Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 139: ** Cho thần ăn bánh mì kẹp thịt

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:43:06 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 139: CHO THẦN ĂN BÁNH MÌ KẸP THỊT

Tiếng húp nước súp “rột rột” cuối cùng vang lên, Viêm Ma Cổ Thần gần như muốn liếm sạch cả hoa văn dưới đáy bát sứ. Những tu sĩ bên ngoài nếu nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ vỡ nát đạo tâm mà chết. Một vị thần linh mang hơi thở hủy diệt từ thời thượng cổ, kẻ vừa xuất hiện đã khiến hư không rung chuyển, nay lại ngồi xổm trên mặt đất, gương mặt vốn tràn đầy sát khí giờ đây chỉ còn lại một vẻ thỏa mãn đến mức ngây dại.

“Hết… hết rồi sao?” Viêm Ma Cổ Thần ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực như hai lò lửa lớn giờ đây nhìn Diệp Trần với ánh mắt đầy mong đợi, thậm chí là có chút… hèn mọn.

Diệp Trần đang nằm tựa lưng trên chiếc ghế bành, chân mang dép tổ ong vắt vẻo, tay cầm cái ngoáy tai chậm rãi rung đùi. Anh liếc nhìn cái bát trống trơn, rồi lại nhìn bộ dạng của vị Cổ Thần kia, khẽ thở dài một tiếng:

“Nhìn cái tiền đồ của ông kìa. Đường đường là Thần linh, sao lại cứ như kẻ chết đói năm năm chưa thấy hạt gạo vậy? Mới có một bát mì Hảo Hảo thôi mà.”

Viêm Ma Cổ Thần run rẩy giọng nói, âm thanh như tiếng đá tảng va vào nhau: “Tiểu hữu… không, Chủ tiệm đại nhân! Ngài không hiểu đâu! Trong nước súp này không chỉ có linh khí, mà nó còn chứa đựng một loại quy tắc cân bằng cực kỳ vi diệu. Vị chua của chanh, vị cay của ớt, vị ngọt của tôm… đó chính là Ngũ Hành tương sinh tương khắc đạt đến cảnh giới tối cao! Ta tu luyện vạn năm, cảm ngộ hỏa diễm đạo tắc, nhưng chưa bao giờ thấy loại hỏa khí nào lại kích thích vị giác và linh hồn mãnh liệt đến thế!”

Cửu U Ma Tôn đứng bên cạnh, tay vẫn cầm cái rìu chẻ củi, khinh bỉ hừ lạnh một tiếng: “Đúng là đồ nhà quê mới lên tỉnh. Bát mì đó chỉ là món khai vị thôi. Ở tiệm tạp hóa này, ngay cả nước rửa bát… khụ khụ, ý ta là ngay cả nước khoáng cũng là thần dịch.”

Thanh Loan mỉm cười nhẹ nhàng, tiến lên thu dọn cái bát. Nàng nhìn Diệp Trần, cung kính hỏi: “Chủ nhân, Viêm Ma tiền bối dường như vẫn chưa no. Hay là chúng ta cho ông ấy thêm một bát nữa?”

Diệp Trần xua xua tay, ném chiếc ngoáy tai qua một bên, uể oải ngồi dậy: “Mì tôm ăn nhiều nóng trong người, không tốt cho da. Với lại, hệ thống quy định mỗi khách hàng chỉ được một suất mì mỗi ngày để tránh lạm dụng đạo vận đột phá quá đà. Nhưng mà… thấy ông cũng thành tâm, ta sẽ cho ông nếm thử một thứ khác, mang đậm hương vị quê hương ta.”

Viêm Ma Cổ Thần vừa nghe thấy “thứ khác”, hai mắt lập tức sáng rực lên như đèn pha ô tô. Lão vội vàng quỳ một gối xuống, làm cả tòa thành bay Ark khẽ chấn động: “Chỉ cần được nếm thử mỹ vị của đại nhân, dù phải lên núi đao xuống biển lửa, ta cũng không từ!”

Diệp Trần thong thả đi vào bên trong quầy thu ngân. Anh chạm tay vào màn hình hư ảo của hệ thống, lẩm bẩm: “Hệ thống, đổi một ổ bánh mì đặc ruột loại siêu lớn, kèm thêm pate gan, xá xíu, chả lụa, đồ chua, dưa leo, hành ngò và… sốt bơ trứng gà đặc biệt. À, đừng quên tương ớt Chinsu.”

*【 Ting! Khấu trừ 500 điểm danh vọng. Vật phẩm “Bánh mì kẹp thịt đặc biệt – Hương vị vỉa hè” đã được tạo ra. Lưu ý: Vật phẩm chứa quy tắc ‘Đại Đạo Giản Đơn’, có tác dụng trấn định tâm thần, củng cố thần cốt. 】*

Một luồng ánh sáng vàng nhạt lóe lên trên mặt bàn gỗ. Khi ánh sáng tan đi, một ổ bánh mì dài hơn nửa mét, vàng ươm, tỏa ra hơi nóng nghi ngút hiện ra. Mùi thơm của bánh mì mới nướng hòa quyện với mùi béo ngậy của pate và mùi thịt xá xíu nướng trên than hồng lập tức tràn ngập không gian.

Tiểu Hắc đang nằm ngủ gầm bàn lập tức bật dậy, cái đuôi ngoáy như động cơ máy bay, hai tai dựng đứng, nước dãi chảy ròng ròng. Nó sủa “gâu gâu” hai tiếng, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn nhìn Diệp Trần.

“Đi ra chỗ khác, cái này là của khách khách hàng vip, lát nữa cho mày cái xương gà KFC sau,” Diệp Trần đẩy đầu con chó đen ra, rồi bưng chiếc khay ra trước mặt Viêm Ma Cổ Thần.

“Nè, ăn đi. Cái này gọi là Bánh Mì. Quy tắc ăn là phải cắn một miếng thật lớn bao gồm tất cả các thành phần bên trong. Nếu ông chỉ ăn vỏ hoặc chỉ ăn thịt, ông sẽ không bao giờ hiểu được chân lý của món này,” Diệp Trần nghiêm túc dặn dò.

Viêm Ma Cổ Thần đón lấy ổ bánh mì với đôi bàn tay khổng lồ run rẩy. Đối với lão, ổ bánh mì này nhỏ như một cây tăm, nhưng cảm giác nặng nề của đạo vận tỏa ra từ nó khiến lão không dám khinh suất. Lão há cái miệng đỏ rực của mình ra, cố gắng thu nhỏ kích cỡ cơ thể xuống một chút để phù hợp với ổ bánh, rồi theo lời Diệp Trần, lão cắn một miếng thật lớn.

*Rắc!*

Tiếng vỏ bánh mì giòn tan vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tiệm tạp hóa.

Ngay khoảnh khắc đó, đồng tử của Viêm Ma Cổ Thần co rụt lại. Lão đứng hình, bất động như một pho tượng đá.

Trong thức hải của lão, một vụ nổ lớn đang diễn ra. Đầu tiên là vị giòn tan của lớp vỏ bánh đại diện cho Kim hệ cứng cỏi, tiếp sau đó là sự mềm mại, béo ngậy của pate gan và bơ trứng gà đại diện cho Thổ hệ bao dung. Vị ngọt mặn đậm đà của thịt xá xíu là Hỏa hệ rực rỡ, vị chua thanh của đồ chua và dưa leo là Mộc hệ thanh mát, và cuối cùng, vị cay nồng xộc lên tận não của tương ớt chính là quy tắc Hỗn Độn phá vỡ mọi xiềng xích.

“Ôi trời ơi…” Viêm Ma Cổ Thần thốt lên một tiếng nghẹn ngào. Lão nhai ngấu nghiến, nước mắt (lần này là nước mắt thật sự, không phải dung nham) trào ra: “Đây… đây không phải là thức ăn. Đây là một thế giới! Ta cảm thấy các khối cơ bắp và thần cốt vốn bị tổn thương từ thời viễn cổ đang được bao phủ bởi một lớp màng ấm áp. Linh hồn ta như đang được mát-xa bởi hàng vạn tiên nữ!”

Thanh Loan và Ma Tôn đứng một bên nuốt nước miếng ực một cái. Dù đã được ăn nhiều món ngon của chủ tiệm, nhưng nhìn bộ dạng của vị Cổ Thần này, họ vẫn cảm thấy thèm thuồng không chịu nổi.

Diệp Trần khoanh tay trước ngực, mỉm cười đắc ý: “Thấy sao? Bánh mì kẹp thịt vỉa hè của ta có thể so với mấy viên Linh đan cấp 9 của các ngươi không?”

Viêm Ma Cổ Thần nuốt cái ực miếng bánh cuối cùng, thậm chí không để sót một mẩu vụn nào rơi xuống đất. Lão đứng dậy, cơ thể cao lớn giờ đây không còn tỏa ra hơi nóng bức bối nữa, mà là một luồng uy nghiêm trầm lắng, vững chãi như đại địa. Lão đột ngột quỳ rạp xuống, trán chạm sàn gỗ của tiệm tạp hóa.

“Chủ tiệm đại nhân! Viêm Ma ta sống vạn năm, chinh chiến khắp các giới diện, từng coi thường chúng sinh như cỏ rác. Nhưng hôm nay, bát mì và ổ bánh của ngài đã cho ta thấy ta nhỏ bé đến nhường nào. Ngài không chỉ cứu đói cho ta, mà còn chỉ cho ta thấy con đường ‘Phàm nhân đại đạo’ – nơi mà mọi cực phẩm trần gian đều ẩn chứa chân lý tối cao.”

Lão hít một hơi thật sâu, dõng dạc nói: “Nay linh khí thế giới cạn kiệt, chư thần đều muốn diệt thế để cầu sinh. Nhưng ta không muốn theo con đường mục nát đó nữa. Ta muốn ở lại đây! Xin Chủ tiệm đại nhân thu nhận. Viêm Ma nguyện làm một tên lính canh cổng cho tiệm tạp hóa, kẻ nào dám bén mảng đến làm phiền giấc ngủ của ngài, ta sẽ khiến hắn hồn phi phách tán!”

Diệp Trần hơi nhướn mày. Thực ra đây đúng là kế hoạch của anh. Tòa thành bay Ark này tuy an toàn nhưng thiếu một lực lượng răn đe tầm cỡ để bảo vệ những “chi nhánh” sau này. Ma Tôn chẻ củi thì được, nhưng đánh nhau với mấy lão quái vật sắp phi thăng thì hơi đuối. Có thêm một vị Cổ Thần trông cửa thì còn gì bằng.

“Ông muốn làm bảo vệ à?” Diệp Trần giả vờ đăm chiêu. “Tiệm của ta quy tắc rất nghiêm. Lương bổng không có linh thạch, chỉ có bao ăn ngày ba bữa, kèm theo một chai nước ngọt hoặc một que kem nếu làm tốt. Công việc là trực 24/7 trước cửa, không được lười biếng. Ông làm nổi không?”

Viêm Ma Cổ Thần không hề do dự: “Bao ăn ngày ba bữa? Còn có cả nước ngọt và kem? Trời ơi, đây là đãi ngộ thiên đường sao? Làm! Ta làm!”

*【 Ting! Chúc mừng ký chủ thu phục thành công nhân viên: Bảo vệ cấp Thần – Viêm Ma Cổ Thần. 】*
*【 Khen thưởng: Một bộ đồng phục bảo vệ chuyên dụng (Chống mọi ma thuật, tự động điều chỉnh kích cỡ) và một chiếc gậy điện ‘Thiên Lôi Chấn’. 】*

Ánh sáng của hệ thống bao phủ lấy Viêm Ma Cổ Thần. Trong phút chốc, hình hài to lớn đầy dung nham của lão biến mất, thay vào đó là một người đàn ông trung niên lực lưỡng, cao khoảng hai mét, nước da rám nắng, cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá hoa cương. Lão khoác trên mình bộ quần áo bảo vệ màu xanh đậm có in logo “Vạn Giới Tạp Hóa” màu vàng trước ngực. Trên thắt lưng dắt một chiếc gậy đen sần sùi, trông có vẻ tầm thường nhưng thỉnh thoảng lại có tia chớp màu tím chạy qua.

Viêm Ma nhìn vào bộ đồ mới, rồi sờ sờ chiếc gậy trên hông, vẻ mặt vô cùng hãnh diện. Lão quay sang nhìn Cửu U Ma Tôn, hất hàm: “Thằng nhóc chẻ củi kia, nhìn gì? Từ nay ta là cấp trên của ngươi, gọi là Viêm đội trưởng, rõ chưa?”

Ma Tôn nghiến răng, định bật lại nhưng khi nhìn thấy cái gậy điện trên hông Viêm Ma tỏa ra uy áp khủng khiếp, lão chỉ đành hậm hực cúi đầu: “Rõ, Viêm đội trưởng…”

Thanh Loan khẽ cười thầm. Tiệm tạp hóa này ngày càng trở nên quái dị. Một Thánh nữ làm tiểu nhị, một Ma Tôn làm thợ củi, giờ lại thêm một Cổ Thần làm bảo vệ. Chẳng hiểu sau này ông chủ còn tuyển thêm ai nữa không.

Diệp Trần ngáp một cái, ném cho Viêm Ma một chai Sting đỏ: “Lấy cái này mà uống lấy sức. Đi ra trước cửa đứng đi. Chúng ta sắp đi ngang qua khu vực của Thiên Đạo Minh. Nếu có mấy lão già nào dám bay lên chặn đường xin ăn hay đòi thu thuế, cứ việc ‘vỗ’ bọn nó xuống cho ta.”

“Rõ, thưa Chủ nhân!” Viêm Ma nhận lấy chai Sting, bật nắp cái “phụt”, hớp một ngụm rồi sảng khoái bước ra hiên tiệm, đứng hiên ngang như một cột trụ trời.

Lúc này, tòa thành Ark đang lướt qua một dãy núi cao ngất, nơi đặt trụ sở chính của Thiên Đạo Minh – liên minh chính đạo mạnh nhất Đông Nhất Lục.

Hàng vạn đệ tử Thiên Đạo Minh đang đứng trên quảng trường, kinh hãi nhìn một hòn đảo bay khổng lồ bao phủ trong mây mù lướt qua đầu mình. Trên hòn đảo đó, một ngôi nhà nhỏ với biển hiệu đèn LED nhấp nháy “OPEN” đang tỏa sáng rực rỡ giữa bầu trời đêm mạt pháp.

“Đó là cái gì? Một kiện thần khí phi hành sao?”
“Linh khí biến mất, tại sao thứ đó vẫn có thể bay nhanh như vậy?”

Một vị lão tổ Đại Thừa kỳ của Thiên Đạo Minh, tóc trắng xóa, cầm trường kiếm bay vọt lên không trung, quát lớn: “Kẻ nào dám nghênh ngang bay qua tổng đà Thiên Đạo Minh? Mau dừng lại chịu sự kiểm tra!”

Viêm Ma Cổ Thần đang đứng ở cửa tiệm, miệng vẫn còn dính chút bơ bánh mì, nghe thấy tiếng quát thì nhướn mày. Lão chậm rãi lấy chai Sting đỏ ra làm một hớp, rồi rút chiếc gậy điện bên hông ra.

“Kiểm tra cái đầu nhà ngươi! Ông chủ đang ngủ, cấm ồn ào!”

Viêm Ma không dùng đến một chút thần lực nào, chỉ đơn giản là vung chiếc gậy “Thiên Lôi Chấn” một phát vào không trung.

*OÀNG!*

Một đạo lôi điện màu tím to như con rồng, mang theo quy tắc của thiên kiếp tối cao giáng xuống. Vị lão tổ Đại Thừa kỳ kia chưa kịp nhìn rõ đối phương là ai đã thấy đất trời đảo lộn, toàn thân tê liệt, rơi rụng như một con chim bị bắn trúng cánh, cắm thẳng đầu xuống bể nước của tông môn.

Cả Thiên Đạo Minh lặng ngắt như tờ.

Viêm Ma Cổ Thần hừ lạnh, nhét gậy vào thắt lưng, tiếp tục đứng khoanh tay, mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, bộ dạng vô cùng chuyên nghiệp.

Bên trong tiệm, Diệp Trần đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Trên bàn, một nửa ổ bánh mì kẹp thịt còn sót lại vẫn tỏa hương thơm dịu nhẹ, minh chứng cho một chân lý đơn giản: Giữa lúc thế giới sụp đổ, một miếng ăn ngon chính là sự cứu rỗi duy nhất.

Trận chiến với “Thiên Đạo Mục Nát” còn xa, nhưng với sự gia nhập của bảo vệ Viêm Ma, con đường bán hàng của Diệp Trần dường như đã bớt đi không ít rắc rối… hoặc có lẽ, là bắt đầu những rắc rối còn lớn hơn.

Tiệm tạp hóa vẫn tiếp tục bay, bỏ lại sau lưng những tiếng kêu la kinh hãi của giới tu tiên, tiến thẳng về phía Trung Đô – nơi những bí mật lớn nhất của thế giới này đang chờ đón.

Trong bóng tối của hư không, hệ thống khẽ thông báo:
*【 Nhiệm vụ ẩn: ‘Thần Linh Cũng Biết Đói’ đã hoàn thành. Phần thưởng đặc biệt: Mở khóa kệ hàng ‘Đồ gia dụng thông minh – Robot hút bụi tiên hiệp’. 】*

Diệp Trần trong giấc mơ khẽ mỉm cười. Có robot hút bụi rồi, Thanh Loan sẽ đỡ vất vả hơn, mà mình thì lại có thêm thời gian để nằm lười. Cuộc sống ở tiên giới, đúng thật là thanh thản quá đi thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8