Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 66: Đột Kích Kho Lương**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:03:40 | Lượt xem: 1

**Chương 66: Đột Kích Kho Lương**

Bầu trời của Hạ Tam Thiên đêm nay không có sao, chỉ có một màn mây mù đặc quánh như chì, ép xuống khiến người ta cảm thấy lồng ngực bí bách. Trong cánh rừng già cách Thiên Đường Kinh Đô ba mươi dặm về phía Đông Bắc, những đốm lửa nhỏ nhoi của doanh trại quân phản kháng lập lòe trong gió, tựa như những linh hồn phiêu dạt giữa đêm trường.

Diệp Trần ngồi trên một tảng đá xanh, thanh hắc kiếm gác ngang đùi. Hắn đang nhắm mắt, nhưng hơi thở không hề bình lặng. Mỗi nhịp thở của hắn đều khiến không khí xung quanh dao động nhẹ, một luồng kình lực vô hình lan tỏa, khiến những lá khô rơi rụng xung quanh đều bị chấn thành bột mịn trước khi chạm đất.

Trong thức hải, giọng nói khàn khàn, mang theo vài phần cợt nhả của Lão Quy vang lên:

“Tiểu tử, ngươi định để đám thuộc hạ đó chết đói thật sao? Tu sĩ có thể tích cốc, nhưng mấy vạn phàm nhân đi theo ngươi thì không. Cái bụng rỗng thì chẳng thể cầm nổi giáo mác mà đạp phá cái gì đâu.”

Diệp Trần mở mắt, đôi đồng tử sâu thẳm như hố đen: “Tôi biết. Vì vậy đêm nay, kho lương Long Huyết phải đổi chủ.”

Ngay lúc đó, một thân hình đồ sộ như ngọn tháp đen lặng lẽ tiến đến. Bước chân của gã cực nặng, mỗi lần chạm đất đều khiến sỏi đá dưới chân nứt nẻ. Là Sở Cuồng. Trên vai gã vác một thanh trọng phủ (rìu nặng) bám đầy máu khô, khuôn mặt chữ điền hiện rõ vẻ lo âu.

“Diệp huynh, tình hình không ổn. Lương thảo trong doanh chỉ còn đủ dùng cho sáng mai. Đám huynh đệ mấy ngày nay chỉ toàn ăn cháo loãng với vỏ cây, sức chiến đấu giảm sút trầm trọng. Nếu cứ thế này, chưa cần quân triều đình đánh tới, chúng ta đã tự tan rã.”

Diệp Trần đứng dậy, ánh mắt hướng về phía một tòa thành trì kiên cố án ngữ trên vách đá xa xa. Đó là thành Long Huyết, nơi đặt kho lương chiến lược lớn nhất của Thiên Đường Đế Quốc, cũng là tử huyệt cung cấp nhu yếu phẩm cho toàn bộ tuyến phòng thủ kinh đô.

“Sở huynh, triệu tập ngũ trăm tinh binh luyện thể. Chúng ta sẽ đột kích Long Huyết.”

Sở Cuồng giật mình, đôi mắt trợn ngược: “Đột kích? Long Huyết Thành có ‘Vạn Thạch Hóa Kiên Trận’, lại có hơn ba ngàn tinh binh thủ thành, chưa kể lão già Trấn thủ Triệu Vô Kỵ kia đã đạt đến Kim Đan hậu kỳ từ lâu. Chỉ với năm trăm người… có quá mạo hiểm không?”

Diệp Trần không đáp, hắn chỉ khẽ siết chặt nắm đấm. Những tiếng khớp xương kêu răng rắc như gỗ khô bị bẻ gãy vang lên khô khốc.

“Kim Đan hậu kỳ thì sao? Quy tắc của tầng trời này định sẵn phàm nhân phải làm nô lệ cho đám có Tiên Cốt. Đêm nay, ta sẽ dùng Phàm Cốt này để nghiền nát cái quy tắc đó.”

***

Hai canh giờ sau, dưới bóng tối dày đặc của rừng rậm vây quanh chân thành Long Huyết, năm trăm cái bóng đen im lìm như những pho tượng đá. Đây là lực lượng nòng cốt mà Diệp Trần đã đích thân huấn luyện theo lối Thần Ma Luyện Thể cơ bản. Họ không có linh khí, nhưng cơ bắp của họ cứng như sắt nguội, máu trong huyết quản nóng hổi sự phẫn uất của những kẻ bị vứt bỏ.

Sở Cuồng áp sát bên cạnh Diệp Trần, thì thầm: “Cửa thành phía Nam có lính canh nghiêm ngặt nhất, nhưng lại gần kho lương nhất. Chúng ta lẻn vào từ phía đó chứ?”

Diệp Trần lắc đầu, khóe môi nhếch lên một độ cong lạnh lẽo: “Không cần lẻn. Chúng ta đi thẳng vào từ cửa chính.”

“Cái gì?” Sở Cuồng chưa kịp định thần thì Diệp Trần đã phóng đi.

Thân ảnh của hắn như một tia chớp đen, lao thẳng ra khỏi bóng tối.

“Kẻ nào? Đứng lại!” Tiếng hét của lính canh trên thành vang lên chưa dứt thì một tiếng nổ kinh thiên động địa đã bùng phát.

Diệp Trần không dùng vũ khí. Hắn vận chuyển *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*, một tầng lân phiến mờ nhạt ẩn hiện dưới lớp áo đen. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh vào vai phải, tông thẳng vào cánh cổng thành cao hơn trượng, được bọc đồng dày cả thước.

ẦM!!!

Tiếng kim loại vỡ vụn gào thét. Cánh cổng vốn được gia trì phù văn kiên cố bị sức mạnh nhục thân thuần túy đập lõm một hố sâu, rồi ầm ầm sụp đổ. Bụi mù cuộn lên, che lấp những gương mặt kinh hoàng của quân thủ thành.

“Địch tấn công! Bật đại trận! Mau!”

Từ trong phủ Trấn thủ, một luồng uy áp Kim Đan cuồn cuộn đổ ra. Triệu Vô Kỵ – lão già tóc muối tiêu, mặc bộ giáp đỏ thẫm bay vọt lên không trung. Lão nhìn xuống đống đổ nát, phẫn nộ hét lớn:

“Một lũ sâu kiến Phàm cốt mà dám làm loạn? Chết cho ta!”

Triệu Vô Kỵ phất tay, một thanh trường kiếm linh khí dài trượng mang theo hỏa diễm cuồng bạo chém xuống vị trí của Diệp Trần. Không gian như bị nhiệt độ cực cao thiêu cháy đến vặn vẹo.

Diệp Trần đứng đó, không né không tránh. Hắn đưa cánh tay trần lên đỡ lấy lưỡi kiếm hỏa diễm.

*Xoẹt! Rắc rắc!*

Thanh kiếm linh khí cứa sâu vào da thịt hắn, nhưng đến khi chạm vào xương cánh tay, một âm thanh vang lên như hai thanh thần binh chạm nhau. Xương của Diệp Trần phát ra ánh sáng đen sẫm, nuốt chửng linh lực hỏa hỏa diễm.

Hắn khẽ rên rỉ, không phải vì đau, mà là vì sự hưng phấn. Mỗi lần xương cốt chịu áp lực, *Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu* lại xoay chuyển nhanh hơn, tiết ra từng luồng năng lượng nguyên thủy để gia cố thêm cho hệ xương cốt của hắn.

“Chỉ bấy nhiêu thôi sao?” Diệp Trần lạnh lùng nhìn Triệu Vô Kỵ trên không.

Hắn đột nhiên nhún người, mặt đất dưới chân nổ tung, tạo thành một hố sâu tròn trịa. Hắn lao lên như một mũi tên rỗng không, tiếp cận đối thủ trong chớp mắt.

“Cửu Trọng Thiên Băng!”

Một quyền vung ra, kình phong cuốn theo âm thanh của sóng thần vỗ vào bờ đá. Triệu Vô Kỵ kinh hãi, vội vã kết ấn tạo ra một lớp chắn linh khí dày đặc.

*Bùm!*

Lớp chắn linh khí như thủy tinh mỏng manh gặp búa tạ, nát tan ngay lập tức. Quyền đầu của Diệp Trần nện thẳng vào lồng ngực Triệu Vô Kỵ. Tiếng xương sườn vỡ vụn vang lên giòn giã. Vị tu sĩ Kim Đan hậu kỳ phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể bị đánh bay xa hàng trăm mét, găm thẳng vào bức tường của kho lương phía sau.

Dưới cổng thành, Sở Cuồng nhìn thấy cảnh đó thì gầm lên đại hỷ: “Huynh đệ, đại đầu lĩnh đã thắng rồi! Giết sạch đám cướp cơm của chúng ta! Cướp lại lương thảo!”

“Giết!!!”

Năm trăm dũng sĩ luyện thể như hổ đói vào chuồng lợn, họ dùng thân xác gánh chịu linh pháp yếu ớt của lính thường, rồi dùng đôi tay gân guốc bẻ gãy mọi vật cản. Long Huyết Thành lâm vào cảnh hỗn loạn cực độ.

Diệp Trần rơi xuống đất, hô hấp có chút dồn dập. Trong thức hải, Lão Quy hừ lạnh: “Đánh hay đấy, nhưng cẩn thận phía sau. Có thứ gì đó không đúng.”

Ánh mắt Diệp Trần ngay lập tức đanh lại. Từ đống đổ nát của kho lương nơi Triệu Vô Kỵ vừa bị đánh bay vào, một cột linh khí màu tím sẫm bỗng nhiên bùng lên, mang theo hơi thở của tà ác và thối rữa.

Cửa kho lương vốn được phong ấn chặt chẽ giờ đây bị phá tung từ bên trong. Không phải bởi lực tác động của Triệu Vô Kỵ, mà là có thứ gì đó đang bước ra.

Một sinh vật mang hình người nhưng cơ thể đầy những vảy xanh xám, đôi mắt không có con ngươi, chỉ có một màu trắng dã tà mị. Tay nó đang kéo theo thi thể của Triệu Vô Kỵ – lúc này đã bị hút khô sạch máu và linh khí, chỉ còn là một bộ xác héo hon.

“Thiên Đạo Chấp Pháp Giả?” Diệp Trần nheo mắt, sát khí tỏa ra ngùn ngụt.

Lão Quy nghiêm giọng: “Không, đó là một loại ‘Thi hài chiến binh’ của Thượng Tam Thiên gửi xuống làm cai ngục cho kho lương. Long Huyết Thành này thực chất là một mắt xích trong tế đàn khổng lồ cung cấp năng lượng cho kẻ ở trên. Chúng không để phàm nhân các ngươi cướp lương đâu.”

Quái vật vảy xanh gầm lên một tiếng xé lòng, lao về phía Diệp Trần với tốc độ không tưởng. Móng vuốt nó mang theo tử khí sền sệt, có thể ăn mòn cả kim loại.

Diệp Trần vứt thanh hắc kiếm sang một bên, hắn vặn vẹo cổ tay, ánh mắt lóe lên vẻ điên cuồng.

“Chính là lúc này… xương cũ không gãy, xương mới không sinh.”

Hắn không những không phòng thủ mà còn chủ động lao vào móng vuốt của quái vật.

*Xoẹt!*

Năm đường máu bắn tung tóe trên ngực Diệp Trần, móng vuốt quái vật xuyên qua da thịt, đâm sâu vào xương ức của hắn. Nhưng Diệp Trần lại cười, một nụ cười rùng rợn đến mức khiến sinh vật vô tri kia cũng phải khựng lại.

Hắn dùng hai tay bấu chặt lấy cánh tay quái vật, đôi chân đạp mạnh vào bụng nó để lấy điểm tựa.

“Nghịch Thiên Hóa Long – Đoạn Cốt Phấn Toái!”

Toàn bộ sức mạnh của Nghịch Mệnh Châu tập trung vào đôi bàn tay. Diệp Trần vận lực bẻ ngược cánh tay quái vật. Tiếng xương cốt nổ tung như pháo rang vang lên khắp Long Huyết Thành. Trong lúc xương của đối phương vỡ vụn, xương cánh tay của Diệp Trần cũng chịu lực phản chấn cực đại mà nứt toác ra.

Nhưng thay vì gục ngã, từng dòng máu mang sắc vàng nhạt từ Nghịch Mệnh Châu lập tức tràn vào các vết nứt, hàn gắn chúng lại trong tích tắc. Một cảm giác sức mạnh bùng nổ còn mạnh hơn cả lúc trước tràn ngập khắp cơ thể hắn.

“Chết!”

Diệp Trần gầm lên, tung một cú húc đầu vào trán quái vật. Một tiếng rắc chói tai, sọ của sinh vật kia lõm xuống, nó bị đánh bay ngược vào bên trong kho lương, đè nát hàng ngàn bao gạo trắng ngần.

Bụi cám gạo và bụi đá quyện vào nhau trắng xóa cả không gian.

Diệp Trần đứng giữa đống đổ nát, ngực đầy máu nhưng hơi thở mạnh mẽ như một ngọn lửa rừng. Hắn vung tay, ra hiệu cho Sở Cuồng và quân đoàn phía sau:

“Lấy toàn bộ số lương thực này, phát cho dân nghèo vùng lân cận và đưa về doanh trại. Kẻ nào dám cản đường, giết không tha!”

Ánh trăng đột nhiên vén mây soi xuống, phản chiếu bóng dáng gầy gò nhưng thẳng tắp như giáo mác của hắn giữa Long Huyết Thành đang cháy rực.

Đêm nay, kho lương Long Huyết đã mất. Ngày mai, cả Hạ Tam Thiên sẽ biết đến cái tên Trần Phàm – kẻ mang Phàm cốt nhưng đã bắt đầu nhuộm đỏ con đường lên chín tầng trời bằng máu của những kẻ tự xưng là Tiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8