Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 13: ** Ma Tôn chẻ củi, trả nợ tiền cửa
Chương 13: Ma Tôn chẻ củi, trả nợ tiền cửa
Khói xanh nhàn nhạt từ chiếc bình sắt màu đỏ trên tay Diệp Trần vẫn còn vương lại trong không khí, tạo nên một mùi hương nhân tạo hắc nồng nhưng lại mang theo một loại uy áp "hóa học" không thể giải thích nổi. Trong phạm vi mười trượng trước cửa tiệm tạp hóa, một cảnh tượng dở khóc dở cười đang diễn ra.
Vị đại danh đỉnh đỉnh Cửu U Ma Tôn, kẻ vừa mười lăm phút trước còn gầm thét muốn san bằng Vân Hải Thành, hiện tại đang quỳ rạp dưới đất, hai tay ôm đầu, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Sau lưng lão, hàng ngàn quân đoàn Ma tu vốn dĩ hung hãn nay nằm la liệt, đứa thì sùi bọt mép, đứa thì mắt trợn trắng, tay chân co quắp như bị trúng phải kịch độc từ thượng cổ.
Diệp Trần ngáp một cái thật dài, tay vẫn cầm chiếc bình xịt muỗi nhãn hiệu Mosfly, đôi dép tổ ong dưới chân nhịp nhịp trên bậc cửa gỗ. Anh nhìn cánh cửa tiệm vừa bị một chưởng của Ma Tôn đánh cho xệ hẳn một bên bản lề, lòng thầm xót xa.
"Này, lão đầu kia." Diệp Trần lên tiếng, giọng điệu lười biếng thường thấy. "Định quỳ đến bao giờ? Tiệm tôi mở cửa là để kinh doanh, không phải để nhận lễ phục linh tâm."
Cửu U Ma Tôn giật nẩy mình, lóng ngóng ngước nhìn lên. Đôi mắt lão lúc này đã mất đi vẻ đỏ ngầu khát máu, thay vào đó là sự hoang mang tột độ. Lão cảm thấy ma công nghìn năm khổ luyện của mình giống như bị một loại quy tắc tuyệt đối đóng băng lại. Ở trong phạm vi cái sân nhỏ này, lão không cảm nhận được chút linh khí nào, trái lại, mọi giác quan đều bị tước đoạt, chỉ còn lại sự nhỏ bé của một người phàm trước một vị chân thần.
"Vị… vị tiền bối này… vãn bối có mắt không tròng…" Ma Tôn lắp bắp, giọng nói khàn đặc. "Xin tiền bối thứ lỗi, vãn bối chỉ là nghe tin có chí bảo, nhất thời tâm mông muội…"
"Dừng, dừng lại!" Diệp Trần giơ tay ngắt lời. "Đừng gọi tiền bối hậu bối nghe nổi hết cả da gà. Tôi chỉ là người làm ăn chân chính. Lão xem, cái cửa này là gỗ lim nguyên khối tôi đặt làm riêng, bị lão đánh cho hỏng thế kia. Lão nói xem, đền bù thế nào?"
Ma Tôn đờ người ra. Đền bù? Lão là thống lĩnh Ma giới, trong tay không thiếu gì thiên tài địa bảo, ma tinh cực phẩm chất thành núi. Lão vội vàng vơ lấy chiếc nhẫn trữ vật đeo ở ngón cái, nhưng sắc mặt lập tức đại biến. Ở trong cái tiệm này, nhẫn trữ vật của lão hoàn toàn bị khóa chặt, không cách nào mở ra được.
Thanh Loan từ trong tiệm bước ra, vẻ mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ hả hê. Nàng đứng bên cạnh Diệp Trần, khoanh tay trước ngực, giọng nói thanh thót nhưng tràn đầy uy nghiêm: "Chủ nhân đã nói là đền bù. Nếu ông không có linh thạch, vậy thì dùng sức lao động mà trả nợ. Phá hỏng cửa hiệu của vị đạo nhân cao siêu, ông nghĩ quỳ xuống là xong sao?"
Cửu U Ma Tôn đổ mồ hôi lạnh ròng ròng. Lão nhìn xung quanh, hàng vạn thuộc hạ của mình vẫn còn đang "phê thuốc", hoàn toàn vô dụng. Lão cắn răng, cúi đầu sát đất: "Tiền bối… không, chủ quán! Vãn bối hiện giờ… nhẫn trữ vật không dùng được, trên người không có linh thạch. Chỉ mong chủ quán chỉ điểm, vãn bối nguyện làm mọi thứ để đền tội."
Diệp Trần gãi đầu, ánh mắt liếc qua đống củi khô tích trữ ở sân sau dùng để đun nước pha mì, rồi nhìn lại vóc dáng to khỏe, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp giáp đen của Ma Tôn. Một ý tưởng tuyệt vời lóe lên trong đầu chàng thanh niên Gen Z.
"Được rồi, nhìn lão cũng có sức khỏe. Qua góc kia, thấy đống củi đó không? Đó là gỗ Huyết Tùng tôi gom được từ núi phía sau. Nhiệm vụ của lão hôm nay là chẻ hết đống củi đó thành những thanh đều nhau bằng ngón tay cái. Chẻ xong, tiền sửa cửa xóa bỏ một nửa."
"Huyết Tùng?" Cửu U Ma Tôn nhìn đống củi mục nát, rêu phong bám đầy, trong lòng cay đắng. Đó rõ ràng là loại củi vụn tầm thường nhất mà nông dân dùng để nấu cơm, vậy mà vào miệng vị thần nhân này lại trở thành "Huyết Tùng"?
Nhưng lão không dám cãi. Lão lầm lũi đứng dậy, bước chân nặng nề như đeo chì đi về phía góc sân sau. Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ lúc này đang nằm gặm một mẩu xương gà KFC, bỗng nhiên đứng dậy, gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng như lời cảnh cáo "lão mà lười biếng thì chết với ta".
Ma Tôn rùng mình, nhìn thấy con chó đen này, lão lại thấy sợ hãi hơn cả vị chủ quán lười biếng kia. Khí tức của nó… rõ ràng là của một loại hung thú nuốt chửng cả thái cổ.
Lão cầm chiếc rìu sắt rỉ sét lên. Kỳ lạ thay, chiếc rìu nhẹ hều bỗng chốc trở nên nặng hàng vạn quân. Cánh tay từng nâng được cả vạn cân ma thạch giờ đây run lên bần bật.
*Cộc!*
Một nhát rìu bổ xuống. Không có ma công hỗ trợ, lão phải dùng thuần sức mạnh cơ bắp của người phàm. Gỗ rất cứng, hay đúng hơn là quy tắc của hiệu tạp hóa đã biến mỗi thanh củi thành một thử thách tinh thần. Mỗi khi chiếc rìu chạm vào gỗ, một luồng dư chấn khiến lục phủ ngũ tạng của Ma Tôn chao đảo.
Thanh Loan đứng quan sát, mắt phượng bỗng nhiên sáng rực. Nàng nhìn thấy mỗi lần Ma Tôn bổ rìu xuống, không gian xung quanh lưỡi rìu rỉ sét kia lại vặn vẹo nhẹ. Những đường vân gỗ trên đống củi vụn kia, dưới mắt nàng bỗng chốc hóa thành những đạo văn huyền bí.
"Hóa ra là vậy!" Thanh Loan thầm kinh hãi trong lòng. "Chủ nhân nhìn thì như đang trừng phạt, thực chất là đang giúp tên Ma đầu này rèn luyện tâm tính. Mỗi một nhát rìu là một lần gột rửa ma niệm, là cách để gã cảm nhận chân lý của 'Đại đạo tối giản'. Dùng một chiếc rìu sắt phàm trần để chẻ gỗ 'Huyết Tùng' (vốn là củi mục), đây chính là lấy cái 'Hữu hạn' để đấu với cái 'Vô hạn'! Thâm sâu, quá sức thâm sâu!"
Trong lúc Ma Tôn đang hùng hục chẻ củi với mồ hôi chảy ròng ròng như mưa, Diệp Trần lại nằm khểnh trên ghế mây, lấy trong túi ra một gói hạt hướng dương vị dừa, vừa cắn vừa nhìn về phía đoàn quân Ma tu đang dần tỉnh lại.
Một tên tướng lĩnh Ma tộc đầu có sừng, vẻ mặt hung tợn vừa tỉnh dậy đã hét lớn: "Kẻ nào dám ám toán bản tướng quân! Ma Tôn đại nhân ở đâu, giết sạch lũ dân phàm…"
*Bốp!*
Tiếng chét chúa vang lên không phải do Diệp Trần ra tay, mà là do chính Ma Tôn đang đứng chẻ củi ném một thanh gỗ trúng ngay giữa mặt tên tướng lĩnh kia.
"Im mồm cho bản tôn!" Ma Tôn gầm lên, tay vẫn không ngừng bổ rìu. "Tất cả tụi bay… mau… mau đứng dậy… đi tìm chổi cho ta! Quét sạch bán kính một dặm xung quanh tiệm tạp hóa này! Không còn một hạt bụi mới được nghỉ!"
Lũ Ma quân ngơ ngác nhìn nhau. Bọn họ nhìn vị lãnh tụ tối cao của mình, người từng tuyên bố sẽ nhuộm đỏ bầu trời bằng máu, nay đang… mặc chiếc tạp dề cũ của tiệm (do Diệp Trần vừa vứt cho), mồ hôi nhễ nhại, hai tay rã rời bên đống củi.
"Ma… Ma Tôn… ngài đang làm gì vậy?" Một Ma tướng run rẩy hỏi.
"Bản tôn đang… đang đốn ngộ đạo trời thông qua công việc tay chân! Đừng có nói nhiều, làm việc đi kẻo không còn mạng mà về Ma giới đâu!" Ma Tôn rống lên, nhưng thực chất trong lòng lão đang khóc ròng. Lão cảm thấy nếu mình không hoàn thành đống củi này trước hoàng hôn, cái mạng già này chắc chắn sẽ bị cái "quy tắc bình xịt" kia hóa thành hư vô.
Thế là, một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu đã xảy ra tại Vân Hải Thành. Những tên Ma tu vốn dĩ gieo rắc nỗi kinh hoàng nay xếp hàng trật tự, đứa thì nhặt lá khô, đứa thì lấy nước sạch từ giếng ngoài thành về lau chùi từng viên gạch trước cửa tiệm. Có những tên Ma tu hỏa hệ định dùng ma hỏa để sấy khô sàn nhà cho nhanh, lập tức bị quy tắc của cửa hiệu phản phệ, râu tóc cháy trụi, phải lạch bạch đi dùng giẻ lau từng chút một.
Cư dân Vân Hải Thành vốn đã di tản gần hết, nay nhìn thấy cảnh này qua những khe cửa hẹp, ai nấy đều xoa mắt không tin vào sự thật.
"Tiệm tạp hóa Bình An… hóa ra là nơi cư ngụ của một vị Chí Tôn ẩn dật sao?"
"Đến cả Ma Tôn cũng phải chẻ củi, tu tiên giới này điên rồi sao?"
Buổi chiều dần tà, ánh hoàng hôn phủ vàng lên những thanh củi được xếp ngay ngắn như gạch xây thành. Cửu U Ma Tôn quỵ xuống, đôi bàn tay phồng rộp, hơi thở đứt quãng. Nhưng kỳ lạ thay, khi thanh củi cuối cùng bị chẻ đôi, lão cảm thấy một luồng thanh khí từ lòng bàn tay len lỏi vào kinh mạch.
Phong ấn trong cơ thể lão bỗng lỏng ra một chút, không phải vì ma công khôi phục, mà là một loại lực lượng mới mẻ, tinh thuần hơn nhiều so với Ma khí ô uế trước kia. Ma Tôn sững sờ, nhìn đống củi, rồi nhìn đôi tay mình.
"Lẽ nào… đây là phần thưởng cho lao động?" Lão lẩm bẩm, ánh mắt nhìn về phía Diệp Trần giờ đã tràn đầy sự thành kính và khiếp sợ thực sự, không còn là vẻ giả tạo để giữ mạng như lúc đầu.
Lúc này, Diệp Trần vươn vai đứng dậy, phủi phủi vỏ hạt hướng dương trên áo. Anh bước tới, nhìn đống củi một cách hài lòng rồi ném cho Ma Tôn một vật gì đó.
"Làm tốt lắm. Đây là tiền công dư ra sau khi trừ phí sửa cửa. Cầm lấy mà bồi bổ."
Ma Tôn luống cuống bắt lấy. Đó là một túi nilon nhỏ, bên trong có ba viên kẹo cao su vị bạc hà (Cool Air) được bọc trong giấy bạc lấp lánh.
"Tiền bối… đây là?"
"Kẹo tăng thể lực." Diệp Trần phẩy tay. "Nhai nó, nhưng đừng có nuốt. Nhai xong sẽ thấy tỉnh táo hẳn ra."
Ma Tôn run rẩy bóc một viên bỏ vào miệng. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh cực mạnh xông thẳng lên đại não, thổi bay mọi sự mệt mỏi, sảng khoái đến mức khiến lão suýt thì thét lên. Những tổn thương trong kinh mạch tích tụ hàng trăm năm qua ma công phản phệ bỗng chốc được cái sự mát lạnh kia chữa lành một cách thần kỳ.
"Chí… Chí bảo! Đây chắc chắn là Băng Tâm Vạn Năm hóa thành!" Ma Tôn nước mắt đầm đìa, lập tức dập đầu: "Tạ tiền bối ban thưởng! Vãn bối nguyện ở lại đây thêm vài ngày nữa để… để sửa nốt cái mái che bị dột của tiệm!"
Diệp Trần sững người, lầm bẩm: "Ơ kìa, tên này bị chẻ củi đến hỏng não rồi sao? Muốn làm không công à?"
Bên tai Diệp Trần, tiếng cơ khí của hệ thống vang lên đều đặn:
[Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Cảm hóa kẻ thù bằng lao động". Độ hài lòng của khách hàng (miễn cưỡng): 100%.]
[Phần thưởng đã phát vào kho: Một chiếc tủ lạnh Toshiba Gold phiên bản Tiên giới và 100 chiếc kem que đủ vị (Dưa hấu, Đậu đỏ, Sô cô la).]
[Lưu ý: Kem que có tác dụng "Băng Phong Nghìn Dặm", vui lòng cảnh báo khách hàng trước khi dùng để tránh bị đóng băng kinh mạch.]
Diệp Trần nghe thấy phần thưởng, đôi mắt lười biếng bỗng sáng lên như đèn pha. "Có tủ lạnh rồi! Cuối cùng cũng được uống Sting đá!"
Anh quay sang nhìn Ma Tôn đang háo hức chờ đợi nhiệm vụ mới, rồi nhìn đám Ma tu đang quét rác sạch bóng cả khu phố, khẽ xua tay:
"Thôi được rồi, hôm nay đến đây thôi. Lão đầu, dẫn đám quân lính của lão ra ngoài thành mà cắm trại. Ngày mai, tiệm sẽ ra mắt món hàng mới cực kỳ mát lạnh, nhớ mang đủ linh thạch mà mua. Ở đây không có quà tặng miễn phí lần thứ hai đâu."
Ma Tôn cung kính lui ra, đi lùi từng bước như gặp hoàng đế, cho đến khi ra khỏi phạm vi tiệm tạp hóa mới dám đứng thẳng người lên. Các Ma tướng chạy lại, đứa nào đứa nấy nhìn lão với vẻ sùng bái.
"Đại nhân, chúng ta có nên tấn công lần nữa…"
*Bốp!*
Ma Tôn vung tay tát một cái lật mặt tên thuộc hạ. "Tấn công cái đầu ngươi! Ngươi có biết viên kẹo ta vừa ăn đáng giá bao nhiêu bộ công pháp không? Từ nay về sau, ai dám gọi vị đó là chủ quán tạp hóa bình thường, ta sẽ chẻ người đó ra như chẻ củi!"
Bên trong tiệm, Diệp Trần không quan tâm đến sự thay đổi của Ma giới. Anh đang bận rộn đẩy một cái khối kim loại lớn màu vàng kim vào vị trí bên cạnh kệ đồ uống.
"Thanh Loan, vào đây." Diệp Trần gọi. "Chuẩn bị ra mắt hàng mới. Sáng mai, chúng ta sẽ cho cái Tiên giới nóng bức này biết thế nào là sự lợi hại của… Kem Que 2 nghìn đồng!"
Thanh Loan tò mò nhìn chiếc tủ lạnh đang tỏa ra hơi lạnh dị thường, đôi mắt nàng ánh lên niềm tin tuyệt đối. Với nàng, mỗi thứ mà chủ nhân lấy ra đều là một quy luật mới của trời đất. Và đêm đó, dưới bầu trời sao của Cửu Tiêu Linh Giới, từ trong tiệm tạp hóa nhỏ bé, tiếng động cơ tủ lạnh bắt đầu chạy êm ái, báo hiệu cho một cuộc "cách mạng nhiệt độ" sắp sửa càn quét giới tu tiên.