Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 1: Xuyên không và Tiệm tạp hóa rách nát
**CHƯƠNG 1: KHI THIÊN ĐẠO NẰM GỌN TRONG ĐÔI DÉP TỔ ONG**
Cái nóng hầm hập của một buổi trưa hè Hà Nội dường như vẫn còn vương vấn trên da thịt, một thứ nhiệt lượng oi nồng trộn lẫn với mùi khói bụi và tiếng còi xe inh ỏi. Diệp Trần nhớ mang máng mình vừa nhận được email từ chối việc làm thứ mười tám trong tháng. Một cảm giác thất bại đặc trưng của tuổi trẻ len lỏi, khiến hắn tạt vào tiệm tạp hóa cũ kỹ ven đường, mua vội gói mì Hảo Hảo và chai nước suối để giải quyết cái bụng rỗng tuếch trước khi về phòng trọ đối diện với thực tế phũ phàng.
Nhưng ngay khoảnh khắc hắn xé vỏ gói mì, một luồng điện xẹt qua đầu ngón tay, tầm mắt đột ngột tối sầm lại như một cuốn phim bị đứt đoạn giữa chừng.
"Ưm…"
Diệp Trần rên rỉ, cảm giác như cơ thể vừa bị ném vào một cái máy giặt công nghiệp, quay cuồng đến mức lục phủ ngũ tạng muốn đảo lộn. Hắn cố gắng hé đôi mắt ngái ngủ, định bụng sẽ buông vài lời cằn nhằn về cái máy biến áp nào đó vừa nổ khiến mình ngất xỉu. Thế nhưng, đập vào mắt hắn không phải là trần nhà thạch cao ố vàng của căn phòng trọ mười mét vuông, mà là một mái nhà tranh xám xịt, lụp xụp, với những khe hở đủ lớn để ánh nắng xiên qua thành những vệt sáng lốm đốm bụi bặm.
Hắn bật dậy theo bản năng, nhưng ngay lập tức "bịch" một cái, hắn ngã nhào xuống sàn gỗ kêu kẽo kẹt.
Dưới chân không phải là đôi giày thể thao rách đế, mà là một đôi dép lê nhựa màu vàng chanh, kiểu dáng thô kệch với hàng chục cái lỗ trên quai – thứ "huyền thoại" mà người đời vẫn gọi là dép tổ ong.
"Cái quái gì thế này? Mình đang đóng phim xuyên không à?"
Diệp Trần ngơ ngác nhìn quanh. Hắn đang đứng trong một không gian chừng ba mươi mét vuông. Gọi đây là một căn phòng thì hơi quá, nói đúng hơn đây là một gian nhà kho mục nát bị bỏ hoang từ kỷ Phấn trắng. Những chiếc kệ gỗ đen xì, mọt ăn rỗng tuếch đứng chơ vơ như những bộ xương khô. Không khí đậm mùi gỗ mục, đất ẩm, nhưng kỳ lạ thay, ẩn sâu trong cái vẻ tiêu điều ấy là một luồng linh khí thanh khiết đến mức khiến phổi hắn cảm thấy mát rượi.
【 Ting! Phát hiện ký chủ đã tỉnh táo. Hệ thống Tạp hóa Vạn giới bắt đầu dung hợp… 】
【 1%… 50%… 100%. 】
【 Chào mừng ký chủ đến với Cửu Tiêu Linh Giới. Ta là hệ thống quản lý tiệm tạp hóa của ngươi. Từ nay về sau, nhiệm vụ của ngươi là mang văn minh tiêu dùng hiện đại đến cứu rỗi thế giới mạt pháp này. 】
Diệp Trần đứng hình mất năm giây. Là một thanh niên Gen Z chính hiệu, dành nửa thanh xuân để "tu luyện" các loại tiểu thuyết mạng, hắn đương nhiên hiểu cái thuật ngữ "Hệ thống" nghĩa là gì. Nhưng vấn đề là, tại sao người ta xuyên không thì làm Thái tử, làm Kiếm tiên, chí ít cũng là một tên phế vật chờ vả mặt thiên hạ, còn hắn lại đi… mở tiệm tạp hóa?
"Hệ thống? Ngươi ra đây nói chuyện xem nào! Ta đang ở đâu? Cửu Tiêu Linh Giới là cái thứ gì? Còn đôi dép tổ ong này là sao? Ta muốn về nhà, gói mì của ta còn chưa kịp úp!"
【 Trả lời ký chủ: Cửu Tiêu Linh Giới hiện đang ở thời kỳ Mạt Pháp, tài nguyên tu tiên cạn kiệt, đạo đức suy đồi. Đôi dép dưới chân ngươi là 'Bộ hành thiên hạ – Tổ ong bảo cụ', vật phẩm tân thủ có tác dụng cách điện, cách nhiệt và cực kỳ bền bỉ. 】
【 Hiện tại, cửa hàng đang ở cấp độ 1: Rách nát. 】
【 Phạm vi hoạt động của ký chủ: 10 mét tính từ tâm tiệm tạp hóa. Nếu bước quá giới hạn, ký chủ sẽ bị cưỡng chế thu hồi hồn phách. Nói cách khác: Ngươi sẽ tan thành mây khói. 】
Diệp Trần tái mặt. Mười mét? Thế thì khác quái gì ngồi tù chung thân nhưng có máy lạnh tự nhiên cơ chứ!
Hắn không tin, lập tức lao ra phía cửa. Cánh cửa gỗ ọp ẹp "kẽo kẹt" mở ra, một khung cảnh hoang sơ nhưng hùng vĩ hiện ra trước mắt. Phía xa là những dãy núi nhấp nhô ẩn hiện trong sương mù, mây trắng lững lờ trôi, thỉnh thoảng có vài con linh điểu khổng lồ sải cánh bay qua, tiếng kêu đanh thép xé toạc bầu không khí tĩnh mịch. Đây rõ ràng là một thế giới tu tiên, nơi mà một cái hắt hơi của đại lão cũng có thể làm bay màu một ngọn núi.
Diệp Trần thận trọng bước ra một bước, hai bước… Khi hắn định đặt chân xuống bãi cỏ mềm mại phía ngoài hiên nhà, một bức tường ánh sáng màu xanh nhạt hiện lên, cứng ngắc và lạnh lẽo như bê tông cốt thép chặn đứng hắn lại. Một luồng điện nhẹ tê tái chạy từ đầu ngón chân lên tận óc, khiến hắn run bắn người.
"Á đù! Làm thật à?"
Diệp Trần lùi lại, nhìn chằm chằm vào khoảng không trống rỗng. Hắn thở dài, buông xuôi. Thôi thì, ở đâu cũng là sống, ít nhất ở đây còn có cái nhà che nắng che mưa, không phải lo tiền phòng trọ hay đối mặt với những cuộc phỏng vấn xin việc đầy giả tạo. Với một kẻ có tư duy "Phật hệ" như hắn, nằm chờ sung rụng đôi khi cũng là một loại cảnh giới.
Hắn quay vào trong tiệm, bắt đầu quan sát "gia tài" của mình. Góc tiệm có một chiếc ghế tựa bằng tre cũ kỹ. Hắn ngồi xuống, cảm giác cái ghế này rung rinh như sắp gãy nhưng khi ngả lưng vào, nó lại ôm khít lấy cơ thể, mang đến sự thoải mái lạ thường.
"Hệ thống, cửa hàng trống không thế này thì ta bán cái gì? Bán bụi à?"
【 Ting! Quà tặng tân thủ đã được phát vào kho. Ký chủ vui lòng kiểm tra kệ hàng số 1. 】
Diệp Trần liếc mắt về phía cái kệ gỗ mục nát nhất. Ở đó, đột nhiên xuất hiện hai thứ trông vô cùng lạc quẻ với bối cảnh tiên hiệp huyền ảo này. Một thùng mì tôm Hảo Hảo màu đỏ rực rỡ, bên cạnh là một lốc sáu chai nước suối Lavie 500ml xanh mát.
Trên nhãn chai và vỏ gói mì còn có những dòng chữ nhỏ mà chỉ Diệp Trần mới đọc được:
– *Mì tôm Hảo Hảo (Vị chua cay ngộ đạo): Giúp tu sĩ nhìn thấu bình cảnh, bổ sung tinh hoa linh khí cấp thấp. Lưu ý: Nước súp có thể dùng làm linh dịch tẩy tủy.*
– *Nước khoáng Lavie (Cam lộ tinh khiết): Chữa lành nội thương nhẹ, gột rửa kinh mạch bụi trần, thanh lọc tâm hồn.*
Diệp Trần nhếch mép, cười khổ: "Đùa nhau à? Mì tôm với nước suối mà đòi đi cứu rỗi giới tu tiên? Các vị lão tổ ở đây không phải đều là người không ăn khói lửa nhân gian sao? Họ nhìn thấy cái này không đánh chết ta mới lạ."
【 Lưu ý: Trong phạm vi cửa hàng, ký chủ là Vô địch. Bất kỳ thực thể nào có ý định tấn công ký chủ hoặc cửa hàng đều sẽ bị xóa sổ hoặc phản phệ tùy mức độ. Hãy yên tâm buôn bán. 】
Nghe đến hai chữ "Vô địch", mắt Diệp Trần sáng rực lên như đèn pha ô tô. Được, lười thì lười, nhưng có bảo hiểm tính mạng "vĩnh cửu" thế này thì cũng đáng để thử. Hắn lục lọi trong tiệm, tìm thấy một cái bảng gỗ nhỏ, bèn lấy than đen viết lên mấy chữ rồng bay phượng múa, đậm chất phong trần:
**"VẠN GIỚI TẠP HÓA ĐIẾM – KHÔNG MUA XIN ĐỪNG LÀM PHIỀN"**
Sau đó, hắn treo cái bảng lên trước cửa, tựa lưng vào ghế tre, hai chân xỏ đôi dép tổ ong gác lên cái hòm gỗ, cầm chiếc quạt giấy phe phẩy.
"Đời là mấy tí, chờ khách thôi."
—
Vân Hải Thành ngoại vi, con đường mòn dẫn vào rừng rậm vốn dĩ quanh năm vắng lặng. Nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng ấy bị xé nát bởi tiếng kim loại va chạm và tiếng rít gào của các chiêu thức pháp thuật.
"Thanh Loan! Ngươi chạy không thoát đâu! Mau giao ra 'Cửu Thiên Tâm Pháp', ta sẽ cho ngươi được chết toàn thây!"
Một giọng nói ồm ồm, tràn đầy sát khí vang lên giữa rừng già.
Bóng một nữ tử áo trắng như tuyết, nhưng lúc này đã loang lổ những vệt máu tươi đỏ thẫm, đang liêu xiêu lao đi giữa bụi rậm. Thanh Loan – Thánh nữ của Thanh Loan Tông, môn phái vừa bị diệt môn trong một đêm bởi sự phản bội của nhị trưởng lão. Nàng đã chạy trốn ba ngày ba đêm, linh lực trong người đã cạn kiệt, kinh mạch bỏng rát như có hàng ngàn mũi kim châm cứu nung đỏ đâm vào.
Phía sau nàng là năm gã tu sĩ mặc hắc y, mỗi kẻ đều có tu vi Luyện Khí tầng chín, dẫn đầu là một gã mặt sẹo với thanh đại đao tỏa ra hắc khí nồng nặc – một tu sĩ Trúc Cơ kỳ thực thụ.
"Chết… ta thật sự phải chết ở đây sao?"
Tầm nhìn của Thanh Loan bắt đầu mờ ảo. Phía trước nàng, giữa màn sương mù dày đặc, đột nhiên hiện ra một gian nhà tranh kỳ quái. Giữa vùng rừng núi thâm u, linh khí cạn kiệt này, lại xuất hiện một cái tiệm nhỏ trông vừa rách nát lại vừa có chút gì đó tách biệt hẳn với thế gian, như thể nó không thuộc về quy luật của thời gian vậy.
Ánh mắt nàng dừng lại trên cái biển hiệu thô sơ: "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm".
Nàng dùng chút sức tàn cuối cùng, ngã nhào về phía cửa tiệm. Khi cơ thể nàng vượt qua bậc cửa gỗ mục, một cảm giác mát rượi lạ lùng bao trùm lấy toàn thân, xoa dịu nỗi đau xé lòng nơi đan điền.
"Cứu… cứu mạng…" Nàng thều thào, trước khi hoàn toàn gục xuống mặt sàn gỗ đầy bụi, mái tóc đen dài xõa tung che khuất gương mặt thanh tú nhưng tái nhợt.
Diệp Trần đang thiu thiu ngủ, mơ về một bát phở bò nóng hổi ở quê nhà thì bị tiếng kêu làm cho giật mình. Hắn hé mắt nhìn xuống.
"Oa, khách hàng đầu tiên sao? Mà nhìn cái kiểu này… là đến báo án thì đúng hơn."
Hắn chép miệng, định đứng dậy thì nhóm người mặc hắc y đã đuổi tới sát nút.
"Dừng lại!"
Gã mặt sẹo dẫn đầu khựng lại trước cửa tiệm. Lão nhìn vào bên trong, thấy một thanh niên kỳ quái mặc một cái áo thun trắng có in hình con mèo béo lười biếng, quần lửng, và… đôi dép màu vàng dưới chân trông cực kỳ nhức mắt. Lão không cảm nhận được chút linh lực nào từ Diệp Trần. Một kẻ phàm nhân?
"Thằng nhãi! Mau đưa con nhỏ đó ra đây, nếu không ta sẽ san bằng cái tiệm rách này của ngươi thành bình địa!" Gã mặt sẹo quát lớn, thanh đại đao trong tay run rẩy, một đạo đao mang màu đen trực tiếp chém về phía Diệp Trần.
Thanh Loan nằm trên sàn, nước mắt lăn dài trên gò má. Nàng nghĩ mình đã làm hại người vô tội này rồi. Một đao của Trúc Cơ kỳ, đừng nói là người phàm, ngay cả căn nhà gỗ này cũng sẽ hóa thành tro bụi trong chớp mắt.
Thế nhưng…
*Xèo.*
Một tiếng động nhẹ nhàng như tiếng bọt khí tan biến trong ly nước ngọt.
Đạo đao mang đen kịt đầy uy lực khi bay vào bên trong cửa tiệm chừng nửa mét đột nhiên biến mất không tăm hơi. Không có chấn động, không có tiếng nổ, cứ như thể nó chưa bao giờ tồn tại, hoặc giả như nó vừa bị một bàn tay vô hình của thiên đạo xóa sạch khỏi thực tại.
Diệp Trần ngoáy ngoáy tai, vẫn ngồi yên trên ghế tựa, hờ hững nói:
"Trong tiệm cấm dùng hung khí. Muốn mua đồ thì vào, muốn gây sự thì biến. Với lại, hét to thế làm gì, hỏng cả giấc trưa của ta. Ngươi có biết giấc ngủ trưa đối với một người thất nghiệp quý giá thế nào không?"
Cả nhóm hắc y nhân ngây người như phỗng. Gã mặt sẹo trợn trừng mắt, lão không tin vào giác quan của mình. Lão lại vung đao, lần này là mười phần công lực, hắc khí hóa thành một con mãnh hổ gầm thét lao vào.
*Bộp.*
Con mãnh hổ hung tợn vừa chạm vào ngưỡng cửa tiệm liền biến thành một con mèo con màu xám, kêu "meo" một tiếng yếu ớt rồi tan biến thành khói trắng.
"Đây… đây là cấm chế gì?" Gã mặt sẹo run giọng, lùi lại hai bước. "Tiền bối… là cao nhân phương nào?"
Trong giới tu tiên, những kẻ trông càng bình thường mà lại ra tay quái dị thì càng đáng sợ. Nhìn thái độ lười biếng, xem thường mọi thứ của Diệp Trần, gã mặt sẹo thầm nghĩ: *Chẳng lẽ đây là một vị lão quái Hóa Thần kỳ ẩn thế? Hay thậm chí là một vị Tiên nhân hạ giới đang trải nghiệm hồng trần?*
Diệp Trần chẳng buồn nhìn lão, hắn cúi xuống nhìn Thanh Loan đang thoi thóp. Dù sao cũng là khách hàng tiềm năng đầu tiên, để nàng chết thì tổn thất doanh thu lắm.
"Hệ thống, chai Lavie đó bán bao nhiêu?"
【 Trả lời: Nước khoáng Lavie cấp 1 giá 1 linh thạch hạ phẩm một chai. 】
Diệp Trần lục lọi trong túi mình… trống rỗng. Hắn sực nhớ ra, mình là chủ tiệm, nhưng mình nghèo rớt mồng tơi.
"Cho ta nợ một chai được không? Lát nữa nàng ta tỉnh ta bắt nàng ta trả gấp đôi. Coi như phí dịch vụ cấp cứu."
【 Hệ thống không cho nợ. Tuy nhiên, nhiệm vụ đầu tiên: Cứu khách hàng tiềm năng. Tặng không một chai Lavie dùng thử. 】
Một chai nước suối 500ml lạnh ngắt đột nhiên xuất hiện trong tay Diệp Trần. Đám hắc y nhân bên ngoài nhìn thấy Diệp Trần vẫy tay một cái, một chai "linh dịch" trong suốt như pha lê hiện ra, bên trên còn vương những hạt nước nhỏ li ti tỏa ra một loại hàn khí tinh khiết chưa từng thấy.
"Đó là… Thiên niên băng tinh vạn năm chảy ra linh dịch?" Gã mặt sẹo thầm kinh hãi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Diệp Trần mở nắp chai, tiếng "tạch" giòn tan của nhựa mới khiến đám người bên ngoài giật mình lùi lại. Hắn nâng đầu Thanh Loan lên, đổ một ngụm nước vào miệng nàng.
Nước suối đi vào cổ họng Thanh Loan, không giống như nước bình thường, nó hóa thành một dòng suối ấm áp, tràn đầy sinh khí lao vào kinh mạch đang héo úa. Những vết rạn nứt trên linh căn bắt đầu khép lại với tốc độ chóng mặt. Máu trên người nàng ngừng chảy, sắc mặt tái nhợt dần trở nên hồng hào, rạng rỡ.
"Ưm…"
Thanh Loan khẽ mở mắt. Nàng cảm thấy một luồng sức mạnh cuồn cuộn đang trỗi dậy từ đan điền. Linh lực vốn đã cạn kiệt nay lại tràn đầy, thậm chí còn tinh khiết hơn trước gấp bội.
"Bình cảnh Luyện Khí tầng mười của mình… đang lung lay?"
Thanh Loan kinh hãi tột độ. Nàng kẹt ở tầng mười đã hai năm, vậy mà chỉ sau một ngụm "nước" của người thanh niên này, nàng sắp đột phá? Đây không phải là nước, đây là thần dược cải tử hoàn sinh!
Nàng bật dậy, cảm giác cơ thể nhẹ bẫng như lông hồng. Nhìn thấy chai nước trong tay Diệp Trần, nàng không nhịn được mà thốt lên: "Tiền bối… đây là thánh thủy cấp bậc nào?"
Diệp Trần thản nhiên đóng nắp chai lại, ném sang một bên: "Lavie thôi mà, có gì mà căng. Nào, đứng vững được chưa? Có khách đến kìa, cô lo mà tiếp khách đi chứ."
Thanh Loan lúc này mới nhớ ra kẻ thù vẫn đang đứng ngoài cửa. Nàng quay lại, ánh mắt trở nên sắc lạnh như kiếm quang. Cảm nhận được linh lực sung mãn trong cơ thể, nàng không còn sợ hãi nữa.
Gã mặt sẹo thấy Thanh Loan đột nhiên hồi phục thần tốc, trong lòng nảy sinh thối ý. Gã biết mình đụng phải "đại thiết bản" (tấm sắt lớn) rồi.
"Tiền bối, chúng ta vô tình mạo phạm, mong tiền bối rộng lòng…"
"Biến!" Diệp Trần chỉ tay ra ngoài, giọng nói không cao nhưng chứa đựng uy nghiêm không thể chối từ. "Tiệm ta buôn bán đàng hoàng, mấy người đứng đó ám khí quá, làm khách của ta sợ không dám vào."
"Vâng, vâng! Chúng ta biến ngay!"
Gã mặt sẹo cùng bốn tên đàn em vắt chân lên cổ mà chạy, nhanh như thể nếu chậm một giây thì linh hồn sẽ bị hút sạch vào cái tiệm kỳ quái kia. Trong lòng chúng đã ghi khắc sâu sắc: Tại cánh rừng này, có một gian nhà tranh vô cùng đáng sợ, một vị cao nhân mặc đồ kỳ quái có thể dùng "thánh thủy" hồi sinh người chết ngay lập tức.
Trong cửa tiệm, sự im lặng trở lại. Thanh Loan nhìn Diệp Trần, rồi nhìn đôi dép tổ ong dưới chân hắn. Nàng đột nhiên quỳ sụp xuống, đầu chạm mặt sàn gỗ.
"Thanh Loan cảm tạ ơn cứu mạng của tiền bối! Tiền bối không chỉ cứu mạng, mà còn giúp vãn bối chữa trị linh căn, ân đức này Thanh Loan xin ghi nhớ suốt đời, nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp!"
Diệp Trần gãi đầu, cảm thấy hơi ái ngại với cái sự sùng bái thái quá này: "Thôi thôi, đừng quỳ. Ở đây không có tiền bối hậu bối gì cả. Ta là Diệp Trần, chủ cái tiệm tạp hóa này. Ta không cần trâu ngựa, ta cần người làm việc."
"Diệp Trần… Diệp tiền bối…" Thanh Loan lẩm bẩm cái tên. Trong mắt nàng, một vị đại lão thực thụ thường thích ẩn tính mai danh, xưng tên thật như một người bình thường. Đây mới chính là đỉnh cao của tu hành – Phản phác quy chân!
Nàng nhìn quanh tiệm tạp hóa rách nát này. Mỗi vết nứt trên tường gỗ trong mắt nàng giờ đây đều giống như những đường vân thiên đạo, mỗi sợi tơ nhện dường như cũng chứa đựng quy tắc của không gian. Ngay cả cái bảng hiệu gỗ viết bằng than kia, nàng cũng thấy nó mang theo một loại đạo vận cuồng dã, bất cần đời.
"Tiền bối… Ngài ở đây là để quan sát thế gian, trải nghiệm hồng trần sao?" Thanh Loan cung kính hỏi, giọng run run.
Diệp Trần nằm lại lên ghế tựa, ngáp một cái dài, nước mắt sinh lý chảy ra: "Trải nghiệm cái nỗi gì, ta là để kiếm tiền. Này, cô nương, chai nước lúc nãy giá 1 linh thạch hạ phẩm. Cô có tiền không? À quên, vì là khách đầu tiên nên ta khuyến mãi miễn phí. Nhưng từ lần sau là phải trả tiền sòng phẳng đấy."
Thanh Loan sững sờ. Một chai thánh thủy cải tử hồi sinh, chữa lành linh căn… mà giá chỉ có một viên linh thạch hạ phẩm? Một viên linh thạch hạ phẩm ở giới tu tiên này chỉ đủ mua một ổ bánh mì lúa mạch hạng bét cho tán tu!
Tiền bối quả nhiên là đang ban phát phúc lợi cho nhân thế! Ngài ấy không cần tiền, ngài ấy là đang tìm người hữu duyên để truyền bá đại đạo thông qua những vật phẩm bình dị!
"Tiền bối, Thanh Loan hiện tại tông môn đã mất, không còn nơi nào để đi. Nếu tiền bối không chê, Thanh Loan xin được ở lại đây làm kẻ hầu người hạ, phụ trách việc quét tước, trông coi tiệm cho ngài!"
Diệp Trần đang định từ chối vì hắn vốn thích lười biếng một mình, thì hệ thống lại lên tiếng đúng lúc.
【 Ting! Nhiệm vụ chính tuyến: Tuyển dụng nhân viên đầu tiên. 】
【 Yêu cầu: Thanh Loan có tư chất khá, lại trung thành, rất thích hợp làm tiểu nhị. 】
【 Phần thưởng: Mở khóa kệ hàng số 2: Thực phẩm ăn liền (Xúc xích bò). 】
Diệp Trần khựng lại. Xúc xích bò sao? Nhắc mới nhớ, từ lúc xuyên qua đến giờ hắn vẫn chưa có gì vào bụng. Cái mùi thơm ngậy của thịt bò hun khói dường như đã lảng vảng đâu đây.
"Được rồi, cô muốn ở lại thì ở lại. Nhưng nói trước, lương bổng không có đâu, chỉ bao ăn bao ở thôi. Việc của cô là đứng ở cửa, ai vào mua đồ thì hướng dẫn quy tắc của tiệm: Không mặc cả, không nợ nần, không gây gổ, và… không được nhìn vào đôi dép của ta quá lâu, nó là hàng giới hạn đấy."
Thanh Loan vui mừng khôn xiết, lại dập đầu: "Vâng! Tiểu nhị Thanh Loan xin nghe lệnh chủ nhân!"
Diệp Trần thở dài một hơi. Thế là xong, tự nhiên lại có một mỹ nữ làm giúp việc. Hắn lôi từ trong gầm ghế ra một túi đồ ăn vặt – chính là gói mì Hảo Hảo hắn mang theo khi xuyên không.
"Thanh Loan, đi nhóm lửa nấu ít nước sôi đi. Chủ tớ ta làm bữa trưa cái đã. Ăn no mới có sức mà… chờ khách."
Thanh Loan ngơ ngác: "Nấu nước sôi? Tiền bối, ngài cần dùng đến Linh hỏa bậc mấy sao? Vãn bối chỉ có thể dùng Hỏa Diễm Thuật sơ cấp…"
"Linh hỏa cái khỉ gì, củi khô ngoài kia kìa. Cô tự đi lượm đi. Tập làm người bình thường đi, đó mới là tu hành thật sự."
Thanh Loan lập tức chạy ra ngoài như một cơn gió. Nàng quyết tâm phải thể hiện thật tốt. Quét nhà, lượm củi, nấu nước… nàng tin rằng mỗi hành động này đều là một phần của thử thách ngộ đạo mà tiền bối đặt ra cho mình.
Diệp Trần nhìn bóng lưng nàng chạy đi, lại nhìn vào bảng điều khiển của hệ thống đang nhấp nháy dòng chữ: *Danh tiếng của tiệm: 1 (Chỉ có một người và một con chuột biết đến).*
Hắn xé vỏ gói mì Hảo Hảo, mùi súp chua cay đặc trưng nồng nàn tỏa ra, át đi cả mùi gỗ mục. Ngoài kia, sương mù của Cửu Tiêu Linh Giới vẫn bao phủ, nhưng bên trong tiệm tạp hóa nhỏ bé này, một kỷ nguyên mới vừa chính thức bắt đầu.
Một kỷ nguyên mà các vị tiên nhân cao ngạo sẽ sớm nhận ra rằng: Đỉnh phong của đại đạo không nằm ở việc phi thăng, mà nằm ở việc được húp trọn bát nước mì chua cay nóng hổi giữa tiết trời đông giá rét của một thế giới đang lụi tàn.
"Hảo Hảo… đúng là hảo hạng," Diệp Trần lẩm bẩm, nụ cười lười biếng hiện trên môi.