Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 21: Sinh Tử Đài**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:29:35 | Lượt xem: 1

Ánh bình minh mờ ảo xuyên qua lớp sương mù dày đặc của Thanh Vân Tông, hắt lên ô cửa sổ căn phòng số 404. Diệp Trần ngồi xếp bằng, lồng ngực phập phồng theo một nhịp điệu kỳ lạ. Mỗi lần hắn hít vào, không khí xung quanh như bị một lực hút vô hình nén lại; khi thở ra, một luồng trọc khí đen ngòm phun ra dài tới ba thước, đâm thủng cả màn sương.

Bên trong cơ thể hắn, những mảnh xương đen nhánh sau khi hấp thụ trọn vẹn dược lực của Thể Tụ Đan đã bắt đầu nảy sinh dị biến. Chúng không còn im lìm mà rung động khe khẽ, phát ra những tiếng ong ong trầm thấp như tiếng sấm nổ sâu trong lòng đất.

“Thằng nhóc, xương cốt của ngươi đã hoàn thành lần ‘Tôi Luyện’ đầu tiên.” Giọng nói khàn khàn của Lão Quy vang lên trong thức hải, mang theo vài phần tán thưởng hiếm hoi: “Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đang biến Phàm Cốt của ngươi thành một loại vật chất chưa từng có ở thế giới này. Tuy nhiên, nó vẫn còn quá ‘đói’. Nó cần áp lực lớn hơn, cần máu và sự hủy diệt để thật sự thức tỉnh.”

Diệp Trần mở bừng mắt, một tia sáng đen xẹt qua con ngươi: “Sẽ sớm có thôi. Những kẻ đó sẽ không để ta yên ổn mà tu luyện.”

Vừa dứt lời, rầm một tiếng, cánh cửa gỗ mục nát của căn phòng 404 bị một lực lượng thô bạo đá văng. Mảnh gỗ vụn bay tứ tung, khói bụi mịt mù.

“Diệp Trần! Thằng rác rưởi Phàm Cốt kia, cút ra đây cho ta!”

Một thanh niên vận trường bào ngoại môn màu xanh đậm, hông đeo ngọc bội, gương mặt tràn đầy vẻ hung tàn bước vào. Theo sau hắn là vài tên đệ tử đi kèm, kẻ nào kẻ nấy đều lộ vẻ xem kịch hay.

Diệp Trần chậm rãi đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi bẩn trên vạt áo, ánh mắt bình thản đến đáng sợ: “Lâm Thắng? Ngươi là con chó của ai?”

Lâm Thắng nghe vậy thì sững lại, sau đó mặt đỏ gay vì giận dữ. Hắn là đệ tử thuộc hạ của Vương Đằng – kẻ đứng thứ năm trong bảng xếp hạng ngoại môn. Vương Đằng vốn có quan hệ mật thiết với Mộ Dung gia, việc hắn xuất hiện ở đây hiển nhiên không phải ngẫu nhiên.

“To gan! Một tên phế vật mang Phàm Cốt vừa mới lách chân vào cửa môn lại dám nhục mạ đệ tử chính thống?” Lâm Thắng nhe răng cười gằn: “Triệu Bằng là đồ ngu mới bị ngươi đánh lén. Còn hôm nay, Vương huynh có lệnh, muốn ta phế bỏ tứ chi của ngươi, ném xuống núi cho chó ăn. Ngươi có gan thì lên Sinh Tử Đài với ta!”

Sinh Tử Đài!

Ba chữ này vừa thốt ra, đám đệ tử đứng xem bên ngoài đều hít vào một ngụm khí lạnh. Tại Thanh Vân Tông, Sinh Tử Đài là nơi giải quyết ân oán không thể điều hòa. Một khi bước lên đó,生死 tự chịu, tông môn không can thiệp.

“Ngươi muốn thách đấu ta trên Sinh Tử Đài?” Diệp Trần nhếch môi, nụ cười mang theo sự lạnh lẽo thấu tận xương tủy: “Dẫn đường đi.”

Sự dứt khoát của Diệp Trần khiến Lâm Thắng hơi khựng lại, trong lòng thoáng qua một tia bất an không tên. Nhưng nghĩ đến tu vi Luyện Khí tầng năm của mình, so với một kẻ không có chút linh khí nào như Diệp Trần, hắn lại tự tin trở lại.

Quảng trường ngoại môn, Sinh Tử Đài là một bục đá khổng lồ màu xám tro, bề mặt loang lổ những vết máu khô không bao giờ tẩy sạch được qua hàng ngàn năm. Khi Diệp Trần và Lâm Thắng cùng bước lên đài, tin tức đã lan truyền khắp khu vực ngoại môn. Hàng trăm đệ tử kéo đến vây kín, xì xào bàn tán.

“Tên mang Phàm Cốt kia điên rồi sao? Lâm Thắng đã đạt đến Luyện Khí tầng năm, phối hợp với ‘Thiết Tuyết Chưởng’, một đòn có thể đập nát đá tảng.”

“Chắc chắn là hắn muốn tìm cái chết thanh thản. Ở ngoại môn này, đắc tội với người của Mộ Dung gia thì sống không bằng chết.”

Trên đài, Lâm Thắng ngạo nghễ rút ra một đôi bao tay bằng sắt nguội, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu dưới ánh mặt trời.

“Diệp Trần, quỳ xuống dập đầu tạ tội, ta có thể cho ngươi chết nhanh một chút!”

Diệp Trần không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ tháo xuống lớp băng quấn trên tay, lộ ra nắm đấm với lớp da hơi thẫm màu. Hắn dang chân, hạ thấp trọng tâm, tư thế vô cùng đơn giản nhưng lại toát ra một hơi thở trầm ổn như ngọn núi cổ đại.

“Bớt nói nhảm đi. Tới!”

“Chết!” Lâm Thắng gầm lên, thân hình như một con báo săn lao tới. Linh khí trong người hắn vận chuyển đến cực hạn, đôi bao tay sắt rực lên ánh xanh mờ ảo.

“Thiết Tuyết Chưởng – Tuyết Áp Thanh Tùng!”

Một chưởng giáng xuống mang theo áp lực của hàng trăm cân linh lực. Diệp Trần không né, không tránh, hắn trực tiếp vung quyền đối chọi trực diện.

*Bùm!*

Tiếng va chạm vang lên chói tai như tiếng kim loại đập vào nhau. Lâm Thắng lùi lại ba bước, cánh tay hơi tê rần, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc: “Cái gì? Thân xác thịt của hắn lại có thể chịu được Thiết Tuyết Chưởng của ta?”

Trong khi đó, Diệp Trần chỉ khẽ rung tay. Một vệt máu đỏ tươi chảy ra từ kẽ ngón tay hắn, xương bàn tay truyền đến tiếng *rắc* khô khốc. Cơn đau thấu tim gan lập tức lan tỏa, nhưng thay vì lùi bước, ánh mắt Diệp Trần lại trở nên hưng phấn tột độ.

*Đúng rồi! Cơn đau này… chính là thứ ta cần!*

Sâu trong tủy xương của hắn, Nghịch Thiên Cốt bắt đầu nóng rực lên. Những mảnh xương bị nứt do va chạm vừa rồi không hề suy yếu đi, mà ngược lại, chúng đang điên cuồng nuốt chửng linh khí tan tác từ cú va chạm của Lâm Thắng, sau đó tự vá lại bằng một lớp vật chất cứng cáp hơn, rực rỡ hơn.

“Nữa đi!” Diệp Trần quát khẽ, chủ động lao lên.

Lâm Thắng cảm thấy bị sỉ nhục, hắn tung ra hàng loạt chiêu thức hiểm hóc. Từng chưởng, từng cước oanh kích vào người Diệp Trần. Tiếng xương gãy *rắc rắc* vang lên liên hồi khiến đám đệ tử đứng xem cũng phải rùng mình. Diệp Trần bị đánh đến mức máu me đầy mặt, một cánh tay lỏng lẻo treo bên sườn, nhưng hắn vẫn không ngã.

Mỗi khi một chiếc xương bị gãy, khí thế của hắn lại tăng vọt lên một bậc.

“Ngươi… ngươi là quái vật gì vậy?” Lâm Thắng bắt đầu hoảng loạn. Hắn cảm thấy mình không phải đang đánh một con người, mà đang đập vào một tảng thiên thạch cứng không thể phá hủy. Hơn nữa, kẻ đối diện càng đánh càng mạnh, đôi mắt ấy đen thăm thẳm như muốn nuốt chửng linh hồn hắn.

“Lâm Thắng, võ kỹ của ngươi… quá yếu.” Diệp Trần nhổ ra một búng máu, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy áp.

Cánh tay trái vốn bị gãy gập của hắn đột ngột thẳng lại với một tiếng động rợn người. Nghịch Thiên Cốt đã hoàn thành việc tái cấu trúc thần tốc. Lúc này, toàn bộ tinh hoa trong cơ thể hắn dồn nén vào nắm tay phải.

“Hết giờ chơi rồi. Trả lại ngươi một quyền!”

“Cửu Trọng Thiên Băng – Đệ nhất quyền: Phá Giới!”

Một quyền này tung ra, không gian xung quanh dường như bị bóp méo trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Không có linh khí hoa lệ, chỉ có sức mạnh cơ bắp nguyên thủy kết hợp với ý chí nghịch thiên cuồng bạo.

Lâm Thắng trợn tròn mắt, hắn vội vàng đưa hai tay lên đỡ, linh khí hộ thể bộc phát toàn bộ. Nhưng vô ích.

*Rắc!*

Đôi bao tay bằng sắt nguội bị đập nát vụn như gốm sứ. Nắm đấm của Diệp Trần nghiền nát lớp phòng ngự, trực tiếp cắm phập vào ngực Lâm Thắng.

*Phốc!*

Một tiếng động nghẹt thở vang lên. Lồng ngực Lâm Thắng lõm hẳn xuống, toàn thân hắn bay ngược ra sau như một chiếc diều đứt dây, đập mạnh vào cột đá của Sinh Tử Đài rồi rơi phịch xuống đất, không còn chút động tĩnh. Máu tươi trào ra từ miệng và ngực hắn, thấm đẫm sàn đá xám.

Cả quảng trường rơi vào một sự im lặng chết chóc. Hàng trăm người nín thở, không thể tin vào mắt mình.

Một kẻ mang Phàm Cốt, dùng nhục thân thuần túy, cứng rắn giết chết một đệ tử Luyện Khí tầng năm?

Diệp Trần đứng giữa đài cao, toàn thân hắn đẫm máu, bộ trường bào ngoại môn đã rách nát lộ ra lồng ngực đầy những vết sẹo mới đan xen vết cũ. Gió núi thổi mạnh, tung bay mái tóc đen hỗn loạn của hắn.

Hắn cảm nhận được bên trong cơ thể mình, sau trận chiến sinh tử đầu tiên, bộ xương cốt kia đã trở nên lấp lánh như pha lê đen, sức mạnh từ sâu trong tủy tràn ra, khiến hắn có cảm giác mình có thể một đấm đục thủng cả bầu trời.

“Nhìn cho kỹ, đây chính là Phàm Cốt mà các ngươi coi khinh.” Diệp Trần quét ánh mắt lạnh lùng qua đám đông phía dưới. Bất cứ nơi nào ánh mắt hắn đi qua, tất cả đệ tử ngoại môn đều không tự chủ được mà cúi đầu hoặc lùi lại.

Ánh mắt hắn cuối cùng dừng lại ở phía ngọn núi nội môn mù sương, nơi có những kẻ cao cao tại thượng đang quan sát toàn cục.

“Mộ Dung Thần, Tiên Tử Linh Nhi… bậc thang này, ta sẽ dùng xương cốt của những kẻ này để lát thành con đường bước lên tìm các ngươi!”

Hắn xoay người, thản nhiên bước xuống Sinh Tử Đài, để lại một bóng lưng đơn độc nhưng đầy vẻ bá đạo, ngạo nghễ thách thức cả một trật tự thiên hạ.

Trong viên Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, Lão Quy híp mắt lại, cười một cách đầy quái dị: “Tốt, tốt lắm… Nhất bộ đạp phá Cửu Trọng Thiên, thằng nhóc này… rốt cuộc đã đi ra bước đầu tiên rồi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8