Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 144: ** Thuốc trừ sâu: Diệt trừ sâu bệnh từ thời thượng cổ.
Vân Hải Thành, tiết trời đang vào độ giữa xuân, nhưng không khí trong toàn thành phố lại không hề có chút ý vị thanh bình nào của mùa xuân cả. Trái lại, một bầu không khí u ám, lo âu và tuyệt vọng đang bao trùm lên đầu các vị tu sĩ, từ hạng tán tu lếch thếch cho đến những vị trưởng lão cao ngạo của các đại tông môn.
Nguyên nhân không phải vì có đại ma đầu nào xuất thế, cũng chẳng phải thiên tai lũ lụt, mà là vì… một đàn sâu.
Chính xác hơn, đó là "Phệ Linh Huyết Trùng" – một loại trùng tộc vốn dĩ chỉ còn tồn tại trong những điển tịch mục nát từ thời Thượng Cổ. Không ai hiểu tại sao sau hàng vạn năm tuyệt tích, chúng lại đột ngột bùng phát một cách điên cuồng đến thế. Có người đồn rằng, chính sự xuất hiện của loại "Tiên vật" mang tên NPK của tiệm tạp hóa Diệp Trần đã làm linh dược trưởng thành quá nhanh, chất dinh dưỡng quá dồi dào, vô tình đánh thức những mầm mống tai ương ẩn sâu trong lòng đất này.
Lúc này, tại dược điền nghìn mẫu của Mộc Diệp Tông – nơi cung cấp linh thảo lớn nhất vùng Đông Nhất Lục – tiếng gào thét của các tu sĩ vang tận mây xanh.
"Lửa! Dùng chân hỏa đốt chúng cho ta!" – Một vị trưởng lão râu tóc dựng ngược, tay kết ấn, một con hỏa long dài hàng chục trượng lao xuống cánh đồng.
*Uỳnh!*
Ngọn lửa thiêu cháy cả một góc trời, nhiệt độ cao đến mức không khí cũng phải biến dạng. Thế nhưng, khi khói bụi tản đi, vị trưởng lão nọ gần như ngã quỵ. Những con sâu màu đỏ máu, thân hình chỉ bằng ngón tay cái, không những không chết mà còn lộ ra vẻ mặt… hưởng thụ. Chúng há cái mồm đầy răng cưa, hút lấy linh khí từ ngọn lửa chân hỏa, thân hình béo múp míp hơn trước, sau đó tiếp tục "rộp rộp" gặm nhấm những cây linh dược ngàn năm.
"Vô dụng thôi… Sét đánh không chết, băng đóng không tan, thậm chí độc dược cấp 7 cũng bị chúng coi là nước giải khát!" – Mộc Đạo Nhân đứng đó, gương mặt già nua trắng bệch, đôi bàn tay run rẩy nhìn tâm huyết cả đời của mình đang biến thành phân bón trong bụng lũ sâu kia.
Lũ Phệ Linh Huyết Trùng này dường như có khả năng miễn nhiễm toàn bộ pháp thuật dựa trên linh lực. Linh lực càng mạnh, chúng càng ăn ngon. Trong mắt đám trùng tộc này, các đại chiêu của tu sĩ chỉ giống như việc tiếp thêm món tráng miệng sau bữa chính.
"Tông chủ… cứ thế này, trong vòng ba ngày nữa, toàn bộ dược đạo của Đông Nhất Lục sẽ sụp đổ. Đan dược sẽ cạn kiệt, tu sĩ chúng ta sẽ không còn tài nguyên để tu luyện nữa!"
Mộc Đạo Nhân bỗng dưng run bắn người, một tia sáng xẹt qua trí não. Lão chợt nhớ đến vị thanh niên lười biếng, lúc nào cũng đi dép lê, ngồi vắt vẻo trước cửa tiệm tạp hóa ở góc phố nhỏ kia.
"Đúng rồi… Diệp tiền bối! Chỉ có Diệp tiền bối mới cứu được chúng ta!"
Nghĩ là làm, Mộc Đạo Nhân chẳng màng tới phong thái của một tông chủ, lão đạp lên một mảnh lá sen xanh mướt, đốt cháy cả thọ nguyên để độn thổ một mạch hướng về Vân Hải Thành.
—
Tại Tiệm Tạp Hóa Bình An.
Diệp Trần lúc này đang nằm ngửa trên chiếc ghế tựa bằng mây, chân đi dép tổ ong màu vàng, miệng ngậm một que kem Magnum hương socola thượng hạng. Chiếc quạt trần được hệ thống cung cấp đang quay "vù vù", mang lại luồng gió mát rượi, khác hẳn với cái không khí nóng hầm hập vì "sâu bệnh" bên ngoài.
Thanh Loan đang cặm cụi dùng máy hút bụi cầm tay để dọn dẹp các kẽ hở giữa các kệ hàng. Cô mặc một bộ đồng phục tiểu nhị do Diệp Trần "thiết kế" (thực chất là một bộ đồ thun dài tay cho kín đáo), mái tóc cột cao năng động. Mỗi khi máy hút bụi hoạt động, cô lại lộ ra vẻ sùng bái tột cùng.
"Chủ nhân, chiếc 'Pháp bảo nuốt chửng' này thật là lợi hại. Dù là bụi bặm nhỏ nhất cũng không thoát khỏi miệng nó, lại không hề làm xao động linh khí xung quanh. Đây chắc chắn là đạo 'Vô vi' mà ngài hay nhắc tới phải không?"
Diệp Trần khẽ mở một con mắt, nhìn nàng tiểu nhị xinh đẹp đang "não bổ" về cái máy hút bụi cầm tay, anh thở dài một hơi: "Thanh Loan à, ta đã nói rồi, đó chỉ là cái máy để hút rác thôi. Có đạo vận gì ở đây đâu. Mà nàng làm nhanh lên, lát nữa có khách đấy."
Vừa dứt lời, một luồng kình phong mạnh mẽ thốc vào cửa tiệm. Một bóng người lôi thôi lếch thếch, đầu tóc cháy sém, áo bào rách nát lao thẳng vào trong, nếu không vì có "Tuyệt Đối Lĩnh Vực" che chắn, có lẽ cái giá treo xúc xích của Diệp Trần đã bị lật tung.
"Diệp tiền bối! Cứu mạng! Cứu mạng cả Tiên giới này với!"
Mộc Đạo Nhân quỳ rụp xuống sàn, nước mắt nước mũi giàn dụa. Lão vốn là một Hóa Thần kỳ đỉnh phong, đi đến đâu cũng được người đời kính trọng, vậy mà giờ đây chẳng khác gì một lão nông mất mùa.
Diệp Trần ngồi bật dậy, mặt hiện rõ vẻ khó chịu: "Ông làm cái gì mà như bị cháy nhà thế? Ở đây không cho khóc mướn, mua đồ thì mua, không mua thì ra ngoài, đừng có làm bẩn sàn nhà Thanh Loan vừa hút bụi xong."
Mộc Đạo Nhân vội vàng lau mặt, giọng nói lạc đi: "Tiền bối… sâu! Sâu bệnh! Thứ Phệ Linh Huyết Trùng từ thời Thượng Cổ đang ăn sạch linh dược của chúng ta. NPK của ngài cho năng suất quá cao, nhưng bây giờ toàn bộ đều bị chúng tàn phá. Pháp thuật, chân hỏa, lôi đình đều vô dụng. Chúng không sợ linh lực!"
Diệp Trần nhíu mày. Phệ Linh Huyết Trùng? Sâu Thượng Cổ? Nghe thì oai đấy, nhưng thực ra trong mắt anh, đó chẳng qua là một loại "super bug" thôi.
"Không sợ linh lực?" Diệp Trần khẽ cười, một nụ cười khiến Mộc Đạo Nhân thấy lạnh sống lưng nhưng cũng tràn đầy hy vọng. "Ông đúng là già mà lú. Chúng không sợ linh lực thì liên quan gì đến ta? Hàng của ta ở đây, có cái nào dùng linh lực đâu?"
Mộc Đạo Nhân ngẩn người. Phải rồi! Kể từ khi biết đến tiệm tạp hóa này, lão nhận ra mọi thứ ở đây đều hoạt động dựa trên một thứ quy tắc hoàn toàn khác biệt, vượt xa khỏi hiểu biết về linh khí và pháp tắc.
"Xin tiền bối chỉ điểm! Chỉ cần cứu được dược điền, lão già này sẵn sàng dâng hiến cả tông môn cho ngài!"
Diệp Trần phẩy phẩy tay: "Ta thèm cái tông môn toàn cỏ của ông làm gì. Thanh Loan, vào kho, ngăn thứ ba bên dưới giá treo 'Dép Lào', lấy ra mấy bình màu xanh lá cây có hình đầu lâu với chéo hai khúc xương ấy."
Thanh Loan gật đầu, thoắt cái đã biến mất vào dãy kệ phía sau. Một lát sau, cô bê ra một thùng giấy, bên trong là những chai nhựa xịt cầm tay nhãn hiệu "Bayer" và "Regent" phiên bản đặc biệt của hệ thống, cùng một hộp thuốc bột nhỏ màu vàng.
Mộc Đạo Nhân trố mắt nhìn những chai nhựa lóng lánh, hơi thở gấp gáp: "Đây… đây chính là diệt thế thần khí sao? Trên đó còn có hình đầu lâu người chết… hung hiểm, thật là quá mức hung hiểm!"
Diệp Trần cầm một chai lên, lắc lắc vài cái: "Đây là Thuốc trừ sâu đa năng thế hệ mới. Khỏi cần hỏa thiêu, khỏi cần lôi kích. Loại này đặc trị các loại sâu cứng đầu, kháng thuốc, đặc biệt là loại thích ăn đồ sạch."
"Thuốc… trừ sâu?" Mộc Đạo Nhân lắp bắp.
"Phải. Cách dùng rất đơn giản. Pha một muỗng bột vàng này vào mười lít nước, sau đó cho vào bình xịt này, phun đều lên lá. Một canh giờ sau, sâu không rụng hết ta đi bằng đầu cho ông xem." Diệp Trần ngáp một cái, bổ sung thêm: "Nhớ nhé, thuốc này hơi nặng đô, người phun nhớ đứng xuôi chiều gió, không thì cũng 'bay màu' luôn đấy."
Mộc Đạo Nhân nâng niu chai thuốc như nâng niu báu vật thượng cổ. Lão không hề nghi ngờ, bởi kinh nghiệm xương máu cho lão biết, đồ của chủ tiệm tạp hóa này, cái gì càng có vẻ ngoài tầm thường thì sức mạnh bên trong càng đáng sợ.
"Tiền bối, bao nhiêu tiền ạ?"
"Chai xịt 500 linh thạch thượng phẩm, bột pha là 1000 linh thạch một hộp. Tổng cộng là 1500 linh thạch. Chỗ này là giá hữu nghị vì ông là khách quen đấy."
Mộc Đạo Nhân chẳng thèm mặc cả lấy một lời, lão dốc cạn túi trữ vật, đưa ra một đống linh thạch sáng choang rồi ôm lấy đống chai lọ lao vút ra ngoài như một cơn lốc.
—
Nửa canh giờ sau, tại dược điền Mộc Diệp Tông.
Hàng trăm đệ tử và trưởng lão đang tuyệt vọng nhìn những gốc Linh Sâm nghìn năm bị sâu cắn nát. Đúng lúc đó, Mộc Đạo Nhân xuất hiện.
"Tránh ra hết! Tất cả lùi lại cho ta!"
Mộc Đạo Nhân gầm lên, lão đáp xuống trung tâm dược điền. Trước sự chứng kiến kinh ngạc của mọi người, tông chủ của bọn họ không lấy ra thần binh lợi khí, mà lại lấy ra một cái chai nhựa màu xanh có ghi chữ "BAYER" và một cái xô nước bằng inox.
"Tông chủ điên rồi sao?"
"Đó là vật gì? Sao không thấy chút linh khí dao động nào?"
Mộc Đạo Nhân không thèm để tâm. Lão tỉ mỉ pha bột vào nước theo đúng lời Diệp Trần dặn, sau đó đổ vào bình xịt. Lão khoác cái bình xịt lên vai, tay cầm cần xịt hướng về phía đám Phệ Linh Huyết Trùng đang hung hăng nhất.
*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*
Những làn sương mù màu trắng mỏng manh tỏa ra từ vòi xịt. Khác với hỏa diệm hung bạo hay băng giá thấu xương, làn sương này lặng lẽ như hư không, phiêu tán vào không trung.
Những con Phệ Linh Huyết Trùng ban đầu vẫn tỏ ra khinh thường. Khi làn sương chạm vào thân hình đỏ rực của chúng, chúng còn cố gắng há miệng định hút lấy để "ăn tươi".
Nhưng chỉ trong tích tắc sau đó, cảnh tượng khiến toàn bộ tu sĩ có mặt tại đó phải rùng mình đã xảy ra.
Con Phệ Linh Huyết Trùng đầu tiên tiếp xúc với sương mù đột nhiên khựng lại. Cái thân thể cứng như kim cương của nó bắt đầu co giật kịch liệt. Màu đỏ máu trên da nó nhanh chóng chuyển sang một màu xám xịt chết chóc.
*Tách!*
Một tiếng động nhỏ vang lên, con sâu nổ tung thành một đống bọt vàng khè, linh khí tích lũy bên trong thân thể nó bị một thứ quy tắc kỳ bí nào đó phân rã, trả ngược lại về cho đất trời.
Tiếp đó là con thứ hai, thứ ba… rồi hàng vạn, hàng triệu con.
Những đám sương mù trắng xóa đi đến đâu, những con "sát thủ linh dược" từng khiến Hóa Thần kỳ cũng phải bó tay liền rụng như sung đến đó. Chúng rụng xuống đất, biến thành những cái xác khô quắt, không một chút phản kháng.
"Thần khí… Đây chính là Tuyệt Diệt Thần Sương!" Một vị trưởng lão kinh hãi kêu lên, quỳ sụp xuống. "Không hề dùng đến một chút linh lực nào, nhưng lại có thể nhắm thẳng vào cội nguồn sự sống của Trùng tộc để xóa sổ. Diệp tiền bối… thực sự là vị thần cai quản các quy tắc cơ bản nhất của thế giới này!"
Mộc Đạo Nhân vừa xịt thuốc vừa cười ha hả. Lão cảm thấy mình lúc này không phải là một tông chủ, mà là một vị Thần cai quản sự chết chóc. Mỗi một lần bóp cần xịt là một vạn sinh linh trùng tộc tan biến.
"Chết đi! Lũ sâu bọ dám cướp NPK của ta! Nếm mùi thuốc trừ sâu Bayer của tiền bối đi!"
Toàn bộ dược điền nhanh chóng sạch bóng sâu bệnh. Không những vậy, những cây linh dược sau khi được "tắm" qua lớp thuốc, dường như lớp vỏ của chúng càng trở nên cứng cáp hơn, sâu bọ thường không dám bén mảng tới.
Sau khi "tắm rửa" sạch sẽ cho ngàn mẫu ruộng, Mộc Đạo Nhân đứng giữa cánh đồng, trên vai vẫn khoác bình xịt thuốc, gương mặt lộ rõ sự thỏa mãn vô biên.
—
Tin tức về việc "Diệt Thế Thần Khí màu xanh" của Tiệm Tạp Hóa Bình An chỉ trong một canh giờ quét sạch Phệ Linh Huyết Trùng nhanh chóng truyền khắp Cửu Tiêu Linh Giới.
Người ta không còn gọi nó là thuốc trừ sâu nữa, mà tôn sùng nó với cái tên: **"Vạn Cổ Trùng Diệt Linh Dịch"**.
Mấy ngày sau đó, cửa tiệm của Diệp Trần suýt bị giẫm nát cửa. Không chỉ có Mộc Diệp Tông, mà các vị trưởng lão từ Vạn Bảo Các, những kiếm tu của Tây Canh Lục, thậm chí là cả mấy lão quái vật từ Trung Đô cũng thân chinh tới đây.
"Diệp tiền bối, bán cho ta mười chai 'Thần Dịch' đó đi! Dược viên nhà ta đang bị đám Linh Kiến tấn công!"
"Xếp hàng! Tất cả xếp hàng!" Thanh Loan hét lên, gương mặt đầy vẻ uy nghiêm, tay cầm một cái máy quét mã vạch lấp lánh linh quang (thực ra là máy quét của hệ thống để thanh toán linh thạch). "Mỗi người giới hạn mua hai chai mỗi ngày! Ai chen lấn sẽ bị Tiểu Hắc ăn thịt!"
Bên cạnh cửa, Tiểu Hắc đang gặm một khúc xúc xích hun khói, nghe thấy tên mình liền ngẩng đầu lên, gầm gừ một tiếng nhỏ. Cái bóng của nó trên mặt đất bỗng chốc hóa thành một con quái vật khổng lồ với đôi mắt đỏ rực khiến mấy vị tu sĩ đang định dùng thần thức để dò xét tiệm phải sợ hãi rụt cổ lại.
Diệp Trần ngồi ở quầy thu ngân, vừa đếm linh thạch vừa than thở với hệ thống trong đầu:
*"Này hệ thống, ta thấy chúng ta nên đổi tên từ Tiệm Tạp Hóa thành Tiệm Đồ Dùng Nông Nghiệp Tiên Giới đi. Toàn bán phân bón với thuốc trừ sâu, ta thấy mình giống lão nông dân hơn là đại gia đấy."*
【 Tinh! Hệ thống phát cảnh báo: Ký chủ đừng tự mãn. Thuốc trừ sâu mới chỉ là khởi đầu. Sự phát triển quá nhanh của thảm thực vật sẽ dẫn đến một "biến dị" khác lớn hơn. Đề nghị ký chủ sớm mở khóa mặt hàng tiếp theo: 'Máy Cưa Máy Cầm Tay – Công cụ chặt phá rừng già thượng cổ'. 】
Diệp Trần suýt nữa thì ngã ngửa khỏi ghế. Máy cưa máy? Chẳng lẽ sắp tới cái thế giới tu tiên này linh dược sẽ mọc nhanh đến mức biến thành rừng rậm ăn thịt người sao?
Anh liếc nhìn Mộc Đạo Nhân – người lúc này đang đứng trước cửa tiệm, mặt hớn hở, tay cầm chai thuốc trừ sâu như cầm huy chương vàng.
"Mộc đạo hữu, ta nói này." Diệp Trần gọi.
Mộc Đạo Nhân vội vàng chạy lại: "Tiền bối có gì chỉ bảo ạ?"
"Thuốc trừ sâu này dùng tốt, nhưng nhớ là dùng vừa phải thôi. Dùng nhiều quá đất nó chai ra, cây nó không mọc được nữa đâu. Với cả…" Diệp Trần ghé sát tai lão nói nhỏ: "Cẩn thận với mấy cái cây. Chúng nó được bón NPK rồi lại được bảo vệ bằng thuốc trừ sâu, khéo có ngày chúng nó biết chạy, biết đánh người đấy."
Mộc Đạo Nhân sững sờ. Cây… biết chạy? Biết đánh người?
Lão vừa định hỏi thêm thì Diệp Trần đã vẫy tay đuổi khách: "Thôi đi đi, ta bận rồi. Thanh Loan, đóng cửa, hôm nay nghỉ sớm. Ta muốn thử cái máy làm kem mới mở khóa!"
Cửa tiệm tạp hóa từ từ khép lại trong sự ngơ ngác của hàng trăm đại lão tu tiên. Họ đứng đó, tay cầm những chai thuốc trừ sâu nhựa, miệng lẩm bẩm về "lời tiên tri" của tiền bối.
Đêm đó, ở sâu trong Đông Nhất Lục, những gốc linh thảo nghìn năm bỗng dưng rung rinh dù không có gió. Những cái rễ của chúng uốn lượn dưới lòng đất, bắt đầu hút lấy xác của đám Phệ Linh Huyết Trùng đã bị phân hủy bởi thuốc hóa học. Một loại sinh mệnh mới, hung hãn hơn, quái dị hơn, đang âm thầm thành hình.
Trong tiệm tạp hóa, Diệp Trần đang sung sướng liếm một muỗng kem sầu riêng tươi rói.
"Tu tiên làm gì cho mệt, ăn kem có phải sướng không?"
Anh không biết rằng, lời nói đùa về máy cưa máy của mình, sắp trở thành cứu cánh duy nhất của giới tu tiên trong vài tuần tới. Những "Kẻ Gác Rừng" sắp tỉnh giấc, và chúng sẽ không vui khi thấy loài người dùng hóa chất trên đất của chúng.
Còn lúc này, hệ thống lại vang lên tiếng máy móc lạnh lùng:
【 Tinh! Doanh thu đạt mốc. Mở khóa thêm vật phẩm mới: 'Giấy Vệ Sinh Hương Hoa Cúc – Mềm mại như chạm vào mây xanh'. 】
【 Nhiệm vụ mới: Hãy bán giấy vệ sinh cho các nữ tu sĩ đang tham gia hội nghị hoa đăng. Phần thưởng: Công thức pha Trà Sữa Kem Muối. 】
Diệp Trần xoa xà cái trán: "Giấy vệ sinh… Hệ thống ơi, ngươi định biến Tiên giới này thành một cái trung tâm thương mại bình dân thật à?"
Nhưng nhìn vào số linh thạch đang chất cao như núi trong kho không gian, anh khẽ mỉm cười.
"Thôi được rồi, giấy vệ sinh thì giấy vệ sinh. Chắc mấy vị tiên tử cũng cần dùng thứ gì đó tốt hơn lá cây mà."
Dưới ánh trăng thanh lãnh, Vân Hải Thành vẫn nhộn nhịp. Một mùi hương lạ lùng – sự hòa quyện giữa thuốc trừ sâu hóa học và hương kem sầu riêng – lan tỏa từ cái góc phố nhỏ bé kia, bắt đầu thay đổi vĩnh viễn vận mệnh của Cửu Tiêu Linh Giới.
Chương 144 kết thúc với cảnh tượng Diệp Trần lười biếng nằm ngủ, trong khi cả thế giới tu tiên đang lên cơn sốt vì những chai nhựa màu xanh, chuẩn bị cho một cuộc cách mạng sinh học mà họ không bao giờ lường trước được.