kinh thiên động địa. "Ngươi mang tội nghịch thiên, không quỳ xuống chịu chết, còn dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với chúng ta?"

Diệp Trần nhẹ nhàng nắm lại quyền đầu, cảm nhận được Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đang ngân vang hưng phấn. Sự hồi hộp trước một trận chiến sinh tử không còn, chỉ còn lại sự ngạo nghễ bẩm sinh của kẻ đã dẫm nát tâm ma.

"Thiên Đạo mà các ngươi thờ phụng không bảo các ngươi rằng…"

Diệp Trần nâng chân lên, một bước đạp mạnh xuống hư không.

'OÀNG!'

Cả một vùng không gian trong vòng trăm dặm nổ tung thành những vệt nứt đen ngòm. Áp lực của tòa bảo tháp bị đánh tan trong tích tắc. Ba vị Chấp Pháp Giả đồng loạt phun máu, sắc mặt kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy hư ảnh một con rồng đen quấn quanh đôi chân của thiếu niên kia.

"… Phàm Cốt của ta, chính là quy tắc duy nhất của thế giới này!"

Trận chiến tại Trung Tam Thiên, chính thức bắt đầu từ đây. Diệp Trần không còn là kẻ chạy trốn, hắn là kẻ săn mồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8