Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 64: Gặp Lại Sở Cuồng**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:02:38 | Lượt xem: 1

Tuyết Ma Cốc, sau một cú đấm "Cửu Trọng Thiên Băng" của Diệp Trần, giờ đây đã trở thành một vùng bình địa ngập trong máu và thịt vụn. Không gian im lìm đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá nứt toác và tiếng lửa cháy lách tách từ những mảnh xe quân lương vỡ nát.

Diệp Trần đứng giữa tâm điểm của sự hủy diệt, thân hình hắn như một ngọn thương đen nhánh cắm sâu vào lòng đất. Bộ thanh y vốn đã rách nát nay bị nhuộm đỏ sẫm, dính bết vào da thịt. Khói trắng bốc lên từ đôi nắm đấm đang run rẩy của hắn – đó là hơi nóng tỏa ra từ sức mạnh nhục thân thuần túy sau khi bộc phát đến cực hạn.

Răng rắc!

Một tiếng động khô khốc vang lên từ bên trong cơ thể Diệp Trần. Vài mảnh xương sườn vừa bị chấn gãy trong cuộc giao tranh bắt đầu chuyển động, dưới sự kích thích của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, chúng không những không khiến hắn gục ngã mà còn đang điên cuồng hấp thụ tàn dư linh khí của vạn quân đã chết, tái tạo lại với một mật độ kinh người.

Hắn đang đau, một cơn đau xé tâm can, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo đến thấu xương.

"Thằng nhãi, mau vận công! Đừng để luồng sát khí này phản phệ!" Tiếng của Lão Quy vang lên trong thức hải, không còn vẻ cợt nhả thường ngày mà mang theo sự nghiêm trọng. "Ngươi dùng Phàm Cốt ép ra sức mạnh của Thần Ma, nếu không nắm vững bản tâm, ngươi sẽ biến thành một con quái vật chỉ biết giết chóc."

Diệp Trần không đáp, hắn hít một hơi thật sâu, nuốt ngược ngụm máu tươi vào trong. Đôi mắt đỏ ngầu từ từ lấy lại sự tỉnh táo.

Đúng lúc này, từ phía đường chân trời sương mù mù mịt, một tiếng sấm rền vang dội tới. Không phải là sấm từ trời cao, mà là tiếng vó ngựa và tiếng bước chân rầm rập của hàng vạn người đang tiến tới với tốc độ kinh hồn.

Mặt đất rung chuyển mạnh mẽ hơn cả khi quân đoàn Ưng Lang tấn công. Từ trong màn sương mù xám xịt, một lá đại kỳ màu tím thẫm thêu hình một nắm đấm bao quanh bởi những tia lôi điện khổng lồ tung bay phấp phới.

"Có quân tiếp viện?"
"Không… nhìn hướng kia, đó là từ biên cảnh phía Tây của Đại Chu vương quốc!"
Một vài tử sĩ còn sống sót của Diệp Trần lo lắng thốt lên. Họ đã kiệt sức, nếu lúc này lại có thêm một đạo quân địch, tất cả sẽ thực sự bỏ mạng tại đây.

Nhưng Diệp Trần không nhúc nhích. Hắn ngửi thấy một mùi vị quen thuộc. Đó không phải mùi của lũ quý tộc hống hách, cũng không phải mùi của những tu sĩ cao ngạo xem người phàm như cỏ rác. Đó là mùi của mồ hôi, của sắt thép và của sự thô lẫm, cuồng nhiệt.

"Dừng!"

Một tiếng quát vang dội như tiếng thiên lôi nổ sát bên tai khiến lớp tuyết đọng trên các vách đá còn lại cũng phải sụp xuống.

Hàng vạn chiến binh dừng lại đều tăm tắp. Đội quân này mặc giáp nặng màu xám, khí chất lầm lì nhưng hung hãn, ai nấy đều mang theo một đôi găng tay sắt to bản bọc đầy gai nhọn. Dẫn đầu bọn họ là một con chiến mã bọc giáp đen, cao hơn một trượng, và trên lưng nó là một gã khổng lồ.

Gã cao gần hai mét rưỡi, bờ vai rộng như một bức tường thành, bộ râu quai nón rậm rạp che đi nửa khuôn mặt cương nghị. Hắn khoác trên mình một tấm choàng lông thú thô kệch, cánh tay phải quấn đầy những vòng xích sắt nặng nề gắn liền với một chiếc búa tạ.

Gã nhìn cảnh tượng tan hoang của Tuyết Ma Cốc, nhìn vạn xác quân Ưng Lang chất chồng thành núi, rồi ánh mắt cuối cùng dừng lại trên bóng dáng cô độc của Diệp Trần.

Thời gian như ngưng đọng lại. Gã khổng lồ bỗng nhiên nhảy xuống khỏi chiến mã, mỗi bước chân gã bước tới đều khiến mặt đất lún xuống. Những binh sĩ phía sau gã nhìn nhau đầy kinh ngạc, bởi họ chưa bao giờ thấy thống soái "Lôi Quyền" của mình lại có vẻ mặt phức tạp như lúc này – đó là sự kinh hoàng, ngờ vực và cuối cùng là một sự xúc động mãnh liệt đến mức run rẩy.

Cách Diệp Trần mười bước chân, gã dừng lại.

"Trần… Trần huynh?" Giọng nói của gã khàn đặc, dường như không tin vào mắt mình.

Diệp Trần khóe miệng hơi nhếch lên, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt đầy máu. Hắn thở hắt ra một hơi, thanh trọng kiếm trong tay cắm phập xuống đất.

"Sở Cuồng, đã lâu không gặp. Ngươi lại cao lên rồi."

"Đúng là huynh rồi! Quả thực là huynh!"

Sở Cuồng gầm lên một tiếng, lao tới như một ngọn núi nhỏ. Hắn ôm chặt lấy Diệp Trần, sức mạnh của một kẻ luyện thể khiến xương cốt Diệp Trần kêu lên răng rắc, nhưng Diệp Trần không tránh né, hắn vỗ mạnh vào tấm lưng vững chãi của người huynh đệ.

Bọn họ từng là hai kẻ thấp kém nhất ở tầng trời thứ nhất. Một kẻ là "Phàm Cốt" bị cả gia tộc vứt bỏ, một kẻ là dân nghèo vất vơ vất vưởng đi con đường luyện thể đầy gian khổ. Năm xưa, chính Diệp Trần đã chia nửa miếng lương khô cuối cùng cho Sở Cuồng, và cũng chính Diệp Trần đã bảo vệ hắn khỏi sự sỉ nhục của đám đệ tử tông môn.

"Trần huynh… bọn họ nói huynh đã chết… Bọn chúng nói huynh bị Mộ Dung Thần giết rồi đẩy xuống Vạn Trượng Nhai…" Sở Cuồng buông Diệp Trần ra, đôi mắt của vị tướng quân bách chiến vốn không biết sợ là gì giờ đây lại đỏ hoe. "Ta đã thề, nếu ta đủ mạnh, ta sẽ giết sạch vạn người của Mộ Dung gia để tế huynh. Ta đã gom góp những kẻ phàm nhân khốn khổ nhất, luyện cho họ thành đội quân 'Lôi Quyền' này, chỉ để chờ ngày đạp bằng Thiên Đạo Chấp Pháp Điện!"

Diệp Trần nhìn vào đội quân phía sau Sở Cuồng. Hàng vạn ánh mắt đang nhìn hắn đầy tôn sùng. Hắn thấy được ở họ một điểm chung: không có Tiên Cốt, tất cả đều là người thường hoặc những tu sĩ thể chất phế phẩm. Nhưng khí huyết của họ lại cuồn cuộn như hỏa lò, tinh thần chiến đấu mãnh liệt đến mức ngay cả linh lực của trời đất cũng bị xua tan.

"Tốt! Sở huynh, ngươi làm rất tốt." Diệp Trần gật đầu đầy trân trọng. "Chúng ta không cần Thiên mệnh, chúng ta dùng chính máu thịt này để phá vỡ cái lồng giam Cửu Trọng Thiên này."

Sở Cuồng lau nước mắt, rồi gã quay đầu lại, nhìn về phía vạn quân Lôi Quyền, gầm lớn:

"Tất cả các anh em! Hãy nhìn cho kỹ! Kẻ đang đứng trước mặt các ngươi chính là người mà ta vẫn luôn kể! Là kẻ đã cứu mạng ta, là kẻ đã thách thức cả tầng trời thứ nhất khi trong tay không có một tấc linh lực! Hắn chính là Thủ lĩnh thực sự của chúng ta – TRẦN PHÀM!"

Vạn quân rúng động. Họ đã nghe danh "Trần Phàm" quá nhiều. Trong giới tu tiên, cái tên đó là một nỗi ô nhục của Phàm Cốt, nhưng trong thế giới của những kẻ bị áp bức, đó là một ngọn hải đăng của hy vọng.

Hàng vạn binh sĩ đồng loạt quỳ một gối xuống, tiếng giáp sắt va chạm giòn giã.

"Bái kiến Thủ lĩnh!"
"Bái kiến Thủ lĩnh!"

Tiếng hô vang vọng khắp thung lũng, làm chấn động cả tầng không gian của Hạ Tam Thiên.

Lăng Tuyết Y từ xa nhìn cảnh này, ánh mắt băng lãnh của cô vốn luôn xa cách thế gian nay lại hiện lên một tia gợn sóng. Cô nhìn bóng lưng của Diệp Trần, thầm nghĩ trong lòng: *Người nam nhân này, dường như sinh ra không phải để tu tiên theo cách của nhân gian, mà sinh ra để trở thành vua của những kẻ nghịch mệnh.*

Lão Quy trong thức hải cũng không nhịn được mà tặc lưỡi: "Hảo nhóc con! Vừa bò dậy khỏi đống xác chết đã có một chi quân đội riêng. Cái khí vận này của ngươi, rốt cuộc là nghịch thiên hay là thiên đạo muốn trêu đùa đây?"

Sở Cuồng nhìn vào vết thương trên người Diệp Trần, sắc mặt chợt đanh lại. Hắn quay lại ra lệnh: "Lấy Huyết Linh Đan và thuốc trị thương tốt nhất ra đây! Mau!"

"Không cần đâu." Diệp Trần giơ tay ngăn lại. Hắn cảm nhận được xương cốt của mình sau khi gãy nát nay đang được "Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu" nung nấu lại, mỗi giây trôi qua sức mạnh lại tăng tiến rõ rệt. "Sở huynh, ngươi đến đây là vì quân đoàn Ưng Lang sao?"

Sở Cuồng gật đầu, sắc mặt nghiêm nghị hơn: "Ưng Lang là tai mắt của Mộ Dung gia tại tầng trời thứ nhất. Mộ Dung Thần từ khi lên Trung Tam Thiên đã lệnh cho quân đoàn này càn quét mọi thế lực phản kháng. Ta nhận được tin chúng định bao vây huynh ở Tuyết Ma cốc nên lập tức hành quân suốt ba ngày đêm… Nhưng xem ra, ta đã đánh giá thấp Trần huynh rồi. Một mình huynh… có thể diệt vạn quân của gã."

"Vạn quân vẫn chỉ là cỏ rác." Diệp Trần nhìn lên đỉnh núi cao phía sau thung lũng. "Mộ Dung gia mới là thứ cần phải xóa sổ. Hắn cướp của ta cái gì, ta sẽ bắt hắn trả lại bằng cả gia tộc hắn."

Sở Cuồng nghe vậy, nắm đấm thép đấm mạnh vào lòng bàn tay: "Được! Lần này có Sở Cuồng ta đi cùng huynh! Lôi Quyền Quân sẵn sàng làm lá chắn cho huynh! Dù là Thần, dù là Tiên, chỉ cần huynh bước tới, ta sẽ đạp nát mọi rào cản cho huynh!"

Hai người huynh đệ, một người là vạn cổ nghịch thiên nhân, một người là vương giả của giới luyện thể, hai đôi bàn tay nhuốm máu nắm chặt lấy nhau giữa chiến trường hoang tàn.

Lúc này, một bóng đen bỗng nhiên lao xuống từ trên cao, đó là một con diều hâu truyền tin của Thiên Đạo Chấp Pháp Giả. Sở Cuồng vung tay, một luồng kình khí lôi điện đánh tan con diều hâu, lấy xuống một mảnh ngọc giản.

Quét mắt nhìn nội dung trong ngọc giản, sắc mặt Sở Cuồng bỗng trở nên vô cùng khó coi.

"Có chuyện gì?" Diệp Trần hỏi.

"Là… Tiên Tử Linh Nhi." Sở Cuồng nghiến răng, đưa ngọc giản cho Diệp Trần. "Ả ta vừa tuyên bố sẽ tổ chức 'Thiên Đường Đại Lễ' tại cung điện cao nhất của tầng trời thứ nhất, nhân dịp này sẽ đính hôn chính thức với Mộ Dung Thần qua hình chiếu của Giới Bích. Đặc biệt… ả dùng máu của Diệp Gia – những người từng là tộc nhân của huynh – để tế thiên cho đại lễ này. Ả nói… để tẩy sạch cái dơ bẩn của 'Phàm Cốt' đã từng bám trên người ả."

ẦM!

Mặt đất dưới chân Diệp Trần nổ tung. Sát khí bốc lên nghi ngút, nhuộm đen cả không gian xung quanh. Hắn không nói một lời, nhưng trọng kiếm đen nhánh trên tay run lên bần bật như đang khát máu.

Linh Nhi. Hôn thê cũ. Người đã cùng Mộ Dung Thần âm mưu phế bỏ hắn, giờ đây còn muốn dùng máu của những người Diệp Gia còn lại – dù họ đã ruồng bỏ hắn, nhưng vẫn mang cùng dòng máu – để cầu vinh hiển.

"Ả muốn tẩy sạch quá khứ sao?" Diệp Trần lạnh lùng thốt lên, giọng nói bình thản đến đáng sợ. "Vậy thì ta sẽ dùng máu của ả và Mộ Dung gia, nhuộm đỏ cả Thiên Đường Đại Lễ đó."

Diệp Trần quay sang nhìn Sở Cuồng, đôi mắt tỏa ra hào quang màu vàng kim pha lẫn sắc đen của Nghịch Thiên Cốt.

"Sở Cuồng, ngươi có dám cùng ta… bước lên tầng cao nhất của tầng trời thứ nhất, giẫm nát cái cung điện lộng lẫy kia không?"

Sở Cuồng ha hả cười lớn, tiếng cười sảng khoái làm rung động cả rừng cây. Gã giơ chiếc búa khổng lồ lên trời, gào lớn:

"Đã chờ ngày này ba năm rồi! Các anh em! Chuyển hướng! Mục tiêu: Thiên Đường Cung! Theo Thủ lĩnh, chúng ta đi giết Tiên!"

Hàng vạn quân Lôi Quyền đồng thanh gầm rống, tiếng vang chấn động trời xanh.

Giữa màn tuyết trắng của Tuyết Ma cốc, một đoàn quân đen kịt như một dòng thác lũ bắt đầu di chuyển. Đi đầu là hai cái bóng, một cao một thấp, nhưng khí chất hùng hồn như thể có thể lấp biển dời sông.

Diệp Trần ngước nhìn lên cao, qua lớp mây mù dày đặc, hắn dường như đã nhìn thấy hình ảnh Linh Nhi và Mộ Dung Thần đang đứng trên cao, nhìn xuống chúng sinh với vẻ thương hại.

*Linh Nhi, Mộ Dung Thần… Chờ ta.*

*Phàm Cốt mà các ngươi khinh bỉ, nay đã quay lại rồi.*

*Lần này, không chỉ là trả thù, mà ta sẽ khiến các ngươi hiểu rằng… khi người phàm nổi giận, cả Cửu Trọng Thiên cũng phải sụp đổ!*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8