Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 126: ** Quần Jean áo phông trở thành mốt thời thượng.
**CHƯƠNG 126: QUẦN JEAN ÁO PHÔNG TRỞ THÀNH MỐT THỜI THƯỢNG**
Ánh nắng ban mai của vùng Đông Nhất Lục xuyên qua những tầng mây linh khí mỏng manh, rót xuống thị trấn Vân Hải một màu vàng như mật ong. Trước cửa tiệm tạp hóa Bình An, không khí vốn dĩ đã nhộn nhịp nay lại càng trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Một hàng dài tu sĩ, từ hạng tàn tu áo rách quần gấu cho đến những công tử của các đại gia tộc, tất cả đều đang đứng xếp hàng, mắt nhìn chằm chằm vào cái bảng hiệu điện tử chạy chữ LED màu đỏ rực rỡ: "BỘ SƯU TẬP HÈ VẠN GIỚI – MẶC LÀ CÓ ĐẠO, DIỆN LÀ CÓ TIÊN".
Diệp Trần ngáp dài một cái, đẩy cánh cửa kính cường lực của tiệm ra. Anh vẫn giữ nguyên phong cách kinh điển: Áo may lỗ trắng, quần đùi hoa, chân xỏ đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ. Trên tay anh là một ly cà phê G7 đá đang bốc khói hương thơm nồng nàn, thứ mùi hương mà lão già Trần Huyền Tử từng thề thốt rằng nó "chứa đựng tinh túy của hỏa hệ và vị đắng của nhân sinh".
"Chủ tiệm! Cuối cùng người cũng thức dậy rồi!"
Trần Huyền Tử, Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, hôm nay không mặc đạo bào thêu vân mây truyền thống nữa. Sau mấy lần "nhập môn" văn hóa tạp hóa, lão đã nghiện nặng phong cách của Diệp Trần. Lão đứng ngay đầu hàng, vẻ mặt hớn hở, nhưng đôi mắt vẫn không giấu được sự mệt mỏi sau một đêm xếp hàng thức trắng.
Diệp Trần gãi gãi bụng, hớp một ngụm cà phê, lười biếng nói: "Lão Trần à, lão lớn tuổi rồi, thức khuya không tốt cho gan đâu. Hệ thống của tôi hôm nay mới nhập hàng thời trang, lão vội cái gì?"
"Không vội sao được!" Trần Huyền Tử vỗ đùi đánh đét một cái. "Ngài không biết đấy thôi, hôm qua nghe tin tiệm sắp tung ra 'Trang phục vận động cao cấp', đám đệ tử trong tông môn ta đã náo loạn cả lên. Chúng nó bảo mặc đạo bào rộng thùng thình lúc đánh nhau với yêu thú cứ hay bị vướng vào cành cây, rất mất mặt!"
Thanh Loan từ trong tiệm bước ra, dáng vẻ của nàng ngay lập tức khiến cả đám tu sĩ bên ngoài đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.
Vị Thánh nữ băng thanh ngọc khiết ngày nào, người thường mặc những bộ váy lụa trắng dài thướt tha, nay đã lột xác hoàn toàn. Nàng mặc một chiếc áo thun Cotton trắng tinh khôi, ôm sát lấy vòng eo con kiến, phía trước ngực in hình một con mèo thần tài đang vẫy tay cực kỳ đáng yêu. Bên dưới, nàng diện một chiếc quần Jean Levi’s màu xanh cổ điển, ôm lấy đôi chân dài miên man, khỏe khoắn. Đôi giày thể thao Sneaker màu trắng dưới chân càng làm tôn lên vẻ năng động, trẻ trung mà giới tu tiên chưa từng được chiêm ngưỡng.
"Chủ thượng, mọi thứ đã chuẩn bị xong." Thanh Loan cung kính cúi đầu, nhưng sự tự tin tỏa ra từ bộ đồ mới khiến nàng trông như một đóa hồng gai rực rỡ dưới nắng.
Đám đông tu sĩ bắt đầu xì xào:
"Đó… đó là Thánh nữ Thanh Loan sao? Trời đất ơi, tại sao cái quần kia lại bó sát như vậy mà trông vẫn trang nghiêm đến thế?"
"Nhìn kìa, đôi giày kia dường như không có linh khí dao động, nhưng mỗi bước đi của nàng lại nhẹ nhàng như đạp trên mây."
"Quan trọng là cái áo! Hình con thú trên đó là yêu thú cấp mấy? Sao nhìn nó lại khiến tâm thần ta bình tĩnh lạ thường?"
Diệp Trần mỉm cười, vẫy tay một cái. Tấm rèm che khu trưng bày mới phía bên trái cửa hàng kéo lên. Một dãy giá treo inox sáng bóng xuất hiện, trên đó là hàng trăm chiếc áo phông đủ màu sắc và những chiếc quần Jean cứng cáp.
"Thông báo một chút," Diệp Trần cất giọng, tiếng nói của anh dù không dùng chân nguyên nhưng nhờ hệ thống khuếch đại, nó vang vọng khắp phố. "Đây là bộ sưu tập thời trang 'Thoải Mái Đại Đạo'. Chất liệu được dệt từ Cotton cao cấp và Denim đặc chế. Đặc điểm: Thấm hút mồ hôi cực tốt, co giãn bốn chiều, và quan trọng nhất…"
Anh dừng lại một chút, lấy một chiếc quần Jean ra, ném thẳng cho Cửu U Ma Tôn đang đứng lù lù như một pho tượng ở góc sân chẻ củi.
"Lão Ma, thử một đao xem sao."
Cửu U Ma Tôn đang mặc bộ Vest đen hơi chật, nghe vậy liền nhe răng cười một cái đầy hung tợn. Hắn rút ra một thanh ma đao tỏa khói đen ngùn ngụt, chém thẳng vào chiếc quần Jean đang bay lơ lửng giữa không trung.
"Keng!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Chiếc quần Jean không hề bị sứt mẻ một sợi chỉ nào, ngược lại, kình lực từ ma đao còn bị lớp vải Denim cứng cáp hóa giải, đánh bật ngược trở lại khiến tay của Ma Tôn hơi run lên.
Cả hiện trường im phăng phắc. Sau đó là một tiếng nổ oanh động.
"Thần khí! Đó tuyệt đối là Thần khí phòng hộ!"
"Một cái quần phàm nhân mà chống được một đao của Ma Tôn? Chuyện đùa gì vậy?"
Diệp Trần điềm nhiên giải thích: "Không phải Thần khí gì cả. Chỉ là kết cấu sợi Denim của tiệm tôi được gia cố bằng công nghệ Nano, cộng thêm nguyên lý tán lực cơ học. Mặc cái này đi thám hiểm bí cảnh, không chỉ thời trang mà còn an toàn hơn cái đống lụa là của các người nhiều."
Trần Huyền Tử là người đầu tiên lao vào. Lão không ngần ngại vung ra một túi linh thạch thượng phẩm: "Chủ tiệm! Cho lão một bộ! Lấy cái áo màu đen in hình rồng ấy, và cái quần xanh đậm này!"
Chỉ trong chớp mắt, tiệm tạp hóa Bình An trở thành một phòng thay đồ khổng lồ.
Những vị tu sĩ vốn dĩ luôn giữ kẽ, giờ đây tranh nhau lựa chọn size áo. Những âm thanh lạ lẫm bắt đầu vang lên khắp nơi: "Này, cái quần này khóa kéo làm bằng vật liệu gì mà trơn tru vậy?", "Áo thun này mặc vào cảm giác nhẹ như không mặc gì, linh khí luân chuyển trong cơ thể còn nhanh hơn 5%!", "Hóa ra đôi chân của ta mặc quần bó nhìn cũng phong độ đấy chứ!"
Đúng lúc cao trào nhất, một giọng nói kiêu ngạo vang lên từ phía xa:
"Tránh ra! Toàn một lũ phàm vật, làm sao có thể so được với Thiên Tằm Bảo Y của Dương gia ta!"
Dương Phong, thiếu chủ của Dương gia, ngồi trên một chiếc kiệu rực rỡ linh quang, chậm rãi hạ xuống. Hắn diện một bộ đạo bào dát vàng, lấp lánh như một bức tượng di động. Ánh mắt hắn đầy khinh bỉ nhìn đám đông đang mặc áo thun trắng, quần xanh.
"Diệp Trần, ngươi lại đem mấy thứ rác rưởi của thế giới phàm nhân ra lừa người sao? Một bộ quần áo không có trận pháp, không có khí linh, mặc vào chỉ làm giảm thân phận tu sĩ!"
Diệp Trần chẳng buồn đứng dậy, anh đang bận bóc một chiếc xúc xích cho Tiểu Hắc ăn. "Thiếu chủ Dương Phong đúng không? Muốn thử không? Nếu áo của anh xịn hơn đồ của tôi, hôm nay tôi đóng cửa tiệm."
Dương Phong cười lạnh: "Thử thì thử! Ngươi muốn thử thế nào?"
Diệp Trần chỉ tay vào một bồn nước đá ngay trước cửa tiệm – thực chất là một cái tủ kem mini. "Rất đơn giản. Cởi bộ đồ dát vàng của anh ra, mặc chiếc áo phông Cotton này vào, rồi ngồi vào thùng nước đá kia 10 phút. Nếu anh không cảm thấy dễ chịu hơn bộ đồ bảo y kia, tôi thua."
Dương Phong tự tin bước xuống. Hắn vốn tu luyện hỏa hệ công pháp, rất sợ nóng nhưng bộ Thiên Tằm Bảo Y lại rất dày và bí. Hắn lột bộ đồ sang trọng ra, để lộ thân hình cũng khá cơ bắp, rồi miễn cưỡng khoác vào chiếc áo phông "I love Van Hai City".
Vừa mặc áo vào, đồng tử Dương Phong co rút lại.
Mát! Một cảm giác mát mẻ như gió xuân lướt qua da thịt, thấm sâu vào tận kinh mạch. Sợi Cotton thấm hút mồ hôi nhanh đến mức hắn cảm thấy lỗ chân lông như được thở.
Hắn bước vào thùng nước đá. Bình thường, nước lạnh sẽ phản ứng với hỏa công trong người hắn tạo ra hơi nước mù mịt, nhưng chiếc áo này lại điều hòa nhiệt độ một cách kỳ diệu. 10 phút trôi qua, Dương Phong bước ra, không những không lạnh mà thần thái còn rạng rỡ hơn.
"Cái… cái này…" Dương Phong lắp bắp, tay mân mê lớp vải áo.
Diệp Trần nhếch môi: "Thời đại nào rồi còn mặc lụa tằm? Công nghệ Dri-fit thấm mồ hôi và điều hòa thân nhiệt mới là chân ái. Sao? Muốn mua không? Giá hữu nghị: 50 linh thạch thượng phẩm một bộ."
"Ta mua! Ta mua mười bộ!" Dương Phong hét lên, quên sạch vẻ cao ngạo ban nãy. Hắn vội vàng vơ lấy mấy chiếc quần Jean và áo phông đủ màu. "Nhanh lên, lấy cho ta cái áo in hình… ừm… cái hình sấm sét kia!"
Cơn sốt thời trang chính thức bùng nổ không thể kiểm soát.
Đến chiều, cả Vân Hải Thành bắt đầu chứng kiến một khung cảnh chưa từng có trong lịch sử Tiên giới.
Trên đường phố, không còn những dải lụa bay phất phơ hay những tà áo dài chạm đất. Thay vào đó là những thanh niên tu sĩ trông cực kỳ bảnh bao với quần Jean xắn gấu và áo thun đóng thùng. Một vài vị nữ tu sĩ táo bạo hơn đã chọn những chiếc quần Jean ngắn (Shorts) khoe đôi chân trắng nõn, khiến các lão giả tu luyện hàng trăm năm cũng phải suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma vì "đạo tâm lay động".
Trần Huyền Tử thậm chí còn sắm thêm một chiếc kính râm Ray-Ban từ quầy phụ kiện. Lão đứng ở quảng trường trung tâm, tay cầm một điếu thuốc lá điện tử hương dưa hấu, mặc áo phông "Supreme" và quần Jean rách gối. Đám đệ tử Thanh Vân Môn đứng vây quanh, ánh mắt nhìn sư tổ như nhìn một vị thần từ cõi khác trở về.
"Sư tổ, bộ đồ này thật sự giúp tăng tốc độ độn thổ sao?" Một tiểu đệ tử tò mò hỏi.
Trần Huyền Tử rít một hơi khói thơm lừng, chỉnh lại kính râm, giọng điệu đầy vẻ thần bí: "Ngươi thì biết cái gì? Đây không phải là đồ lót, đây là Đạo văn kết hợp cơ thể học. Khi ngươi mặc cái quần Jean này, trọng tâm của ngươi sẽ hạ thấp, luồng linh lực ở đôi chân sẽ tập trung hơn. Nhìn sư tổ đây này!"
Nói đoạn, lão nhảy vọt lên, thực hiện một cú Backflip (nhào lộn ra sau) cực kỳ điệu nghệ – một động tác mà nếu mặc đạo bào cũ, chắc chắn lão sẽ bị vướng vào chân và ngã lộn nhào. Đám đệ tử vỗ tay rầm trời.
Trong khi đó, tại tiệm tạp hóa, Diệp Trần đang nằm hưởng thụ dịch vụ đấm bóp vai của Thanh Loan. Cô nàng tiểu nhị giờ đây cũng đã quá quen với trang phục hiện đại, nàng cảm thấy việc quét dọn trong chiếc quần Jean thoải mái hơn nhiều so với việc phải xách váy mỗi khi lên xuống cầu thang.
"Chủ thượng, người thật là thiên tài." Thanh Loan nhỏ nhẹ nói. "Bây giờ đi ra đường, ai không mặc đồ của tiệm chúng ta liền bị coi là… 'lỗi thời'. Ngay cả trưởng lão của Vạn Bảo Các cũng vừa sai người đến hỏi mua sỉ 500 chiếc áo phông trắng."
Diệp Trần cười nhạt: "Vạn Bảo Các cũng nhạy bén đấy. Nhưng bảo họ, đồ của tôi là bán lẻ theo phong cách Boutique, không bán sỉ. Ai muốn mặc đẹp thì phải đích thân đến đây xếp hàng."
Bên ngoài, Cửu U Ma Tôn vẫn đang miệt mài chẻ củi. Hắn bây giờ đã đổi bộ Vest ra, mặc một chiếc áo phông đen in chữ "LÀM THUÊ LÀ VINH QUANG" và chiếc quần Jean ống loe. Mỗi khi hắn vung búa, bắp tay cuồn cuộn lộ ra sau lớp áo thun mỏng, khiến vài vị ma nữ đi ngang qua không khỏi đỏ mặt e thẹn.
Một vị Ma tu cấp cao đi tới, rụt rè hỏi: "Ma Tôn… người thực sự cảm thấy… cái quần này tốt hơn Ma giáp của người sao?"
Ma Tôn dừng búa, nhìn tên đàn em bằng ánh mắt khinh miệt: "Ngươi đúng là đồ đần. Ma giáp nặng nề, mặc vào nóng nực, đánh nhau một hồi là hôi hách không chịu được. Cái này mát mẻ, dễ giặt, lại còn… nhìn rất nam tính. Đi, vào mua một bộ đi, đừng có làm mất mặt Ma giới chúng ta bằng cái vẻ rách rưới đó nữa!"
Cuộc cách mạng trang phục không dừng lại ở đó. Diệp Trần còn tinh quái cho treo một cái màn hình LCD khổng lồ trước tiệm, chiếu lại các đoạn video ngắn "TikTok" về việc các tu sĩ mặc đồ hiện đại luyện công, nhảy múa và thi triển pháp thuật.
Âm nhạc xập xình, hình ảnh sắc nét, cùng với những bộ đồ rực rỡ đã tạo nên một làn sóng văn hóa mới mạnh mẽ đến mức phá vỡ những rào cản cổ hủ nhất của Tiên giới.
Đến tối, khi thành phố lên đèn – bằng những bóng đèn Led tích điện mà Diệp Trần mới bán ra – Vân Hải Thành không còn là một thành phố tu tiên cổ điển nữa. Nhìn từ trên cao, nơi đây trông giống như một khu phố thời trang sầm uất của một đô thị hiện đại, nơi những vị tiên nhân đang rảo bước với ly trà sữa trên tay, mặc áo thun, quần Jean, và miệng không ngừng bàn luận về "Trend" mới nhất của cửa hiệu Diệp Trần.
Hệ thống trong đầu Diệp Trần vang lên tiếng tinh tinh liên tục:
[Nhiệm vụ: Phổ cập thời trang hiện đại – Hoàn thành xuất sắc!]
[Độ hài lòng của khách hàng: 98%]
[Điểm danh vọng thu được: 50.000 điểm]
[Phần thưởng: Mở khóa kệ hàng "Mỹ phẩm và Nước hoa – Hương sắc Tiên giới"]
Diệp Trần hé mắt nhìn bảng thông báo, môi nở một nụ cười thỏa mãn.
"Mỹ phẩm sao? Phen này đám nữ tu sĩ chắc chắn sẽ nướng sạch linh thạch cho xem. Đạo bào có thể không mặc, nhưng không thể không đánh phấn son."
Anh đứng dậy, vươn vai một cái, rồi ra hiệu cho Thanh Loan: "Đóng cửa thôi, hôm nay nghỉ sớm. Mai chúng ta sẽ khai trương quầy nước hoa Chanel phiên bản Linh lực."
Thanh Loan gật đầu, ánh mắt đầy mong đợi. Nàng nhìn vào gương, chỉnh lại mái tóc đuôi ngựa cột cao bằng dây thun màu hồng, thầm nghĩ: Tu tiên… hóa ra cũng có thể thú vị và rạng ngời như thế này.
Dưới ánh trăng rằm, tiệm tạp hóa nhỏ vẫn lặng lẽ đứng đó, nhưng nó đã kịp gieo xuống mảnh đất khô cằn của giới tu tiên những hạt giống đầu tiên của một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên mà ở đó, sự tiện dụng và phong cách bắt đầu lấn át những lề lối cổ xưa lỗi thời.
Đêm đó, trong những giấc mơ của tu sĩ ở Vân Hải Thành, không còn là những thanh kiếm sắc bén hay những viên đan dược thượng phẩm, mà là hình ảnh những chiếc quần Jean bền bỉ và những chiếc áo phông trắng tinh khôi, biểu tượng cho một sự tự do mà họ chưa từng cảm nhận được trước đây.