Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 132: ** Các đại tông môn hoảng loạn, tài nguyên cạn kiệt.
**Chương 132: Thiên hạ đại loạn, mạt lộ của Tiên môn**
Trời đất không có tình thương, coi vạn vật như chó rơm.
Vào khoảnh khắc linh mạch cuối cùng của Trung Đô khô kiệt, bầu trời vốn xanh trong vắt của Cửu Tiêu Linh Giới bỗng chốc phủ lên một màu xám xịt như tro tàn. Đó không phải là mây đen báo hiệu cơn mưa, mà là dấu hiệu của việc linh khí thái cổ đã hoàn toàn tiêu tán, để lộ ra khoảng không nguyên thủy lạnh lẽo và tăm tối.
Tại Vạn Thánh Tông, tông môn đứng đầu Trung Đô với lịch sử mười vạn năm, cảnh tượng lúc này chẳng khác nào địa ngục trần gian.
"Răng rắc!"
Một tiếng động giòn tan vang lên từ phía cấm địa sâu nhất. Bức tượng khai sơn tổ sư tạc từ vạn năm Linh Thạch cực phẩm, vốn dĩ tỏa ra hào quang rực rỡ nghìn trượng, nay bỗng dưng nứt toác thành từng mảnh vụn. Thứ vốn là tinh hoa của trời đất, nay mất đi linh tính bám víu, chỉ còn lại là đống đá cuội không hơn không kém.
"Tổ sư… thần tượng đổ rồi!" Một đệ tử chấp pháp kinh hoàng hét lên, thanh trường kiếm trên tay hắn – một thanh linh khí hạ phẩm – cũng theo đó mà xám xịt lại, rỉ sét loang lổ chỉ trong vài nhịp thở.
Tại quảng trường trung tâm, hàng vạn đệ tử vốn đang tọa thiền bỗng đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi. Tu vi càng cao, sự phản phệ càng tàn khốc. Khi linh khí trong không gian không còn đủ để duy trì áp lực cân bằng với linh lực trong cơ thể, các kinh mạch của họ bắt đầu sụp đổ như những con đê bị lũ cuốn trôi.
Thảm nhất là các vị Thái thượng trưởng lão. Những lão quái vật này sống bằng cách tiêu hao linh khí nồng độ cao để duy trì thọ nguyên đã quá hạn từ lâu. Giờ đây, "nguồn sống" bị ngắt đột ngột, da thịt của họ khô héo đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được, những mái tóc bạc trắng rụng lả tả, lộ ra lớp da đầu đồi mồi tử khí.
"Trời diệt chúng ta! Trời diệt ta rồi!" Đại trưởng lão của Vạn Thánh Tông, một vị cao thủ Hợp Thể kỳ uy trấn một phương, lúc này run rẩy bò ra khỏi linh động.
Lão nhìn xuống tay mình, những móng tay dài nứt nẻ, làn da căng bóng ngày nào giờ như vỏ cây khô. Lão muốn thi triển một môn độn thuật cơ bản nhất để rời đi, nhưng thần thức vừa chạm vào hư không liền bị một cơn đau xé tâm can dội ngược lại. Không có linh khí làm chất dẫn, mọi thần thông pháp thuật đều chỉ là mộng ảo.
Cảnh tượng này không chỉ xảy ra ở Vạn Thánh Tông. Từ Thiên Kiếm Môn ở Tây Canh Lục cho đến các yêu tộc ở Nam Ly Lục, tất cả đều rơi vào tình trạng hỗn loạn tột độ.
Tại Vạn Bảo Các – thương hội giàu có nhất thế giới – các trưởng quỹ đang nhìn vào kho tàng của mình mà khóc không thành tiếng. Hàng ức vạn Linh thạch cấp cao, vốn là huyết mạch của cả giới tu tiên, nay chỉ còn là những viên đá trong suốt vô dụng. Các loại linh dược, thảo mặc quý hiếm đều héo rũ, mất hết dược tính, biến thành cỏ khô đen sì.
Hệ thống tài chính của toàn giới tu tiên sụp đổ chỉ trong một đêm. Thứ vốn được coi là quý giá nhất nay không bằng một mẩu bánh mì khô.
—
Giữa cơn bão tàn lụi ấy, tại Vân Hải Thành, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn trái ngược.
Bên trong "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm", máy điều hòa (linh cải phiên bản) đang chạy ro ro, thổi ra luồng gió mát rượi xua tan đi cái ngột ngạt của bầu khí quyển đang biến chất bên ngoài.
Diệp Trần ngồi trên chiếc ghế dựa bằng gỗ sưa, tay cầm một ly cà phê sữa đá, trên thành ly vẫn còn những giọt nước đọng lại do chênh lệch nhiệt độ. Anh thong thả dùng ống hút nhựa khuấy nhẹ, nghe tiếng đá viên va vào thành thủy tinh lanh lảnh, vẻ mặt hưởng thụ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
"Ông chủ, bên ngoài hình như… hỏng thật rồi."
Thanh Loan đứng bên cạnh, tay cầm cái chổi lông gà. Dù đã ở bên cạnh Diệp Trần một thời gian dài, nhưng khi chứng kiến cảnh tượng thế giới sụp đổ bên ngoài qua khung cửa sổ, nàng vẫn không nén nổi sự kinh hoàng.
Nhờ uống "Nước khoáng Lavie" và ăn "Mì tôm Hảo Hảo" của cửa hàng thường xuyên, cơ thể Thanh Loan đã sớm hình thành một hệ thống tuần hoàn độc lập, hoàn toàn không phụ thuộc vào linh khí của Thiên Đạo cũ. Nàng giống như một thực thể tồn tại ngoài quy luật của kỷ nguyên Mạt Pháp này.
"Thế giới vốn là một cái vòng tuần hoàn, cũ không đi thì mới không đến." Diệp Trần nhấp một ngụm cà phê, vị đắng ngọt thanh tao khiến anh nheo mắt lại. "Cứ để bọn họ loạn một chút. Có đau thương mới biết quý trọng từng gói mì tôm."
"Gâu!"
Tiểu Hắc đang nằm dưới chân Diệp Trần bỗng sủa lên một tiếng, cái đuôi ngoáy tít. Nó đang nhai dở một chiếc xúc xích bò, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa với vẻ khinh thường. Với tư cách là Thôn Phệ Thần Thú, nó cảm thấy linh khí hay không linh khí chẳng quan trọng, quan trọng là ông chủ có cho thêm xúc xích hay không.
Đúng lúc này, trên tay Thanh Loan, chiếc Smartphone phiên bản giới hạn màu Gold bỗng rung lên liên hồi.
"Ông chủ, Diễn đàn Tu tiên nổ tung rồi! Có người vừa đăng hình ảnh Vạn Thánh Tông bị san bằng bởi các tu sĩ tán tu nổi loạn!"
Diệp Trần lười biếng liếc nhìn màn hình điện thoại đang chiếu màn hình chính của diễn đàn. Hàng nghìn bài đăng hiện lên mỗi giây, đa phần là tiếng khóc than và những lời cầu cứu tuyệt vọng.
*【 Thành thật cầu xin vị đại năng nào còn chút linh lực, hãy bán cho ta một viên Tụ Linh Đan! Ta dùng một thanh Địa cấp linh kiếm để đổi! 】*
Phía dưới là một bình luận lạnh lùng: *【 Lầu trên nằm mơ đi. Kiếm của ngươi bây giờ chỉ là một mẩu sắt vụn. Ta có nửa chiếc bánh quy rơi dưới đất, ngươi có đổi không? 】*
*【 Vân Hải Thành! Tôi đang ở cách Vân Hải Thành ba nghìn dặm, có ai biết đường tắt không? Sức lực của tôi đang cạn kiệt, điện thoại sắp hết pin rồi! 】*
*【 Nghe nói ở đó chủ tiệm Diệp Trần là hóa thân của Đại Đạo, tiệm của ngài ấy có điều hòa, có nước ngọt, có thể cứu mạng… Ta nhất định phải tới đó! 】*
Diệp Trần nhìn lượng "Điểm Danh Vọng" của mình tăng lên như điên dại. Hệ thống trong đầu liên tục báo tiếng "Ting! Ting!" nghe thật vui tai.
**"Nhiệm vụ tiềm ẩn hoàn thành: Trở thành niềm hy vọng duy nhất của kỷ nguyên Mạt Pháp. Phần thưởng: Mở khóa danh mục hàng hóa 'Thực phẩm khô gia đình – Phiên bản Đại quy mô'."**
Diệp Trần cười nhẹ. Anh đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu lên răng rắc.
"Thanh Loan, đi chuẩn bị đi. Sắp tới chúng ta sẽ có rất nhiều khách hàng VIP đấy."
"VIP sao ạ?" Thanh Loan ngẩn người.
"Đúng vậy. Những vị Tôn giả, Lão tổ thường ngày mắt cao hơn đầu kia kìa. Bảo Trần Huyền Tử ra cửa canh chừng, bảo lão đừng có ăn vụng mì tôm nữa. Ai muốn vào tiệm, trước tiên phải xếp hàng, thứ hai là phải giao ra toàn bộ gia tài công pháp của họ. Ở thời đại này, tiền bạc là rác rưởi, kiến thức và sự trung thành mới là thứ có giá."
Diệp Trần đi tới trước cửa tiệm, tay chạm vào tấm bảng "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm". Một luồng sóng năng lượng vô hình từ tiệm lan tỏa ra, tạo thành một tầng bảo hộ bán kính mười mét, nơi đây giống như một hòn đảo xanh mướt giữa sa mạc khô cằn.
Từ xa xa, ở phía chân trời, bắt đầu xuất hiện những vệt sáng lờ mờ. Đó là những chiếc phi thuyền cuối cùng đang đốt sạch tàn dư năng lượng để bay tới đây. Những vị tu sĩ cao ngạo nhất, quyền lực nhất, lúc này đang giống như những người tị nạn, hướng về một cửa tiệm tạp hóa nhỏ bé với ánh mắt khao khát đến điên cuồng.
Trần Huyền Tử từ trong bếp chạy ra, miệng còn dính chút nước súp mì tôm, lão vuốt râu cười hố hố:
"Ông chủ, lão phu chờ ngày này lâu lắm rồi! Để xem hôm nay mấy lão già Vạn Thánh Tông kia có dám chê trà của lão phu là trà rẻ tiền nữa không!"
Diệp Trần không nói gì, anh chỉ nhẹ nhàng đẩy cánh cửa kính. Mùi hương của bánh mì vừa nướng và hương cà phê thơm ngát tràn ra không gian, bay xa tới tận con đường đang mờ mịt bụi trần phía trước.
Một kỷ nguyên của kiếm và pháp thuật đã kết thúc.
Một kỷ nguyên của mua sắm và sinh tồn chính thức bắt đầu.