Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 120: ** Kẹo cao su Doublemint: Giúp giao tiếp với yêu thú dễ dàng hơn.
**Chương 120: Kẹo Cao Su Doublemint – Sức Mạnh Của Hơi Thở Sảng Khoái**
Nắng sớm tại Vân Hải Thành xuyên qua lớp sương mờ ảo của kỷ nguyên mạt pháp, nhẹ nhàng rót xuống hiên nhà của tiệm tạp hóa Vạn Giới. Trên chiếc ghế nằm bằng mây đã có phần cũ kỹ, Diệp Trần vắt chân chữ ngũ, đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ dưới ánh mặt trời. Anh ngáp dài một tiếng, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, gương mặt hiện rõ vẻ "đời là hư ảo, chỉ có ngủ là thật".
"Tinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ 'Bán sạch 500 đôi tất khử mùi Nano'. Phần thưởng: Mở khóa mặt hàng mới — Kẹo cao su Doublemint (Phiên bản Tiên giới)."
Diệp Trần khẽ liếc mắt vào giao diện hệ thống. Một hàng chữ giới thiệu vật phẩm hiện ra:
**[Tên vật phẩm: Kẹo cao su Doublemint (Song Diệp Băng Thanh Tề)]**
**[Công dụng: Thanh lọc hơi thở, đánh tan hôi miệng. Đặc biệt: Kích hoạt trạng thái 'Tâm Linh Tương Thông', cho phép người dùng giao tiếp trực tiếp với yêu thú thông qua sóng não trong vòng 30 phút. Lưu ý: Chỉ nhai, không nuốt!]**
Diệp Trần sờ cằm, lẩm bẩm: "Kẹo cao su giao tiếp với động vật? Cái này chẳng phải là phiên bản 'Bánh quy thông dịch' của Doraemon sao? Nhưng mà… cái lưu ý 'chỉ nhai không nuốt' này chắc chắn sẽ làm khó mấy lão quái vật Tiên giới cho xem."
"Chủ nhân, trà của ngài."
Một giọng nói lạnh lùng nhưng đầy vẻ cung kính vang lên. Thanh Loan, vị Thánh nữ băng khiết của tông môn đã sụp đổ ngày nào, giờ đây trong bộ tạp dề thêu hình mèo con, đang bưng một tách trà đặt xuống bàn. Ánh mắt cô nhìn Diệp Trần luôn tràn đầy sự sùng bái. Trong mắt cô, việc Diệp Trần nằm ngủ thực chất là một loại công pháp "Mộng Du Thái Hư", mỗi hơi thở đều đang điều động quy tắc của vạn vật.
"Loan nhi, lấy một phong kẹo trong ngăn tủ mới hiện ra kia, ăn thử một miếng xem." Diệp Trần chỉ tay vào kệ hàng.
Thanh Loan vâng lời, cầm lấy phong kẹo có bao bì màu xanh lá cây bắt mắt. Cô cẩn thận bóc lớp giấy bạc, lấy ra một miếng kẹo dẹt mỏng, tỏa ra một mùi hương thanh mát lạ lùng chưa từng thấy ở Tiên giới.
"Chủ nhân, đây là… 'Băng Thanh Linh Phiến' sao? Luồng khí tức này thật tinh khiết, thậm chí còn hơn cả Băng Tâm Đan vạn năm."
"Cứ nhai đi, đừng nuốt. Cảm nhận sự sảng khoái từ trong cuống họng đi lên não là được." Diệp Trần nhắc nhở.
Thanh Loan đưa kẹo vào miệng. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh mãnh liệt như sóng triều từ đại dương băng giá tràn ngập khoang miệng. Cảm giác cay nồng của bạc hà hòa quyện với vị ngọt thanh khiến tinh thần cô rúng động. Nhưng điều kinh khủng nhất là, khi cô vô tình liếc nhìn Tiểu Hắc đang nằm phủ phục dưới chân, một luồng thông tin lạ kỳ hiện lên trong đầu cô.
Tiểu Hắc — con chó đen nhỏ lúc nào cũng lầm lì, lúc này trong đầu nó đang phát ra một tần số rõ rệt: * "Đói quá… Xúc xích bò… Sao hôm nay tên chủ nhân lười biếng kia chưa cho mình ăn xúc xích… Xúc xích là chân lý… Gâu!" *
Thanh Loan tròn mắt, chiếc kẹo trong miệng suýt chút nữa thì rơi ra: "Chủ nhân! Ta… ta nghe được tiếng lòng của Tiểu Hắc! Nó… nó nói nó muốn ăn xúc xích!"
Diệp Trần cười nhạt, gật đầu: "Đó chính là 'Song Diệp Băng Thanh'. Giúp ngươi thông hiểu tiếng chim muông, thấu tận tâm can vạn vật."
Đúng lúc này, phía ngoài Vân Hải Thành đột nhiên vang lên những tiếng gầm rú kinh thiên động địa. Một luồng uy áp mạnh mẽ khiến linh khí xung quanh hỗn loạn. Từ xa, một đoàn người mặc trường bào thêu hình mãnh thú đang hớt hải lao về phía tiệm tạp hóa, dẫn đầu là một con "Long Lân Sư" cao lớn như một tòa lầu nhỏ.
Con thú cưỡi cấp bậc Hóa Thần kỳ này đang phát điên, mắt đỏ sọc, hơi thở nóng rực nung cháy cả mặt đất, đuôi của nó quất mạnh một cái khiến một tòa tháp canh gần đó sụp đổ.
"Diệp tiền bối! Cứu mạng!"
Người dẫn đầu là một lão già mặc đồ gấm, râu tóc rối bời, chính là Trương Lão — Hội trưởng Thương hội Ngự Thú nổi tiếng nhất vùng. Lão đang ra sức kéo dây cương nhưng con Long Lân Sư hoàn toàn mất kiểm soát.
"Tiền bối, Long Lân Sư của vãn bối đột nhiên phát cuồng, nó sắp phá hủy cả thành phố này rồi! Các vị trưởng lão của chúng ta đều không thể giao tiếp được với tâm trí của nó!"
Trần Huyền Tử, lão già nghiện mì tôm đang ngồi húp sùm sụp ở bàn bên cạnh, bị tiếng động làm phiền liền cau mày: "Hừ, chỉ là một con sư tử lai rồng mà cũng làm loạn. Diệp tiểu hữu, để lão phu dùng mì tôm ném cho nó một bát cho nó im miệng nhé?"
Diệp Trần vẫy quạt: "Không cần phiền phức thế. Trần lão, mì tôm quý giá để mà ăn đi. Trương lão, ông qua đây mua phong kẹo này. Ăn một miếng, miệng thơm sảng khoái, vạn thú nghe lời."
Trương Lão ngơ ngác nhìn phong kẹo màu xanh lá giá 10 linh thạch thượng phẩm trên tay Diệp Trần. Lão tuy nghi ngờ nhưng trong tình cảnh này, chỉ có thể tin vào vị "Thần nhân" này. Lão nhanh chóng bóc vỏ, bỏ vào miệng nhai lấy nhai để theo chỉ dẫn của Thanh Loan.
"Khục! Lạnh… lạnh quá! Đây là thần thuật gì?!" Trương Lão rùng mình một cái, cảm thấy hơi thở của mình bỗng chốc trở nên thanh khiết như gió xuân.
Ngay khi lão nhìn về phía con Long Lân Sư đang gầm thét, một giọng nói khàn khàn, uất ức vang vọng trong đầu lão:
* "Đau… đau quá! Cái răng hàm bên trái của ta… kẹt cái gì đó… đau đến muốn phát điên! Lão chủ nhân chết tiệt kia, suốt ngày chỉ bắt ta chở hàng mà không bao giờ vệ sinh răng miệng cho ta! Ta hận lão! Ta hận thế giới này! Ta muốn cắn nát cái thành này cho bõ ghét!" *
Trương Lão chết lặng. Hóa ra lý do con yêu thú cấp Hóa Thần định phá nát Vân Hải Thành chỉ vì… sâu răng và bị kẹt dị vật?
"Hỏa Hỏa, ngoan nào, ta hiểu rồi!" Trương Lão hét lớn, lần đầu tiên lão có thể phản hồi lại sóng não của linh thú nhờ tác dụng của kẹo Doublemint. "Để ta giúp ngươi lấy cái đó ra! Đừng phá nữa!"
Con Long Lân Sư nghe thấy tiếng nói vọng thẳng vào tâm thức mình, liền khựng lại, đôi mắt to như cái chum đầy vẻ kinh ngạc. Nó hạ thấp đầu, há miệng ra thật lớn, phát ra âm thanh nức nở như đứa trẻ bị bắt nạt.
Trương Lão bay lên, tay phải vận linh lực lấy ra một khúc xương thú cực lớn kẹt sâu trong khe răng của nó. Ngay lập tức, con Long Lân Sư thở phào một cái, hơi nóng tiêu tan, nó quẫy đuôi làm đổ mấy cái sạp hàng nhưng ánh mắt đã trở nên dịu hiền lạ thường.
Đám đông đứng xem xung quanh lặng ngắt như tờ.
"Cái gì? Một miếng kẹo… giải quyết được cuộc bạo loạn của yêu thú cấp Hóa Thần?"
"Các ngươi có thấy không? Hơi thở của Trương Lão sau khi nhai kẹo, khi nói chuyện tỏa ra mây trắng mờ ảo, mùi hương bạc hà thơm ngát cách mười dặm vẫn thấy dễ chịu!"
"Thần dược! Đây đích thị là Thông Linh Thần Dược!"
Trương Lão run rẩy tiếp đất, cúi rạp người trước cửa tiệm: "Tiền bối đại ân! Thứ kẹo này… không, thứ 'Thần Phiến' này quá mức kinh khủng. Không chỉ nghe được tiếng yêu thú, mà hơi thở sau khi dùng xong còn có thể làm dịu đi sát khí của chúng! Vãn bối muốn mua toàn bộ! Bao nhiêu tiền vãn bối cũng mua!"
Diệp Trần lim dim mắt: "Hết rồi. Mỗi ngày chỉ bán 5 phong. Muốn mua thì sáng mai xếp hàng sớm."
Lúc này, Cửu U Ma Tôn từ sau vườn chạy ra, trên tay vẫn cầm cái bật lửa Zippo, mồ hôi nhễ nhại vì vừa chẻ xong đống củi: "Chủ nhân, ta vừa nghe nói có loại kẹo gì đó giúp giao tiếp với linh thú? Ngài cho ta một miếng, để ta vào rừng hỏi xem con Gấu Bố phía sau núi có biết tại sao mấy ngày nay nó cứ tiểu bậy vào đống củi của ta không?"
Diệp Trần ném một miếng kẹo thừa sang: "Đây, nhai đi rồi đi mà tâm sự."
Cửu U Ma Tôn nhai xong, khí thế Ma Tôn hừng hực bỗng chốc tan biến, thay vào đó là gương mặt sảng khoái đến mức biến dạng. Lão lao vút vào rừng sâu, một lúc sau người ta nghe tiếng lão hét lên: "Hóa ra ngươi chê ta nhóm lò khói quá làm ngươi mất ngủ à? Được! Lần sau ta dùng bật lửa xịn, ngươi đừng có mà tiểu bậy nữa nhé!"
Cả Vân Hải Thành xôn xao. Chỉ trong một buổi chiều, danh tiếng của "Kẹo cao su Doublemint" — hay còn gọi là "Băng Thanh Thông Linh Đan" — đã truyền đi khắp các đại lục. Các ngự thú sư, các tiên tử nuôi thú cưng, thậm chí là các đại lão muốn hiểu tâm ý của thú cưỡi đều đổ xô về tiệm tạp hóa.
Thanh Loan đứng bên cạnh Diệp Trần, nhìn dòng người bắt đầu xếp hàng dài dằng dặc, khẽ mỉm cười: "Chủ nhân, mỗi thứ ngài đưa ra đều mang lại thái bình cho nhân gian theo một cách thật… đặc biệt."
Diệp Trần vươn vai, đứng dậy đi vào trong nhà: "Thái bình gì chứ? Ta chỉ muốn họ đừng có gào thét ngoài cửa làm ta mất ngủ thôi. À, Loan nhi, đừng quên dặn họ… nhai xong thì nhổ vào thùng rác, đừng có dán bừa bãi lên cột đình hay bàn ghế, không thì ta đuổi hết đấy!"
Chiều tà, khói mì tôm từ bát của Trần Huyền Tử quyện cùng mùi bạc hà thơm mát của kẹo cao su, tạo nên một bầu không khí kỳ quặc nhưng yên bình tại góc phố nhỏ. Tiệm tạp hóa Vạn Giới một lần nữa chứng minh: Đỉnh phong của đại đạo, đôi khi chỉ nằm ở một hơi thở sảng khoái.