Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 155: Lục Bộ: Luân Hồi**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:57:48 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 155: LỤC BỘ: LUÂN HỒI**

Gió lạnh gào thét qua khe núi hoang vu ở biên cảnh phía Bắc Thanh Vân Trấn. Nơi này là điểm giao thoa giữa Hạ Tam Thiên mỏng manh và Trung Tam Thiên đầy rẫy hiểm nguy. Phía trước Diệp Trần là Giới Bích — một bức màn ánh sáng vĩ đại che phủ cả bầu trời, tựa như một dải lụa tiên mang theo uy áp khủng khiếp của thiên đạo, ngăn cách những kẻ hèn mọn bên dưới với tầng trời cao quý phía trên.

Diệp Trần dừng bước. Áo choàng đen trên vai hắn rách tả tơi, để lộ ra những mảng da thịt chằng chịt vết thương chưa kịp khép miệng. Máu thấm đẫm lớp vải, nhưng dưới làn da ấy, những khúc xương trắng hếu, u ám lại tỏa ra một thứ quang mang huyền bí.

Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt đang ngân rung. Nó không phải rung động vì sợ hãi, mà là sự hưng phấn tột cùng trước thách thức của thiên địa.

— Nhóc con, dừng lại đi. Có kẻ không muốn ngươi bước chân vào Trung Tam Thiên sớm như vậy. — Giọng nói già dặn, đầy vẻ cợt nhả nhưng cũng mang theo sự cảnh báo của Lão Quy vang lên từ sâu trong tâm trí hắn.

Diệp Trần nheo mắt nhìn về phía Giới Bích. Không gian ở đó đột ngột vặn xoắn lại như một tờ giấy bị vò nát. Từ trong kẽ hở của hư không, một bóng người mặc trường bào dát vàng, thêu hình rồng lượn phượng múa hiên ngang bước ra. Hắn ta đạp trên hư không, mỗi bước chân đều khiến linh khí của Hạ Tam Thiên bạo liệt, dường như mặt đất này không đủ tư cách để chịu đựng sự hiện diện của hắn.

"Mộ Dung Gia, Hộ pháp Trưởng lão — Mộ Dung Thiên Thạch!" Diệp Trần rít qua kẽ răng.

Kẻ vừa xuất hiện là một cường giả Hóa Thần cảnh viên mãn của Trung Tam Thiên, tu vi cách Đại Thừa chỉ còn một bước chân. So với những kẻ ở Thanh Vân Tông, đây mới chính là quái vật thực sự.

— Diệp gia dư nghiệt, ngươi cho rằng phá được một cái tông môn rác rưởi ở Hạ Tam Thiên là có thể nghênh ngang tiến vào Trung Tam Thiên sao? — Mộ Dung Thiên Thạch từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt chứa đầy sự miệt thị. — Phàm cốt chính là phàm cốt. Thiên đạo đã định ngươi là sâu kiến, ngươi dẫu có bò lên đến đâu, cũng chỉ là một con sâu kiến to xác hơn một chút mà thôi.

Hắn phất tay, một đạo kiếm khí hoàng kim khổng lồ dài tới trăm trượng chém xuống. Đòn tấn công này mang theo quy tắc của Trung Tam Thiên, đủ sức chẻ đôi cả một tòa thành trì.

Diệp Trần không tránh. Hắn đứng thẳng như một ngọn thương thiên cổ, tay nắm chặt lại thành quyền.

— Thiên đạo định ta là phàm, ta liền giết cả thiên đạo!

"OÀNG!"

Diệp Trần dùng nhục thân ngạnh kháng kiếm khí. Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, mặt đất dưới chân hắn sụp đổ xuống hàng chục trượng, tạo thành một cái hố sâu hoắm. Khói bụi tan đi, Diệp Trần vẫn đứng đó, nhưng cánh tay trái của hắn đã gãy gập, xương trắng đâm xuyên qua da thịt, máu tươi chảy ròng ròng.

— Ha ha ha! Ngươi thấy chưa? Cái thứ Phàm Cốt của ngươi ngay cả một chiêu tùy ý của ta cũng không chịu nổi. — Mộ Dung Thiên Thạch cười lớn đầy kiêu ngạo.

Thế nhưng, nụ cười của lão ta bỗng chốc cứng đờ.

Diệp Trần đang cười. Một nụ cười điên cuồng và lạnh lẽo. Những khúc xương bị gãy của hắn đột ngột phát ra tiếng "răng rắc" ghê người. Chúng không chỉ đang tự chữa lành với tốc độ mắt thường có thể thấy được, mà còn trở nên dày đặc hơn, đen nhánh như hắc kim, tỏa ra một luồng khí tức u minh đáng sợ.

— Lão Quy, cho ta mượn lực lượng của Nghịch Mệnh Châu! — Diệp Trần gầm lên.

— Chơi lớn vậy sao? Nhóc con, gãy xương đau lắm đấy nhé! — Lão Quy hét lên, nhưng vẫn lập tức đổ ra một luồng năng lượng xám xịt từ trong châu.

Diệp Trần tiến lên một bước.

**Nhất Bộ: Phá Không!**
Không gian dưới chân hắn nát vụn.

**Nhị Bộ: Đoạt Phách!**
Khí thế của Mộ Dung Thiên Thạch bỗng dưng đình trệ, thần hồn lão ta như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

**Tam Bộ, Tứ Bộ, Ngũ Bộ!**
Năm bước chân liên tiếp, Diệp Trần đã đứng lơ lửng trên không trung, đối diện với Mộ Dung Thiên Thạch. Lúc này, toàn bộ xương cốt trong người Diệp Trần đều đã gãy vụn dưới áp lực cực hạn, nhưng chúng lại được kết nối bằng những sợi tơ huyết mạch đỏ rực. Hắn như một con quỷ vừa bò lên từ địa ngục.

— Chết đi! — Mộ Dung Thiên Thạch cảm nhận được nguy hiểm, lão ta tung ra toàn bộ tu vi, hóa thành một mặt trời vàng rực thiêu đốt vạn vật.

— Ngươi nói ta là phàm nhân? Vậy hãy nếm thử cái giá của sự luân hồi đi! — Ánh mắt Diệp Trần hóa thành một màu xám tro không có sự sống. — **LỤC BỘ: LUÂN HỒI!**

Hắn dẫm mạnh bước chân thứ sáu xuống không trung.

"ẦM!"

Một vòng xoáy khổng lồ mang theo màu sắc của năm tháng đột ngột hiện ra quanh Mộ Dung Thiên Thạch. Không gian không còn nổ tung nữa, mà nó bắt đầu vặn xoắn theo một quy luật quỷ dị.

Mộ Dung Thiên Thạch bỗng nhiên gào thét thảm thiết. Lão ta nhìn thấy đôi bàn tay mình nhanh chóng nhăn nheo, tóc bạc trắng rồi rụng xuống, cơ thể teo tóp như một xác khô — đó là **Sinh Tử Luân Hồi**. Ngay sau đó, cơ thể lão ta lại đột ngột nhỏ lại thành một đứa trẻ, rồi lại lớn lên thành thanh niên — đó là **Nghịch Đảo Luân Hồi**.

Trong vòng xoáy đó, Mộ Dung Thiên Thạch phải trải qua hàng vạn kiếp nạn chỉ trong một hơi thở. Lão ta thấy mình bị hổ dữ xé xác, thấy mình bị lửa thiêu, thấy mình cô độc chết già trong bóng tối. Mỗi một kiếp nạn đều thật đến mức linh hồn lão ta bị xé nát từng mảnh nhỏ.

— Không! Tha cho ta! Đây là yêu thuật gì? — Giọng của một lão già Hóa Thần lúc này yếu ớt như một con sâu cái kiến.

— Đây không phải yêu thuật. Đây là bộ pháp của kẻ Nghịch Mệnh. — Diệp Trần lạnh lùng bước tới, bước thứ sáu của hắn vẫn đang nghiền ép đối phương. — Ngươi nói thiên đạo định sẵn sao? Ta nói, trong luân hồi của ta, cái định sẵn duy nhất của ngươi là sự diệt vong!

"PHỐC!"

Cánh tay gãy của Diệp Trần giờ đã được tái tạo hoàn mỹ, cứng hơn bất kỳ loại linh binh nào, đâm xuyên qua lồng ngực của Mộ Dung Thiên Thạch. Hắn không dùng linh khí, mà dùng sức mạnh thuần túy của nhục thân để bóp nát trái tim và Nguyên Anh của lão ta.

Luân hồi biến mất. Mộ Dung Thiên Thạch rơi rụng như một mảnh lá héo, thân xác chưa chạm đất đã hóa thành tro bụi dưới quy luật đào thải của bước chân thứ sáu.

Diệp Trần lơ lửng giữa trời, lồng ngực phập phồng dữ dội. Khóe miệng hắn trào ra một dòng máu đen. Việc thi triển "Lục Bộ: Luân Hồi" khi tu vi còn thấp đã khiến Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt của hắn nứt nẻ nghiêm trọng.

— Nhóc con, khá lắm. — Lão Quy chui ra, biến thành một con rùa nhỏ màu đen đậu trên vai hắn, tặc lưỡi nói. — Bước thứ sáu này dính líu đến quy luật Thời Gian, ngươi dám dùng nhục thân phàm nhân để gánh vác nó, nếu không phải nhờ cái bộ xương già này, ngươi đã hóa thành cát bụi từ lâu rồi.

Diệp Trần lau vết máu, ánh mắt nhìn về phía chiếc túi trữ vật dát vàng rơi lại của Mộ Dung Thiên Thạch. Hắn vươn tay hút lấy, lục lọi bên trong. Một đống linh thạch cấp cao, đan dược và cả một tấm lệnh bài của Mộ Dung Gia hiện ra.

— Tài nguyên này… đủ để ta đột phá Khai Khiếu Cảnh ngay tại đây. — Diệp Trần thì thầm.

Hắn nhìn qua Giới Bích. Phía sau bức màn ánh sáng kia, không gian bắt đầu rung động dữ dội. Hắn biết, cái chết của một Hộ pháp Trưởng lão sẽ khiến Mộ Dung Gia phát điên. Nhưng hắn không sợ.

Hình ảnh một nữ tử tóc trắng như tuyết, ánh mắt buồn bã nhìn qua khung cửa sổ đóng băng lại hiện lên trong tâm trí hắn. Lăng Tuyết Y… và cả gương mặt thanh cao nhưng đầy tâm cơ của Tiên Tử Linh Nhi.

"Linh Nhi, nàng có biết cảm giác khi bị ném vào luân hồi vô tận không?"

Diệp Trần nắm chặt tay, tiếng xương cốt nổ vang như sấm dậy. Hắn không nhìn lại Hạ Tam Thiên một lần nào nữa. Hắn bước thẳng về phía Giới Bích.

Một bước này, hắn chính thức giẫm nát quy tắc ngăn cách.
Một bước này, Phàm Cốt Diệp Trần sẽ cho Trung Tam Thiên thấy, thế nào là một con quỷ bước ra từ bóng tối.

"Đế Thích Thiên, hãy giữ chắc cái ngai vàng của ngươi đi. Diệp Trần ta… đang đến đây!"

Tiếng bước chân hùn hụt đẫm máu vang vọng giữa không gian hoang vu, kéo dài theo hành trình nghịch thiên bất tận. Giới Bích rạn nứt dưới gót chân hắn, mở ra một chương mới đầy tanh máu của kẻ mang danh Trần Phàm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8