Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 17: Huynh Đệ Kết Nghĩa**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:27:21 | Lượt xem: 2

Giữa cánh rừng già thâm u của Hạ Tam Thiên, ánh lửa bập bùng nhảy nhót trên những phiến đá xám xịt, hắt lên khuôn mặt hai nam tử trẻ tuổi những mảng sáng tối chập chờn. Không khí đêm lạnh lẽo của vùng cao nguyên không làm giảm đi sự sục sôi trong huyết quản của Sở Cuồng. Gã nhìn chằm chằm vào bàn tay mình, rồi lại nhìn sang Diệp Trần, cảm giác như những gì mình vừa nghe thấy là một giấc chiêm bao hão huyền nhất thế gian.

“Ngươi… thực sự là Phàm Cốt?” Sở Cuồng lắp bắp, giọng nói khản đặc vì xúc động xen lẫn kinh ngạc.

Ở thế giới này, Phàm Cốt đồng nghĩa với rác rưởi, là tầng lớp bùn nhục dưới chân tiên nhân. Ấy vậy mà kẻ đứng trước mặt gã, kẻ vừa mới dùng đôi tay trần đánh tan luồng kình lực tàn bạo của đám tu sĩ cao ngạo kia, lại thản nhiên thừa nhận mình cũng mang lấy cái “án tử hình” của định mệnh ấy.

Diệp Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn thâm trầm như mặt hồ không đáy. Hắn chậm rãi cởi bỏ lớp áo ngoài đẫm máu, để lộ bờ vai rắn chắc với những vết sẹo ngang dọc – dấu vết của những lần gãy xương tái tạo đầy đau đớn. Mỗi một đốt xương trên cơ thể hắn đều toát ra một thứ khí tức âm trầm nhưng vô cùng kiên cố, giống như thép nguội đã qua ngàn vạn lần tôi luyện.

“Phải. Không có Tiên Cốt, không có linh căn, thậm chí từng có lúc kinh mạch đứt đoạn, bị người ta giẫm đạp không bằng một con chó.” Diệp Trần nhặt một cành củi khô ném vào đống lửa, tiếng lách tách vang lên khô khốc. “Họ nói ta là kẻ bỏ đi, ta liền dùng cái ‘bỏ đi’ ấy để giết ngược lại họ. Sở Cuồng, Tiên Đạo của bọn chúng cần thiên phú, nhưng Nghịch Thiên Đạo của chúng ta… chỉ cần một thứ duy nhất.”

Hắn chỉ tay vào ngực trái, nơi trái tim đang đập từng nhịp mạnh mẽ: “Đó là ý chí bất khuất. Trời muốn ta quỳ, ta phải đứng. Đất muốn ta mục rữa, ta phải hóa rồng.”

Sở Cuồng nghe từng lời như sấm nổ bên tai. Gã vốn là một kẻ thô lậu, tu luyện nhục thân một cách bản năng, chịu đựng bao nhiêu khinh khi chỉ để chứng minh bản thân không phải hạng vô dụng. Giây phút này, gã cảm thấy linh hồn mình như tìm được một bến đỗ, một ngọn hải đăng giữa biển đời tăm tối.

“Diệp đại ca!” Sở Cuồng đột nhiên quỳ một chân xuống đất, hai tay chắp lại, giọng nói vang dội như chuông đồng. “Sở Cuồng ta từ nhỏ không cha không mẹ, lang thang khắp nơi, chỉ biết dùng nắm đấm để giữ lấy miếng ăn. Ai cũng coi ta là quái thai, là đồ tể. Chỉ có ngươi coi ta là con người. Nếu ngươi không chê, Sở Cuồng nguyện theo ngươi vào sinh ra tử, thượng cùng bích lạc, hạ chí hoàng tuyền!”

Diệp Trần nhìn nam tử vạm vỡ trước mặt, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh nhạt nhưng chân thành. Hắn không nói những lời thề thốt sáo rỗng, chỉ chìa tay ra. Khi hai bàn tay – một rắn rỏi thanh tú, một thô ráp chai sần – nắm chặt lấy nhau, một luồng khí tức vô hình dường như đã đóng dấu vào định mệnh của hai người.

“Được! Từ nay về sau, chúng ta là huynh đệ.” Diệp Trần vỗ vai Sở Cuồng. “Ta sẽ không hứa cho ngươi vinh hoa phú quý, nhưng ta hứa sẽ đưa ngươi cùng leo lên đỉnh cao nhất của Cửu Trọng Thiên này, để lũ Tiên nhân kia phải cúi đầu nhìn xuống mà run rẩy.”

“Hắc hắc, tốt lắm! Khí phách lắm!” Một giọng nói khàn khàn, mang theo vài phần giễu cợt bỗng vang lên trong thức hải của Diệp Trần.

Cái mai rùa đen sì hiện lên lờ mờ trong không gian linh hồn, Lão Quy vươn cái cổ dài ra, ngáp một cái dài thượt: “Diệp tử, nhìn không ra ngươi cũng có khiếu thu phục lòng người đấy. Tiểu tử họ Sở này có ‘Lôi Đình Man Thể’ tiềm ẩn, dù là Phàm Cốt nhưng huyết khí cực thịnh, nếu biết cách khai phá thì chẳng kém gì đám Kim Cang của Phật giới đâu.”

Diệp Trần tâm niệm khẽ động: “Lão già, đã vậy sao không chịu nhả ra chút công pháp gì tử tế đi? Đã là huynh đệ, ta không thể để hắn chịu thiệt.”

“Chậc chậc, ngươi tưởng công pháp của lão phu là rau ngoài chợ chắc?” Lão Quy lẩm bẩm chửi bới vài câu, nhưng sau đó vẫn rung rắc cái mai rùa, một đốm sáng vàng sậm bay ra. “Đây là ‘Tức Cốt Hô Hấp Pháp’, chuyên dùng cho kẻ luyện thể. Thay vì đưa linh khí vào kinh mạch, nó sẽ giúp hắn đưa thẳng linh lực vào tủy xương, rèn luyện từng tế bào. Tuy nhiên, lúc luyện sẽ đau như có hàng vạn con kiến đục xương, không biết tên tiểu tử kia có chịu nổi không.”

Diệp Trần thu hồi ý niệm, nhìn về phía Sở Cuồng đang hừng hực khí thế, liền trầm giọng nói: “Sở đệ, ta có một bộ phương pháp hô hấp đặc biệt. Nó không giống bất kỳ công pháp tu tiên nào ngươi từng biết. Nó rất đau, đau đến mức có thể khiến người ta muốn tự sát. Ngươi có dám thử?”

Sở Cuồng cười to một tiếng, bộ ngực vạm vỡ ưỡn lên: “Diệp đại ca, Sở Cuồng ta đến chết còn không sợ, sợ gì đau đớn? Ngươi cứ dạy đi!”

Diệp Trần gật đầu, bắt đầu chỉ dẫn Sở Cuồng cách điều chỉnh nhịp thở, ép khí vào sâu trong từng đốt xương. Chỉ sau vài hơi thở đầu tiên, mồ hôi trên trán Sở Cuồng đã vã ra như tắm, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn. Gã nghiến răng trần trụi, phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp trong cổ họng. Xương cốt toàn thân gã bắt đầu phát ra tiếng “rắc rắc” kinh người, như thể có một bàn tay khổng lồ đang bóp nát rồi nặn lại khung xương của gã.

Suốt nửa đêm, Diệp Trần không ngủ. Hắn ngồi hộ pháp bên cạnh, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phương Bắc. Nơi đó, vượt qua những dãy núi trập trùng, là lãnh địa của Thiên Vân Tông – một trong những thế lực đứng đầu Hạ Tam Thiên.

Ký ức về khuôn mặt thanh tú nhưng lãnh khốc của Tiên Tử Linh Nhi lại hiện lên. Hắn vẫn nhớ như in ngày hôm đó, khi hắn quỳ dưới chân nàng với cơ thể tơi tả, nàng chỉ để lại một câu: “Diệp Trần, phàm nhân và tiên nhân là hai đường thẳng song song, ngươi vĩnh viễn không xứng bước chung đường với ta.”

“Song song sao?” Diệp Trần nắm chặt tay, một luồng sát khí vô hình khiến đống lửa trước mặt bỗng nhiên phụt tắt. “Linh Nhi, Mộ Dung Thần… Hai người ở tầng trên chắc hẳn đang hưởng lạc bái lạy của chúng nhân. Để xem khi Đăng Thiên Lộ mở ra, kẻ Phàm Cốt này sẽ đạp nát cái ‘tiên đồ’ của các ngươi như thế nào.”

Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Sở Cuồng bỗng bừng tỉnh. Gã nhảy dựng lên, tung một cú đấm vào không trung.

“Vút!”

Một tiếng rít gió sắc lẹm vang lên, quyền kình thậm chí còn tạo ra một luồng khí lưu mắt thường có thể thấy được. Sở Cuồng kinh ngạc nhìn nắm đấm của mình, gã cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn hẳn, nhưng mỗi khi vận lực, sức mạnh bên trong lại bùng nổ mạnh mẽ hơn gấp bội so với trước kia.

“Chúc mừng ngươi, bước đầu đã nhập môn.” Diệp Trần đứng dậy, y phục đã được thay mới, dáng vẻ bình thản như một vị cao nhân lánh đời. “Đi thôi, chúng ta không còn nhiều thời gian. Thiên Vân Tông Đăng Thiên Lộ… sắp mở rồi.”

Sở Cuồng thu hồi quyền thế, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái: “Đại ca, chúng ta đi tham gia khảo hạch sao? Nhưng họ nói Thiên Vân Tông chỉ nhận người có Tiên Cốt từ trung phẩm trở lên…”

Diệp Trần xoay người bước đi, thanh âm mang theo một sự ngạo nghễ tột cùng vang vọng khắp cánh rừng:

“Chúng ta không đi tham gia khảo hạch. Chúng ta đi… phá cổng tông môn.”

Dưới ánh bình minh, bóng lưng của hai người một thanh mảnh một to lớn in dài trên con đường mòn. Một kẻ mang theo bảo vật thái cổ nghịch mệnh, một kẻ mang theo ý chí cuồng nộ của lôi đình, cả hai bắt đầu những bước chân đầu tiên trên hành trình chấn động Cửu Trọng Thiên. Từ hôm nay, thế giới này sẽ phải làm quen với một khái niệm mới: Phàm Cốt Nghịch Tiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8