Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 25: Nhiệm Vụ Huyết Lang Cốc**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:32:08 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 25: NHIỆM VỤ HUYẾT LANG CỐC**

Ánh hoàng hôn vàng vọt như máu loãng đổ dài trên con đường mòn dẫn vào chân núi. Diệp Trần, nay khoác trên mình bộ y phục màu xám tro của một kẻ tán tu phong trần, vững chãi sải bước. Chiếc mũ nón lá kéo thấp che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ chiếc cằm cương nghị và đôi môi mím chặt.

Sau lưng hắn, Thiên Huyền Tông đã lùi xa, chìm khuất trong sương mù của đỉnh núi chính. Khoảnh khắc hắn bước ra khỏi sơn môn, kẻ mang danh "phế vật Phàm Cốt" của Diệp Gia đã chết, chỉ còn lại một Trần Phàm – kẻ mang trong mình dã tâm đạp nát chín tầng trời.

"Tiểu tử, ngươi thực sự chọn Huyết Lang Cốc sao?"

Giọng nói khàn khàn, pha chút giễu cợt của Lão Quy vang lên từ không gian bên trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu. "Loài Huyết Lang đó vốn không phải yêu thú cấp cao, nhưng chúng tụ tập thành đàn hàng nghìn con, mỗi con đều mang theo 'Huyết Độc' ăn mòn linh lực. Ngay cả tu sĩ Trúc Cơ kỳ tiến vào đó nếu không cẩn thận cũng bị gặm đến mẩu xương cũng không còn."

Diệp Trần không dừng bước, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn về phía dãy núi trùng điệp phía trước: "Lão Quy, ông từng nói Nghịch Thiên Cốt cần sự mài giũa của cái chết. Tu sĩ bình thường sợ Huyết Độc, vì nó ăn mòn linh căn, làm bẩn linh lực. Nhưng ta không có linh lực, ta chỉ có nhục thân này. Huyết Độc đối với họ là chất độc, nhưng đối với Phàm Cốt của ta, chính là lò luyện tốt nhất."

"Hắc hắc, ngươi nói không sai." Lão Quy cười quái dị, thanh âm mang theo chút tán thưởng. "Ngươi bây giờ mới chỉ là Hoán Huyết sơ kỳ, máu vàng trong người mỏng manh vô cùng. Muốn đẩy nhanh tiến độ, cần một lượng lớn sát khí và hỏa độc từ huyết dịch yêu thú để kích phát. Huyết Lang Cốc quả thực là nơi sinh ra để dành cho con đường tự sát của ngươi."

Huyết Lang Cốc nằm ở vùng giáp ranh giữa Thiên Huyền Tông và khu vực hỗn loạn của Hạ Tam Thiên. Đây là một khe vực sâu hun hút, quanh năm bao phủ bởi một loại sương mù màu hồng nhạt, mang theo mùi tanh nồng đặc trưng.

Dưới chân thung lũng, có một trạm dừng chân nhỏ được dựng lên tạm bợ bằng những tấm gỗ thô sơ. Đây là nơi các tán tu tụ tập, trao đổi tin tức hoặc lập đội ngũ để vào rừng săn bắt. Khi Diệp Trần bước vào, không ít ánh mắt thò lõ, dò xét đảo qua người hắn.

Ở Cửu Trọng Thiên, tư chất là thứ không thể che giấu hoàn toàn. Những tu sĩ ở đây dù tu vi thấp kém, nhưng liếc mắt một cái liền nhận ra trên người Diệp Trần không có bất kỳ dao động nào của "Tiên Cốt". Hắn không có hào quang của kim tính, không có sự thanh thoát của mộc tính, hay sự nóng bỏng của hỏa tính. Hắn bình thường, khô khốc như một hòn đá ven đường.

"Một tên Phàm nhân?" Một gã đàn ông lực lưỡng, ngực xăm hình hổ hung dữ, đặt mạnh vò rượu xuống bàn, cười lớn: "Này tiểu tử, có phải đi nhầm chỗ không? Đây là Huyết Lang Cốc, không phải cánh đồng để ngươi chăn bò!"

Đám đông xung quanh rộ lên những tiếng cười cợt nhả.

"Chắc là bị đại gia tộc nào đuổi ra khỏi cửa nên định vào thung lũng tự sát ấy mà."

Diệp Trần ngó lơ tất cả những lời sỉ nhục. Hắn tiến thẳng đến tấm bảng gỗ ở giữa trạm, nơi dán đầy những tờ nhiệm vụ nhuốm máu. Hắn vươn tay, dứt khoát xé lấy tờ nhiệm vụ nằm ở vị trí cao nhất, bị gió thổi đến rách nát.

Tiếng cười bỗng chốc im bặt. Cả trạm dừng chân rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến rợn người.

"Huyết Lang Vương… Thủ cấp và nội đan. Nhiệm vụ cấp bậc Linh cấp hạ phẩm?" Gã xăm hổ dụi mắt, kinh ngạc hét lên: "Tiểu tử, ngươi điên rồi! Đó là yêu thú tương đương Trúc Cơ kỳ đại viên mãn, thủ dưới trướng nó là ba ngàn thuộc hạ. Đến cả những đội thợ săn tinh nhuệ nhất cũng không dám chạm vào!"

Diệp Trần lúc này mới hơi nghiêng đầu, đôi mắt ẩn dưới vành nón lóe lên một tia sáng lạnh lẽo như lưỡi kiếm vừa rút khỏi vỏ. Chỉ một cái nhìn, gã xăm hổ bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, khí huyết trong người như bị một áp lực vô hình bóp nghẹt, lời nói tắc nghẹn nơi cổ họng.

Không nói một lời, Diệp Trần xoay người, một mình biến mất vào làn sương hồng của thung lũng.

"Gào! Gào! Gào!"

Càng vào sâu, tiếng sói hú càng dồn dập, xé tan bầu không khí đặc quánh.

Diệp Trần vừa đặt chân lên một tảng đá rêu phong, từ trong bụi rậm màu huyết dụ, ba cái bóng đỏ thẫm lao vút ra như những tia chớp. Đó là Huyết Lang, mỗi con cao hơn nửa trượng, lông dựng đứng như kim châm, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên sự khát máu.

Diệp Trần không rút kiếm, thực tế hắn cũng chẳng mang theo món vũ khí nào.

"Bụp!"

Con Huyết Lang dẫn đầu ngoác cái miệng đầy răng nanh sắc lẹm, táp thẳng vào bả vai hắn. Thay vì né tránh, Diệp Trần lại chủ động đưa vai ra đón lấy.

"Rắc!" Một tiếng động giòn tan vang lên. Không phải tiếng xương vai của Diệp Trần gãy, mà là răng của con Huyết Lang bị va vào thứ gì đó cứng như hắc kim, vỡ vụn thành từng mảnh.

"Cửu Trọng Thiên Băng – Đệ Nhất Trọng: Chấn!"

Diệp Trần quát lạnh một tiếng, nắm đấm gầy guộc tung ra, tốc độ nhanh đến mức tạo ra một luồng khí nổ ngay giữa không trung.

"Ầm!"

Cú đấm nện thẳng vào đầu con Huyết Lang. Một lực lượng bá đạo không chỉ phá hủy sọ não của nó, mà còn truyền qua toàn bộ cơ thể, khiến nội tạng của con thú nổ tung thành một vũng máu đen trước khi nó kịp chạm đất.

Hai con còn lại thấy vậy liền lồng lộn, phun ra những ngụm huyết vụ mang độc tính cực mạnh bao vây lấy Diệp Trần. Khói độc chạm vào da thịt hắn, lập tức xèo xèo bốc cháy, để lại những vết bỏng đỏ tấy.

"Đến đúng lúc lắm!" Diệp Trần chẳng những không lùi, mà trái lại còn lộ ra vẻ cuồng nhiệt.

Hắn vận chuyển *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*. Trong tủy xương của hắn, những đoạn xương đen nhánh vốn đã dung hợp với Nghịch Thiên Cốt bắt đầu rung động kịch liệt. Chúng giống như những miếng bọt biển khô cằn, điên cuồng hấp thụ độc tố từ huyết vụ vào trong.

"Aaa…!"

Diệp Trần nghiến răng, một cơn đau buốt tận tâm can lan tỏa. Độc tố ăn mòn da thịt, thâm nhập vào máu phàm của hắn, đốt cháy mọi thứ. Nhưng ngay khoảnh khắc máu phàm bị tiêu hủy, từ tận sâu trong những đốt xương, một dòng năng lượng vàng nhạt bắt đầu sinh ra, tái tạo lại huyết dịch mới.

Mỗi một lần da thịt bị thối rữa rồi hồi phục, khí tức của Diệp Trần lại tăng lên một phần.

Hắn vươn tay bóp nát cổ họng của hai con sói còn lại, trực tiếp xé toạc lớp da của chúng, để máu sói nóng hổi dội lên người mình.

"Điên rồi, tiểu tử ngươi đúng là một con quái vật!" Lão Quy kinh hãi cảm thán. "Dùng cách này để rèn luyện, nhục thân của ngươi sau này sẽ đạt đến mức vạn độc bất xâm, nhưng nỗi đau này… không phải ai cũng chịu đựng được."

Diệp Trần hơi thở hổn hển, nhưng đôi mắt hắn càng lúc càng sáng: "Nỗi đau bị Mộ Dung Thần dẫm nát Tiên Cốt còn lớn hơn thế này gấp trăm lần. Nếu không thể điên cuồng, làm sao ta có thể vượt qua những kẻ sinh ra đã ở trên đỉnh cao?"

Hắn tiếp tục dấn bước. Càng vào sâu, đàn lang xuất hiện càng nhiều.

Mười con, năm mươi con, một trăm con…

Trận chiến trở thành một cuộc tàn sát nhục thân đơn thuần. Diệp Trần giống như một cỗ máy chiến đấu không biết mệt mỏi. Hắn không dùng chiêu thức hoa mỹ, mỗi cú đấm, mỗi cú đá đều mang theo sức mạnh nghìn cân, lấy cứng đối cứng, lấy mạng đổi mạng.

Thân hình hắn bám đầy máu, có máu của yêu thú, có máu của chính hắn. Những vết thương bị cào rách lộ cả xương ra ngoài, nhưng lạ thay, thay vì yếu đi, Diệp Trần lại càng đánh càng hăng. Những mảnh xương bị nứt trong trận chiến, dưới sự vận chuyển của Nghịch Thiên Châu, khi tái tạo lại đều trở nên dày đặc và cứng cáp hơn trước.

"Vút!"

Một dải lụa màu trắng bạc đột ngột bay tới, đánh nát con Huyết Lang đang định tập kích sau lưng Diệp Trần.

"Cẩn thận!"

Một giọng nói trong trẻo nhưng đầy lạnh lẽo vang lên. Diệp Trần xoay người, thấy một nhóm tu sĩ khoảng năm người đang lùi về phía mình. Dẫn đầu là một cô gái mặc trường bào xanh nhạt, trên trán có một vệt ấn ký hình đóa hoa tuyết nhàn nhạt. Nàng cầm trên tay một thanh đoản kiếm tỏa ra hàn khí thấu xương.

Đi cùng nàng là bốn nam tử trẻ tuổi, ai nấy đều mang trên người trang phục của những tông môn không tầm thường ở Hạ Tam Thiên. Lúc này, trông họ khá chật vật, người nào cũng dính đầy vết máu, linh lực trong người rối loạn do hít phải quá nhiều huyết vụ.

"Ngươi là tán tu ở đâu? Sao lại dám một mình xông vào sâu như vậy?" Cô gái trẻ kinh ngạc nhìn Diệp Trần. Ánh mắt nàng dừng lại trên những vết thương khủng khiếp trên người hắn, rồi lại nhìn xuống những xác sói bị đấm nát dưới chân hắn, vẻ mặt đầy không tin nổi.

Diệp Trần mặt không cảm xúc, lạnh nhạt nói: "Liên quan gì đến các ngươi?"

"Hừ, thật là không biết điều!" Một nam tử đứng cạnh cô gái, mặc cẩm y thêu chỉ vàng, tức giận quát: "Vân sư muội thấy ngươi gặp nguy hiểm nên ra tay cứu giúp, ngươi không những không cảm ơn còn dám tỏ thái độ đó sao? Ngươi có biết chúng ta là đệ tử của Thanh Vân Tông không?"

Thanh Vân Tông. Diệp Trần nheo mắt lại. Đây chính là tông môn cấp cao ở Đệ Nhất Trọng Thiên, nơi Mộ Dung Thần và Tiên Tử Linh Nhi đang được trọng vọng như những thiên tài tuyệt thế.

"Cứu giúp?" Diệp Trần khẽ nhếch môi, ánh mắt tràn đầy châm chọc nhìn vào bầy lang đang bao vây nghìn nghịt phía sau bọn họ. "Ta thấy là các ngươi đang cần người làm đệm lưng để chạy trốn thì đúng hơn."

"Ngươi…!" Nam tử kia định ra tay, nhưng cô gái (Vân sư muội) đã ngăn lại.

Nàng nhìn sâu vào mắt Diệp Trần, dường như nhận ra điều gì đó bất thường: "Trần huynh, bây giờ không phải lúc tranh cãi. Chúng ta vô tình lọt vào ổ phục kích của Lang Vương. Lang Vương đã đạt tới cảnh giới bán bộ Trúc Cơ đại viên mãn, linh trí của nó đã mở, chúng ta phải cùng nhau phá vòng vây này."

"U u uuuu—!"

Đúng lúc đó, một tiếng sói hú vang dội thiên địa từ trên đỉnh vách đá cao nhất vọng xuống. Sương mù hồng nhạt bỗng chốc cuộn trào mãnh liệt, hóa thành một cơn lốc huyết sắc.

Từ trong cơn lốc, một con sói khổng lồ dài hơn năm trượng từ từ bước ra. Lông của nó không phải màu đỏ thẫm bình thường mà là màu vàng kim pha trộn với những vệt máu tươi. Mỗi bước đi của nó đều khiến mặt đất dưới chân nứt nẻ, áp lực của Trúc Cơ kỳ tỏa ra khiến bốn nam tử của Thanh Vân Tông mặt mũi tái mét, đầu gối run rẩy.

"Lang… Lang Vương cấp Trúc Cơ đại viên mãn!" Nam tử cẩm y vừa rồi còn kiêu ngạo, nay lắp bắp, kiếm trong tay cũng suýt rơi xuống. "Chúng ta không xong rồi… Phàm cốt này, chính là tại ngươi đi hướng này mới kéo Lang Vương tới!"

Trong khi đám đệ tử "thiên tài" của Thanh Vân Tông đang tuyệt vọng, Diệp Trần lại bước lên phía trước một bước.

Hắn chậm rãi tháo chiếc nón lá rách nát ra, để lộ mái tóc đen xõa tung và đôi mắt chứa đầy hưng phấn cuồng dã.

"Linh lực của các ngươi bị huyết vụ áp chế, trở thành phế nhân." Diệp Trần không quay đầu lại, giọng nói bình thản đến lạ lùng. "Nhưng đối với ta, trò chơi bây giờ mới chính thức bắt đầu."

Hắn đột nhiên gập người xuống, đôi bàn chân dẫm nát phiến đá xanh bên dưới, thân hình như một mũi tên xé gió lao thẳng về phía con Lang Vương khổng lồ kia.

"Hắn định làm gì? Tay không đánh với Lang Vương sao? Hắn thực sự chỉ là một phàm nhân!" Cô gái họ Vân kinh hãi thốt lên.

Dưới sự chứng kiến đầy bàng hoàng của đám đệ tử Thanh Vân Tông, Diệp Trần không hề có lấy một động tác phòng ngự. Khi con Lang Vương tát một trảo đầy lôi đình xuống, Diệp Trần gầm lên một tiếng, dùng bả vai trái trực tiếp đón đỡ cú đánh đó.

"Rắc!"

Tiếng xương gãy vang lên khô khốc. Cả thân hình Diệp Trần bị vỗ lún xuống mặt đất, máu bắn tung tóe.

"Trần huynh!" Cô gái hét lên.

Nhưng ngay giây tiếp theo, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Diệp Trần, kẻ vừa bị gãy xương vai, bỗng nhiên nhe răng cười, một nụ cười của một kẻ điên. Cánh tay phải của hắn, gân xanh nổi lên như những con rồng nhỏ, nắm đấm vàng nhạt khí tức rực rỡ đột ngột bộc phát.

"Cửu Trọng Thiên Băng – Đệ Nhị Trọng: Liệt!"

Hắn đấm ngược từ dưới lên, nhắm thẳng vào hạ bộ và bụng của con Lang Vương.

Nắm đấm này không còn là chấn động đơn thuần nữa, mà mang theo một loại sức mạnh xuyên thấu, bạo liệt.

"Bùm!"

Một lỗ hổng lớn bằng cái bát tô xuất hiện ngay trên thân hình sắt thép của Lang Vương. Ruột và máu của nó phun ra như suối, tưới đẫm lên người Diệp Trần.

"Gào!" Lang Vương đau đớn gầm rú, lồng lộn điên cuồng. Nhưng Diệp Trần giống như một miếng cao da trâu, chết cũng không buông, hắn nhảy lên lưng nó, tay không túm chặt lấy lông sói, nắm đấm liên tục nện xuống đầu Lang Vương.

Cứ mỗi khi Lang Vương dùng sức mạnh Trúc Cơ kỳ phản chấn làm xương cốt Diệp Trần nứt nẻ, thì luồng khí vàng từ Nghịch Thiên Châu lại bùng lên, chữa lành và gia trì sức mạnh cho hắn ngay tức khắc.

Cảnh tượng này không còn là một cuộc đi săn, mà là hai con quái vật đang xé xác lẫn nhau giữa thung lũng.

Một kẻ dùng linh lực rực rỡ, một kẻ dùng nhục thân bạo liệt.

Đám đệ tử Thanh Vân Tông đứng đần người tại chỗ. Họ vốn cho rằng mình sở hữu Tiên Cốt là cao nhân bậc nhất, nhưng trước mặt họ bây giờ, một kẻ mang Phàm Cốt đang dùng cách dã man nhất để đè bẹp một yêu thú mà họ phải run sợ.

"Răng rắc!"

Một tiếng gãy lớn nhất vang lên. Diệp Trần bằng sức mạnh cơ bắp thuần túy, sống sinh bẻ gãy một cái răng nanh dài của Lang Vương, sau đó dùng chính cái răng đó đâm thẳng qua hốc mắt, xuyên sâu vào đại não của nó.

Cơ thể khổng lồ của Lang Vương co giật dữ dội rồi đổ rầm xuống như một bức tường đổ, tạo ra một đám bụi mù mịt.

Sương mù dần tan biến.

Giữa hàng ngàn xác sói và vũng máu đỏ thẫm, một bóng người gầy guộc từ từ đứng dậy trên xác của Lang Vương. Diệp Trần một tay cầm thủ cấp sói, một tay cầm nội đan đang tỏa sáng rực rỡ.

Khí tức của hắn lúc này đã khác hẳn. Dưới lớp da bị cào rách, người ta có thể thấp thoáng thấy những đường vân vàng nhạt đang lấp lánh chảy trôi theo huyết quản.

Hoán Huyết Cảnh – Trung kỳ, hoàn thành!

"Các ngươi vẫn muốn ở lại đây xem kịch sao?" Diệp Trần quay lại, đôi mắt lạnh lùng khiến đám người Thanh Vân Tông vô thức lùi lại vài bước.

Nam tử cẩm y vừa rồi còn coi thường Diệp Trần, nay mặt cắt không còn giọt máu, ngay cả dũng khí để nhìn thẳng vào hắn cũng không có. Cô gái họ Vân hít sâu một hơi, tiến lên cúi người hành lễ:

"Cảm ơn Trần huynh đã cứu mạng. Ân tình này, Vân Nhược Lam ghi nhớ. Nếu huynh có dịp đến Thanh Vân Tông…"

"Không cần." Diệp Trần cắt ngang lời nàng, xoay người bước đi. "Ta sẽ đến Thanh Vân Tông sớm thôi, nhưng không phải để thăm các ngươi."

Nhìn bóng lưng cô độc và tràn đầy sát khí ấy dần khuất sau vách đá, Vân Nhược Lam bỗng cảm thấy một sự bất an kỳ lạ. Nàng thầm nghĩ, nếu một ngày kẻ này thực sự đứng ở cửa Thanh Vân Tông, thì những "thiên tài" của tông môn nàng liệu có ai có thể ngăn cản nổi một bước chân của hắn không?

Đêm đó, trong một hang động sâu ở Huyết Lang Cốc.

Diệp Trần ngồi xếp bằng trên mặt đá, trước mặt là đống nội đan yêu thú chất thành ngọn núi nhỏ.

"Hắc hắc, tốt lắm!" Lão Quy xuất hiện, nhìn Diệp Trần đầy vẻ thèm thuồng. "Huyết mạch Lang Vương kết hợp với Nghịch Thiên Châu sẽ giúp nhục thân ngươi tiến thêm một bước dài. Đừng dừng lại, dẫm nát những nội đan này, dùng máu của ngươi bao phủ lấy chúng, ta sẽ truyền cho ngươi bộ pháp đầu tiên của Nghịch Thiên Công: *Phá Không Bộ*."

Diệp Trần không nói lời nào, hai bàn tay nắm chặt, sức mạnh bộc phát làm nát vụn những viên nội đan.

Cơn đau của sự thăng cấp lại bắt đầu kéo đến, nhưng lần này, trong đau đớn lại mang theo một cảm giác thống khoái vô biên. Diệp Trần biết, mỗi bước đi trên con đường này, hắn đang dần tách mình khỏi thân phận của một "phàm nhân" thấp hèn, trở thành kẻ sẽ khiến cả chín tầng trời phải run rẩy.

Mộ Dung Thần, Tiên Tử Linh Nhi, các ngươi hãy hưởng thụ nốt những ngày yên bình còn lại đi. Diệp Trần ta… sắp về rồi!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8