Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 74: Kế Hoạch Cướp Dâu**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:08:21 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 74: KẾ HOẠCH CƯỚP DÂU**

Gió tuyết trên đỉnh Đệ Tam Trọng Thiên chưa bao giờ ngừng thổi, nhưng đêm nay, nó mang theo một thứ hàn ý thấu tận tâm can, khác hẳn với sự lạnh lẽo thông thường. Băng Tuyết Tiên Cung nằm sừng sững trên đỉnh Tuyết Sơn vạn trượng, nhìn từ xa như một con quái vật bằng băng khổng lồ đang há miệng chờ chực nuốt chửng những linh hồn nhỏ bé.

Trái ngược với sự khắc nghiệt của thiên nhiên, bên trong nội cung, đèn lồng đỏ treo cao, lụa là giăng lối. Một bầu không khí náo nhiệt đầy giả dối bao trùm lên khắp các cung điện. Tiếng cười nói của các sứ giả đến từ Trung Tam Thiên, thậm chí là những sứ giả từ Đệ Tứ, Đệ Ngũ Trọng Thiên cũng đã lục đục kéo đến.

Họ đến để chứng kiến một sự kiện trọng đại: Thánh nữ Băng Tuyết Tiên Cung – Lăng Tuyết Y, người mang Cửu U Hàn Thể ngàn năm có một, sẽ chính thức trở thành đạo lữ của Thiên Vô Nhai, thiếu chủ của Thiên Gia thuộc Đệ Lục Trọng Thiên.

Một cuộc hôn nhân mang đầy màu sắc chính trị và dục vọng.

Dưới chân vách đá dựng đứng phía sau hậu cung, nơi gió rít như tiếng oan hồn gào thét, có hai bóng đen đang lặng lẽ di chuyển. Mỗi bước chân của họ đạp lên tuyết dày nhưng tuyệt nhiên không để lại một tiếng động, cũng không có dấu chân.

"Tiên sư nó, cái đám người này rảnh rỗi thật. Cưới với xin cái gì giữa cái tiết trời này chứ? Đau hết cả răng!"

Một giọng nói trầm thấp đầy oán thán vang lên. Đó là một gã to xác, vai u thịt bắp, chỉ mặc một chiếc áo da thú cụt tay để lộ những thớ cơ bắp cuồn cuộn như thép nguội. Dù hơi lạnh của Tuyết Sơn có thể đóng băng một tu sĩ Trúc Cơ trong nháy mắt, nhưng trên người gã, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, lôi điện ẩn hiện dưới làn da màu đồng cổ. Đó chính là Lôi Quyền – Sở Cuồng.

"Ngậm miệng lại, Sở Cuồng. Ngươi muốn đánh thức cả cái tổ ong này dậy à?"

Thanh âm thứ hai lạnh lùng và sắc bén như một lưỡi kiếm vừa rút khỏi bao. Diệp Trần đứng đó, vạt áo bào đen bay phần phật trong gió tuyết. Đôi mắt hắn nhìn lên đỉnh núi, xuyên qua những tầng mây mù và trận pháp bảo hộ, găm chặt vào phương vị của Hàn Băng Động.

Trong lồng ngực Diệp Trần, xương cốt hắn đang phát ra những tiếng rung động âm trầm. Nghịch Thiên Cốt dường như cảm nhận được sự hiện diện của chủ nhân và nỗi đau của người con gái đang bị giam cầm phía trên, nó đang khao khát được chiến đấu, được gãy nát và được tái sinh.

"He he, tiểu tử thối, nhìn cái bộ dạng khẩn trương của ngươi kìa." Một tia sáng xanh nhạt từ chiếc nhẫn trên ngón tay Diệp Trần bay ra, hóa thành hình ảnh một lão quy nhỏ thó, trong suốt, nằm lười biếng trên vai hắn. "Cửu U Hàn Thể kia đúng là bảo bối đấy, nhưng mà Tiên Cung này không đơn giản đâu. Lão phu cảm nhận được ít nhất có ba lão quái vật đang ẩn thân trong hốc đá, tu vi không dưới Hóa Thần hậu kỳ."

Diệp Trần không nhìn Lão Quy, giọng hắn trầm xuống: "Dù là ai ngăn cản, đêm nay ta cũng phải mang nàng đi."

"Mang đi bằng cách nào?" Sở Cuồng gãi đầu, nắm đấm đập mạnh vào lòng bàn tay tạo ra một tiếng nổ nhỏ. "Hay là cứ thế này, ta xông cửa trước thu hút chú ý, ngươi lẻn cửa sau cướp người? Chúng ta cứ giết một đường từ dưới lên, thằng nào cản thì đấm vỡ sọ thằng đó!"

Diệp Trần lắc đầu: "Sở Cuồng, huynh đệ, đây không phải là nơi để liều mạng một cách vô nghĩa. Băng Tuyết Tiên Cung có 'Hàn Thiên Phù Đồ Trận', chỉ cần một gợn sóng linh khí không đúng, trận pháp sẽ kích hoạt. Lúc đó, ngay cả một con ruồi cũng không bay ra được, chứ đừng nói là mang theo Tuyết Y."

Hắn dừng lại một chút, lấy ra một tấm bản đồ da thú cũ kỹ mà hắn đã bí mật vẽ lại từ ký ức của một tên lính canh bị hắn bắt hồn mấy ngày trước.

"Chúng ta sẽ không đột phá bằng cổng chính. Lão Quy, ông nói sao về kẽ hở của trận pháp?"

Lão Quy nhếch mép, vuốt râu: "Cái trận này do một gã tiểu bối cấp độ Đại Thừa ở Thượng Tam Thiên bày ra từ vạn năm trước, gọi là tinh diệu với lũ trẻ ranh này nhưng với lão phu thì đầy lỗ hổng. Cứ mỗi lần trăng lên đỉnh đầu, dòng chảy linh khí trong địa mạch dưới Tuyết Sơn sẽ bị đảo cực trong vòng mười lăm nhịp thở. Đó là lúc cánh cửa dẫn vào Phế Tích Băng Linh – vốn thông trực tiếp với đáy của Hàn Băng Động – sẽ yếu đi nhất."

Ánh mắt Diệp Trần lóe lên: "Mười lăm nhịp thở… quá đủ rồi."

Hắn quay sang Sở Cuồng, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: "Sở Cuồng, việc của huynh là quan trọng nhất. Huynh không cần đi cùng ta vào trong. Sau khi ta vào được Phế Tích, huynh hãy di chuyển sang sườn phía Đông, nơi đặt 'Băng Tinh Pháo' của tụi nó. Đợi khi ta phát ra tín hiệu bằng lôi hỏa, huynh hãy phá hủy toàn bộ kho đạn dược và tạo ra một vụ nổ lớn nhất có thể. Càng hỗn loạn càng tốt!"

Sở Cuồng nghe vậy thì mắt sáng rực lên: "Cái này thì ta giỏi! Ta sẽ cho tụi nó thấy sức mạnh của Lôi Quyền là thế nào. Đảm bảo Tiên Cung này sẽ có một cái đêm tân hôn 'đáng nhớ' nhất lịch sử!"

Diệp Trần gật đầu, nhưng sâu trong đôi mắt hắn vẫn hiện lên sự lo âu. Hắn biết, kẻ thù lớn nhất không phải là đám trưởng lão của Tiên Cung, mà là Thiên Vô Nhai – kẻ sở hữu thần thông của Đệ Lục Trọng Thiên. Theo lời Lão Quy, Thiên Gia có một loại công pháp gọi là 'Thiên Định Tứ Phương', có thể khóa chết không gian trong một phạm vi nhất định. Nếu để hắn triển khai được chiêu đó, mọi bộ pháp của Diệp Trần đều vô dụng.

Hắn siết chặt nắm tay. Nghịch Thiên Cốt trong người hắn bắt đầu nóng lên. Để có thể chống lại quy tắc không gian, hắn cần phải kích phát sức mạnh tiềm tàng của Phàm Cốt ở mức độ cao hơn.

"Ngươi định tự hủy thêm lần nữa sao?" Lão Quy bỗng nhiên nghiêm túc, giọng nói chứa đựng sự cảnh cáo. "Cơ thể ngươi hiện tại mặc dù đã dung hợp Nghịch Thiên Cốt, nhưng 'Nghịch Thiên Hóa Long Quyết' tầng thứ hai vẫn chưa hoàn thiện. Nếu ngươi ép buộc bẻ gãy xương cốt để tăng vọt sức mạnh trong lúc chiến đấu, linh hồn ngươi có thể sẽ bị nuốt chửng bởi sát khí thái cổ."

Diệp Trần nhìn về phía đỉnh núi, nơi ánh đèn đỏ rực rỡ như đang trêu ngươi sự kiên nhẫn của hắn. Hắn nhẹ nhàng đáp: "Lão Quy, ông từng nói Phàm Cốt chính là Nguyên Thủy Thánh Thể bị nguyền rủa. Nếu ta không dùng máu và xương của mình để xé rách lời nguyền đó, thì làm sao có thể đạp phá Cửu Trọng Thiên?"

"Tuyết Y vì ta mà chịu khổ, ta vì nàng mà tan xương nát thịt thì đã sao?"

Lão Quy im lặng. Lão thấy trong mắt thanh niên này không phải là sự liều lĩnh của một kẻ ngu muội, mà là ý chí của một vị hoàng giả đã giác ngộ được đạo của riêng mình. Nghịch mệnh, chính là đi con đường mà người thường không dám đi, chịu nỗi đau mà thần tiên không dám chịu.

"Được rồi, tùy ngươi vậy. Nhớ kỹ, khi bước vào Phế Tích Băng Linh, sẽ có 'Hàn Nguyệt Băng Hồn' canh giữ. Bọn chúng không có thực thể, đòn đánh linh khí bình thường không tác dụng. Ngươi phải dùng chính ý chí từ Phàm Cốt để trấn áp chúng."

Diệp Trần khẽ gật đầu. Hắn thở ra một ngụm khí trắng, rồi bóng dáng hắn nhạt dần trong gió tuyết.

Chiến lược đã định. Mồi lửa đã sẵn sàng.

Bên trong Hàn Băng Động.

Sương giá bám đầy trên mái tóc dài của Lăng Tuyết Y. Nàng ngồi đó, bình thản như một bức tượng băng hoàn mỹ nhất thế gian. Những sợi xích băng trên cổ tay nàng thỉnh thoảng lại lóe lên những phù văn ngăn cản nàng tự bạo tu vi.

Cánh cửa đá nặng nề mở ra, một nam nhân trẻ tuổi, vận trường bào thêu kim tuyến lộng lẫy bước vào. Hắn có gương mặt tuấn tú nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự kiêu ngạo và dục vọng không che giấu. Thiên Vô Nhai.

Hắn tiến đến gần, nâng một lọn tóc của nàng lên ngửi một cách tham lam.

"Tuyết Y, nàng biết không? Nhìn nàng trong bộ dạng này, ta lại càng muốn chiếm đoạt nàng hơn. Cái tên phế vật ở tầng dưới đó thực sự có phúc khi được nàng quan tâm lâu như vậy. Nhưng tiếc quá, tối mai, mọi thứ thuộc về nàng, bao gồm cả Cửu U nguyên âm quý giá này, sẽ thuộc về ta."

Lăng Tuyết Y thậm chí không thèm mở mắt, nàng nhạt nhạt nói: "Thiên Vô Nhai, ngươi vốn không biết thế nào là kẻ mạnh thật sự. Ngươi chỉ là một đứa trẻ được nuôi dưỡng trong cái kén của gia tộc. Còn hắn… hắn là bóng tối sẽ che lấp mặt trời của ngươi."

Thiên Vô Nhai cười lớn, tiếng cười đầy mỉa mai vang vọng khắp hang động: "Hắn? Một tên Phàm Cốt bị ruồng bỏ? Hắn có thể đến đây sao? Cho dù hắn có bò được đến Đệ Tam Trọng Thiên, ta chỉ cần một ngón tay cũng đủ nghiền nát hắn thành tro bụi!"

Hắn quay người bỏ đi, giọng nói để lại đầy sự đe dọa: "Tận hưởng đêm cuối cùng này đi, Thánh nữ điện hạ. Ngày mai, ta sẽ cho nàng thấy kẻ mà nàng trông đợi sẽ thảm hại thế nào khi quỳ dưới chân ta."

Cửa đá đóng sầm lại. Hang động rơi vào sự im lặng chết chóc.

Lăng Tuyết Y bỗng nhiên cảm thấy lồng ngực mình ấm nóng. Trái tim nàng đập nhanh hơn một nhịp. Qua vách đá dày đặc, qua trận pháp trùng trùng điệp điệp, nàng nghe thấy một tiếng gọi từ sâu trong huyết quản.

Một tiếng "Rắc" rất nhỏ vang lên trong tâm tưởng. Đó là tiếng xương cốt vỡ vụn, rồi tái sinh.

Nàng khẽ mở mắt, một tia lệ trong suốt lăn trên gò má lạnh giá, rồi nhanh chóng hóa thành một viên băng tinh nhỏ xíu.

"Trần… ngươi đến rồi sao?"

Bên ngoài, vầng trăng khuyết đã leo lên đến đỉnh Tuyết Sơn. Gió bão đột ngột ngừng lại trong tích tắc.

Dưới đáy vực, Diệp Trần ngước mắt nhìn lên. Một bước chân hắn đạp xuống, không gian quanh hắn hơi vặn vẹo. Nghịch Thiên Cốt trong cơ thể hắn bắt đầu rền vang như tiếng rồng ngâm dưới đáy biển sâu.

Mười lăm nhịp thở.

Kế hoạch cướp dâu chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8