Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 15: ** Thanh Loan ngộ đạo từ việc quét nhà

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:15:23 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 15: THANH LOAN NGỘ ĐẠO TỪ VIỆC QUÉT NHÀ**

Vân Hải Thành, buổi sớm tinh sương.

Khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xuyên qua lớp sương mù bảng lảng đang bao phủ lấy những rặng núi phía xa, không gian tĩnh mịch của vùng biên cương mạt pháp này bỗng bị phá vỡ bởi tiếng "sột soạt" đều đặn.

Tiệm tạp hóa của Diệp Trần vẫn nằm đó, khiêm tốn và cũ kỹ giữa con phố vắng vẻ. Thế nhưng, trong mắt những tu sĩ đã từng bước chân vào đây, tòa nhà này chẳng khác nào một con quái vật thái cổ đang phủ phục, thu liễm toàn bộ khí thế để quan sát nhân gian.

Thanh Loan dậy từ rất sớm. Với tư cách là "Tiểu nhị" (dù trong lòng nàng tự coi mình là đệ tử nhập thất hoặc hộ pháp trung thành nhất), nàng luôn thức giấc trước khi mặt trời mọc để chuẩn bị mọi thứ. Nàng vận một bộ đạo bào giản dị màu xanh nhạt, tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt thanh tú vốn mang vẻ lạnh lùng của một Thánh nữ nay lại tràn đầy sự cung kính và sùng bái.

Nàng đang lau chùi quầy thu ngân – nơi đặt chiếc "Lôi Đình Thần Khí" (vợt muỗi điện) mà ngày hôm qua chủ nhân đã dùng để trấn áp cường địch. Mỗi lần chạm tay gần chiếc vợt, nàng đều cảm thấy da gà nổi lên, một luồng điện nhẹ run rẩy chạy dọc xương sống. Nàng biết, đó là dư uy của quy tắc sấm sét đang cảnh cáo kẻ phàm trần không được mạo phạm.

"Chủ nhân vẫn chưa thức dậy… Ngài ấy thật sự rất khác biệt." – Thanh Loan thầm nghĩ, ánh mắt hướng về phía gian phòng phía sau.

Trong thế giới tu tiên, những đại năng Hóa Thần hay Đại Thừa thường dành cả trăm năm để bế quan, dùng tâm thần câu thông với thiên đạo. Nhưng Diệp Trần thì không. Ngài ấy ăn ngủ như một người phàm, thậm chí còn ngủ rất say, đôi khi còn ngáy nhè nhẹ. Lúc mới đầu, Thanh Loan cho rằng đó là ngài đang che giấu tu vi. Nhưng sau một thời gian ở cạnh, nàng chợt nhận ra một chân lý kinh khủng hơn: Ngài ấy không cần tu luyện.

Bởi vì ngài chính là Đạo. Một người đã hòa mình làm một với vạn vật thì cần gì phải khổ sở hấp thu linh khí loãng tới đáng thương của cái thế giới mạt pháp này nữa?

"Cạch."

Cánh cửa gỗ khẽ mở, Diệp Trần bước ra trong bộ dạng khiến bất cứ vị tông chủ nào nhìn thấy cũng phải té ngửa. Anh mặc một chiếc áo thun trắng có in hình con mèo lười ngáp dài, chiếc quần lửng ngang gối để lộ đôi chân dài, và đặc biệt nhất là đôi dép lê màu vàng sặc sỡ mà hệ thống gọi là "Dép tổ ong siêu cấp".

Diệp Trần ngáp một cái thật dài, gãi gãi mái tóc rối như tổ quạ, nhìn Thanh Loan rồi lầm bầm:

– "Chào buổi sáng, Thanh Loan. Sao dậy sớm thế? Ta đã bảo rồi, tiệm này không cần vất vả thế đâu, cứ ngủ thêm đi cho đẹp da."

Thanh Loan vội vàng cúi đầu, hai tay chấp lại: "Bẩm chủ nhân, phục vụ ngài là vinh dự của Thanh Loan. Ngài tỉnh giấc là vạn vật thức tỉnh, Thanh Loan không dám chậm trễ."

Diệp Trần thở dài, vỗ trán: "Đã bảo đừng gọi chủ nhân, nghe sến lắm. Cứ gọi ông chủ được rồi. Mà thôi, tùy cô."

Anh nhìn quanh tiệm, thấy một vài mảnh vụn vỏ xúc xích và bụi đất mà đám tu sĩ Thiên Lôi Tông ngày hôm qua kéo đến đã để lại. Tính lười của Diệp Trần trỗi dậy, anh vốn định bảo Thanh Loan quét, nhưng nghĩ lại, hệ thống vừa mới tặng anh "Cây chổi quét bụi trần" như một món quà đăng nhập ngày thứ 15. Hệ thống nói cái chổi này dùng rất sướng, quét tới đâu sạch tới đó.

– "Thanh Loan, né ra một chút. Để ta làm sạch chỗ này cho, bụi bặm quá sẽ ảnh hưởng đến chất lượng của mấy gói mì Hảo Hảo."

Diệp Trần đi tới góc phòng, cầm lấy một cây chổi trông hết sức bình thường, cán bằng tre già, phần lông chổi được kết từ những sợi cỏ khô xám xịt.

Thế nhưng, ngay khi tay Diệp Trần chạm vào cán chổi, đồng tử của Thanh Loan co rút lại kịch liệt.

Trong tầm mắt của nàng, ngay lúc đó, toàn bộ không gian trong tiệm tạp hóa bỗng nhiên biến đổi. Những sợi linh khí loãng lơ lửng trong không trung đột ngột bị đóng băng. Diệp Trần cầm cây chổi, tư thế đứng hết sức tùy ý, chân cao chân thấp, nhưng trong mắt Thanh Loan, đó là một loại bộ pháp tối cao có tên gọi "Vô Vi Bộ".

"Chủ nhân… ngài định tự mình quét dọn sao?" – Thanh Loan run giọng hỏi, tim đập thình thịch.

Nàng lùi lại, nép mình vào sát vách tường, mắt không rời lấy một khắc. Nàng biết, đối với một vị chí cao vô thượng như Diệp Trần, mọi hành động bình thường đều mang ý nghĩa thâm sâu. Việc ngài tự mình cầm chổi không đơn giản chỉ là làm sạch mặt đất, mà là đang… dạy dỗ nàng điều gì đó!

Diệp Trần bắt đầu quét.

"Sột… soạt…"

Nhát chổi đầu tiên hạ xuống. Diệp Trần quét từ trong góc tối của quầy hàng ra phía cửa. Một động tác đẩy nhẹ nhàng, tưởng như không tốn chút sức lực nào.

Nhưng trong mắt Thanh Loan, thế giới như sụp đổ.

Nàng nhìn thấy một luồng sóng gợn hình bán nguyệt lan tỏa ra từ những sợi cỏ khô của cây chổi. Luồng sóng đó đi đến đâu, những "bụi bẩn" – mà theo nhãn quang tu vi của nàng chính là những tàn dư ý niệm hỗn tạp, những nhân quả dây dưa từ những kẻ đã từng đến tiệm – đều bị nghiền nát thành hư vô.

"Trời ạ!" – Thanh Loan kinh hãi kêu lên trong lòng – "Đó không phải là quét bụi! Đó là Thanh Tẩy Nhân Quả! Ngài ấy đang quét đi những sợi dây nghiệp lực b bám lấy mảnh đất này!"

Nhát chổi thứ hai. Diệp Trần đổi góc quét, xoay người một vòng nhẹ nhàng.

"Sột… soạt…"

Cây chổi vẽ lên không trung một đường cong hoàn mỹ, tựa như quỹ đạo của các tinh cầu trong vũ trụ. Thanh Loan nhìn thấy những đạo văn vàng rực ẩn hiện bên dưới lớp bụi. Nàng chợt nhận ra, những viên gạch lát sàn mà bấy lâu nay nàng vẫn lau chùi, thực chất chính là một tòa "Thiên Địa Đại Trận". Những nhát chổi của Diệp Trần không phải đang quét rác, mà là đang dùng thần thông để tái khởi động lại trận pháp, khiến cho những chỗ hỏng hóc trong quy tắc của mảnh không gian này được sửa chữa hoàn toàn.

"Nhát chổi đi ngang là Trảm Đoạn Quá Khứ, nhát chổi đưa lên là Khai Sáng Tương Lai…" – Đầu óc Thanh Loan bắt đầu trở nên mê loạn.

Nàng thấy mình như bị kéo vào một khoảng không vô định. Ở đó, Diệp Trần đứng cao sừng sững giữa tinh không, tay cầm một cây chổi khổng lồ làm từ hàng vạn ngôi sao, nhẹ nhàng quét một cái, cả một dãy ngân hà đầy những tạp chất ma khí bị thổi bay sạch sẽ, trả lại sự thuần khiết cho thái sơ.

Mồ hôi lạnh chảy ròng rã trên trán Thanh Loan. Nàng cảm thấy một bức màn sương mù bấy lâu nay che lấp con đường tu luyện của mình đang dần bị nhát chổi kia vén mở.

Trước đây, nàng tu luyện "Thanh Loan Kiếm Pháp", luôn chú trọng vào sự sắc bén, vào việc làm sao để tạo ra những vết cắt chí mạng. Nhưng giờ đây, nhìn cách Diệp Trần đưa chổi, nàng nhận ra mình quá sai lầm. Đỉnh cao của sức mạnh không phải là sự sắc bén để cắt đứt, mà là sự bao dung để "gạt bỏ".

Muốn mạnh mẽ, trước hết phải sạch sẽ. Tâm không còn tạp niệm, kiếm mới có thể thông thiên.

"Ta hiểu rồi… Ta cuối cùng cũng hiểu rồi!"

Thanh Loan bất chợt ngồi bệt xuống đất, hai tay đặt trên đầu gối, mắt nhắm nghiền. Khí tức trên người nàng bắt đầu biến đổi mạnh mẽ. Linh lực trong cơ thể, vốn dĩ đang bị đình trệ ở đỉnh phong Trúc Cơ sau khi được Diệp Trần cứu mạng, bấy giờ bỗng cuộn trào như nước lũ vỡ đê.

Một con bóng mờ của chim Thanh Loan hót vang trong thức hải của nàng, nhưng lần này, nó không còn mang vẻ rực rỡ lòe loẹt mà trở nên giản đơn, thanh khiết lạ thường.

Trong lúc đó, Diệp Trần vẫn hoàn toàn không biết gì. Anh đang vừa quét vừa lầm bầm chửi thầm trong bụng: "Mẹ kiếp, cái hệ thống này lừa mình à? Bảo là cây chổi quét bụi trần cực xịn, mà sao quét nãy giờ thấy mỏi lưng chết đi được. Đúng là hàng tặng kèm không bao giờ ngon bằng hàng mua mà."

Anh quét đến gần cửa tiệm thì thấy một đống lá khô từ cái cây đại thụ phía đối diện bị gió thổi vào. Diệp Trần dùng sức hất chổi mạnh một phát, quét bay đống lá ra ngoài hiên.

Đúng lúc này, từ con phố phía xa, một lão già gầy gò, râu tóc trắng xóa, bước đi lảo đảo như sắp chết đói đang tiến lại gần. Không ai khác, chính là Trần Huyền Tử – Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, kẻ đã "nghiện" mì tôm Hảo Hảo đến mức mất hết liêm sỉ.

Trần Huyền Tử sáng sớm đã chạy đến, mục tiêu là mua một gói thuốc lá "Mèo Đen" để giải quyết tâm ma vừa chớm nở trong quá trình đột phá đêm qua. Nhưng khi lão vừa đi đến cách tiệm tạp hóa mười mét, lão bỗng dừng khựng lại, đôi mắt già nua trợn ngược lên vì kinh hãi.

Trong tầm nhìn của một cao thủ đã chạm tới ngưỡng Nguyên Anh như lão, lão thấy một cảnh tượng kinh hoàng: Từ trong tiệm tạp hóa, một luồng sóng khí màu xám trắng, mang theo hơi thở của vạn cổ sơ khai, cuộn trào ra như một con rồng đang vươn mình. Luồng sóng khí đó cuộn lấy đống lá khô, nhưng ở dưới lớp vỏ bọc bình thường đó là những quy tắc thiên đạo đậm đặc đến mức hóa thành chất lỏng.

"Cái gì?! Đạo vận hóa thực?!" – Trần Huyền Tử suýt nữa thì cắn vào lưỡi – "Tiền bối… Tiền bối đang truyền đạo?!"

Lão không dám tiến thêm một bước, sợ rằng sự hiện diện phàm tục của mình sẽ làm vấy bẩn luồng thanh khí tinh khiết ấy. Lão liền quỳ sụp xuống ngay tại chỗ, mắt nhìn chằm chằm vào đống lá khô đang bay lơ lửng rồi rơi xuống đất.

Mỗi chiếc lá rơi, trong mắt Trần Huyền Tử, là một lần luân hồi. Lá úa rụng xuống đất chính là tử, từ đất nuôi cây chính là sinh.

"Sống… chết… sạch… bẩn… Hóa ra, ranh giới giữa chúng chỉ nằm ở một nhát chổi của tiền bối mà thôi." – Lão già run rẩy, những nếp nhăn trên mặt bỗng giãn ra.

Trần Huyền Tử cảm thấy thọ nguyên tưởng chừng đã cạn kiệt của mình bỗng dưng bừng lên một sức sống mới. Ngọn lửa tâm ma vốn dĩ đang hừng hực trong đan điền bỗng nhiên bị nhát chổi kia quét qua, dập tắt ngấm ngay lập tức như chưa từng tồn tại.

Diệp Trần quét xong nhát cuối cùng, anh phủi tay, hài lòng nhìn mặt sàn sạch bóng không còn một hạt bụi.

– "Phù, cuối cùng cũng xong. Mệt phết đấy chứ đùa đâu."

Anh quay lại, định bảo Thanh Loan đi pha cho anh một cốc cà phê G7, thì lại thấy cô nàng đang ngồi thiền định, khí thế xung quanh phát ra mạnh đến mức làm rung chuyển cả quầy kệ.

– "Ơ? Đang yên đang lành lại tu luyện à? Đúng là mấy đứa học giỏi, lúc nào cũng chăm chỉ." – Diệp Trần gãi đầu, rồi nhìn ra cửa.

Anh thấy Trần Huyền Tử đang quỳ dưới đất, hai tay ôm mặt khóc nức nở.

Diệp Trần ngơ ngác hỏi vọng ra: "Lão Trần? Sáng sớm ra ông làm trò gì thế? Mất linh thạch à? Hay là gói mì hôm qua mua về bị chuột gặm?"

Trần Huyền Tử nghe tiếng gọi, giật mình ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng tràn ngập sự khai sáng. Lão dập đầu xuống đất ba cái thật kêu:

– "Tiền bối! Đại ân đại đức của ngài, lão hủ kiếp này vô pháp báo đáp! Một nhát chổi của ngài đã cứu mạng lão hủ, gạt sạch tâm ma ngàn năm, cho lão thấy được con đường lên Hóa Thần!"

Diệp Trần ngớ người. Cái gì mà cứu mạng? Cái gì mà tâm ma? Anh chỉ quét nhà thôi mà!

– "Ông già, ông nói cái quái gì thế? Tôi quét bụi bay vào mặt ông à? Xin lỗi nhé, để tôi lấy cái khăn cho ông lau." – Diệp Trần thật sự cảm thấy ái ngại, nghĩ bụng chắc tại cái chổi của hệ thống mạnh quá nên quét bụi bay xa tận chục mét, làm cụ già đau mắt.

– "Không! Tiền bối! Ngài đừng nói thế, lão hủ không xứng!" – Trần Huyền Tử vội vã lùi lại phía sau, không dám để Diệp Trần lại gần – "Bụi mà ngài quét ra, chính là tinh hoa của quy tắc. Được chạm vào hạt bụi của ngài, đó là phúc phần tu luyện tám đời của lão hủ!"

Vừa lúc đó, Thanh Loan cũng bừng tỉnh. Một tiếng "vù" nhẹ nhàng vang lên, khí tức trên người nàng đột ngột tăng vọt, đột phá trực tiếp từ Trúc Cơ tầng sáu lên thẳng Trúc Cơ tầng chín, thậm chí còn có dấu hiệu sắp kết Kim Đan.

Nàng mở mắt, đôi đồng tử xanh biếc giờ đây trong vắt như nước hồ mùa thu. Nàng đứng dậy, cung kính quỳ trước mặt Diệp Trần:

– "Cảm ơn chủ nhân đã truyền dạy 'Vạn Vật Thanh Tẩy Pháp'. Thanh Loan đã hiểu, kiếm pháp của con bấy lâu nay quá mức dơ bẩn, chỉ chú trọng giết chóc mà quên mất mục đích cuối cùng là thanh lọc tâm hồn."

Diệp Trần đứng đực mặt ra ở giữa tiệm, tay vẫn còn cầm cây chổi tre già. Anh nhìn nàng tiểu nhị xinh đẹp, rồi nhìn lão già đang quỳ ngoài hiên, trong lòng thầm kêu khổ.

"Xong rồi… Hình như bọn họ bị ảo giác rồi. Chẳng lẽ bụi của thế giới này có tác dụng gây nghiện hay phê thuốc à? Sao đứa nào quét nhà xong cũng như vừa dùng hàng đá thế này?"

Hệ thống bỗng nhiên vang lên tiếng thông báo trong đầu anh:

*[Ting! Chúc mừng ký chủ đã thực hiện hành động 'Vô tình truyền đạo'.]*
*[Thành tựu: Sư đạo tôn nghiêm – Cấp 1.]*
*[Phần thưởng: 100 điểm danh vọng, mở khóa mặt hàng mới: Nước rửa kính Cif – Tẩy sạch mọi chướng nhãn pháp.]*
*[Ghi chú: Cây chổi của ký chủ thực chất là 'Chổi quét Cửu Thiên', có khả năng gạt bỏ quy tắc cũ để thiết lập quy tắc mới. Việc ký chủ quét rác trước mặt họ chẳng khác nào bắt một kẻ mới học toán phải xem lời giải của phương trình vũ trụ.]*

Diệp Trần cứng đờ người. Anh nhìn lại cây chổi tre trông rách nát trên tay mình.

"Đệch! Thế mà mày không nói sớm! Tao lại tưởng là đồ dùng hàng ngày bình thường!"

Anh hít một hơi thật sâu, cố giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, đúng kiểu "cao nhân lười biếng". Anh vác cây chổi lên vai, giọng điệu hờ hững:

– "À… Thấy hai người có chút tiến bộ, ta cũng thấy mừng. Nhưng mà, quét nhà xong rồi thì làm việc đi. Thanh Loan, đi pha cà phê. Lão Trần, ông vào mua thuốc hay mua mì thì mua nhanh đi, đừng đứng đó khóc lóc làm khách hàng khác tưởng tôi bắt nạt người già."

Trần Huyền Tử vội vàng đứng bật dậy, quệt nước mắt, cười hì hì: "Tuân lệnh tiền bối! Lão hủ hôm nay muốn mua hai gói thuốc lá Mèo Đen, à không, mua luôn một cây (10 bao)! Lão hủ vừa giác ngộ, cảm thấy tiền bạc chỉ là phù du, chỉ có hàng của ngài mới là chân lý!"

Thanh Loan cũng vui vẻ đi về phía gian bếp: "Vâng, chủ nhân. Thanh Loan sẽ dùng loại nước tinh khiết nhất để pha cà phê cho ngài."

Nhìn bóng lưng hai người bận rộn, Diệp Trần thở dài một tiếng, buông cây chổi xuống.

– "Đúng là khổ thật. Muốn làm người bình thường mà cũng không yên với cái hệ thống này. Quét cái nhà thôi mà cũng thành đại lão truyền đạo. Kiểu này chắc sau này không dám đi vệ sinh nữa, nhỡ đâu tụi nó lại bảo mình đang 'Hóa giải tạp chất trần gian, ngưng tụ linh dịch' thì bỏ mẹ."

Nghĩ đến cảnh đó, Diệp Trần không khỏi rùng mình.

Anh ngồi xuống chiếc ghế tựa quen thuộc trước cửa tiệm, vắt chân chữ ngũ, đón lấy ánh nắng rực rỡ của buổi sớm. Trên mặt đất, nơi anh vừa quét qua, vẫn còn lưu lại một chút ánh sáng dìu dịu của đạo vận.

Một con kiến bò ngang qua mặt gạch vừa được quét. Ngay lập tức, con kiến đó bỗng phình to ra một chút, lớp vỏ cứng lại, tốc độ di chuyển tăng vọt, bò đi nhanh như một vệt đen.

Diệp Trần nhướn mày: "Ơ kìa, cả kiến cũng đột phá à? Tiệm này hỏng rồi, hỏng thật rồi."

Bên trong, mùi thơm nồng nàn của cà phê G7 bắt đầu tỏa ra. Ở thế giới tu tiên này, nơi mà con người ta phải tranh giành từng hạt linh sa, thì hương vị của hạt cà phê Buôn Ma Thuột do một vị "ông chủ thần bí" mang tới, chẳng khác nào một loại tiên dược kích thích thần trí đến cực hạn.

Hôm nay là một ngày đẹp trời tại Vân Hải Thành.

Chỉ là, trên bản đồ của các đại thế lực Trung Đô, cái tên "Vân Hải Thành" vốn nhỏ bé bỗng dưng đỏ rực lên. Các vị lão tổ đang bế quan bỗng đồng loạt mở mắt, hướng nhìn về phía Đông, nơi có một luồng thanh khí tinh khiết vừa mới bùng lên, quét sạch cả một bầu trời u ám.

– "Có biến… Phía Đông có chí bảo xuất thế, hoặc có thánh nhân truyền đạo!"

– "Mau! Phái người đi điều tra! Dù là ai, cũng phải dốc toàn lực lôi kéo!"

Và thế là, một "nhát chổi" của Diệp Trần đã vô tình khởi động một cơn sóng ngầm khổng lồ, khiến toàn bộ Cửu Tiêu Linh Giới chuẩn bị bước vào một thời đại mới.

Còn nhân vật chính của chúng ta?

– "Thanh Loan! Cà phê hơi ít đường nhé! Cho thêm hai viên đường trắng của hệ thống vào cho tôi!"

– "Vâng, chủ nhân!"

Giữa bão tố sắp đến, anh vẫn chỉ quan tâm đến ly cà phê của mình có đủ ngọt hay không. Vì đối với Diệp Trần, đỉnh cao của đại đạo, đôi khi chỉ là vị ngọt của một thìa đường hóa học mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8