Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 50: Thiên Đạo Chấp Pháp Giả**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:54:44 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 50: THIÊN ĐẠO CHẤP PHÁP GIẢ**

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù dày đặc của dãy núi Hoang Long, chiếu lên bóng lưng thẳng tắp của Diệp Trần. Phía sau hắn, Lăng Tuyết Y đứng đó, tà áo xanh nhạt bay nhẹ trong gió ngàn, đôi mắt băng lãnh giờ đây phảng phất một chút tâm tư phức tạp. Trận "hợp trị" đêm qua không chỉ giúp nàng áp chế được hàn độc tử vong, mà d dường như còn tạo ra một sợi dây liên kết vô hình giữa nàng và vị thiếu niên mang danh "Phàm Cốt" này.

"Đến rồi."

Diệp Trần khẽ lên tiếng, giọng nói trầm thấp như tiếng sấm nổ trong lồng ngực.

Từ phía chân trời xa xăm, ba luồng hắc khí nồng nặc mùi tanh máu cuồn cuộn kéo tới, xé toạc không gian mỏng manh của Hạ Tam Thiên. Uy áp từ ba vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ như ba tòa đại sơn đè nén xuống mặt đất, khiến cỏ cây xung quanh héo rũ, thú dữ trong rừng sâu run rẩy trốn vào hang hốc.

"Diệp Trần, giao Thánh nữ ra, ta sẽ cho ngươi được chết một cách thống khoái!"

Một giọng nói khàn khàn, chói tai vang lên. Kẻ dẫn đầu là một lão giả gầy gò, mặt đầy nếp nhăn, khoác trên mình bộ bào phục đen thêu hình quỷ dữ của Hắc Sát Môn. Hắn là Thanh Mộc, đại trưởng lão của phân đà Hắc Sát Môn tại tầng trời thứ ba, một kẻ nổi danh độc ác với chiêu thức chiết cốt phân thây. Hai kẻ đi bên cạnh, Hắc Ma và Quỷ Diệu, cũng đều là cao thủ Nguyên Anh sơ kỳ, ánh mắt nhìn Diệp Trần như nhìn một con mồi đã nằm gọn trong bàn tay.

Lăng Tuyết Y định tiến lên phía trước, hàn băng khí trên tay nàng bắt đầu ngưng tụ, nhưng một bàn tay ấm áp đã đặt lên vai nàng.

"Cô nương còn yếu, cứ đứng đó quan sát. Chút tôm cá này, cứ để cho 'người phàm' như ta xử lý."

Diệp Trần mỉm cười, nụ cười mang theo vẻ ngông cuồng và khát máu. Hắn không dùng kiếm, cũng không vận chuyển linh lực theo cách truyền thống. Hắn chỉ đơn giản là đứng đó, nhưng dưới lớp da thịt, từng đốt xương của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt bắt đầu phát ra những âm thanh "rắc rắc" đáng sợ. Sau khi hấp thụ một phần âm khí thuần khiết từ Cửu U Hàn Thể của Lăng Tuyết Y, Nghịch Thiên Cốt của hắn dường như đã trải qua một lần thăng hoa nhỏ, lóng lánh một lớp màng ánh sáng huyền bí.

"Hừ, không biết trời cao đất dày! Một kẻ Phàm Cốt vô dụng, chết đi!"

Hắc Ma gầm lên một tiếng, gã bước ra trước nhất. Một bàn tay hộ pháp khổng lồ màu đen tuyền mang theo oán khí kinh người giáng xuống từ không trung, muốn đập nát Diệp Trần thành bãi thịt vụn.

Diệp Trần không tránh không né. Hắn hít một hơi thật sâu, huyết dịch trong người sôi trào như nham thạch nung chảy. Hắn vung quyền.

"Cửu Trọng Thiên Băng – Đệ Nhất Quyền!"

*Ầm!*

Một tiếng nổ đanh gọn vang lên. Không hề có linh lực màu mè, chỉ là sức mạnh nhục thân thuần túy đến cực hạn. Quyền đầu của Diệp Trần va chạm trực tiếp với thủ ấn Nguyên Anh. Một cảnh tượng khiến ba lão giả Nguyên Anh phải trợn mắt ngoác mồm hiện ra: Thủ ấn màu đen nổ tung như thủy tinh bị đập búa, hắc khí tan biến sạch sành sanh. Lực lượng dư ba khiến mặt đất dưới chân Diệp Trần nứt toác ra thành hình mạng nhện.

"Cái gì? Thể tu? Ngươi không có linh khí, tại sao lại có sức mạnh này?" Hắc Ma kinh hãi lùi lại, cánh tay vừa xuất chiêu đã run rẩy không thôi.

"Lão Quy nói đúng, các ngươi tu tiên tu đến ngu muội cả rồi. Tiên Cốt các ngươi quý trọng như sinh mệnh, đối với ta, chẳng qua chỉ là lớp vỏ bọc yếu ớt mà thôi!"

Diệp Trần dẫm mạnh xuống đất, mặt đất lún xuống nửa thước, bóng hình hắn nhòa đi.

*Thập Bộ Sát Nhất Nhân!*

Tốc độ của hắn vượt quá sự cảm nhận của thần thức Nguyên Anh thông thường. Hắc Ma chưa kịp phản ứng, Diệp Trần đã áp sát ngay trước ngực. Đôi mắt Diệp Trần đỏ rực, hắn nắm chặt bả vai của đối phương, gầm nhẹ: "Cầm lấy xương của ngươi mà đổi lấy mạng!"

*Rắc!*

Một tiếng xương gãy sắc lạnh khiến người ta ê răng. Diệp Trần dùng sức mạnh cơ bắp xé toạc lớp phòng hộ linh lực, bẻ gãy một mấu xương sườn của Hắc Ma. Tiếng la hét thảm thiết xé rách bầu trời buổi sáng. Hắc Ma đau đớn lùi lại, nhưng Diệp Trần đã bồi thêm một cước vào đan điền, đánh bay đối phương đâm sầm vào vách núi, chết không nhắm mắt.

Một chiêu giết Nguyên Anh!

Lăng Tuyết Y đứng xa xa, đôi môi đỏ mọng khẽ mở. Nàng vốn biết Diệp Trần mạnh, nhưng không ngờ nhục thân của hắn lại có thể đi ngược lại quy luật tu luyện thông thường một cách thô bạo đến thế.

"Đồ nghiệt súc! Chúng ta cùng lên!" Thanh Mộc và Quỷ Diệu điên cuồng gầm thét. Bọn chúng nhận ra kẻ trước mặt là một con quái vật ẩn mình dưới lốt phàm nhân. Hai gã vỗ vào túi trữ vật, lấy ra hai kiện pháp bảo cực phẩm, hắc quang che kín cả bầu trời, sát ý hóa thành thực thể tạo thành vòi rồng nhắm thẳng Diệp Trần mà cuốn tới.

Nhưng đúng lúc trận chiến đang đi vào cao trào, đột nhiên, toàn bộ dãy núi Hoang Long bỗng im bặt một cách quỷ dị. Những cơn gió ngừng thổi, chim chóc ngừng bay, thậm chí cả sát chiêu của hai vị tu sĩ Nguyên Anh cũng như bị đóng băng giữa không trung.

Một hơi thở lạnh lẽo, cao ngạo và tuyệt đối mang theo trật tự tối thượng bao trùm xuống.

"Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu hiện thế… Kẻ loạn luân hồi, đáng tru diệt."

Một giọng nói vô cảm, không nam không nữ, vang vọng từ sâu trong các tầng mây.

Mây đen đang kéo đến bỗng chốc rẽ sang hai bên, lộ ra một vầng hào quang vàng kim chói mắt. Giữa luồng sáng ấy, một bóng người từ từ hạ xuống. Kẻ đó vận một bộ bào phục trắng tinh khiết không vương một hạt bụi, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ vàng ròng chỉ có một con mắt duy nhất khắc ở chính giữa. Sau lưng kẻ đó, những vòng tròn quy luật đan xen vào nhau tạo thành một vầng hào quang rực rỡ.

Sắc mặt Lăng Tuyết Y đại biến, trắng bệch không còn giọt máu: "Thiên… Thiên Đạo Chấp Pháp Giả!"

Thanh Mộc và Quỷ Diệu vốn đang hung hăng, lúc này lại như thấy được thần minh, lập tức quỳ sụp xuống đất, run lẩy bẩy: "Tiểu nhân bái kiến Thượng sứ! Xin Thượng sứ làm chủ, tiêu diệt kẻ nghịch thiên này!"

Kẻ mang mặt nạ vàng không thèm nhìn đám người Hắc Sát Môn lấy một cái, ánh mắt lạnh lẽo của hắn khóa chặt vào Diệp Trần.

Trong thức hải của Diệp Trần, Lão Quy vốn đang trốn trong Nghịch Mệnh Châu bỗng nhiên dựng đứng cả tóc gáy, tiếng chửi thề cũng nhỏ hẳn lại: "Xong rồi nhóc con! Đám 'chó săn' của Đế Thích Thiên tìm đến sớm hơn lão phu dự đoán. Tên này ít nhất cũng là Hóa Thần viên mãn, nhưng đáng sợ hơn là hắn mang theo một tia quy luật của tầng trời thứ chín. Ngươi bây giờ tuyệt đối không phải đối thủ của hắn!"

Diệp Trần cảm nhận được một áp lực nghẹt thở. Nghịch Thiên Cốt trong người hắn đang run lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà là vì một loại sự thù ghét bản năng tồn tại từ thời viễn cổ.

"Thiên Đạo Chấp Pháp Giả?" Diệp Trần gạt máu trên khóe môi, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt ấy, không chút lùi bước: "Cái gọi là Thiên Đạo mà các ngươi bảo vệ, rốt cuộc là thiên đạo của chúng sinh, hay là xiềng xích của lũ bù nhìn các ngươi?"

"Hỗn xược."

Chấp Pháp Giả khẽ nâng tay lên. Chỉ một cái chỉ tay nhẹ nhàng, nhưng không gian xung quanh Diệp Trần bỗng chốc co lại thành một chiếc lồng giam vững chắc.

*Rầm!*

Diệp Trần cảm thấy toàn bộ cơ thể như bị vạn sơn ép lên. Khớp xương gối của hắn phát ra tiếng "rắc", áp lực khiến hắn muốn khuỵu xuống. Nhưng đôi mắt Diệp Trần vằn lên tia máu, hắn gầm lên một tiếng đầy đau đớn nhưng tràn ngập ngạo khí:

"Muốn ta quỳ? Trời xanh cũng không có tư cách, huống chi là một cái bù nhìn đeo mặt nạ như ngươi!"

Hắn dùng đôi tay run rẩy chống đỡ, cơ bắp cuồn cuộn lên như muốn nổ tung. Lão Quy hét lớn: "Diệp Trần! Nghe lão phu, dùng bí thuật 'Tự Hủy Trọng Sinh'! Đập nát tất cả xương cốt hiện tại của ngươi, mượn áp lực của hắn để đúc lại Nghịch Thiên Cốt hoàn chỉnh giai đoạn một! Chỉ có con đường đó mới giúp ngươi thoát khỏi vũng lầy này!"

"Tự hủy… trọng sinh sao?" Diệp Trần nghiến răng đến mức chảy máu. Hắn biết cái giá phải trả là nỗi đau kinh khủng nhất thế gian này. Nhưng, nhìn thấy Lăng Tuyết Y đang định liều mạng xông lên, nhìn thấy bộ dạng cao cao tại thượng của kẻ tự xưng là công lý kia, trái tim Diệp Trần bùng lên một ngọn lửa đen ngòm.

"Đến đi! Đám chó săn Thiên Đạo! Hãy nhìn cho rõ… Phàm Cốt của ta sẽ dẫm nát trật tự của các ngươi như thế nào!"

Diệp Trần đột nhiên từ bỏ sự phòng thủ. Hắn buông lỏng nhục thân, để mặc cho áp lực kinh thiên của Chấp Pháp Giả tràn vào cơ thể.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Tiếng xương gãy vang lên liên miên như pháo nổ. Toàn bộ 206 mảnh xương của Diệp Trần trong một khoảnh khắc bị nghiền nát thành bột mịn. Hắn ngã quỵ xuống trong vũng máu, hơi thở tắt lịm, trông như một cái túi da trống rỗng.

"Diệp Trần!" Lăng Tuyết Y gào lên, lệ tràn khỏi hốc mắt, nàng không chút do dự lao tới, bất chấp cái chết đang cận kề.

Tên Chấp Pháp Giả thu tay lại, giọng nói vẫn băng lãnh: "Hạt bụi cũng chỉ là hạt bụi. Nghịch Thiên… vốn là một trò cười."

Hắn chuẩn bị thu hồi Nghịch Mệnh Châu từ trong đống đổ nát thi thể của Diệp Trần. Nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay hắn chạm tới, một sự biến đổi kinh thiên động địa xảy ra.

Từ trong đống thịt vụn và máu loãng của Diệp Trần, một luồng ánh sáng màu tím sẫm mang theo khí tức hỗn độn của thời hồng hoang bùng nổ.

"Ai nói… đó là trò cười?"

Một giọng nói khản đặc nhưng mang theo uy nghiêm của một vị vương giả vạn cổ vang lên.

Những mảnh xương vỡ vụn của Diệp Trần bắt đầu tự quay cuồng, chúng không phục hồi về trạng thái cũ mà bắt đầu kết nối lại theo một quy luật kỳ bí chưa từng thấy. Mỗi một đốt xương giờ đây hiện lên những phù văn nghịch thiên, lấp lánh như tinh tú trên bầu trời đêm. Máu phàm bị ép ra ngoài, thay vào đó là dòng huyết mạch rồng phượng cuồn cuộn vàng kim rực rỡ.

*Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt – Tái Sinh!*

Diệp Trần đột ngột đứng bật dậy. Lúc này, khí chất của hắn hoàn toàn thay đổi. Không còn là một thiếu niên bồng bột, mà là một chiến thần vừa bước ra từ vực thẳm thời gian. Hắn vươn tay ra, một thanh trọng kiếm đen kịt vô hình ngưng tụ từ khí thế của mình, chỉ thẳng vào mặt Chấp Pháp Giả.

"Cái bước thứ nhất này để phá vỡ xiềng xích của ngươi… Nhất bộ đạp phá – Cửu Thiên Băng!"

Diệp Trần dẫm xuống bước đầu tiên.

*Oàng!*

Không gian của Hạ Tam Thiên rạn nứt thành những kẽ hở khổng lồ. Áp lực của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả bị một lực lượng thô bạo đẩy ngược trở lại. Tên mang mặt nạ vàng lần đầu tiên lùi bước, trong đôi mắt độc nhất ấy hiện lên vẻ kinh hoàng chưa từng có.

"Thái Cổ… Thánh Thể? Ngươi không phải Phàm Cốt… Ngươi là giống loài bị nguyền rủa từ Đệ Cửu Trọng Thiên!"

Diệp Trần không trả lời, nắm đấm mang theo sức mạnh nghìn vạn cân và ý chí của kẻ thoát ra từ cõi chết hướng thẳng vào lồng ngực đối phương.

Trận chiến thực sự… lúc này mới bắt đầu. Sự xuất hiện của Chấp Pháp Giả không phải là kết thúc, mà là màn ra mắt kinh thiên của Diệp Trần đối với các thực thể thống trị Cửu Trọng Thiên. Từ hôm nay, cái tên Diệp Trần sẽ trở thành cơn ác mộng lớn nhất đối với bất cứ kẻ nào dám tự xưng là "Thiên Mệnh".

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8