Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 15: Lên Đường Đến Thiên Vân Tông**
Bình minh ló rạng phía chân trời, ánh dương yếu ớt xuyên qua màn sương mù dày đặc của dãy núi Hắc Lôi, chiếu rọi lên tấm lưng trần của một thiếu niên.
Diệp Trần đứng trên mỏm đá cao nhất, gió rít gào bên tai làm mái tóc đen dài của hắn bay loạn xạ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí mang theo chút vị tanh nồng của máu và lôi điện còn sót lại trong huyết quản. Sau khi dung hợp với Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, mỗi lần hắn hô hấp, toàn bộ lỗ chân lông trên cơ thể như đều đang tham lam nuốt chửng linh khí của trời đất. Thế nhưng, linh khí ấy không hề ngưng tụ vào đan điền như những tu sĩ bình thường, mà lại thẩm thấu qua cơ nhục, trực tiếp rèn giũa vào tận sâu trong tủy xương đen nhánh.
"Thoải mái…" Diệp Trần trầm giọng, thanh âm khản đặc nhưng ẩn chứa uy lực của một con mãnh thú vừa tỉnh giấc.
Hắn siết chặt nắm đấm, những tiếng "rắc rắc" từ khớp xương vang lên như tiếng nổ của pháo rang, mang theo áp lực trầm trọng khiến sỏi đá dưới chân nứt toác. Phàm Cốt Cảnh viên mãn! Hiện tại, chỉ bằng lực lượng cơ bắp thuần túy, hắn đã có thể nghiền nát hổ báo, tay không bẻ gãy binh khí bậc phàm.
"Hừ, mới có chút thành tựu đã thỏa mãn sao? Tiểu tử, nhãn quang của ngươi vẫn chỉ hạn hẹp ở cái xó xỉnh này mà thôi." Một giọng nói khàn khàn, mang chút khinh khỉnh vang lên trong thức hải của hắn.
Hắc Quy từ trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu chầm chậm hiện ra hư ảnh. Nó nằm bò trên vai hắn, cái đầu rùa nhỏ bé lắc lư: "Ngươi mang trong mình Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt, mục tiêu của ngươi là dẫm nát chín tầng trời kia kìa. Thiên Vân Tông ở cái tầng trời thứ nhất này chỉ là bãi bùn để ngươi tập đi mà thôi."
Diệp Trần không giận, trái lại còn nhếch môi cười nhạt: "Lão Quy, ông nói đúng. Nhưng để leo lên đỉnh núi, trước tiên phải bước qua vũng bùn dưới chân. Thanh Vân Trấn không còn chỗ cho ta, Mộ Dung gia và Tiên Tử Linh Nhi hẳn đang chuẩn bị tiệc ăn mừng vì cái chết của ta. Ta nên đi đưa cho họ một 'món quà' bất ngờ mới phải."
Nói đoạn, hắn lấy ra một bộ y phục màu đen từ nhẫn trữ vật, mặc vào người một cách gọn gàng. Cái tên Diệp Trần giờ đây đã chết cùng với kẻ phế vật Phàm Cốt ngày ấy. Kể từ giây phút này, hắn là Trần Phàm – kẻ đi ngược lại thiên mệnh.
***
Thiên Vân Tông, nằm cách Hắc Lôi Sơn mạch hơn một nghìn dặm, là tông môn đứng đầu vùng biên thùy này. Cứ ba năm một lần, đại hội tuyển chọn đệ tử của Thiên Vân Tông lại diễn ra, thu hút hàng vạn thiên tài từ khắp các gia tộc, thành thị tìm đến với ước vọng một bước lên mây.
Diệp Trần không chọn cách dùng ngựa hay thuê thú cưỡi. Hắn quyết định đi bộ.
Trên con đường đất đỏ dẫn về phía Thiên Vân Sơn, người người đi lại tấp nập. Có những xe kéo dát vàng bạc rạng ngời của các gia tộc lớn, có những tu sĩ cưỡi linh hạc bay lượn trên cao với vẻ kiêu ngạo. Giữa đám đông ấy, Diệp Trần trông thật bình thường, thậm chí là phong trần với bộ hắc y đơn giản và một thanh trọng kiếm rỉ sét quấn băng vải trên lưng – món đồ mà hắn nhặt được dưới vực sâu.
Mỗi bước đi của Diệp Trần đều mang một nhịp điệu kỳ lạ. Nếu quan sát kỹ, người ta sẽ thấy gót chân hắn chạm đất rất nhẹ, nhưng dưới mỗi dấu chân đều có một lỗ nhỏ hằn sâu vào lòng đất. Hắn đang thực hành bước khởi đầu của "Nhất Bộ Đạp Thiên" mà Lão Quy truyền dạy. Mỗi bước là một lần dồn nén lực lượng nhục thân xuống đôi chân, lấy mặt đất làm bệ phóng, rèn luyện sự dẻo dai cho hệ thống xương cốt chân.
"Nhìn kìa, lại một kẻ Phàm Cốt muốn đi thử vận may sao?"
Một tiếng cười nhạo phát ra từ chiếc xe ngựa xa hoa đang lướt qua Diệp Trần. Trên xe, một thanh niên mặc gấm vóc, tay cầm quạt giấy, ánh mắt đầy sự miệt thị nhìn xuống hắn.
"Này huynh đệ, đi bộ thêm vài ngày nữa là tới Thiên Vân Tông rồi. Nhưng ta khuyên ngươi nên quay về đi, Thiên Vân Tông không thu nhận rác rưởi không có Tiên Cốt đâu!" Tên thanh niên đó cười lớn, theo sau là tiếng phụ họa của đám gia nhân xung quanh.
Diệp Trần không thèm ngước mắt nhìn lên. Đối với hắn, những kẻ này chỉ như sâu kiến bên lề đường, không đáng để tâm. Ánh mắt hắn bình thản như mặt nước hồ không gợn sóng, chỉ tập trung vào từng tấc đất dưới chân.
"Tiểu tử, nhẫn nại khá lắm." Lão Quy cười hắc hắc: "Nhưng ta cá là lát nữa ngươi sẽ gặp chuyện phiền phức."
Lời của Lão Quy vừa dứt, phía trước bỗng nhiên vang lên tiếng la hét thảm khốc và tiếng gầm rú của thú dữ.
Một con Xích Luyện Ma Báo cấp hai – tương đương với tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ – từ trong rừng rậm lao ra chặn đứng đoàn xe ngựa khi nãy. Con báo này dài hơn ba mét, toàn thân bao phủ bởi những vảy lửa đỏ rực, đôi mắt khát máu đang nhìn chăm chăm vào tên công tử bột vừa lên tiếng mỉa mai Diệp Trần.
"Cứu… cứu mạng! Các ngươi đâu hết rồi, giết nó cho ta!" Tên công tử hét lên, mặt cắt không còn giọt máu, lùi lại phía sau trong sự hoảng loạn.
Đám hộ vệ mặc dù run rẩy nhưng vẫn phải xông lên. Thế nhưng, Xích Luyện Ma Báo chỉ cần một cú vỗ nhẹ, hộ vệ dẫn đầu đã bị gãy cổ, máu tươi bắn tung tóe. Sự chênh lệch giữa người phàm (hoặc tu sĩ cấp thấp) và yêu thú Trúc Cơ là quá lớn.
Con báo gầm lên, chuẩn bị nhảy xổ vào chiếc xe ngựa xa hoa để xé xác con mồi béo bở nhất.
Đúng lúc đó, một bóng người thầm lặng lướt qua đoàn người đang hỗn loạn. Bước chân hắn vẫn đều đặn, không hề nhanh hơn, nhưng khi con báo vừa chuẩn bị tung người, bóng đen ấy đã chắn ngay trước mặt nó.
Diệp Trần đứng đó, bàn tay trái vẫn buông thõng, chỉ có ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào con thú.
"Cút!"
Một chữ duy nhất thốt ra, kèm theo đó là một luồng khí tức hoang dã bùng nổ từ tận tủy xương của hắn. Đó là hơi thở của Thái Cổ, là sự uy nghiêm của kẻ mang Nghịch Thiên Cốt. Con Xích Luyện Ma Báo đang hung hãn bỗng khựng lại giữa không trung, bốn chân run rẩy, đồng tử co rút vì sợ hãi. Nó cảm nhận được trước mặt mình không phải là một người phàm, mà là một thực thể đáng sợ hơn cả những con đại yêu trên đỉnh núi cao kia.
Nó không dám rống thêm một tiếng nào, cụp đuôi quay đầu chạy bán mạng vào sâu trong rừng rậm trước sự ngơ ngác của tất cả mọi người.
Diệp Trần không dừng lại, tiếp tục bước đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tên công tử kia run rẩy bước xuống xe, lắp bắp: "Vị… vị tiền bối này, xin dừng bước…"
Thế nhưng, bóng dáng hắc y kia đã sớm khuất sau ngã rẽ, không hề để lại lấy một lời nói. Hắn đến không để phô trương, đi không cần sự hàm ơn. Trong lòng Diệp Trần, đây chỉ là một buổi tập dượt cho bộ xương của hắn mà thôi.
***
Ba ngày sau.
Dưới chân núi Thiên Vân, biển người tấp nập còn hơn cả một vương quốc phồn hoa nhất. Những bậc thang đá trắng kéo dài tít tắp lên tận mây xanh, nơi tọa lạc của Thiên Vân Tông.
Không khí ở đây cực kỳ căng thẳng. Mùi của thuốc nổ, linh khí và cả sự đố kỵ quẩn quanh. Trên quảng trường rộng lớn, một tấm Thạch Bi cao hàng chục trượng sừng sững giữa trời. Đó là Đo Cốt Thạch – thứ sẽ quyết định vận mệnh của mỗi người tìm đến đây.
"Lâm Gia, Lâm Phi. Tiên Cốt nhị phẩm, tư chất Trung Đẳng. Qua!" Một vị trưởng lão râu trắng lên tiếng, giọng nói truyền đi xa hàng dặm nhờ linh lực hỗ trợ.
"Vương Hải, Phàm Cốt. Không đạt. Cút!"
Mỗi một lời phán xét đều kèm theo tiếng khóc hận hoặc tiếng cười hớn hở. Diệp Trần lặng lẽ đứng ở góc cuối hàng dài, hắn thu liễm khí tức đến mức tối đa, trông giống như một gã thợ săn nghèo khổ hơn là một tu sĩ.
Đúng lúc này, phía trước quảng trường có tiếng xôn xao cực lớn. Một đoàn người rầm rộ tiến vào, dẫn đầu là một thanh niên cưỡi Kim Lân Thú, mặc hoàng y sáng chói, thần thái kiêu dũng bất phàm. Bên cạnh hắn, một thiếu nữ diện sa che mặt, khí chất thoát tục như tiên tử giữa trần gian.
"Là Mộ Dung Thần! Thiên tài sở hữu Hoàng Kim Tiên Cốt của Mộ Dung gia!"
"Vị bên cạnh chẳng lẽ là Tiên Tử Linh Nhi của Thanh Vân Trấn sao? Nghe nói nàng vừa được một vị Thái thượng trưởng lão của Thiên Vân Tông nhận làm đồ đệ nội môn trực hệ!"
Tiếng xì xào bàn tán nổ ra như sấm. Diệp Trần đứng trong góc khuất, đôi mắt hơi híp lại. Đôi bàn tay trong tay áo vô thức siết chặt đến mức xương cốt phát ra tiếng nổ âm trầm.
Hận ý như một ngọn lửa đen ngòm cháy bùng lên trong tim. Ngày đó, chính đôi lứa này đã giẫm đạp tôn nghiêm của hắn, phế bỏ gân mạch hắn, đẩy hắn xuống vực thẳm. Hiện tại, họ đứng trên cao, rạng rỡ như nhật nguyệt, còn hắn vẫn chỉ là một kẻ lạ mặt trong đám đông.
Mộ Dung Thần dường như cảm nhận được điều gì, ánh mắt lướt qua đám đông về phía Diệp Trần đứng, nhưng vì Diệp Trần đã cải trang và thu liễm khí tức quá kỹ, hắn chỉ khinh thường thu hồi tầm mắt.
"Chỉ là một lũ sâu kiến thôi mà, Linh Nhi, chúng ta vào trước thôi. Chấp sự đã chuẩn bị chỗ ngồi đặc biệt cho chúng ta xem trò vui này rồi." Mộ Dung Thần dịu dàng nói.
Linh Nhi khẽ gật đầu, giọng nói thanh thót như chim oanh: "Mọi sự tùy huynh."
Nhìn bóng dáng hai người tiến thẳng vào khu vực danh dự của tông môn, Diệp Trần thở ra một hơi dài, sự lạnh lẽo trong mắt càng đậm hơn.
"Cứ hưởng thụ sự vinh quang cuối cùng này đi." Hắn thầm nhủ.
Đợi thêm hai canh giờ, cuối cùng cũng đến lượt hắn.
"Người tiếp theo, tên gì?" Vị chấp sự trông coi Đo Cốt Thạch uể oải hỏi, ngay cả đầu cũng không thèm ngẩng lên.
"Trần Phàm." Diệp Trần bước tới, giọng nói bình thản.
"Đặt tay lên Đo Cốt Thạch."
Diệp Trần chậm rãi đưa bàn tay phải lên. Ngay khi lòng bàn tay hắn chạm vào khối đá lạnh lẽo, một sự rung cảm từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu bỗng nhiên truyền đến. Lão Quy truyền âm: "Tiểu tử, che giấu bớt. Nếu để lộ ra thực chất của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt lúc này, mấy lão già ở chín tầng trời sẽ tìm tới vặt cổ ngươi ngay lập tức. Ta sẽ giúp ngươi ngụy trang nó thành Phàm Cốt tồi tệ nhất."
"Được."
Oong!
Đo Cốt Thạch rung động nhẹ, nhưng không có bất kỳ hào quang màu sắc nào tỏa ra. Thông thường, nếu là Tiên Cốt, thạch bi sẽ tỏa ánh sáng trắng, xanh hoặc vàng tùy phẩm cấp. Đằng này, khối đá im lìm như chết, chỉ hiện lên một màu xám xịt buồn thảm.
Vị chấp sự ngước nhìn, rồi bĩu môi đầy chán ghét: "Trần Phàm. Phàm Cốt tột cùng, không có một chút linh tính, thậm chí còn thua xa người bình thường. Rác rưởi của rác rưởi."
Tiếng cười rộ lên từ xung quanh.
"Trời ơi, nhìn cái gã kia kìa. Mang trọng kiếm to thế mà hóa ra lại là một phế vật triệt để."
"Cái loại Phàm Cốt này mà cũng vác mặt đến Thiên Vân Tông sao? Không biết nhục là gì à?"
Trên đài cao, Mộ Dung Thần cũng khẽ liếc mắt xuống, hắn không nhận ra Diệp Trần, nhưng cái tên "Phàm Cốt" khiến hắn nhớ về một kẻ mà hắn đã từng dẫm nát dưới chân. Hắn khẽ cười lạnh: "Đúng là thế giới này không thiếu những kẻ vọng tưởng."
Vị chấp sự vẫy tay như xua đuổi ruồi nhặng: "Cút đi, đừng làm mất thời gian…"
"Khoan đã." Diệp Trần ngắt lời, đôi mắt hắn bình thản nhìn vị chấp sự: "Ta nghe nói Thiên Vân Tông có một quy tắc cũ. Dù là Phàm Cốt, nhưng nếu có thể bước lên hết chín nghìn bậc 'Đăng Thiên Lộ', vượt qua khảo nghiệm nhục thân, vẫn có thể trở thành đệ tử ngoại môn. Có đúng không?"
Quảng trường bỗng lặng ngắt như tờ, rồi sau đó là một tràng cười vang dội hơn cả trước đó.
Đăng Thiên Lộ! Đó là con đường mà Thiên Vân Tông dùng để trừng phạt đệ tử phạm lỗi, hoặc dành cho những kẻ luyện thể điên cuồng nhất. Trên chín nghìn bậc thang đó, mỗi bậc đều mang áp lực tinh thần và sức nặng gấp đôi bình thường. Một người phàm mang Phàm Cốt mà muốn đi hết Đăng Thiên Lộ? Đó không phải là nghị lực, đó là tự sát.
Vị chấp sự cũng sững sờ, sau đó cười nhạt: "Quy tắc đó quả thật có, nhưng cả ngàn năm nay chưa ai làm được. Ngươi muốn tìm chết, ta cũng không cản. Nhìn kìa, Đăng Thiên Lộ nằm ở hướng kia. Bước lên đó, mạng sống của ngươi không còn thuộc về tông môn nữa."
Diệp Trần không nói gì thêm, hắn xoay người, bước chân vững chãi tiến về phía con đường đá dốc đứng giữa hai vách núi, nơi mây mù che phủ đỉnh cao nhất.
Mỗi bước đi của hắn lúc này không còn nhẹ nhàng nữa, mà dẫm lên đá xanh phát ra tiếng vang trầm đục. Hắn không cần Tiên Cốt để tu tiên, hắn sẽ dùng Phàm Cốt này để đạp nát mọi giới hạn.
Ánh mặt trời gay gắt chiếu xuống, bóng của Diệp Trần đổ dài trên bậc thang đầu tiên. Một cuộc hành trình vạn dặm, bắt đầu từ một bước chân "phế vật".
Ở phía trên cao, Tiên Tử Linh Nhi nhìn xuống bóng dáng hắc y đang lầm lũi tiến bước. Chẳng hiểu sao, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tim nàng bỗng thắt lại, một cảm giác bất an không tên dâng lên. Nhưng rồi nàng nhanh chóng lắc đầu, nụ cười lạnh lùng trở lại trên môi.
Hắn chỉ là một kẻ mang Phàm Cốt mà thôi. Thiên mệnh đã định, phàm nhân vĩnh viễn không thể nghịch thiên.
Nhưng nàng không biết rằng, bên trong lớp y phục đen kia, một bộ xương đen nhánh đang bắt đầu phát sáng, khao khát được gãy vụn để tái sinh mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Diệp Trần ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh núi, khóe môi khẽ nhếch:
"Lên đường thôi, Thiên Vân Tông… chuẩn bị đón nhận cơn ác mộng của các người đi."