Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 108: ** Các tu sĩ Bắc Huyền Lục đổ xô đi mua áo ấm.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:21:53 | Lượt xem: 3

Bắc Huyền Lục, một vùng đất vốn đã nổi danh với cái lạnh thấu xương của băng vĩnh cửu, năm nay lại đón nhận một đợt "Hàn Triều" khủng khiếp nhất trong vòng mười vạn năm qua.

Tuyết không còn rơi theo bông, mà rơi theo từng mảng lớn như những mảnh vỡ của một bầu trời pha lê bị sụp đổ. Gió rít qua các khe núi, mang theo "U Minh Hàn Độc" có thể đông cứng cả linh lực của một tu sĩ Kim Đan kỳ nếu họ dám đứng ngoài trời quá một canh giờ. Các đại tông môn ở phương Bắc đều đã kích hoạt hộ tông đại trận ở mức cao nhất, tiêu tốn hàng vạn linh thạch mỗi ngày chỉ để duy trì một chút hơi ấm mong manh cho đệ tử.

Thế nhưng, giữa cái trung tâm của cơn bão tuyết ấy, Vân Hải Thành lại hiện ra như một dấu chấm kỳ quặc. Nơi đây không có đại trận huy hoàng, không có khói lửa ngút trời, nhưng lại thấp thoáng những bóng người… tròn ủng.

Phải, là tròn ủng.

“Trần lão tiền bối, ngài… ngài thực sự chắc chắn đây là bí bảo phòng ngự cấp cao nhất sao?”

Một vị trưởng lão của Tuyết Sơn Tông, toàn thân run cầm cập, râu tóc bám đầy băng đá, trợn tròn mắt nhìn Trần Huyền Tử.

Lúc này, Trần Huyền Tử – Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người vốn nổi danh với hình tượng tiên phong đạo cốt – đang khoác trên mình một chiếc áo dài quá đầu gối, màu hồng cánh sen rực rỡ, quanh cổ là một vòng lông vũ trắng muốt xòe ra như bờm sư tử.

Chiếc áo phao Uniqlo dáng dài dành cho nữ này vốn là sự nhầm lẫn tai hại của Diệp Trần khi đưa nhầm túi hàng, nhưng Trần Huyền Tử lại coi đó như chí bảo. Lão ưỡn ngực, tay vuốt chùm lông vũ quanh cổ, mặt không biến sắc, thậm chí còn lộ vẻ đắc ý:

“Ngươi thì biết cái gì? Đây gọi là ‘Cực Phẩm Linh Vũ Bảo Giáp’. Ngươi nhìn xem, ta đứng giữa trời tuyết mà không cần dùng đến một chút linh lực nào để hộ thân, mồ hôi còn đang rịn ra đây này! Cái vòng lông này không phải lông chim thường đâu, là tinh hoa của ‘Thần Điểu’ phương nào đó, có khả năng phong tỏa không gian, không cho hàn khí xâm nhập nửa phân!”

Vị trưởng lão Tuyết Sơn Tông hít một hơi khí lạnh (theo đúng nghĩa đen). Lão nhìn Trần Huyền Tử đang ung dung tự tại, rồi nhìn lại mình – dù đã vận tới chín tầng công quy tắc hỏa hệ nhưng vẫn môi thâm tím tái. Sự thật hiển hiện ngay trước mắt: chiếc áo kỳ quặc kia thực sự có tác lực nghịch thiên!

“Chủ tiệm Diệp thực sự còn bán thứ này?”

“Hết hàng rồi! Nhưng nghe nói hôm nay sẽ có đợt hàng mới về. Ngươi không nhanh chân thì đến cái khóa kéo cũng không còn mà mua đâu!”

Vừa dứt lời, vị trưởng lão nọ đã biến mất trong một luồng độn quang, bất chấp việc tiêu tốn tinh huyết để tăng tốc giữa bão tuyết. Mục tiêu duy nhất: Tiệm tạp hóa Bình An.

***

Trước cửa tiệm tạp hóa Bình An.

Bình thường, nơi này chỉ có vài ba vị tán tu rách rưới hoặc những đệ tử tiểu môn phái đến mua mì tôm. Nhưng hôm nay, nếu một tu sĩ bình thường đi ngang qua, chắc chắn sẽ bị hù chết.

Dưới làn tuyết dày ngập đến đầu gối, một hàng dài hàng nghìn người đang đứng xếp hàng một cách… trật tự lạ thường. Trong đó không thiếu những vị tông chủ Nguyên Anh kỳ, thậm chí có cả mấy lão quái vật Hóa Thần kỳ vừa bò ra từ quan tài vì cái lạnh. Không ai dám chen lấn, cũng không ai dám dùng uy áp. Bởi vì tất cả đều biết, ở cái tiệm này, chủ tiệm là "Thiên Đạo".

Bên cạnh cửa tiệm, một gã đàn ông lực lưỡng, mặt mày bặm trợn, khoác một chiếc áo phao rằn ri (Camo) to tướng, đang cầm một cái rìu khổng lồ chẻ củi huỳnh huỵch. Mỗi phát rìu bổ xuống đều mang theo ma khí ngập trời, nhưng lại chỉ để chẻ những thanh củi khô một cách cực kỳ chuẩn xác.

Cửu U Ma Tôn – nỗi khiếp sợ một thời của giới tu tiên – lúc này đang lầm bầm:
“Áo này ấm thật, cơ mà màu rằn ri này phối với Ma công của mình nhìn cứ phèn phèn thế nào ấy nhỉ? Diệp chủ tiệm nói cái này gọi là phong cách 'Military'… Chậc, kệ đi, ấm là được, sống sót qua cái mùa đông chết tiệt này mới là chân lý.”

"Kít…"

Cánh cửa tiệm tạp hóa bằng gỗ, trông hết sức bình thường, chậm rãi mở ra.

Một cô gái thanh tú, vận bộ đồng phục tạp hóa gọn gàng nhưng không giấu nổi khí chất cao ngạo thoát tục, bước ra. Đó chính là Thanh Loan – vị Thánh nữ của tông môn sụp đổ nay đã hoàn toàn "hòa tan" vào cuộc sống phục vụ tại tiệm.

Cô cầm một cái loa cầm tay bằng nhựa màu đỏ (vật phẩm mới được hệ thống cung cấp), dõng dạc nói:

“Thông báo! Áo phao Uniqlo đợt hai đã về. Số lượng có hạn: 500 chiếc áo nam, 300 chiếc áo nữ và 100 bộ quần áo giữ nhiệt Heattech. Quy tắc cũ: Xếp hàng, không mặc cả, mỗi người chỉ được mua tối đa một bộ. Linh thạch chuẩn bị sẵn, không nhận thanh toán bằng pháp bảo rác rưới. Bắt đầu!”

Đám đông bùng nổ, nhưng vẫn giữ đúng đội hình.

Vị tông chủ của Hỏa Diệm Sơn len lỏi lên trước, hổn hển: “Thanh Loan tiên tử, ta muốn một chiếc màu đỏ! Màu đỏ hợp với công pháp của ta!”

Thanh Loan lạnh lùng liếc nhìn: “Màu sắc là do chủ tiệm bốc ngẫu nhiên. Đến lượt ai người đó lấy, không được chọn.”

Bên trong tiệm, Diệp Trần đang nằm dài trên chiếc ghế tựa, tay cầm một ly trà sữa trân châu nóng hổi, khói bay nghi ngút. Trên chiếc tivi 65 inch đang phát một bộ phim hài cổ điển của thế giới cũ để giải khuây.

“Hệ thống, hôm nay chúng ta thu hoạch thế nào?” Diệp Trần lười biếng hỏi trong đầu.

[Ting! Báo cáo ký chủ, nhu cầu áo ấm của tu sĩ Bắc Huyền Lục đã tăng vọt 5000%. Nếu bán hết số lượng này, ký chủ sẽ đủ điểm để nâng cấp tiệm lên Level 3 và mở khóa vật phẩm: Máy sưởi công nghiệp Tiên giới.]

Diệp Trần nhấp một ngụm trà sữa, vị ngọt và độ dai của trân châu khiến anh híp mắt lại sung sướng.
“Tu tiên làm gì cho mệt, cứ nằm đây bán áo phao cũng đủ thống trị giới diện này rồi.”

Phía trước quầy thu ngân, các vị tu sĩ đang trải qua những cung bậc cảm xúc chưa từng có.

“Cái này… cái khóa kéo này là pháp trận gì mà thần kỳ vậy?” Một vị Kiếm tu đang loay hoay với cái khóa kéo YKK của chiếc áo phao màu xanh đen. “Chỉ cần kéo lên một cái, cảm giác như một bức tường không khí ấm áp lập tức được dựng lên, hoàn toàn ngăn cách với thế giới bên ngoài!”

“Trời đất ơi! Cái áo này nhẹ quá! Ta cứ tưởng đồ phòng ngự cấp này phải nặng hàng trăm cân, vậy mà nó nhẹ như lông hồng!” Một vị lão tổ khác reo lên, không nhịn được mà nhảy lên tại chỗ vài cái để thử độ linh hoạt.

Bên ngoài bão tuyết vẫn gào thét, nhưng trong mắt các tu sĩ, những chiếc áo phao căng phồng kia mới là ánh sáng hy vọng.

Một cảnh tượng kỳ quặc diễn ra khắp Vân Hải Thành: Những vị đại lão vốn thường ngày lướt đi trên mây, nay ai nấy đều trông như những con gấu bông biết đi. Người thì mặc áo phao vàng chanh, kẻ thì rực rỡ với màu tím than, thậm chí có vị còn mua phải chiếc áo phao "dáng lửng" lộ cả một đoạn đạo bào bên dưới trông vô cùng nhếch nhác, nhưng nét mặt lại ngập tràn vẻ thỏa mãn.

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên từ xa.

Một đạo độn quang rực rỡ sắc vàng kim phá vỡ tầng mây bão tuyết, đáp thẳng xuống trước cửa tiệm. Áp lực kinh khủng khiến tuyết xung quanh bị thổi bay sạch, lộ ra mặt đất cứng ngắc.

Dương Phong – Thiên tài của Dương Gia ở Trung Đô, kẻ luôn coi thường đồ vật không có linh khí, đã xuất hiện. Hắn mặc một bộ áo choàng bằng da rồng lân, tỏa ra hỏa quang rừng rực, nhưng khóe môi hắn lại hơi xanh tái. Rõ ràng, dù là da rồng cũng khó mà chống lại cái lạnh quỷ dị này mãi được.

Dương Phong nhìn đám đông "gấu bông" trước cửa tiệm với vẻ khinh bỉ tột độ:
“Một lũ ngu muội! Đường đường là tu sĩ, lại đi khoác lên mình mấy thứ phàm vật làm từ vải vụn và lông thú rác rưởi này? Đúng là bôi nhọ giới tu hành!”

Đám đông tu sĩ im lặng. Trần Huyền Tử trong bộ áo phao hồng rực rỡ nhìn Dương Phong, cười khẩy một tiếng:
“Dương thiếu chủ, da rồng của ngươi quý đấy, nhưng hình như chân ngươi đang run kìa?”

“Hừ! Ta thà chết cóng chứ không bao giờ chạm vào thứ đồ hạ đẳng này!” Dương Phong nghiến răng.

Hắn bước thẳng vào tiệm, nhìn Diệp Trần đang lười biếng, quát lớn:
“Chủ tiệm! Ta nghe nói ngươi có ‘Nước tăng lực Sting’ giúp tăng cường huyết khí? Đưa ra đây cho ta mười chai! Ta muốn dùng nhiệt lượng của huyết khí để áp chế cái lạnh này!”

Diệp Trần liếc mắt nhìn hắn, tay vẫn không rời ly trà sữa:
“Sting hết hàng rồi. Chỉ còn trà sữa nóng và… áo phao thôi. Mua thì xếp hàng, không mua thì biến, đừng cản trở việc kinh doanh.”

Dương Phong tức đến nổ phổi: “Ngươi… ngươi bảo ta xếp hàng cùng lũ tạp nham này sao? Ta là thiếu chủ Dương gia! Ta có linh thạch, có bảo vật! Ngươi có tin ta san phẳng cái tiệm này không?”

Câu nói vừa dứt, không khí trong tiệm lập tức đông cứng lại. Không phải vì bão tuyết bên ngoài, mà là vì một loại uy áp tuyệt đối từ phía Diệp Trần tỏa ra.

Cửu U Ma Tôn đang chẻ củi ở sân sau đột nhiên thò đầu vào, nụ cười trên mặt vô cùng quái dị:
“Nhóc con, lâu rồi không có ai dám nói câu này ở đây. Muốn thử cảm giác bị ‘xịt muỗi’ hay muốn thay ta chẻ củi một vạn năm?”

Dương Phong chưa kịp phản ứng thì cảm thấy một lực lượng không thể kháng cự đè ép lên vai. Hắn "bịch" một cái, quỳ rạp xuống sàn nhà.

Diệp Trần thở dài: “Lại một kẻ thích làm khó người khác. Thanh Loan, tiễn khách. À không, ném ra ngoài.”

Thanh Loan mỉm cười, một nụ cười cực kỳ xinh đẹp nhưng lạnh đến thấu xương. Cô bước đến, xách cổ áo Dương Phong nhẹ nhàng như xách một con gà, rồi ném mạnh ra ngoài bão tuyết.

“Aaaa!”

Tiếng hét của Dương Phong vang xa rồi lịm dần. Đám đông tu sĩ bên ngoài nhìn nhau, thầm nhủ: “Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời.”

Trận náo động nhỏ qua đi, việc mua bán lại tiếp diễn.

Khoảng ba canh giờ sau, kệ áo phao cuối cùng cũng trống rỗng. Những kẻ đến muộn đành ôm mặt khóc ròng trong cái lạnh, nhìn những người may mắn vừa mua được áo đang hăm hở mặc vào ngay tại chỗ.

Đặc biệt nhất là phân cảnh các tu sĩ phát hiện ra công dụng của "quần giữ nhiệt Heattech".

“Trời ơi! Cái quần này mỏng như cánh ve, mặc bên trong đạo bào mà như có một lò sưởi nhỏ bao quanh đôi chân vậy!” Một vị lão tổ Hóa Thần vốn đang bị bệnh phong thấp hành hạ vì cái lạnh, nay gương mặt giãn ra, suýt nữa thì rơi nước mắt vì sung sướng.

“Chủ tiệm Diệp thực sự là cứu tinh của cả Bắc Huyền Lục chúng ta!”

Khi ánh mặt trời đỏ lự của ngày mùa đông sắp tắt, Diệp Trần ra lệnh đóng cửa tiệm. Thanh Loan kiểm kê lại số lượng linh thạch khổng lồ thu được, gương mặt tràn đầy vẻ sùng bái.

“Chủ tiệm, ngài thật sự là thiên tài. Những thứ áo phao này ở thế giới của ngài chắc hẳn là pháp bảo hộ thân cực phẩm đúng không?”

Diệp Trần nằm xuống ghế, uể oải trả lời: “Ở đó, nó chỉ là thứ để người ta mặc đi chợ mua rau thôi. Nhưng ở đây… ừ thì, gọi nó là pháp bảo cũng không sai.”

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, bão tuyết vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại. Nhưng qua màn tuyết, anh thấy những bóng người tròn tròn, sặc sỡ màu sắc đang túm tụm lại với nhau. Có lẽ lần đầu tiên trong lịch sử giới tu tiên, những kẻ chính tà bất lưỡng lập, những tông môn thù địch, nay lại có thể ngồi chung một chỗ, cùng chia sẻ cảm giác ấm áp từ một chiếc áo khoác… polyester 100%.

Diệp Trần mỉm cười. Tu tiên là gì? Là trường sinh? Là vô địch?

Có lẽ, đôi khi tu tiên chỉ đơn giản là có được một chỗ đứng ấm áp giữa cái lạnh lạnh lùng của cuộc đời, và một bát mì tôm nóng hổi đang chờ đợi phía sau cánh cửa tạp hóa mà thôi.

“Hệ thống, ngày mai… chúng ta bán túi sưởi ấm (heat pack) nhé?”

[Ting! Nhiệm vụ 'Mùa Đông Ấm Áp' hoàn thành xuất sắc. Đã mở khóa: Miếng dán giữ nhiệt Kangaroo. Ký chủ thật là một nhà kinh doanh đầy lòng nhân ái… và tham tiền.]

“Câm miệng.”

Diệp Trần nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ yên bình, mặc kệ cả thế giới bên ngoài đang sục sôi vì những chiếc áo "linh vũ bảo giáp" mang thương hiệu Uniqlo.

Đêm hôm đó, trong cái lạnh thấu xương của Bắc Huyền Lục, ánh sáng ấm áp nhất không đến từ linh hỏa, mà đến từ chiếc áo phao rằn ri của một vị Ma Tôn đang cuộn mình ngủ ngon lành trên đống củi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8