Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 147: ** Bình chữa cháy: Khắc tinh của mọi loại lửa trên đời.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:49:50 | Lượt xem: 3

Trời chiều tại Vân Hải Thành đổ xuống một màu vàng ruộm như mật quýt. Tiệm tạp hóa "Bình An" vẫn nằm im lìm ở góc phố cũ, trông có vẻ lạc quẻ hoàn toàn với những đình đài lầu các chạm rồng trổ phượng xung quanh. Trước cửa tiệm, Diệp Trần đang nằm dài trên chiếc ghế bập bênh bằng mây, chân đi đôi dép tổ ong màu vàng đã hơi mòn đế, trên mặt đắp một tờ báo cũ để che nắng.

Tiếng quạt trần quay "vù vù" phát ra từ bên trong tiệm tạo nên một nhịp điệu gây buồn ngủ đến cực hạn. Thanh Loan – vị Thánh nữ băng thanh ngọc khiết một thời, giờ đây đang mặc chiếc tạp dề in hình gấu nhỏ, chăm chú dùng chổi lông gà phủi bụi trên những hộp sữa ông Thọ.

Sự yên bình này bỗng chốc bị phá vỡ bởi một luồng khí nóng hừng hực từ xa truyền tới.

"Diệp chủ tiệm! Cứu mạng! Cháy… cháy thật rồi!"

Một vệt lửa đỏ rực như sao băng lao thẳng về phía cửa tiệm. Người chưa tới mà hơi nóng đã khiến mấy cây cỏ dại ven đường héo rũ trong tích tắc.

Diệp Trần khẽ nhấc tờ báo trên mặt ra, nheo mắt nhìn. Kẻ vừa lao tới là Xích Diệm Lão Tổ – một cao thủ Hóa Thần kỳ chuyên tu hỏa hệ công pháp, nổi danh với tính cách nóng nảy như kem đốt. Lúc này, lão tổ không còn vẻ oai phong lẫm liệt thường ngày. Râu tóc lão dựng ngược lên, cháy sém từng đoạn, trên đỉnh đầu còn bốc ra những luồng khói xanh lè. Tệ hơn nữa, một ngọn lửa màu tím đậm đang bập bùng cháy trên vạt áo bào của lão, dù lão có dùng linh lực vỗ thế nào, ngọn lửa ấy cũng không những không tắt mà còn bùng phát mạnh hơn.

"Hửm? Lão Xích đấy à? Đi casting phim Ghost Rider hay sao mà trang bị đạo cụ kỹ thế?" Diệp Trần ngáp một cái dài, giọng điệu ngái ngủ.

"Chủ… chủ tiệm, đừng đùa nữa!" Xích Diệm Lão Tổ mặt mũi mếu máo, đứng khựng lại cách cửa tiệm đúng ba bước chân – cái ranh giới mà lão biết chắc chắn là không được phép vượt qua nếu chưa được sự đồng ý. "Lúc nãy lão phu thử luyện viên 'Viên thuốc cực cay' mà ngài bán hôm qua, ai ngờ hỏa độc trong người bộc phát, cộng thêm cái lò luyện đan bỗng nhiên nổ tung… Đây là Cửu U Địa Hỏa trộn lẫn với hỏa độc, nước bình thường không dập được, linh lực càng truyền vào nó càng cháy to!"

Thanh Loan ngừng tay phủi bụi, nhíu mày nhìn ngọn lửa tím: "Cửu U Địa Hỏa? Loại lửa này tương truyền thiêu cháy cả linh hồn, tu sĩ một khi dính phải, nhẹ thì tu vi tan biến, nặng thì tro bụi cũng chẳng còn. Lão tổ, ngài nghịch dại quá rồi."

Bên trong cửa tiệm, con chó đen nhỏ tên Tiểu Hắc đang gặm dở miếng xúc xích bò, khẽ hé một con mắt nhìn ra, sau đó khịt mũi một cái đầy khinh thường rồi lại tiếp tục công cuộc ăn uống. Đối với nó, thứ lửa này còn chẳng đủ để thui lông chân của nó.

Diệp Trần uể oải ngồi dậy, xỏ đôi dép tổ ong vào chân, phát ra tiếng "lạch bạch" trên nền gạch. Anh đi vào trong góc khuất của kệ hàng, lục lọi một hồi.

"Để xem nào… gậy như ý không phải, kiếm ánh sáng cũng không đúng… À đây rồi. Hàng về lâu rồi mà chưa có dịp giới thiệu."

Diệp Trần bước ra, trên tay cầm một vật thể hình trụ tròn, sơn màu đỏ chót, bên trên có một cái đồng hồ nhỏ và một cái vòi nhựa đen dài. Nhìn nó giống như một loại pháp bảo hình tháp thu nhỏ nhưng lại không hề có chút dao động linh lực nào.

"Đây là gì? Thần khí hệ Băng sao?" Xích Diệm Lão Tổ vừa nhảy lò cò vì nóng vừa hỏi, ánh mắt đầy hy vọng.

Diệp Trần cầm bình chữa cháy bằng một tay, dáng vẻ cực kỳ lười biếng: "Nói chung là khắc tinh của các loại hỏa. Lão đứng yên đấy, đừng có chạy lung tung kẻo lại cháy luôn cái biển hiệu của ta."

Lúc này, không ít tu sĩ đi ngang qua cũng dừng chân hiếu kỳ đứng xem.

"Kìa xem, Diệp chủ tiệm lại lấy ra vật lạ rồi!"
"Cái bình đỏ kia là gì vậy? Nhìn không có một tí linh khí nào, chẳng lẽ là phàm vật?"
"Ngươi ngốc à? Đồ trong tiệm này có cái nào là phàm vật không? Một gói mì tôm còn giúp người ta đột phá, cái bình kia chắc chắn là Chí bảo của Băng giới rồi!"

Diệp Trần không quan tâm đến những lời bàn tán. Anh rút chốt an toàn ra, động tác thuần thục như một người thợ bảo trì chuyên nghiệp.

"Lão Xích, nhắm mắt vào. Và đừng có há mồm ra đấy."

"Hả? Chủ tiệm ngài…"

*Xoẹt ——!!!!*

Diệp Trần bóp mạnh cần gạt. Một luồng bột trắng xóa, đặc quánh phun ra từ chiếc vòi đen với áp lực cực lớn. Luồng "khói trắng" này đi tới đâu, không gian như đông cứng lại tới đó.

Ngọn lửa Cửu U Địa Hỏa vốn đang kiêu ngạo thiêu cháy cả hư không, bỗng chốc như gặp phải thiên địch. Chỉ trong chớp mắt, khi luồng bột trắng phủ lên người Xích Diệm Lão Tổ, những tiếng "xèo xèo" vang lên liên hồi. Ngọn lửa tím bị dập tắt không một dấu vết, ngay cả đám khói xanh trên đầu lão tổ cũng biến mất hoàn toàn.

Chưa dừng lại ở đó, vì Diệp Trần "lỡ tay" giữ cần gạt hơi lâu, toàn thân Xích Diệm Lão Tổ từ đầu tới chân phủ một lớp bột trắng xóa dày cộp, trông lão chẳng khác nào một ông già Noel vừa chui ra từ đống tuyết, hoặc là một cái xác ướp đang trong quá trình bôi thạch cao.

Không gian xung quanh rơi vào im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua kẽ lá.

Các tu sĩ há hốc mồm.
Thanh Loan ngây người.
Ngay cả Xích Diệm Lão Tổ cũng đứng đờ ra như phỗng đá.

Lão khẽ cử động tay, lớp bột khô rơi lả tả. Lão kinh hoàng nhận ra, không chỉ ngọn lửa bên ngoài bị dập tắt, mà ngay cả hỏa linh lực cuồng bạo đang chực chờ bùng nổ trong kinh mạch của lão cũng bị luồng khí lạnh lẽo và thứ bột kỳ quái này áp chế xuống.

"Cái này… cái này không thể nào!" Xích Diệm Lão Tổ run rẩy hét lên. "Địa hỏa của ta là từ u minh mà ra, vạn năm không tắt, vậy mà chỉ một chiêu của chủ tiệm đã… đã hóa thành hư không?"

Lão cúi đầu nhìn lớp bột trắng trên tay mình, thử đưa linh lực vào để cảm nhận. Đạo vận! Trong thứ bột này chứa đựng một loại quy tắc "Dập tắt" vô cùng thuần túy, hoàn toàn đi ngược lại quy luật của hỏa diễm.

"Đạo hữu, các vị có thấy không?" Một lão già tu sĩ gần đó râu ria run rẩy nói. "Luồng khói trắng đó… không phải khói, đó là Tinh hoa Tuyết sơn vạn năm được nén lại! Nhìn xem, ngay cả linh khí xung quanh cũng bị đông đặc lại thành các hạt tinh thể trắng. Đây chắc chắn là cực hạn của Thủy hệ quy tắc!"

Diệp Trần buông tay ra, nhìn đống bột trắng vương vãi trên mặt đất rồi khẽ tặc lưỡi: "Chậc, xịt hơi quá tay. Lão Xích, cái bình này giá 500 linh thạch cấp cao, phí dịch vụ xịt trực tiếp lấy lão thêm 100 nữa. Tổng cộng là 600 linh thạch. Thanh toán qua ví Linh Ảnh hay tiền mặt?"

Xích Diệm Lão Tổ lúc này mới hoàn hồn, lão không hề tiếc tiền, ngược lại nhìn cái bình chữa cháy bằng ánh mắt rực lửa – à không, ánh mắt thèm khát. Lão quỳ sụp xuống, mặc kệ lớp bột trắng vẫn bám đầy người.

"Chủ tiệm! Cái 'Bình Thần' này… ngài có bán không? Lão phu nguyện dùng một thanh Địa cấp linh kiếm để đổi!"

Diệp Trần lắc đầu: "Kiếm của lão để làm gì? Ta không cần rác. Bình này bán đứt là 1000 linh thạch cấp cao. Nhưng nhớ kỹ, đây là hàng sử dụng một lần (với tu sĩ các người), xịt hết là phải mang đến đây để nạp lại. Mà nạp lại cũng mất phí đấy nhé."

"Mua! Lão phu mua ngay!" Xích Diệm Lão Tổ lấy ra một túi linh thạch, cung kính đưa bằng hai tay. Lão hiểu rõ, đối với một Hỏa tu thường xuyên đối mặt với nguy cơ nổ lò hay tẩu hỏa nhập ma như lão, đây không phải là cái bình chữa cháy, đây chính là "Cái mạng thứ hai".

Có thứ này đeo bên hông, sau này đi chiến đấu với kẻ thù cùng hệ, đối phương vừa niệm chú gọi hỏa long ra, mình đưa cái bình này lên "xoẹt" một cái… Nghĩ thôi đã thấy sảng khoái đến mức nào!

Thanh Loan bước đến bên cạnh Diệp Trần, thì thầm: "Chủ nhân, người vừa nói vật này tên là 'Bình chữa cháy' sao? Tên gọi tuy giản đơn, nhưng ý nghĩa lại thâm sâu. 'Chữa' là chữa trị thiên địa, 'Cháy' là thiêu đốt tạp niệm. Người thật sự muốn mang quy tắc trật tự này ban phát cho thế giới tu tiên vốn đang hỗn loạn vì tranh đoạt hỏa nguyên sao?"

Diệp Trần khựng lại nửa giây, nhìn Thanh Loan bằng ánh mắt phức tạp. Anh chỉ đơn giản là thấy lão Xích sắp thành thịt quay nên ra tay giúp, tiện thể kiếm ít tiền trả tiền điện cho hệ thống thôi mà? Sao qua miệng nàng tiểu nhị này, nó lại thành đại nghĩa cứu thế thế kia?

"Ờ… thì… cứ cho là vậy đi." Diệp Trần nhún vai, quay người đi vào ghế tựa. "Lão Xích, cầm đồ rồi thì đi chỗ khác mà phủi bột, đừng có làm bẩn hiên nhà ta. Thanh Loan, quét tàn dư cho sạch nhé."

"Vâng, chủ nhân." Thanh Loan vừa quét lớp bột trắng vừa nâng niu chúng như thể đó là linh thạch vụn. Nàng thầm nghĩ, ngay cả bụi bặm rơi ra từ pháp bảo của chủ nhân cũng ẩn chứa đạo vận, phải thu thập lại để bón cho mấy gốc hoa phía sau tiệm mới được.

Xích Diệm Lão Tổ ôm cái bình đỏ như ôm báu vật, cười hì hì rồi chạy biến, trong lòng đã bắt đầu mơ mộng về việc mình sẽ trở thành vị Luyện đan sư duy nhất không bao giờ sợ cháy lò trong lịch sử.

Tin tức về "Bình Thần Màu Đỏ" của tiệm tạp hóa Bình An lan nhanh như gặp phải gió bão. Chỉ trong một đêm, giới tu tiên chấn động. Những tông môn chuyên về luyện khí, luyện đan bắt đầu rục rịch.

Ở Trung Đô, một vị Đại sư luyện đan danh tiếng vừa nghe xong tin báo đã đập bàn đứng dậy:
"Cái gì? Một thứ bột trắng có thể dập tắt Cửu U Địa Hỏa? Vô lý! Trừ khi đó là Băng Linh Châu của Thần giới… Đi! Chuẩn bị linh thạch, chúng ta đi Đông Nhất Lục một chuyến. Nếu có được thứ đó, lão phu sẽ dám thử luyện chế Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan!"

Tại một diễn đàn tu sĩ trên Linh Ảnh (Smartphone phiên bản tiên giới), bài viết "Diệp chủ tiệm dùng Bình Đỏ trừng trị lão tổ hệ Hỏa" đạt số lượt xem kỷ lục. Các comment nhảy lên liên tục:

– *Thiên Kiếm Tử:* "Vãi, nhìn hình ảnh kèm theo kìa, Xích Diệm Lão Tổ nhìn như cục bột trôi nước ấy!"
– *Băng Tâm Tiên Tử:* "Thứ bột đó có bán lẻ không? Ta muốn mua một ít về làm mặt nạ dưỡng da, cảm giác hàn khí của nó rất tinh khiết."
– *Ma Tu Cuồng Sát:* "Lầu trên điên à? Đó là vũ khí tối thượng của hệ Băng đấy! Mà này, chủ tiệm có bán thuốc trừ sâu không? Ta vừa mua phải mấy con yêu trùng hay cắn quần áo…"

Diệp Trần nằm trên ghế, lướt màn hình điện thoại, thấy dân tình bàn tán xôn xao thì chỉ biết thở dài.

"Hệ thống à, tôi chỉ muốn bán mấy thứ đồ dùng hằng ngày thôi. Sao bọn họ cứ phải nâng tầm quan điểm lên thành thần khí thế nhỉ?"

【 Tinh! Chủ nhân không hiểu đâu. Ở một thế giới mà người ta dùng lửa để nấu cơm cũng phải dùng tới pháp thuật thì một chiếc Bình Chữa Cháy chính là định nghĩa của việc 'Nghịch chuyển càn khôn'. 】

Diệp Trần cười khổ, cất điện thoại đi.

"Thôi kệ, có tiền là được. Thanh Loan! Trà sữa trân châu hôm nay nấu xong chưa? Ta thấy mấy vị trưởng lão bên Vạn Bảo Các đã đứng đợi ngoài kia cả tiếng đồng hồ rồi đấy. Bảo họ, hôm nay có thêm combo: Mua trà sữa, tặng voucher giảm giá 10% khi nạp lại Bình Chữa Cháy!"

"Rõ, thưa chủ nhân!"

Chiều hôm ấy, Vân Hải Thành không chỉ thơm mùi mì tôm, mà còn thoang thoảng mùi trà sữa nồng nàn. Và giữa đám đông tấp nập, người ta vẫn thấy một chàng trai đi dép tổ ong, nằm thư thái mặc kệ sự đời, chỉ lâu lâu mới mở mắt ra đếm số linh thạch đang không ngừng tăng lên trong kho hệ thống.

Tu tiên? Đỉnh phong?
Đều không bằng một giấc ngủ trưa yên bình và một chiếc máy điều hòa chạy bằng linh thạch mát rượi trong cái tiệm tạp hóa nhỏ bé này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8