Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 139: Đế Thích Thiên Ra Tay**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:48:03 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 139: ĐẾ THÍCH THIÊN RA TAY**

Đệ Cửu Trọng Thiên – Thần Đỉnh.

Đây không phải là một vùng đất có sơn thủy hữu tình, cũng chẳng có linh khí nồng đậm như những tầng trời bên dưới. Nơi này chỉ là một khoảng không gian mênh mông, trắng xóa đến tận cùng, nơi những sợi tơ quy tắc màu vàng kim đan xen dày đặc như một mạng nhện khổng lồ, bao phủ lấy toàn bộ vạn vật chúng sinh bên dưới chân.

Tại tâm điểm của luồng ánh sáng chói lòa ấy, một ngai vàng vĩ đại dựng đứng giữa hư không. Ngồi trên đó là một nam tử vận hoàng bào, gương mặt mờ ảo không rõ diện mục, chỉ có đôi mắt lạnh lẽo như hai vầng thái dương vĩnh cửu, nhìn thấu qua lớp lớp mây mù của thời gian và không gian.

Hắn là Đế Thích Thiên. Là chủ nhân của chín tầng trời, là kẻ tự xưng là hiện thân của Thiên Đạo.

Dưới chân hắn, một thân ảnh gầy gò, toàn thân đẫm máu đang chậm rãi đứng dậy. Diệp Trần lúc này chẳng khác nào một ác quỷ vừa bò ra từ luyện ngục. Bộ hắc y trên người hắn đã rách nát đến mức không thể nhận dạng, máu tươi nhuộm đen cả một vùng đất trắng xóa dưới chân.

Nhưng, điều đáng sợ nhất không phải là vết thương của hắn, mà là khí tức phát ra từ sâu trong tủy xương. Tiếng "rắc rắc" vang lên liên hồi, đó là thanh âm của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đang tự phục hồi sau mỗi lần gãy vụn.

"Ngươi… chính là kẻ đã giết sạch Chấp Pháp Giả của ta sao?"

Giọng nói của Đế Thích Thiên vang lên, không hề có nộ khí, trái lại phẳng lặng như mặt hồ không chút gợn sóng. Nhưng ngay khi lời nói ấy thốt ra, không gian xung quanh Diệp Trần bỗng chốc đông cứng lại. Mỗi một chữ đều nặng như thái sơn, ép lên vai hắn, khiến mặt đất dưới chân nứt toác.

Diệp Trần ngẩng đầu, mái tóc dài bết máu che khuất nửa khuôn mặt, nhưng đôi mắt hắn thì rực sáng như hai ngọn lửa u minh. Hắn nhếch môi, nụ cười mang theo sự điên cuồng và mỉa mai tột độ:

"Chấp Pháp Giả? Chẳng qua chỉ là lũ chó săn trung thành của ngươi thôi. Đế Thích Thiên, ngươi ngồi trên cao quá lâu, dường như đã quên mất cảm giác bị kẻ khác giẫm dưới chân rồi phải không?"

"Láo xược!"

Một tiếng quát lạnh vang lên từ phía sau ngai vàng. Một vị lão giả thuộc tầng lớp thượng đẳng của Đệ Cửu Trọng Thiên định bước ra, nhưng Đế Thích Thiên đã giơ tay ngăn lại.

Đế Thích Thiên từ từ đứng dậy khỏi ngai vàng. Hành động đơn giản ấy lại khiến cả tầng trời thứ chín rung chuyển dữ dội. Những sợi tơ quy tắc vàng kim bắt đầu rít gào, quấn quýt xung quanh hắn như đang tung hô vị vua đích thực của mình.

"Phàm Cốt…" Đế Thích Thiên lẩm bẩm, ánh mắt hắn chiếu xuyên qua da thịt Diệp Trần, nhìn xoáy vào bộ xương đen nhánh, tản ra hơi thở cổ xưa và nghịch ngợm bên trong. "Sự sai lầm của tạo hóa. Đáng lẽ ra vào thời Thái Cổ, huyết thống này đã phải bị triệt tiêu hoàn toàn. Không ngờ, sau vạn năm, lại có một kẻ dư nghiệt như ngươi dám đặt chân đến đây."

Diệp Trần nắm chặt thanh trọng kiếm rỉ sét trong tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc: "Thiên mệnh nói ta là phàm, ta liền nghịch thiên mệnh. Ngươi nói ta là dư nghiệt, ta liền đạp nát cái Thiên Đạo thối nát này của ngươi!"

"Ngươi nghĩ mình có tư cách đó sao?"

Đế Thích Thiên nhẹ nhàng đưa tay phải ra.

Hắn không dùng pháp bảo, không dùng công pháp chấn động thiên địa, chỉ đơn giản là duỗi ra một ngón tay trỏ.

"Thiên Đạo Nhất Chỉ – Trấn Sát."

Chỉ một ngón tay hạ xuống, nhưng vào giây phút đó, Diệp Trần cảm thấy như thể toàn bộ sức nặng của chín tầng trời, từ Hạ Tam Thiên đến Thượng Tam Thiên, đều dồn nén lại vào một điểm duy nhất trên đỉnh đầu mình. Không gian trong vòng trăm trượng xung quanh Diệp Trần lập tức sụp đổ, hóa thành một hố đen hư vô.

Quy luật vật lý bị xóa bỏ. Không khí biến mất. Ngay cả linh khí trong cơ thể Diệp Trần cũng bị đóng băng ngay lập tức.

*Bịch!*

Diệp Trần khuỵu một gối xuống mặt đất. Phàm Cốt trong người hắn phát ra những tiếng gãy giòn giã. Áp lực kinh khủng khiến máu tươi từ các lỗ chân lông của hắn phun ra như mưa, nhuộm đỏ cả một vùng không gian.

"Thấy chưa?" Đế Thích Thiên lạnh lùng nhìn xuống. "Trong mắt ta, ngươi và những con kiến hôi ở tầng trời thứ nhất không có gì khác biệt. Ngươi có mạnh đến đâu, cũng vẫn nằm trong quy tắc mà ta tạo ra. Ta bảo ngươi chết, ngươi không thể sống."

Diệp Trần cắn chặt răng đến mức bật máu, xương quai hàm run rẩy. Hắn cảm thấy não bộ mình như muốn nổ tung, tầm nhìn dần nhòe đi vì máu. Sức mạnh của ngón tay ấy không chỉ tấn công vào nhục thân, mà còn đang nghiền nát ý chí và linh hồn hắn. Nó định nghĩa lại sự tồn tại của hắn, biến hắn thành một thứ "không nên tồn tại" để từ đó xóa sổ hắn khỏi dòng chảy thời gian.

"Lão… Quy… Khốn kiếp… Còn nhìn cái gì nữa?" Diệp Trần gầm lên trong thức hải.

Trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, lão hắc quy béo tròn lúc này cũng không còn vẻ cợt nhả thường ngày. Gương mặt lão nghiêm nghị chưa từng có, hai tay kết ấn liên tục, truyền một luồng sức mạnh u tối vào tủy xương của Diệp Trần.

"Tiểu tử, chống đỡ lấy! Nghịch Thiên Cốt của ngươi phải trải qua đại nạn này mới thực sự viên mãn! Đừng có chết ở đây, nếu không lão phu cũng tan biến theo ngươi đấy!"

Diệp Trần gầm lên một tiếng xé lòng. Trong cơn đau thấu tận linh hồn, hắn không lùi bước, trái lại còn điên cuồng kích phát toàn bộ tiềm lực.

*Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – Chấn!*

108 huyệt đạo trên cơ thể Diệp Trần đồng loạt phát sáng như 108 ngôi sao đêm cực hạn. Từ bên trong những mảnh xương gãy nát, một thứ ánh sáng màu tím sẫm bắt đầu len lỏi ra ngoài.

"Rắc! Rắc! Rắc!"

Những mảnh xương đen nhánh của Diệp Trần bắt đầu tan chảy, sau đó tái cấu trúc lại với tốc độ chóng mặt. Mỗi một lần sụp đổ dưới ngón tay của Đế Thích Thiên, bộ xương ấy lại trở nên cứng cáp hơn, u tối hơn và mang theo một loại uy áp "nghịch hành" vạn vật.

Đế Thích Thiên hơi nheo mắt lại: "Vẫn còn ngoan cố?"

Hắn ấn nhẹ ngón tay thêm một phân.

*Ầm!*

Một tiếng nổ chấn động toàn bộ Thần Đỉnh vang lên. Diệp Trần bị ép lún sâu xuống lòng đất, toàn bộ gân mạch trong cơ thể gần như đứt đoạn hoàn toàn. Nhưng ngay trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Diệp Trần đột ngột ngẩng cao đầu. Một luồng khí thế không thuộc về thế giới này bùng nổ từ trung tâm lồng ngực hắn.

Hắn dùng đôi tay run rẩy, nắm lấy… chính ngón tay đang đè xuống đầu mình của Đế Thích Thiên.

"Cái gì?" Đám tu sĩ Thượng Tam Thiên đứng ngoài xem chiến đều đồng loạt biến sắc, kinh hãi thốt lên.

Đế Thích Thiên là ai? Là kẻ nắm giữ quy tắc. Ngón tay của hắn đại diện cho ý chí của trời xanh. Vậy mà lúc này, một gã mang Phàm Cốt, toàn thân tơi tả lại dám chạm vào Thiên Đạo?

Diệp Trần từ từ đứng thẳng dậy. Tiếng xương khớp vang lên rầm rập như sấm động. Mỗi một bước chân hắn dẫm xuống, không gian trắng xóa xung quanh lại hiện lên những vết nứt đen ngòm.

"Đế Thích Thiên… Ngươi nói… quy tắc của ngươi là tuyệt đối?"

Diệp Trần phun ra một ngụm máu đầy bọt, nhưng trong mắt lại là sự ngông cuồng vô tận.

"Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy… Phàm Cốt của ta chính là kẻ tạo ra quy tắc mới!"

*Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt – Nghịch Chuyển Càn Khôn!*

Toàn bộ áp lực mà Đế Thích Thiên đang đè nặng lên người Diệp Trần bỗng nhiên bị một lực lượng thần bí hút ngược vào trong bộ xương đen. Diệp Trần dùng nhục thân làm bình chứa, lấy đau thương làm bàn đạp. Hắn không đẩy lùi đòn tấn công của Đế Thích Thiên, mà là… nuốt chửng nó.

Bắp thịt của Diệp Trần phồng lên, những đường gân tím đen nổi cộm như những con rồng nhỏ bò dưới da. Ánh sáng từ 108 huyệt đạo bỗng chốc hội tụ về bàn tay phải của hắn.

"Cút ngay cho ta!"

Diệp Trần tung ra một cú đấm. Cú đấm này không mang theo linh khí hào nhoáng, chỉ có sức mạnh nhục thân thuần túy đạt đến cảnh giới tối cao, mang theo sự phẫn nộ tích tụ qua hai kiếp người và chín tầng trời.

*Oàng!*

Không gian của Đệ Cửu Trọng Thiên bị xé toạc thành một đường rãnh khổng lồ. Cú đấm của Diệp Trần va chạm trực tiếp với ngón tay của Đế Thích Thiên. Một luồng sóng xung kích màu đen và vàng kim bung tỏa ra bốn phương tám hướng, hất văng mọi thứ xung quanh. Những kiến trúc cổ kính nghìn năm tại Thần Đỉnh sụp đổ trong nháy mắt.

Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của vạn người, ngón tay trỏ vốn là bất bại của Đế Thích Thiên… khẽ run lên.

Một vết nứt nhỏ, vô cùng nhỏ, bắt đầu xuất hiện trên đầu ngón tay hoàng kim ấy. Máu của thần linh, giọt máu màu vàng rực rỡ, lặng lẽ rơi xuống mặt đất.

Toàn trường lặng ngắt như tờ.

Đế Thích Thiên nhìn giọt máu rơi trên mu bàn tay mình, ánh mắt vốn phẳng lặng lần đầu tiên hiện lên một tia kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển thành sự sát khí thấu xương.

"Ngươi… làm ta bị thương?"

Thân ảnh hắn mờ ảo bỗng chốc trở nên thực tế. Áp lực tỏa ra lúc này so với trước đó còn mạnh mẽ hơn gấp bội. Thiên địa như cảm nhận được cơn giận của chủ nhân, sấm sét màu tím đen bắt đầu dày đặc trên tầng không, mỗi một tia sét đều đủ sức tiêu diệt một vị đại năng Độ Kiếp Viên Mãn.

Diệp Trần đứng vững trong cơn bão quy tắc ấy, hắn lau đi vệt máu trên trán, hơi thở nặng nề nhưng giọng nói lại sang sảng vô cùng:

"Vết thương đó… chỉ là khởi đầu thôi. Đế Thích Thiên, mười năm trước ngươi coi ta như cỏ rác. Mười năm sau, ta đứng ở đây để lấy cái mạng già của ngươi!"

"Ngông cuồng!" Đế Thích Thiên tiến lên một bước.

Mỗi bước chân của hắn khiến quy luật không gian xung quanh Diệp Trần bị bóp méo, tạo thành những lưỡi dao không hình thái chém thẳng vào da thịt hắn.

"Chỉ với một chút tiến hóa nhỏ của bộ xương mục nát đó mà nghĩ có thể nghịch trời sao? Để ta cho ngươi thấy, sự khác biệt giữa Phàm và Thần không phải là thứ mà ý chí có thể khỏa lấp được."

Hai cánh tay Đế Thích Thiên vươn ra, từ hư không, chín vầng mặt trời ảo ảnh xuất hiện, tượng trưng cho chín tầng trời mà hắn cai trị. Chín vầng sáng ấy hội tụ lại, tạo thành một thanh trường mâu tràn ngập khí tức hủy diệt.

"Thiên Đạo Chân Võ Mâu – Tuyệt Diệt!"

Thanh trường mâu ném ra, nhanh đến mức thời gian dường như ngưng đọng. Diệp Trần cảm nhận được cái chết đang cận kề. Thanh mâu này không nhắm vào cơ thể, nó nhắm vào "Sự tồn tại" của hắn trong quá khứ, hiện tại và tương lai. Nếu trúng đòn, hắn sẽ không chỉ chết, mà mọi ký ức về hắn trên đời này cũng sẽ hoàn toàn bị xóa sạch.

"Tiểu tử! Đừng giữ sức nữa! Dùng chiêu đó đi!" Lão Quy gào lên đầy lo lắng.

Diệp Trần hít một hơi thật sâu. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập từ sâu trong xương tủy. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt lúc này rực sáng như đêm đen đầy sao. Hắn không tránh né, không thủ thế.

Hắn tiến lên một bước.

Đây là bước đi đầu tiên của hắn kể từ khi đứng vững trước ngai vàng.

"Nhất Bộ… Đạp Phá!"

*Ầm!*

Bàn chân Diệp Trần chạm đất, một vòng tròn đen ngòm từ dưới chân hắn lan tỏa ra, dẫm nát toàn bộ quy tắc vàng kim của Đế Thích Thiên trong vòng mười trượng. Thanh trường mâu thần thánh kia khi vừa tiến vào phạm vi mười trượng quanh Diệp Trần, bỗng dưng run rẩy kịch liệt, như gặp phải thiên địch tự cổ chí kim.

Diệp Trần lại bước thêm bước thứ hai.

"Nhị Bộ… Toàn Không!"

Không gian của Đệ Cửu Trọng Thiên nát vụn như một tấm kính bị búa tạ đập vào. Áp lực từ chín vầng mặt trời ảo ảnh bỗng chốc tan biến. Thanh trường mâu "Tuyệt Diệt" nổ tung thành hàng triệu mảnh ánh sáng vụn vặt ngay trước mũi Diệp Trần.

Sắc mặt Đế Thích Thiên lần đầu tiên trở nên trắng bệch. Hắn lùi lại nửa bước, đầy vẻ không tin nổi: "Bộ pháp gì thế này? Tại sao nó có thể… xóa bỏ quy tắc của ta?"

Diệp Trần không trả lời. Lúc này, toàn bộ máu huyết trong người hắn đang sôi sùng sục. Nghịch Thiên Cốt đang thăng hoa đến cực điểm. Hắn thấy được bản chất của thế giới này, thấy được những sợi tơ quy tắc rách nát mà Đế Thích Thiên dùng để thao túng chúng sinh.

Hắn tiến bước thứ ba.

"Tam Bộ… Nghịch Mệnh!"

Lần này, toàn bộ Thần Đỉnh rung chuyển như thể sắp sụp đổ hoàn toàn. Một đạo bóng đen khổng lồ hiện ra phía sau Diệp Trần, đó là hình bóng của một vị chiến thần thời Thái Cổ, kẻ đã từng một mình khiêu chiến với cả bầu trời.

Luồng khí tức ấy khiến toàn bộ tu sĩ tại Đệ Cửu Trọng Thiên phải quỳ rạp xuống đất, run rẩy không thôi. Đây là sự áp chế từ linh hồn, sự kinh sợ trước một thực thể đứng ngoài mọi quy luật của trời đất.

Diệp Trần lúc này đã đứng ngay trước mặt Đế Thích Thiên. Ánh mắt hai người chạm nhau. Một bên là thần linh cao cao tại thượng đang lộ ra vẻ hoảng loạn, một bên là kẻ phàm nhân nghịch mệnh với ý chí sắt đá hơn kim cương.

"Ta nói rồi…" Diệp Trần trầm giọng, thanh âm vang vọng như sấm truyền khắp chín tầng trời. "Quy tắc của ngươi, trời đất của ngươi… Ta sẽ bước từng bước một, đạp nát tất cả!"

Diệp Trần vung nắm đấm. Không phải là kỹ xảo phức tạp, chỉ là một cú đấm thẳng tắp nhắm thẳng vào ngực Đế Thích Thiên.

Đế Thích Thiên nghiến răng, huy động toàn bộ sức mạnh hộ thể, tạo thành mười tám lớp rào chắn quy tắc cứng nhất.

Nhưng…

*Răng rắc!*

Mười tám lớp rào chắn vỡ tan như bọt biển.

Cú đấm của Diệp Trần xuyên thấu qua mọi sự phòng vệ, nện thẳng vào lồng ngực hoàng kim của chủ nhân Cửu Trọng Thiên.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, kèm theo đó là tiếng xương sườn gãy vụn. Cơ thể vĩ đại của Đế Thích Thiên bay ngược ra sau như một ngôi sao băng rụng, đâm sầm vào ngai vàng, khiến bảo tọa lộng lẫy kia tan tành thành cát bụi.

Khói bụi mịt mù tán đi.

Đế Thích Thiên nằm giữa đống đổ nát, hoàng bào rách nát, vương miện rơi rụng. Hắn ho ra máu, nhìn vệt máu đỏ tươi lẫn với vàng kim trên tay mình, rồi ngước nhìn Diệp Trần đang lầm lũi tiến lại gần.

Đây là lần đầu tiên sau vạn năm, "Thiên Đạo" cảm thấy sợ hãi.

Và đây cũng là lần đầu tiên, chúng sinh của Cửu Trọng Thiên nhận ra rằng: Trời không phải là vĩnh cửu.

Bởi vì, đã có một kẻ mang Phàm Cốt, đang từng bước đạp nát thiên khung.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8