Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 110: ** Phim \”Tây Du Ký\”: Tu sĩ tưởng là phim tài liệu về đại lão cổ đại.
Vân Hải Thành hôm nay không giống mọi ngày.
Ngay từ lúc mặt trời mới vừa ló dạng ở chân trời phía Đông, bao phủ một lớp lụa vàng nhạt lên những mái ngói rêu phong, con phố nhỏ dẫn đến "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm" đã chật kín người. Không phải là những phàm nhân đi chợ sớm, mà là một đám tu sĩ tiên phong đạo cốt, khí tức thâm trầm, trên tay mỗi người đều cầm một tấm thẻ gỗ nhỏ có khắc số – "Vé vào rạp".
Diệp Trần ngáp dài một cái, đẩy cánh cửa gỗ của tiệm ra. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rơi trên chiếc áo thun trắng có in hình con vịt vàng của anh. Chân đi đôi dép tổ ong màu xanh huyền thoại, Diệp Trần lười biếng vươn vai, nhìn đám đông đang hò hét bên ngoài bằng ánh mắt cá chết.
"Tiên sinh! Diệp tiên sinh! Ngài cuối cùng cũng thức dậy rồi!"
Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người bình thường vốn cao ngạo lạnh lùng, nay lại giống như một thiếu niên mới lớn chờ thần tượng, hai mắt sáng rực, tiến lên phía trước.
"Tiên sinh, rạp chiếu phim… thật sự sắp mở cửa suất đầu tiên sao? Lão phu tối qua vì nôn nóng mà suýt chút nữa tâm ma bùng phát, phải hút tận ba điếu thuốc mới bình tĩnh lại được."
Diệp Trần gãi gãi đầu, giọng ngáy ngủ: "Nào có khoa trương như vậy. Chỉ là xem cái phim thôi mà. Thanh Loan, chuẩn bị đồ ăn kèm chưa?"
Thanh Loan – nàng thánh nữ băng giá ngày nào, nay mặc một chiếc tạp dề màu hồng, tay bưng khay gỗ đi ra. Trên khay là những túi giấy đựng những hạt trắng muốt, thơm phức mùi bơ, và những ly nước màu đen đang sủi bọt lăn tăn.
"Chủ thượng, 'Linh mạch nổ bông' và 'Hắc thủy ma dịch' đã chuẩn bị xong." Thanh Loan cung kính đáp, ánh mắt nhìn Diệp Trần đầy vẻ sùng bái.
Tu sĩ xung quanh hít hà mùi thơm lạ lùng đó, ai nấy đều thèm thuồng.
"Linh mạch nổ bông? Nghe danh hiệu đã thấy bá đạo rồi! Lẽ nào đây là dùng tinh túy của linh mạch thượng cổ để nổ thành?" Một vị tông chủ Nguyên Anh kỳ thầm kinh hãi.
"Còn kia nữa, nước đen đó sủi bọt liên tục, bên trong dường như ẩn chứa lôi đình chi lực li ti. Diệp tiên sinh quả nhiên đại tài, lại có thể thuần hóa lôi điện vào trong nước uống!"
Diệp Trần nghe đám tu sĩ xầm xì thì khóe miệng hơi giật giật. Đó chỉ là bắp rang bơ và Coca-Cola mua từ hệ thống thôi mà! Có cần thiết phải nâng tầm quan điểm lên như vậy không?
"Được rồi, ai có vé thì vào. Nhớ kỹ quy tắc: Trong rạp không được dùng thần thức quét hình, không được dùng pháp lực làm hỏng ghế, không được cãi lộn. Ai vi phạm… Tiểu Hắc!"
"Gâu!"
Con chó đen nhỏ nằm bên hiên bỗng chốc mở mắt, một luồng uy áp khủng khiếp của Thôn Phệ Thần Thú trong thoáng chốc quét qua cả con phố. Hàng trăm tu sĩ đồng loạt run rẩy, im phăng phắc như gà gỗ.
Cánh cửa dẫn vào căn phòng mới nâng cấp mở ra. Bên trong không gian rộng lớn đến lạ thường, rõ ràng nhìn từ ngoài vào cái tiệm rất nhỏ, nhưng bên trong lại chứa được cả ngàn người. Ghế ngồi được bọc da êm ái, phía trước là một màn hình khổng lồ đen tuyền, trông như một khối mặc ngọc cực phẩm trải rộng vạn dặm.
Trần Huyền Tử chọn ngay hàng ghế đầu, trên tay ôm khư khư xô bỏng ngô và ly Coca-Cola đá lạnh. Lão nếm thử một hạt bỏng ngô, mắt trợn ngược lên: "Giòn! Ngọt! Linh lực bùng nổ trong khoang miệng! Cái này… cái này giúp ta ổn định đạo tâm còn nhanh hơn linh dược!"
"Ợ!" Lão làm một hơi Coca, bọt khí nổ lách tách trong cổ họng khiến lão sảng khoái đến mức suýt thì hét lên. "Trời ạ! Lỗ chân lông toàn thân ta đều mở ra, tạp chất trong kinh mạch đang bị thứ nước đen này gột rửa!"
"Suỵt! Im lặng đi, đại màn hình có động tĩnh rồi!" Một vị nữ tu khẽ nhắc nhở.
Ánh đèn trong rạp mờ dần. Đây là lần đầu tiên các tu sĩ Tiên giới trải nghiệm cảm giác này. Một sự hồi hộp khó tả dâng lên trong lòng họ.
Trên màn hình, những dòng chữ vàng kim bắt đầu hiện ra: **"TÂY DU KÝ"**.
Một âm thanh hào hùng, tiếng đàn tranh kết hợp với tiếng nhạc cụ hiện đại bùng nổ. Các tu sĩ rùng mình. Tiếng nhạc này chứa đựng âm luật quy tắc cực mạnh, dường như có thể chấn động thần hồn của họ.
Phim bắt đầu. Giữa biển khơi mênh mông, một hòn đá tiên trên đỉnh Hoa Quả Sơn qua hàng vạn năm hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt bỗng dưng nứt ra.
"Bùm!"
Một con thạch hầu nhảy vọt lên không trung, hai tia kim quang từ mắt nó bắn thẳng lên tận trời xanh, xuyên qua mây mù, chấn động cả thiên đình.
"Xì—!" Cả rạp phim đồng loạt vang lên tiếng hít khí lạnh.
Trần Huyền Tử tay run rẩy đánh rơi cả hạt bỏng ngô: "Chí bảo! Đó chắc chắn là Tiên thai chuyển thế! Đôi mắt kia… đó là Phá Vọng Thần Nhãn trong truyền thuyết? Một ánh nhìn xuyên thấu cửu trùng thiên!"
"Hàng vạn năm trước, chẳng lẽ Tiên giới từng có những vị đại năng khủng khiếp thế này?" Một lão tổ Hóa Thần kỳ thều thào, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. "Nhìn kìa, nơi con khỉ đó sinh ra là một mảnh phúc địa linh mạch thủng lỗ chỗ, linh khí đặc quánh thành sương. Đây chắc chắn là ghi chép về Thần Thoại Cổ Đại!"
Trong mắt các tu sĩ này, những hiệu ứng kỹ xảo của thập niên 80-90 (phiên bản đã được hệ thống nâng cấp chất lượng 8K siêu nét) lại trở thành những hình ảnh chân thực đến đáng sợ. Họ không gọi đây là phim, họ gọi đây là "Ảnh Thạch Lưu Trữ Thượng Cổ".
Khi đến đoạn Tôn Ngộ Không đi tìm sư học đạo, cả rạp phim im phăng phắc.
Bồ Đề Tổ Sư xuất hiện trên đài cao, mây mù bao phủ, tiên phong đạo cốt. Khi Ngộ Không gõ cửa và Tổ Sư bắt đầu giảng đạo, hàng ngàn tu sĩ trong rạp không hẹn mà gặp, đồng loạt ngồi xếp bằng ngay trên ghế, lôi giấy bút thần thức ra ghi chép điên cuồng.
"Đạo tại tâm, pháp tại thiên… Lời của vị tiền bối này chứa đựng đại chí lý!"
"Nhìn kìa! Ngài ấy gõ lên đầu Thạch hầu ba cái, sau đó chắp tay sau lưng đi vào trong. Đây là ám hiệu! Đây là mật mã truyền thừa!" Trần Huyền Tử vỗ đùi một cái đét, kích động đến mức suýt chút nữa là bật dậy. "Diệp tiên sinh quả là có ý tốt, lại đem cách thức truyền thừa tuyệt mật này chiếu cho chúng ta xem. Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi!"
Phía sau rạp, Diệp Trần đang tựa lưng vào tường, tay cầm ly trà sữa, nghe thấy vậy thì suýt thì sặc trân châu.
*Ông hiểu cái gì? Người ta hẹn nửa đêm truyền thụ võ công, ông hiểu thành quy luật vận hành của thiên đạo là sao?*
Phim tiếp tục đến phân đoạn đỉnh cao nhất của phần đầu: Đại Náo Thiên Đình.
Khi Tôn Ngộ Không mặc áo giáp vàng, tay cầm Gậy Như Ý biến hóa vạn trượng, một gậy quét ngang hàng vạn thiên binh thiên tướng, các tu sĩ trong rạp phát cuồng.
"Cái gậy đó! Nhất định là Hỗn Độn Chí Bảo! Có thể lớn nhỏ tùy ý, nặng mười vạn tám ngàn cân, chỉ cần chạm vào là hồn phi phách tán!"
"Nhìn các vị đại năng trên kia kìa, cưỡi mây đạp gió, một chiêu vung tay là thay đổi cả thiên địa quy tắc. Đó chẳng lẽ là tu vi trên cấp Đại Thừa? Chẳng lẽ là… Chân Tiên?"
Các tu sĩ Vân Hải Thành vốn quen với việc tranh giành từng viên linh thạch, từng chút linh khí mạt pháp, nay được chứng kiến trận chiến tầm cỡ "phá thiên diệt địa" như vậy, thế giới quan hoàn toàn sụp đổ.
Cảnh Tôn Ngộ Không đứng trên đỉnh mây, chỉ mặt mười vạn thiên binh mà hét lớn: "Lão Tôn là Tề Thiên Đại Thánh!", cả rạp phim nổ tung trong tiếng reo hò.
"Tề Thiên Đại Thánh! Bằng vai với trời! Ha ha ha! Thật khí phách! Tu sĩ chúng ta nghịch thiên nhi hành, đáng lẽ phải có chí hướng như vậy!"
Có vị trưởng lão vốn đang kẹt ở đỉnh phong Nguyên Anh suốt hai trăm năm, nhìn thấy cảnh Ngộ Không đạp đổ lò bát quái của Thái Thượng Lão Quân, nhìn thấy ngọn lửa thần rực cháy, đạo tâm vốn dĩ đã khô héo của lão bỗng nhiên bùng phát một luồng sinh cơ mãnh liệt.
"Lửa không cháy được đạo tâm, lôi không đánh nát được thân thể! Ta hiểu rồi! Phá!"
"Oanh!"
Một luồng khí tức mạnh mẽ từ trong rạp phim bùng nổ. Vị trưởng lão đó… đột phá ngay tại chỗ! Linh lực cuồn cuộn đổ vào, nhưng kỳ lạ thay, không hề ảnh hưởng đến người bên cạnh nhờ hệ thống phòng hộ của cửa tiệm.
Phim chiếu đến đoạn Phật Tổ Như Lai xuất hiện, đưa bàn tay khổng lồ che lấp bầu trời để trấn áp Ngộ Không. Không gian trong rạp bỗng chốc trở nên nặng nề. Áp lực từ màn hình tỏa ra (do hệ thống mô phỏng cảm giác) khiến nhiều tu sĩ sắc mặt trắng bệch, thậm chí có người không chịu nổi phải quỳ xuống bái lạy.
"Đó là thần thông gì? Chưởng trung thủ thế giới? Một bàn tay chứa cả ngũ hành?"
"Quá mạnh… đây chính là sức mạnh của các vị cổ thần sao?"
Khi bộ phim kết thúc ở phân cảnh Tôn Ngộ Không bị đè dưới núi Ngũ Hành, âm thanh nhạc phim buồn bã vang lên, cả rạp phim lâm vào trầm mặc vĩnh hằng. Không ít nữ tu sĩ đã sụt sùi nước mắt, ngay cả những đại lão thọ nguyên hàng ngàn năm cũng đỏ hoe mắt.
Đèn rạp bật sáng.
Diệp Trần thong thả đi vào, định bụng nhắc mọi người hết giờ thì nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng:
Cả ngàn tu sĩ đang đồng loạt quỳ xuống hướng về phía màn hình.
Trần Huyền Tử là người đầu tiên quay lại nhìn Diệp Trần, vẻ mặt vừa thành kính vừa sùng bái tột độ, giọng nói run run:
"Diệp tiên sinh… Đa tạ ngài! Nếu không có bộ 'Thượng Cổ Thần Sử' này, chúng ta còn tưởng rằng giới tu tiên này đã đi tới tận cùng. Hóa ra, tổ tiên của chúng ta từng huy hoàng như thế! Ngài cho chúng ta xem cái này, chính là muốn nhắc nhở chúng ta đừng có lười biếng, phải chăng?"
Diệp Trần há hốc mồm: "Hả? Ta chỉ bán vé xem phim thôi…"
"Không! Tiên sinh không cần giải thích, chúng ta hiểu cả!" Một vị tông chủ khác đứng dậy, mắt long lanh. "Ngài cho chúng ta thấy sự vĩ đại của Tề Thiên tiền bối, cho chúng ta biết thế nào là nghịch thiên thật sự. Cái rạp chiếu phim này, chính là Thánh Địa ngộ đạo vĩ đại nhất giới tu tiên!"
"Phải! Diệp tiên sinh thật là nhân hậu, cái giá 50 linh thạch một vé này… quá rẻ! Thậm chí là ngài đang làm từ thiện!"
Diệp Trần nhìn bảng giá hệ thống quy định 50 linh thạch thượng phẩm (một con số khổng lồ với tu sĩ thường), lại nhìn đám người đang cảm động rơi nước mắt vì cho rằng mình được "ăn bớt", anh chỉ biết thở dài.
"Diệp tiên sinh, lão phu có một yêu cầu quá đáng." Trần Huyền Tử tiến lên, gương mặt đầy vẻ kiên định. "Vị Đại Thánh tiền bối kia bị đè dưới núi, rốt cuộc sau đó thế nào? Ngài ấy có thoát ra được không? Xin hãy cho chúng ta xem suất tiếp theo!"
"Hôm nay hết rồi, mỗi ngày chỉ có bấy nhiêu thôi." Diệp Trần lắc đầu.
"Lão phu nguyện trả gấp đôi tiền vé! Gấp mười!"
"Quy tắc là quy tắc. Mời về cho." Diệp Trần phất tay.
Đám tu sĩ dù tiếc nuối đến đứt từng khúc ruột, nhưng nhớ tới sức mạnh của Diệp Trần và con chó đen đang gầm gừ ngoài cửa, ai nấy đều chỉ có thể ngậm ngùi rời đi.
Nhưng ngay khi họ bước ra khỏi tiệm, cả Vân Hải Thành lập tức nổ tung.
"Nghe gì chưa? Tại tiệm của Diệp tiên sinh có một loại Thần bảo tên là 'Màn Ảnh Vạn Giới'. Bên trong có ghi lại trận chiến của vị cổ thần Tề Thiên Đại Thánh!"
"Ta tận mắt thấy Trần lão đầu sau khi xem xong, tu vi tinh tiến, trực tiếp bước một chân vào Hóa Thần kỳ!"
"Trời ạ, một điếu thuốc đã giúp ngộ đạo, giờ xem một cái ảnh thạch còn đột phá luôn sao? Đi! Đi mau! Xếp hàng nhanh lên, không là hết vé!"
Thông tin về "Tây Du Ký" lan rộng nhanh như hỏa tiễn. Người ta bắt đầu truyền tai nhau về những chi tiết kỳ ảo: Nào là nước đen có lôi đình, nào là ngô nổ có linh hạch, và đặc biệt là sự tồn tại của vị thần mang tên "Tôn Ngộ Không".
Thanh Loan vừa thu dọn rác trong rạp, vừa nhìn Diệp Trần đang nằm gục mặt xuống bàn thu ngân.
"Chủ thượng, người lại lập thêm một đại công đức cho giới này rồi." Thanh Loan nhẹ nhàng nói.
Diệp Trần không ngẩng đầu lên, chỉ rên rỉ: "Công đức cái gì chứ… Thanh Loan, nói cho họ biết, từ mai cấm bàn luận về phim trong tiệm. Ta mệt mỏi với những giả thuyết của bọn họ lắm rồi."
Anh đâu có ngờ rằng, chỉ vài ngày sau, một phong trào mới đã nổ ra trong giới tu tiên. Các môn phái không còn tranh giành công pháp cổ, mà tranh nhau rèn ra những cây sắt dài, tự gọi là "Như Ý Kim Cô Bổng". Những vị tu sĩ cao cao tại thượng nay lại hay ngồi xổm trên nóc nhà, một tay che mắt nhìn về phương xa, bắt chước dáng vẻ của thạch hầu khi ra đời.
Thậm chí, còn có một giáo phái mới mang tên "Tề Thiên Giáo" bí mật thành lập, tôn Diệp Trần làm "Người giữ gìn ký ức cổ xưa".
Diệp Trần nhìn qua cửa sổ, thấy một nhóm thanh niên tu sĩ đang mặc trang phục giống Ngộ Không chạy loăng quăng trên phố, chỉ biết thốt lên một câu:
"Xong rồi, giới tu tiên này… thật sự bị ta phá hỏng rồi."