Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 11: ** Ma khí ngập trời, Cửu U Ma Tôn xuất hiện

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:12:47 | Lượt xem: 2

**Chương 11: Ma khí ngập trời, Cửu U Ma Tôn xuất hiện**

Vân Hải Thành, một buổi chiều vốn dĩ thanh bình, bỗng chốc rơi vào một bầu không khí u ám đến nghẹt thở.

Trên bầu trời phía Tây, những đám mây trắng xốp mềm mại như bông gòn đột ngột bị nhuộm đen bởi một luồng khí tức tà ác. Làn mây đen ấy không phải do mưa bão, mà là sự hội tụ của hàng vạn sợi ma sát tinh thuần, chúng cuồn cuộn đổ về như một cơn thủy triều bóng tối, nuốt chửng ánh hoàng hôn yếu ớt. Tiếng sấm rền vang lạch cạch, nhưng không mang theo hơi ẩm của nước, mà mang theo mùi máu tanh nồng và tiếng gào thét của vạn quỷ.

"Ma khí! Là Ma tộc ngoại bang!"

"Trời ạ, nhìn vầng ma quang kia kìa… Là đại quân của Ma giới! Mau chạy đi!"

Cả Vân Hải Thành rơi vào hỗn loạn. Các tu sĩ Luyện Khí, Trúc Cơ thường ngày vẫn hay vênh váo, giờ đây mặt cắt không còn giọt máu, thi triển toàn lực độn thuật để chạy khỏi phạm vi của đám mây đen. Ngay cả những lão quái Kim Đan đang bế quan cũng bị chấn động đến mức phun ra một ngụm tinh huyết, kinh hãi nhìn về phía bầu trời.

Trung tâm của đám ma vân ấy, một chiếc vương tọa bằng xương trắng khổng lồ được kéo bởi tám con Cốt Long đang lừ lừ tiến tới. Trên vương tọa, một nam nhân mặc trường bào đen tuyền, thêu hình cửu u địa ngục đang tựa lưng đầy ngạo nghễ. Đôi mắt hắn rực cháy ngọn lửa tím, mỗi hơi thở tỏa ra đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

Đó chính là Cửu U Ma Tôn – thống lĩnh của tam vạn ma quân, kẻ mà tên tuổi từng khiến các tông môn chính đạo ở Trung Đô phải đau đầu nhức óc.

Hôm nay, mục tiêu của lão không phải là đánh chiếm Vân Hải Thành rách nát này, mà là "Chí bảo" đang được đồn đại trong một tiệm tạp hóa nhỏ. Theo thám tử báo về, nơi này có thứ linh dịch màu đỏ khiến ma công tăng vọt, và thứ bảo cụ có thể đóng băng cả sinh mệnh.

"Ở đó sao?" Cửu U Ma Tôn nhếch môi, giọng nói trầm thấp như tiếng mài kim loại, truyền khắp mười dặm.

Hắn nhìn xuống con phố ngoại ô vắng vẻ. Ở đó, có một cửa tiệm nhỏ nhắn với tấm biển gỗ đơn sơ đề ba chữ: "Tiệm Tạp Hóa Bình An". So với đại quân ma tu hùng hậu đang che kín bầu trời, tiệm tạp hóa trông chẳng khác nào một hạt cát giữa sa mạc, mong manh đến tội nghiệp.

Bên trong cửa tiệm.

Diệp Trần đang nằm trên ghế mây, trên mặt đắp một tờ báo cũ do hệ thống cung cấp. Anh đang chìm sâu vào giấc ngủ trưa sau khi đánh một bát mì tôm Hảo Hảo đầy ắp bò viên và hành lá. Tiếng ngáy đều đều của anh hoàn toàn lạc nhịp với sự rung chuyển của mặt đất bên ngoài.

Thanh Loan đứng cạnh quầy, đôi tay nắm chặt cán thanh kiếm gỉ sét (mà Diệp Trần gọi là đạo cụ đóng phim nhưng cô tin chắc là thần kiếm ẩn mình). Khuôn mặt thanh tú của nàng đanh lại, đôi mắt tràn đầy vẻ lo âu. Cảm nhận được áp lực của Hóa Thần kỳ đỉnh phong đang áp sát, đôi chân nàng khẽ run rẩy.

"Chủ nhân… Chủ nhân, tỉnh dậy đi! Ma quân đến rồi!" Thanh Loan khẽ lay vai Diệp Trần, giọng nói run run.

Diệp Trần khẽ cựa quậy, đẩy tờ báo ra khỏi mặt, một mắt nhắm một mắt mở hỏi: "Gì thế? Đã đến giờ giao cơm hộp đâu?"

"Không phải cơm hộp! Là Ma Tôn! Hắn dẫn cả vạn quân đến vây hãm tiệm chúng ta rồi!" Thanh Loan chỉ tay ra phía cửa sổ, nơi ma khí đã đen đặc đến mức không thấy ánh mặt trời.

Diệp Trần ngáp một cái dài, dụi dụi mắt nhìn ra ngoài. Anh thấy một gã mặt đen xì, ngồi trên đống xương trắng bay lơ lửng, phía sau là hàng nghìn gã khác cũng mặt mũi bặm trợn, đứa thì cầm rìu, đứa thì cầm đầu lâu, trông chẳng khác nào một đoàn làm phim kinh dị rẻ tiền.

"À, khách hàng phương xa đến à?" Diệp Trần gãi gãi bụng, xỏ đôi dép tổ ong màu vàng vào chân, chậm rãi đứng dậy. "Nhưng mà kéo đông thế này thì cửa tiệm làm sao chứa hết được. Thật là thiếu lịch sự."

Ở góc tiệm, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ vẫn đang mải mê gặm một mẩu xúc xích bò. Nó chỉ khẽ liếc mắt lên bầu trời, mũi hừ một tiếng khinh bỉ rồi lại tiếp tục công việc quan trọng của mình. Đối với nó, cái thứ Ma Tôn kia còn không đáng giá bằng nửa phân của mẩu xúc xích trên tay chủ nhân.

Ngoài tiệm, Cửu U Ma Tôn bắt đầu mất kiên nhẫn. Lão đứng phắt dậy khỏi vương tọa xương trắng, phất tay một cái. Một đạo ma lôi tím đậm, to bằng cả cột đình, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa oanh tạc thẳng xuống mái nhà của tiệm tạp hóa.

"Vỡ vụn cho ta!" Lão gầm lên.

Cả thành Vân Hải nín thở. Đòn tấn công này đủ để san bằng một ngọn núi nhỏ. Nhưng một cảnh tượng không tưởng đã xảy ra.

Khi đạo ma lôi chỉ còn cách mái ngói chưa đầy một gang tay, một vòng tròn gợn sóng xanh nhạt bỗng dưng xuất hiện, nhẹ nhàng bao bọc lấy cả ngôi nhà. Đạo ma lôi uy lực kinh người kia khi chạm vào vòng tròn đó liền giống như một giọt nước rơi vào đại dương, không gây ra một tiếng động, không một mảnh vỡ, biến mất hoàn toàn vào hư không.

Hiện trường lặng ngắt như tờ.

Cửu U Ma Tôn sững sờ, đôi mắt tím co rút lại. "Cái gì? Kết giới quy tắc?"

Đúng lúc này, cánh cửa gỗ của tiệm tạp hóa "két" một tiếng mở ra. Một thanh niên mặc chiếc áo thun trắng có in hình con vịt vàng, quần lửng sọc ngang, chân đi dép tổ ong bước ra. Anh ta đứng trước cửa, lấy tay che nắng (dù chẳng có tí nắng nào vì ma vân che hết rồi), vẻ mặt đầy sự ngái ngủ và phiền muộn.

"Này ông chú ngồi trên đống xương kia!" Diệp Trần hét lớn. "Ông có biết làm vậy là quấy rối trật tự công cộng không? Với lại, cái tia chớp tím tím ban nãy suýt nữa thì làm hỏng mấy chậu cây cảnh tôi mới mua đấy. Có đền nổi không hả?"

Cửu U Ma Tôn từ trên cao nhìn xuống, thấy một phàm nhân không có nửa điểm linh khí đang mắng chửi mình, thì cơn giận bốc lên đầu.

"Kẻ hạ đẳng! Ngươi là chủ tiệm sao? Giao ra 'Trường Sinh Linh Dịch' và 'Vạn Niên Băng Cốt', lão phu sẽ để ngươi chết toàn thây!"

Diệp Trần gãi đầu, quay sang hỏi Thanh Loan đang đứng nép sau cửa: "Hắn nói linh dịch với băng cốt gì thế? Tiệm mình có bán mấy thứ đó à?"

Thanh Loan lắp bắp: "Dạ… chắc là hắn đang nói đến nước khoáng Lavie với lại Kem que của ngài…"

Diệp Trần "À" một tiếng, rồi nhìn lên Ma Tôn: "Thứ ông muốn có ở trong tiệm, nhưng quy tắc là mỗi người chỉ được mua giới hạn. Ông kéo cả họ đến thế này, định đánh cướp à? Tôi nói cho ông biết, tiệm tôi bán đúng giá, không có chuyện miễn phí đâu."

"Láo xược!" Một tên tướng dưới trướng Ma Tôn không nhịn được, cưỡi một con Ma Điểu lao xuống, cầm thanh đại đao bổ thẳng vào đầu Diệp Trần. "Chết đi, tên kiến hôi!"

"Bộp!"

Diệp Trần chẳng thèm tránh. Ngay khi thanh đao tiến vào phạm vi ba mét quanh anh, nó đột ngột hóa thành cát bụi. Tên tướng kia còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy Diệp Trần giơ một bàn tay lên.

"Vô lễ với khách hàng thì được, nhưng vô lễ với chủ tiệm thì không xong đâu."

Diệp Trần tiện tay vơ lấy một cái vợt muỗi điện màu xanh vừa lấy từ trong kệ hàng ra. Anh huơ nhẹ một cái về phía tên tướng ma.

"Xoẹt! Đùng!"

Một luồng lôi đình màu xanh trắng thoát ra từ lưới sắt của cái vợt. Luồng lôi này so với ma lôi ban nãy của Ma Tôn thì nhỏ hơn vạn lần, nhưng khi nó chạm vào tên tướng ma, một tiếng nổ lớn vang lên. Tên tướng ma cùng con tọa kỵ của hắn rống lên đau đớn, cả thân thể bốc khói đen, bị đánh bay ngược lại bầu trời, rơi đúng vào đám đông ma quân phía sau.

"Lôi Đình Thần Khí!" Đám đông tu sĩ đang đứng từ xa quan sát không nhịn được thốt lên. "Chỉ là một món khí cụ kỳ lạ, vậy mà chứa đựng lực lượng Thiên Lôi cực tinh khiết!"

Cửu U Ma Tôn mặt biến sắc. Lão cảm nhận được luồng lôi điện kia không phải là linh khí của thế giới này, mà là một loại lực lượng quy tắc thuần túy nhất.

"Không thể nào… Chẳng lẽ ngươi là cường giả Thượng giới hạ phàm?" Cửu U Ma Tôn gầm lên, tay kết ấn. "Dù là ai, dám ngăn cản con đường của Cửu U ta, đều phải tan xương nát thịt! Ma Thần Chưởng!"

Không gian trên bầu trời vỡ nát, một bàn tay đen kịt khổng lồ, che lấp cả nửa bầu trời Vân Hải Thành, mang theo vô tận sát khí từ từ ép xuống. Áp lực của nó khiến nhà cửa xung quanh bắt đầu sụp đổ.

Diệp Trần cau mày. Anh bắt đầu thấy bực mình thực sự. Mấy người này cứ thích phá hoại cảnh quan môi trường là sao nhỉ?

"Đã bảo là yên lặng một chút rồi mà."

Diệp Trần thở dài, thò tay vào trong tiệm, lấy ra một bình nhựa màu cam có nhãn hiệu một con muỗi bị gạch chéo. Trên đó ghi dòng chữ nhỏ: "Raid – Xịt đâu chết đó".

"Hệ thống, cái này có tác dụng với 'ruồi muỗi' quy mô lớn không?"

[Phản hồi chủ tiệm: Trong Tuyệt Đối Lĩnh Vực, sản phẩm đã được cường hóa thuộc tính. 'Bình xịt côn trùng' chuyển hóa thành 'Vạn Ma Phá Diệt Vụ'. Có tác dụng thanh tẩy mọi loại tà khí.]

"Tốt."

Diệp Trần thản nhiên giơ bình xịt lên bầu trời, hướng về phía bàn tay đen khổng lồ kia và đám quân đoàn ma tu. Anh nhấn nút.

"Xịt… xìiiiiiiiiiiiii!"

Một làn sương trắng mờ ảo, trông có vẻ yếu ớt vô hại, từ vòi xịt phun ra. Nhưng khi làn sương đó chạm vào không khí, nó bắt đầu giãn nở với tốc độ kinh hoàng. Trong chớp mắt, một màn sương trắng khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ quân đoàn ma tu.

Cửu U Ma Tôn đang hăng máu bỗng thấy mũi mình hít phải một mùi hương… ngòn ngọt, thanh thanh, có chút nồng nhưng lại cực kỳ sảng khoái.

"Hả? Cái mùi gì thế này?"

Vừa mới thốt lên xong, lão kinh hãi nhận ra ma công trong cơ thể mình như gặp phải thiên địch. Những luồng ma khí đen đặc đang cuồn cuộn trong kinh mạch bỗng dưng… tan chảy. Chúng giống như những tảng băng gặp phải nước sôi, bắt đầu bốc hơi trắng xóa.

"Ma công của ta! Tại sao… tại sao nó lại tự tiêu tán?"

Không chỉ mình lão, hàng vạn quân đoàn phía sau cũng lâm vào thảm cảnh tương tự. Những con ma thú hung tợn bỗng dưng trở nên ngoan ngoãn, đôi mắt đỏ ngầu mất đi thần thái, lăn đùng ra trên mây đen mà thở dốc. Cả quân đoàn ma tu bỗng chốc trở thành một nhóm người đang… "phê thuốc".

Bàn tay Ma Thần Chưởng khổng lồ vừa chạm tới mái nhà của tiệm tạp hóa liền vỡ vụn thành những bông hoa tuyết trắng tinh khôi, rơi xuống phố như một trận tuyết giữa mùa hè.

Cửu U Ma Tôn rụng rời tay chân, vương tọa xương trắng tan rã khiến lão ngã nhào từ trên không trung xuống đất.

"Rầm!"

Một vị đại cao thủ Hóa Thần kỳ, một thế hệ kiêu hùng của Ma giới, giờ đây đang nằm sõng soài dưới chân Diệp Trần, toàn thân ma khí bị hút sạch, trông chẳng khác nào một ông già gầy gò vừa mới ốm dậy.

Diệp Trần cầm bình xịt, bước đến gần Cửu U Ma Tôn, cúi xuống nhìn lão: "Ông chú này, ông hít thuốc quá liều rồi đấy à? Đã bảo là thuốc này xịt 'ruồi muỗi' mạnh lắm mà cứ không tin."

Cửu U Ma Tôn run rẩy ngước mắt lên nhìn chàng trai đi dép tổ ong trước mặt. Trong mắt lão giờ đây không còn sự kiêu ngạo, chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ. Lão cảm nhận được, chàng trai này không phải là người, mà là hiện thân của Đạo! Mỗi bước chân anh ta đi, mặt đất đều dường như phục tùng.

"Tiền bối… xin tha mạng… Vãn bối có mắt không tròng…" Cửu U Ma Tôn mếu máo.

Ma quân ở phía sau thấy thủ lĩnh bị hạ trong nháy mắt, tất cả đều vứt bỏ vũ khí, quỳ rạp xuống không trung (đúng hơn là họ không còn sức để đứng vững).

Thanh Loan đứng trong cửa, đôi mắt to tròn lấp lánh sự ngưỡng mộ tuyệt đối. Cô tự nhủ: "Chủ nhân thật vĩ đại. Một món pháp bảo hình cái bình nhỏ bé, lại có thể khiến vạn ma quy phục. Đây chắc chắn là 'Tịnh Hóa Thiên Đạo' trong truyền thuyết!"

Diệp Trần nhìn đống đổ nát ngoài phố do dư chấn của Ma Thần Chưởng gây ra, lại nhìn cái cửa tiệm bị bám bụi ma khí đen thui, liền nảy ra một ý tưởng.

"Muốn tha mạng à? Cũng được thôi." Diệp Trần mỉm cười, nụ cười mà trong mắt Ma Tôn lúc này còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ.

"Nhìn thấy cái cửa bị bẩn kia không? Và đống củi trong sân chưa ai chẻ không? Tiệm tôi đang thiếu một ít thợ chân tay. Ông cùng đám đệ tử này, từ hôm nay ở lại đây quét dọn, chẻ củi, sửa sang lại đường sá xung quanh tiệm cho tôi. Khi nào tôi thấy vừa mắt thì mới được đi."

Cửu U Ma Tôn nghẹn họng. Một vị Ma Tôn đi… chẻ củi và quét rác?

Lão định lên tiếng phản kháng, nhưng Diệp Trần lại giơ bình Raid lên lắc lắc.

"Sửa hay là muốn hít thêm phát nữa cho sạch gốc ma công luôn?"

"Dạ sửa! Vãn bối sửa ngay! Vãn bối thích nhất là chẻ củi!" Cửu U Ma Tôn dập đầu như giã tỏi, trong lòng khóc thét nhưng ngoài mặt phải nặn ra một nụ cười nịnh bợ.

Thế là, ở Vân Hải Thành ngày hôm đó, các tu sĩ được chứng kiến một cảnh tượng có một không hai trong lịch sử Tiên giới: Vạn quân ma tu hung ác, đứa thì cầm chổi, đứa thì xách xô nước, bắt đầu lau chùi từng viên gạch trên đường phố. Một vị Ma Tôn oai phong lẫm liệt thì đang hì hục cầm rìu ở sân sau tiệm tạp hóa, dùng ma công còn sót lại để… chia nhỏ các khúc củi ra cho đều nhau.

Diệp Trần quay lại ghế mây, nằm xuống, kéo tờ báo đậy lên mặt.

"Loan nhi, pha cho ta cốc trà sữa trân châu, cho nhiều thạch nhé. Làm việc nặng nhọc đúng là tốn năng lượng quá."

"Dạ, chủ nhân!" Thanh Loan vui vẻ đáp lời.

Ngoài hiên, Tiểu Hắc đã gặm xong miếng xúc xích. Nó liếc nhìn gã Ma Tôn đang đổ mồ hôi hột chẻ củi trong sân, thầm nghĩ: *Tên này chẻ củi cũng không tệ, ít nhất là hơn hẳn gã thiếu chủ họ Dương lần trước.*

Mặt trời bắt đầu lặn hẳn, để lại một Vân Hải Thành bình yên đến lạ kỳ, dưới sự "phục vụ tận tình" của binh đoàn Ma giới. Và từ đây, cái danh của Tiệm Tạp Hóa Bình An không chỉ dừng lại ở Đông Nhất Lục nữa, mà bắt đầu vang vọng khắp toàn bộ Cửu Tiêu Linh Giới.

Nhưng đối với Diệp Trần, điều quan trọng nhất lúc này là: Cốc trà sữa sắp ra lò rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8