Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 173: Thử Thách Mới Cho Diệp Trần**
**CHƯƠNG 173: CÔNG NGHỆ THẦN BÍ – KẺ THÙ KHÔNG CÓ NHỊP TIM**
Hư không phía trên Đệ Thất Trọng Thiên lúc này tựa như một tấm gương vỡ nát, những vết nứt không gian đen kịt như những con rết khổng lồ bò lổm ngổm giữa tầng mây. Khói lửa từ đống đổ nát của Thanh Đồng Chiến Thuyền vẫn chưa tan, mùi kim loại cháy khét lẹt hòa trộn với mùi máu tươi tanh nồng tạo nên một bầu không khí u ám đến nghẹt thở.
Diệp Trần đứng đó, y phục đen đã rách mướp để lộ ra khuôn ngực rắn chắc như bàn thạch, những vết sẹo cũ mới đan xen nhưng lạ thay, mỗi tấc da thịt của hắn lúc này đều ẩn hiện một tầng hào quang màu tím sẫm. Đó không phải là Linh khí, mà là năng lượng từ Nghịch Thiên Cốt đang sôi sục, điên cuồng tái tạo và cường hóa nhục thân sau trận chiến sinh tử.
Trong tay hắn, con mắt thứ ba của Minh Sát vẫn còn đang co giật nhẹ. Ánh sáng từ con mắt này không phải màu vàng hay đỏ của máu, mà là một màu xanh lam nhạt mang hơi hướng điện từ.
"Hừ, nhìn xem thứ này, không phải sinh linh thuần túy, cũng không phải bảo vật thiên nhiên."
Diệp Trần lẩm bẩm, bàn tay khẽ bóp mạnh. Từ sâu trong lòng bàn tay hắn, một luồng kình lực nổ ra, nghiền nát lớp vỏ ngoài của con mắt. Một tiếng "tít" dài nhức óc vang lên, bên trong con mắt không phải nhãn cầu hay dịch thể, mà là hàng vạn sợi tơ kim loại mảnh hơn cả tóc người, đang bọc lấy một viên tinh thạch bé xíu chứa đầy những ký hiệu lạ lẫm chạy liên tục.
"Tiểu tử, cẩn thận!"
Tiếng của Lão Quy vang lên từ trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, sau đó một luồng khói xám bay ra, ngưng tụ thành hình hài một lão già lùn tịt, cái mai rùa trên lưng lấp lánh những cổ tự. Lão Quy lúc này không còn vẻ cợt nhả thường ngày, đôi mắt lão nhìn chằm chằm vào viên tinh thạch kia, trong đó tràn ngập vẻ kiêng dè:
"Đây là 'Hạt Nhân Linh Hồn Thể'. Những kẻ đến từ tinh không bên ngoài Cửu Trọng Thiên đã đi theo một con đường hoàn toàn khác. Chúng không chỉ tu luyện nội công, mà còn dùng công nghệ viễn cổ để cải tạo chính mình. Kẻ vừa rồi ngươi giết, thực chất chỉ là một bán thành phẩm, một kẻ 'tu tiên cơ khí'."
Diệp Trần cau mày: "Tu tiên cơ khí? Ý của ông là chúng dùng sắt thép để thay thế cơ thể?"
"Không chỉ là sắt thép, đó là Kim Loại Thần Bí được rèn trong lò luyện tinh tú." Lão Quy bay vòng quanh mảnh vỡ chiến thuyền, tay xoa xoa lớp đồng xanh đã cháy xém. "Chúng lấy linh hồn làm bộ xử lý, lấy linh thạch vạn năm làm năng lượng vận hành, và lấy cơ quan thuật làm công pháp. Loại sức mạnh này… vô cùng tàn bạo vì chúng không biết đau, không có nỗi sợ, và đặc biệt, chúng không có nhịp tim để ngươi bắt bài."
Vừa lúc đó, từ bên dưới mặt đất, một dải băng tuyết lấp lánh xé toạc mây mù bay vút lên. Lăng Tuyết Y đáp xuống cạnh Diệp Trần, mái tóc dài bạc trắng của nàng khẽ bay trong gió, khuôn mặt xinh đẹp như ngọc tạc mang theo sự lo lắng không giấu giếm. Nàng vội vàng nắm lấy cánh tay Diệp Trần, cảm nhận hơi nóng hừng hực tỏa ra từ cơ thể hắn:
"Diệp Trần, huynh không sao chứ? Sức mạnh vừa rồi… nó vượt qua quy luật của tầng trời này. Em cảm nhận được một luồng sát cơ cực lớn đang từ Đệ Cửu Trọng Thiên khóa chặt nơi đây."
Diệp Trần thu hồi khí thế, nắm lấy bàn tay lạnh giá của nàng, mỉm cười trấn an: "Huynh không sao. Càng đánh, Nghịch Thiên Cốt của huynh càng hưng phấn. Những kẻ này tuy lạ, nhưng cũng chỉ là đá mài dao cho bước chân của huynh mà thôi."
"Hắc hắc, Tuyết Y tiểu nha đầu đừng lo cho nó." Lão Quy xen vào, giọng điệu lại trở nên hèn mọn. "Cái mạng của thằng nhãi này cứng hơn cả mai rùa của ta. Thay vào đó, chúng ta nên lo cho cái 'món quà' mà Đế Thích Thiên sắp gửi tới."
Sở Cuồng cũng lúc này vác theo thanh trọng kiếm khổng lồ đáp xuống, gã cười lớn, giọng vang như sấm: "Huynh đệ! Một bước vừa rồi của huynh thật sự làm ta mở mang tầm mắt! Đám chấp pháp giả kiêu ngạo kia lần này chắc chắn đang run rẩy dưới gầm bàn rồi!"
Diệp Trần lắc đầu, mắt nhìn lên bầu trời đang dần khép lại nhưng lại có một sự tĩnh lặng đến bất thường.
"Không, chúng không run rẩy đâu. Chúng đang chuẩn bị cho một thứ còn khủng khiếp hơn."
Hắn đột ngột quỳ một chân xuống, đặt bàn tay lên mảnh vỡ lớn nhất của chiến thuyền Thanh Đồng. Hắn vận chuyển *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*. Ngay lập tức, từ các mảnh vỡ kim loại kia, những tia điện màu xanh lam bắt đầu bị hút vào lòng bàn tay Diệp Trần.
"Răng rắc!"
Một tiếng gãy lìa chói tai vang lên từ trong lồng ngực Diệp Trần. Hắn nghiến răng, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Những mảnh vỡ kim loại ngoại giới cực kỳ cứng và chứa đầy năng lượng bạo ngược, khi bị hút vào cơ thể, chúng đang va chạm trực diện với xương cốt của hắn.
"Hắn đang làm gì vậy?" Sở Cuồng kinh ngạc hỏi.
"Hắn đang 'ăn' nó!" Lão Quy thốt lên, đôi mắt nheo lại. "Điên rồ! Hắn dùng Nghịch Thiên Cốt để nuốt chửng thuộc tính kim loại của ngoại giới, ép buộc xương cốt của mình dung hợp với công nghệ của đối phương! Nếu thành công, nhục thân của hắn sẽ không chỉ là xác thịt, mà là một món thần binh bán sinh học."
Bên trong cơ thể Diệp Trần lúc này là một chiến trường thực sự. Những dòng năng lượng cơ khí sắc lạnh như hàng ngàn lưỡi dao lam đang cắt nát tủy sống của hắn. Nhưng ngay khi xương cốt gãy đi, sức mạnh Nghịch Thiên từ trái tim lại trào dâng, bao phủ lấy những mảnh kim loại kia, nghiền nát chúng thành những hạt phân tử li ti rồi khảm chặt vào bề mặt xương.
Xương cốt của Diệp Trần từ màu đen nhánh bắt đầu hiện lên những vân mạch màu xanh lam lấp lánh, giống như những mạch điện phức tạp của một cỗ máy thần thánh.
"Aaaaa!!!"
Diệp Trần ngửa mặt lên trời gầm một tiếng long trời lở đất. Một luồng sóng xung kích bùng phát từ cơ thể hắn, hất văng những mảnh vỡ còn lại ra xa hàng trăm dặm. Hắn đứng dậy, đôi mắt chớp động, một bên vẫn là tròng mắt phàm nhân đen sâu thẳm, nhưng bên còn lại đã lóe lên ánh sáng lam mang đầy tính toán chính xác của cỗ máy Minh Sát lúc nãy.
"Cảm giác này… thật sự kỳ diệu." Diệp Trần siết chặt nắm đấm, không khí xung quanh dường như bị bóp nát trong tiếng nổ lách tách. "Ta cảm thấy mình có thể nhìn thấu được cấu trúc của vạn vật, biết được đâu là điểm yếu nhất của một trận pháp chỉ trong một cái liếc mắt."
Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, bầu trời Đệ Thất Trọng Thiên bỗng nhiên chuyển sang màu đỏ sẫm như máu. Một tiếng chuông đồng cổ xưa vang lên, âm thanh không truyền qua không khí mà tác động thẳng vào linh hồn của tất cả mọi người.
"Keng… Keng… Keng…"
Ba tiếng chuông tử thần.
Lăng Tuyết Y biến sắc, đôi môi run rẩy: "Thiên Đạo Chế裁 (Chế Tài)… Đế Thích Thiên đã mất kiên nhẫn. Ông ta đã mở ra 'Thiên Phạt Chi Môn'."
Từ phía xa, tại giới bích ngăn cách với Đệ Bát Trọng Thiên, không gian bị xé ra một đường thẳng tắp. Từ trong bóng tối vô tận đó, không phải là binh đoàn tu sĩ, mà là ba cỗ máy khổng lồ cao tới hàng chục trượng từ từ hạ phái.
Chúng có hình dáng giống như những vị La Hán ngồi thiền, nhưng toàn thân được đúc bằng một loại hợp kim bạc trắng lấp lánh. Trên lưng chúng là mười tám cánh tay máy, mỗi cánh tay cầm một loại vũ khí: từ kiếm quỷ, sấm sét cho đến những khẩu pháo tràn đầy năng lượng linh khí cô đặc.
Điều kinh tởm nhất là giữa ngực mỗi cỗ máy đó đều có một cái lồng kính, bên trong là linh hồn của một vị cường giả cấp Hóa Thần đang gào thét trong đau đớn, bị dùng làm "nguồn điện" để vận hành cỗ máy.
"Cương Nhận Tiên Vệ!" Lão Quy hét lên. "Đế Thích Thiên quả nhiên độc ác, ông ta đã đem linh hồn của những kẻ phản kháng biến thành nô lệ cơ khí!"
Ba vị Cương Nhận Tiên Vệ đồng loạt mở mắt, đôi mắt chúng không có đồng tử, chỉ là hai lỗ hổng rực cháy lửa trắng. Một âm thanh cơ khí vô cảm vang vọng khắp không gian:
"Mục tiêu: Diệp Trần. Phân loại: Mối đe dọa cấp SSS. Chế độ: Thanh trừng toàn diện."
Mười tám cánh tay của vị Tiên Vệ đi đầu đồng loạt chuyển hướng, linh khí xung quanh bị hút cạn vào các nòng pháo trên vai nó.
"Xuy!!!"
Mười tám tia sáng hình rẻ quạt quét ngang bầu trời. Mỗi tia sáng đi qua đều để lại một vết cắt hư không dài dằng dặc. Đệ Thất Trọng Thiên dường như đang bị phân thây bởi sức mạnh công nghệ tu tiên này.
"Đến đúng lúc lắm!"
Diệp Trần không hề lùi bước, trái lại, hắn đạp một bước mạnh mẽ vào không trung. Bước chân này của hắn không còn chỉ mang theo kình lực của Nghịch Thiên Cốt, mà còn mang theo một vòng tròn sóng âm màu xanh lam – thứ năng lượng hắn vừa hấp thụ được.
"Nhất Bộ Đạp Phá — Định Không!"
Cả một vùng không gian trước mặt Diệp Trần bỗng chốc cứng đờ như bị đóng băng vào một chương trình máy tính. Mười tám tia sáng năng lượng của Tiên Vệ khi chạm vào vùng không gian này bỗng nhiên chậm lại, quỹ đạo bắt đầu lệch đi như bị can thiệp bởi một lực hấp dẫn cực lớn.
Diệp Trần hóa thành một tia điện màu tím lam, luồn lách qua những khe hở của làn đạn năng lượng. Hắn xuất hiện ngay trước mặt vị Tiên Vệ khổng lồ, nắm đấm đã thu về sau, xương cốt trong cánh tay kêu răng rắc liên hồi, tạo thành một tần số chấn động kinh hồn.
"Để ta xem, lớp sắt thép này cứng hơn hay xương của ta cứng hơn!"
"Cửu Trọng Thiên Băng — Phá Diệt Chấn!"
"OÀNH!!!"
Nắm đấm của Diệp Trần nện thẳng vào lớp giáp ngực của Cương Nhận Tiên Vệ. Một làn sóng chấn động vòng tròn nổ ra từ điểm va chạm, quét sạch mây mù trong vòng vạn dặm. Lớp hợp kim trắng bạc vốn được tuyên bố là không thể phá hủy, dưới sự rung động tần số cao của Diệp Trần, bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ li ti.
Vị Tiên Vệ phát ra âm thanh báo động rè rè: "Cảnh báo: Lớp bảo vệ bị xâm nhập. Kích hoạt chế độ tự hủy sinh học!"
"Muốn nổ? Không dễ vậy đâu!"
Diệp Trần dùng tay còn lại móc thẳng vào cái lồng kính giữa ngực cỗ máy. Hắn không nhìn vào đám sắt thép, mà nhìn vào linh hồn đang đau đớn bên trong.
"Trở về với luân hồi đi, nỗi khổ của các ngươi, ta sẽ bắt Đế Thích Thiên phải trả giá gấp mười!"
Hắn dồn toàn lực, một phát giật đứt sợi dây truyền dẫn linh hồn. Cỗ máy khổng lồ mất đi nguồn năng lượng đột ngột khựng lại, ánh lửa trong mắt tắt lịm. Nhưng ngay sau đó, hai vị Tiên Vệ còn lại đã áp sát, ba mươi sáu cánh tay máy tạo thành một trận pháp bao vây, giam cầm Diệp Trần vào chính giữa.
Ánh sáng từ vũ khí của chúng bắt đầu rực rỡ đến mức không ai có thể nhìn trực diện. Một vụ nổ có sức công phá đủ để san bằng một tiểu lục địa sắp sửa nổ ra.
Dưới mặt đất, Lăng Tuyết Y nắm chặt thanh kiếm băng, chuẩn bị lao lên ứng cứu. Nhưng Lão Quy đột nhiên giữ nàng lại, ánh mắt già nua đầy vẻ thâm trầm:
"Đừng lên. Tiểu tử đó… hắn đang cười."
Giữa vòng vây của tử thần, Diệp Trần đúng là đang cười. Một nụ cười đầy ngông cuồng và khát máu. Ánh sáng lam trong mắt trái của hắn xoay tròn điên cuồng, phân tích mọi kẽ hở của trận pháp cơ khí.
"Hóa ra đây là cách các ngươi vận hành. Công nghệ này… từ giờ thuộc về ta!"
Hắn không tránh né, mà dang rộng hai tay, để mặc cho những luồng năng lượng kinh thiên động địa dội thẳng vào người. Nhưng lạ lùng thay, ngay khi chạm vào da thịt hắn, năng lượng đó không nổ tung mà bị hút ngược vào trong các vân mạch xanh lam trên xương cốt của hắn.
Diệp Trần lúc này giống như một hố đen, điên cuồng cướp đoạt sức mạnh của thiên phạt để biến thành tài nguyên cho chính mình. Xương cốt của hắn, sau lần gãy gập này, đang biến đổi sang một trạng thái chưa từng có trong lịch sử tu tiên của Cửu Trọng Thiên.
Một thử thách mới đã bắt đầu, nhưng với Diệp Trần, đó chỉ là một bậc thang khác để hắn đặt chân lên Đệ Cửu Trọng Thiên.
Trời đất rung chuyển, trận chiến giữa sức mạnh phàm nhân nghịch thiên và công nghệ thần thánh chính thức bùng nổ đến đỉnh điểm. Máu và dầu máy rơi rụng giữa không trung, thắp lên ngọn lửa của cuộc đại cách mạng phá bỏ xiềng xích của thần linh.