Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 33: Tiến Vào Top 10**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:36:31 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 33: TIẾN VÀO TOP 10**

Bầu không khí trên đỉnh Thương Loan lúc này ngưng đọng đến mức đáng sợ. Tiếng hò reo cổ vũ vốn có của một đại hội tông môn đã biến mất, thay vào đó là những tiếng xì xào mang theo sự kinh hoàng và không cam lòng.

Sở Cuồng bước xuống đài, mỗi bước chân đều để lại một dấu máu đỏ thẫm. Hắn đi về phía Diệp Trần, khuôn mặt vốn dĩ thô kệch giờ đây chằng chịt vết thương, nhưng đôi mắt thì sáng rực như lửa đốt. Hắn không nói lời nào, chỉ đưa tay ra, nắm chặt lấy bả vai Diệp Trần một cái thật mạnh, rồi ngồi bệt xuống đất, bắt đầu vận công trị thương.

Diệp Trần nhìn lướt qua người huynh đệ, trong lòng dâng lên một luồng hơi ấm hiếm hoi, nhưng ngay sau đó, một luồng sát khí lạnh lẽo từ phía khán đài danh dự ập đến khiến hắn nheo mắt lại.

“Trận tiếp theo: Trần Phàm đối đầu Triệu Lôi!”

Tiếng của vị chấp pháp trưởng lão vang lên, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.

Cái tên “Trần Phàm” vừa dứt, hàng vạn ánh mắt lập tức đổ dồn về phía thiếu niên áo đen đang đứng lặng lẽ bên góc sân. Trần Phàm – cái danh tính giả này của Diệp Trần hiện đang là tâm điểm của mọi sự nghi ngại. Một kẻ mang “Phàm Cốt”, không có thiên phú linh căn, bằng cách nào có thể đi đến tận vòng đấu quyết định Top 10 này?

Ở phía đối diện, một thanh niên mặc trường bào màu xanh sẫm của Thiên Long Giáo chậm rãi bay lên võ đài. Triệu Lôi, thiên tài sở hữu Lôi Hệ Tiên Cốt hạng trung, tu vi đã đạt tới Trúc Cơ đỉnh phong, chỉ thiếu nửa bước là chạm tới Kim Đan. Hắn đứng trên không trung, xung quanh cơ thể thấp thoáng những tia điện màu tím sậm, phát ra những tiếng “xẹt xẹt” đầy đe dọa.

“Đồ phế vật mang danh Trần Phàm kia, bước lên đây nhận cái chết!” Triệu Lôi quát lớn, giọng nói như sấm rền lan tỏa khắp quảng trường. “Thiên Long Giáo ta không phải nơi để hạng kiến cỏ như ngươi làm loạn. Ngươi và tên to xác kia đã sỉ nhục uy nghiêm của giới tu hành đủ rồi!”

Diệp Trần không nói một lời, hắn bước từng bước lên cầu thang đá dẫn lên võ đài. Không có hào quang hộ thể, không có phi hành pháp thuật, bóng lưng hắn cô độc nhưng vững chãi như một ngọn núi cổ đại.

“Hê hê, nhóc con, thấy cái tia sấm sét của thằng nhãi kia không?” Tiếng Lão Quy vang lên trong thức hải, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc. “Lôi điện của nó mặc dù là thứ phẩm, nhưng dùng để nung nấu mớ xương vừa tái tạo của ngươi thì cũng tạm được. Đừng vội giết nó, hãy để nó đánh cho gãy vài cái xương sườn, có như vậy thì Nghịch Thiên Cốt mới thật sự dung hợp với tủy sống.”

Diệp Trần khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo thoảng qua. Hắn đã quá quen với cái triết lý “tự sát để cường hóa” của Lão Quy.

Trên đài cao, Tiên Tử Linh Nhi nhìn chằm chằm vào bóng lưng Diệp Trần, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Không hiểu sao, mỗi bước chân của “Trần Phàm” lại khiến tim nàng đập nhanh một nhịp. Cái dáng vẻ bất khuất kia, cái khí chất trầm mặc nhưng tràn đầy áp lực kia… thật sự quá giống với kẻ mà nàng đã chính tay đẩy xuống vực sâu.

“Linh Nhi, nàng sao thế?” Mộ Dung Thần nhận ra sự bất thường của hôn thê, thanh âm mang theo chút khó chịu.

“Không có gì… chỉ là ta cảm thấy kẻ này có chút cổ quái.” Linh Nhi nhỏ giọng đáp.

Mộ Dung Thần hừ lạnh: “Cổ quái? Chỉ là một tên tu luyện thể thuật ngoại môn mà thôi. Triệu Lôi sở hữu Lôi Hệ Tiên Cốt, là khắc tinh của những kẻ lấy nhục thân làm trọng. Chỉ cần một chiêu, nhục thể của hắn sẽ bị nướng chín từ bên trong.”

Dưới võ đài, trọng tài phất tay: “Bắt đầu!”

Ngay lập tức, Triệu Lôi gầm lên một tiếng, hai tay kết ấn: “Thiên Long Lôi Ấn – Nhất Kích Phá Thể!”

Từ trên không trung, một luồng lôi đình màu tím thẫm to bằng bắp đùi hung mãnh giáng xuống, trực chỉ đỉnh đầu Diệp Trần. Sức mạnh lôi điện tàn bạo đến mức làm không khí xung quanh bị thiêu đốt, phát ra mùi khét đặc trưng.

Đám đông dưới đài nín thở. Bọn họ mong chờ được thấy cảnh kẻ mang Phàm Cốt bị đánh tan thành tro bụi.

Thế nhưng, một cảnh tượng kinh hoàng đã diễn ra.

Diệp Trần không hề né tránh, cũng không vận dụng linh khí để phòng thủ. Hắn đứng sừng sững, đưa cánh tay trần lên đón lấy luồng lôi đình nọ.

“Ầm!”

Lôi quang nổ tung, bao phủ toàn bộ cơ thể Diệp Trần. Mặt sàn đá của võ đài bị đánh nứt toác, khói bụi mịt mù.

“Chết rồi sao?” Có người lầm bầm.

“Đúng là đồ ngu, dám dùng nhục thân đỡ lấy thiên lôi.” Triệu Lôi cười nhạt, tay vẫn giữ ấn.

Nhưng nụ cười của hắn đột ngột cứng đờ. Trong làn khói tím mịt mù, một bàn tay đen nhánh như được đúc từ thép nguội đột ngột thò ra, bóp nát dư chấn lôi điện xung quanh. Diệp Trần bước ra, quần áo trên người hắn đã rách nát, để lộ lồng ngực săn chắc với những đường vân màu đen kỳ dị đang uốn lượn dưới da.

Làn da hắn bị đốt cháy đen kịt, nhưng ngay lập tức, bên trong lớp da cháy sém đó, một luồng sức sống mãnh liệt trào dâng. Những mảnh xương bị nứt vỡ dưới áp lực của lôi điện đang kêu lên “răng rắc”, chúng đang hấp thụ tàn dư lôi hỏa để trở nên cứng cáp hơn, rực rỡ hơn.

“Cảm ơn vì tia chớp của ngươi. Hơi nhẹ đấy.” Diệp Trần nhàn nhạt nói, ánh mắt nhìn Triệu Lôi như nhìn một con mồi.

“Ngươi… làm sao có thể?” Triệu Lôi tái mặt, hắn không tin vào mắt mình. Lôi Hệ Tiên Cốt của hắn vốn là thứ vũ khí sắc bén nhất, vậy mà đối phương lại coi nó như bồi bổ.

Hắn điên cuồng gầm thét, không còn giữ vẻ cao ngạo nữa: “Vạn Lôi Tề Phóng! Chết đi!”

Hàng chục, hàng trăm tia sét chi chít đổ ập xuống như một tấm lưới khổng lồ. Diệp Trần lúc này mới bắt đầu động. Hắn không dùng kiếm, cũng không dùng pháp thuật hoa mỹ. Hắn thực hiện một bộ pháp vô cùng quái dị, mỗi bước chân dẫm xuống võ đài đều khiến mặt đất rung chuyển dữ dội.

“Thập Bộ Sát Nhất Nhân – Bộ thứ nhất!”

Tốc độ của Diệp Trần đột ngột tăng vọt, tạo thành những tàn ảnh đen kịt giữa lưới điện dày đặc.

“Bộ thứ ba!”

Hắn đã áp sát Triệu Lôi. Sức ép từ nhục thân của Diệp Trần tỏa ra khiến các tia sét xung quanh bị đẩy lùi.

“Bộ thứ năm!”

Mỗi bước đi, khí thế của Diệp Trần lại tăng gấp đôi. Đến bước thứ năm, uy áp từ một kẻ Phàm Cốt đã trấn áp hoàn toàn hào quang Tiên Cốt của Triệu Lôi.

“Cút xuống cho ta! Cửu Trọng Thiên Băng – Đệ Nhất Trọng!”

Diệp Trần tung ra một cú đấm đơn giản nhất, nhưng lại chứa đựng toàn bộ sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt sau khi được tôi luyện bởi lôi điện. Không khí trước nắm đấm bị ép đến nổ tung, tạo thành một luồng kình khí hình rồng đen cuồn cuộn lao đi.

“Rắc!”

Lớp hộ thể linh khí của Triệu Lôi vỡ tan như pha lê. Cú đấm nện thẳng vào ngực hắn, tiếng xương sườn gãy giòn tan vang lên rõ mồn một qua hệ thống truyền thanh của võ đài. Triệu Lôi phun ra một ngụm máu lẫn với nội tạng vụn, cơ thể bay ngược ra sau như một ngôi sao băng, va mạnh vào bức tường phòng hộ của quảng trường và dính chặt vào đó.

Toàn trường lâm vào tĩnh lặng đến cực điểm.

Đánh bại một thiên tài Tiên Cốt hạng trung chỉ bằng một cú đấm? Đây thật sự là Phàm Cốt sao?

Diệp Trần đứng giữa đài, lồng ngực phập phồng, những vết cháy sém trên da bắt đầu bong tróc, lộ ra lớp da mới mịn màng nhưng chứa đựng sức mạnh kinh nhân. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng quét qua khán đài danh dự, dừng lại đúng vị trí của Mộ Dung Thần và Tiên Tử Linh Nhi.

Đó không phải là cái nhìn của một kẻ chiến thắng thông thường, mà là cái nhìn của một kẻ phán xét.

“Trần Phàm thắng! Chính thức tiến vào Top 10!” tiếng hô của trọng tài lúc này cũng mang theo sự run rẩy không giấu giếm.

Dưới đài, Sở Cuồng đã đứng dậy, hắn đưa nắm đấm lên trời, hét lớn: “Phàm nhân nghịch thiên!”

Tiếng hô ấy như một ngòi nổ. Hàng ngàn tán tu, những kẻ vốn dĩ bị coi thường vì tư chất kém cỏi, lúc này đột nhiên đồng thanh hô vang. Tiếng vang ấy chấn động cả đỉnh Thương Loan, dường như muốn xuyên thủng tầng mây thứ nhất.

Mộ Dung Thần mặt tối sầm lại, sát ý trong mắt hắn đã đặc quánh lại thành thực thể. Hắn nhìn sang Linh Nhi, thấy nàng đang bần thần nhìn theo bóng dáng Diệp Trần xuống đài, sự đố kỵ và giận dữ trong hắn bùng phát đến đỉnh điểm.

“Chưa xong đâu.” Mộ Dung Thần nghiến răng, giọng nói thâm trầm như vọng về từ địa ngục, “Top 10? Đó sẽ là nơi chôn cất cuối cùng của ngươi, kẻ mang Phàm Cốt.”

Diệp Trần bước xuống đài, cảm nhận Nghịch Thiên Cốt trong người đang hoan hỷ. Hắn biết, một bước đạp phá Cửu Trọng Thiên này, hắn đã thực sự nhấc chân lên rồi.

Trò hay, bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8