Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 61: Đệ Tứ Trọng Thiên

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:00:38 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 61: ĐỆ TỨ TRỌNG THIÊN – ĐẠI LỤC CHIẾN TRANH**

Không gian sụp đổ tạo ra những tiếng rít gào như quỷ khóc thần gào. Bên trong đường hầm hư không nối liền giữa Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên, một bóng người đang chịu đựng sự mài giũa khủng khiếp nhất của quy tắc không gian.

Diệp Trần nghiến chặt răng, gương mặt hắn biến dạng dưới áp lực nghìn cân. Mỗi tấc da thịt đều đang nứt toác, máu tươi vừa chảy ra đã bị cương phong hư không thổi bay, để lộ ra những khúc xương đen nhánh, tản phát ra ánh sáng u tối nhưng đầy uy nghiêm. Đó là Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt sau khi được tái tạo từ vụ nổ Giới Bích.

"Tiểu tử, cố nhịn! Ngươi vừa dẫm nát quy tắc của ba tầng trời bên dưới, khí tức của ngươi đang bị Thiên Đạo bài xích. Chỉ cần bước qua cửa ải này, ngươi sẽ chân chính thấy được sự tàn khốc của tu tiên giới!" Tiếng của Lão Quy vang lên trong thức hải, không còn vẻ cợt nhả thường ngày mà mang theo sự nghiêm trọng hiếm thấy.

"Trời muốn cản ta, ta đạp nát trời! Quy tắc muốn ép ta, ta bẻ gãy quy tắc!"

Diệp Trần gầm lên một tiếng, chân phải đạp mạnh vào một mảnh vỡ không gian, mượn lực đẩy mà lao vút về phía ánh sáng rực rỡ ở phía cuối con đường hầm.

*Oàng!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, bóng tối lùi xa, thay vào đó là một luồng ánh sáng chói lòa tràn vào hốc mắt. Diệp Trần cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng đi trong giây lát, rồi ngay lập tức một sức nặng kinh người ập tới, khiến hắn rơi thẳng xuống từ không trung như một ngôi sao băng đang rực cháy.

*Bầm!*

Đất đá văng tung tóe. Diệp Trần rơi xuống giữa một sườn núi khô cằn, tạo thành một hố sâu đường kính tới mười trượng.

Khói bụi tan đi, hắn lảo đảo đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi bẩn trên vai. Cảm giác đầu tiên của Diệp Trần chính là linh khí. Linh khí ở đây không giống như sự mỏng manh, dịu nhẹ ở Hạ Tam Thiên. Nó cuồng bạo, nặng nề và mang theo một mùi vị tanh nồng của máu và sát phạt.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng linh khí ấy đi qua kinh mạch. Nếu là một tu sĩ bình thường ở Hạ Tam Thiên vừa đặt chân đến đây, e rằng phế phủ đã bị luồng linh khí nóng nảy này thiêu cháy. Nhưng Diệp Trần chỉ cảm thấy nhục thân của mình đang reo hò. Cửu Trọng Thiên Băng quyền và Nghịch Thiên Hóa Long Quyết bên trong cơ thể hắn như được gặp đúng môi trường, bắt đầu vận chuyển nhanh hơn gấp bội.

"Đây là… Trung Tam Thiên sao?" Diệp Trần lẩm bẩm, ánh mắt quét nhìn xung quanh.

Nơi hắn đang đứng là một vùng bình nguyên rộng lớn đến vô tận, nhưng không có lấy một bóng cây xanh. Bầu trời không phải màu xanh lam mà là một màu vàng nhạt xen lẫn những dải mây đỏ thẫm như huyết dụ. Xa xa, tiếng trống trận ầm ầm và tiếng hò reo giết chóc vang vọng lại từ đường chân trời, khiến không gian rung chuyển không ngừng.

"Chào mừng đến với Đệ Tứ Trọng Thiên – Đại Lục Chiến Tranh." Lão Quy bay ra từ Nghịch Mệnh Châu, hóa thành một đạo hư ảnh đứng trên vai hắn, tặc lưỡi nói: "Ở đây, chiến tranh là chủ đạo duy nhất. Hơn mười vạn đế quốc lớn nhỏ chinh phạt lẫn nhau mỗi ngày để cướp đoạt địa bàn và linh mạch. Những tu sĩ ở đây, dù là lính quèn, cũng có tu vi ít nhất là Trúc Cơ kỳ trở lên."

Diệp Trần nhíu mày: "Nghĩa là, muốn sinh tồn ở đây, phải giết chóc?"

"Chính xác. Và nhìn xem, dường như 'lễ tiếp đón' của ngươi đã đến rồi." Lão Quy cười gian xảo, chui tọt vào trong bảo vật.

Diệp Trần quay đầu lại. Từ phía chân sườn núi, một tiểu đội kỵ binh gồm khoảng ba mươi người đang cưỡi những con hỏa lang cao lớn lao tới. Bọn chúng mặc giáp trụ đen ngòm, vũ khí cầm trên tay rực lửa, sát khí đằng đằng.

"Kẻ nào dám đột nhập vào địa giới của Thiết Huyết Minh? Khí tức từ đâu tới mà dám đại náo không gian ở đây?"

Kẻ dẫn đầu là một gã đại hán râu quai nón, tu vi Kim Đan sơ kỳ. Gã nhìn thấy Diệp Trần đang đứng giữa hố sâu với bộ quần áo rách rưới, lập tức khinh bỉ cười nhạt: "Thì ra là một kẻ tản tu lạc lối. Trên người không có một chút dao động linh khí nào, chẳng lẽ là kẻ từ tầng dưới bò lên?"

"Nhìn kìa, hắn ta không có Tiên Cốt! Chỉ là một tên Phàm Cốt rác rưởi!" Một tên lính phía sau hét lên, sau đó cả đội quân cười rộ lên.

Ở Đệ Tứ Trọng Thiên, những kẻ mang Phàm Cốt chỉ được coi là nô lệ hạ đẳng hoặc phu phen làm lính chết thay. Một kẻ không có Tiên Cốt xuất hiện ở bãi chiến trường này chẳng khác nào một con cừu lạc vào giữa bầy sói.

Diệp Trần vẻ mặt bình thản, ánh mắt lãnh đạm như nhìn vào hư vô: "Ta vừa tới, không muốn giết người. Để lại một tấm bản đồ, rồi cút."

Tiếng cười bỗng chốc im bặt. Gã đại hán dẫn đầu sững sờ, rồi mặt gã đỏ bừng lên vì giận dữ. Ở Đại Lục Chiến Tranh này, ngay cả tướng lĩnh các đại đế quốc cũng chưa chắc dám nói với gã những lời ngạo mạn như thế.

"Thằng lỏi con! Để ta lột da ngươi xem xương phàm của ngươi cứng được bao nhiêu!"

Gã đại hán vung thanh đại đao rực lửa lên, thúc hỏa lang lao tới như một cơn lốc. Áp lực của Kim Đan kỳ hóa thành một bàn tay khổng lồ từ trên trời ép xuống, muốn đem Diệp Trần nghiền thành thịt vụn.

Diệp Trần không tránh không né. Hắn chỉ nhẹ nhàng siết chặt nắm đấm. Một tiếng rắc rắc phát ra từ khớp xương, một luồng sức mạnh cuồn cuộn như hắc long trỗi dậy từ sâu trong tủy cốt.

"Cửu Trọng Thiên Băng – Đệ nhất quyền: Phá Giáp!"

Hắn không dùng chút linh khí nào, chỉ thuần túy là lực lượng của nhục thân. Một quyền đấm ra, không khí trước mặt hắn bị ép nén đến mức bùng nổ, tạo thành một vòng tròn sóng xung kích trong suốt lan tỏa.

*Ầm!*

Thanh đại đao rực lửa chưa kịp chạm tới đỉnh đầu Diệp Trần đã vỡ vụn thành trăm mảnh. Sức mạnh khổng lồ truyền qua cán đao, băm nát cánh tay của gã đại hán rồi đấm thẳng vào ngực gã.

*Rắc!*

Tiếng xương ngực vỡ vụn vang lên khô khốc. Cả người gã đại hán cùng con hỏa lang dưới thân bị đánh bay ngược ra sau cả trăm trượng, đâm xuyên qua vách núi phía sau, chết ngay tại chỗ.

Toàn bộ tiểu đội kỵ binh sững sờ. Bọn chúng nhìn thống lĩnh của mình bị một thiếu niên "Phàm Cốt" đánh chết trong vòng một chiêu, cảm giác như thế giới quan hoàn toàn sụp đổ.

"Quái… Quái vật! Hắn không phải là người phàm!"

"Giết hắn! Mở hỏa trận!"

Nhưng Diệp Trần không cho bọn chúng cơ hội thứ hai. Hắn khẽ cử động, cơ thể biến mất tại chỗ, hóa thành một vệt sáng đen lao thẳng vào đám đông.

*Thập Bộ Sát Nhất Nhân!*

Kiếm ý không tên nhưng sát chiêu tuyệt học. Diệp Trần không dùng kiếm, mà lấy ngón tay làm kiếm. Mỗi lần hắn bước qua một bước, lại có một cái đầu rơi xuống đất. Không có máu bắn tung tóe, vì tốc độ của hắn quá nhanh, sát ý quá sắc bén đến mức đóng băng cả mạch máu kẻ thù.

Chỉ trong vòng chưa đầy mười nhịp thở, ba mươi tên kỵ binh tinh nhuệ của Thiết Huyết Minh đã trở thành những cái xác không hồn nằm ngổn ngang trên đất.

Diệp Trần đứng giữa bãi tha ma, hơi thở vẫn ổn định như cũ. Hắn đưa tay bắt lấy một tên lính cuối cùng đang định bỏ chạy, bóp chặt cổ hắn rồi nâng lên không trung.

"Ta nói lại lần cuối… Bản đồ, và thông tin về nơi này."

Tên lính run cầm cập, đáy quần đã ướt đẫm, run rẩy rút từ trong ngực áo ra một tấm da thú: "Đại… Đại nhân… Đây là bản đồ vùng đất hoang phía Đông… Thiết Huyết Minh và Thần Long Đế Quốc đang giao chiến… Cách đây ba nghìn dặm về phía Bắc là thành phố tự do Hắc Nham… Xin người… xin người tha mạng…"

Diệp Trần đoạt lấy bản đồ, lạnh lùng ném tên lính ra xa, sau đó một cước đạp mạnh xuống đất. Sức mạnh từ bàn chân hắn truyền xuống mặt đất, tạo ra những vết nứt chằng chịt, nhấn chìm tất cả xác chết xuống lòng đất như một nấm mồ chung.

Hắn mở tấm bản đồ ra. Đại Lục Chiến Tranh này rộng lớn hơn Hạ Tam Thiên gấp nghìn lần. Trung tâm của đại lục là những linh mạch khổng lồ, nơi đóng đô của năm đại đế quốc cường đại nhất.

"Thần Long Đế Quốc… Băng Tuyết Tiên Cung có quan hệ với đế quốc nào ở đây không?" Diệp Trần hỏi trong đầu.

"Không." Lão Quy lại chui ra, rung rung chòm râu ảo ảnh: "Băng Tuyết Tiên Cung là thế lực đứng đầu Đệ Tam Trọng Thiên (tầng 6), nhưng tầm ảnh hưởng của bọn chúng trải dài xuống cả các tầng dưới. Ở Đệ Tứ Trọng Thiên này, có một tông môn nhánh gọi là Tuyết Sương Môn, chuyên cung cấp các đệ tử ưu tú và tài nguyên băng hàn cho Tiên Cung. Nếu ngươi muốn tìm Lăng Tuyết Y, hãy bắt đầu từ đó."

Diệp Trần siết chặt nắm đấm, ánh mắt nhìn về phía Bắc xa xôi.

"Lăng Tuyết Y, nàng vì cứu ta mà bị đóng băng linh hồn. Mộ Dung Thần, ngươi tưởng phá vỡ Tiên Cốt là đã hết nợ? Thiên Đạo… các ngươi coi chúng sinh là rác rưởi, là linh dược."

"Diệp Trần ta đã đến đây. Trung Tam Thiên này, chuẩn bị đón nhận bước chân của một kẻ mang Phàm Cốt đi!"

Hắn dậm chân một cái, cơ thể phóng lên không trung, lao về phía thành phố Hắc Nham. Sau lưng hắn, một luồng khí đen u ám cuồn cuộn dâng trào, hình bóng một con hắc long ẩn hiện giữa tầng mây, gào thét báo hiệu cho sự bắt đầu của một kỷ nguyên loạn lạc.

Ở một nơi khác trên Đại Lục Chiến Tranh, bên trong vương điện xa hoa của Thần Long Đế Quốc, một nam tử trẻ tuổi mặc long bào vàng kim bỗng rùng mình, ánh mắt nhìn về phương Nam đầy nghi hoặc.

"Hoàng Kim Tiên Cốt của ta… tại sao lại cảm thấy run rẩy? Chẳng lẽ kẻ đó… chưa chết?"

Tiên Tử Linh Nhi đang ngồi bên cạnh hầu rượu, sắc mặt chợt tái nhợt đi khi nghe thấy câu nói ấy. Ả cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng chén rượu trong tay vẫn run lên bần bật, làm đổ ra vài giọt đỏ tươi như máu trên nền đá cẩm thạch trắng.

Sóng gió của Trung Tam Thiên, chính thức bắt đầu từ một kẻ vừa từ cõi chết trở về.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8