Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 150: ** Máy khoan bê tông: Phá vỡ các rào cản cảnh giới.
**CHƯƠNG 150: MÁY KHOAN BÊ TÔNG: PHÁ VỠ CÁC RÀO CẢN CẢNH GIỚI**
Sau khi tiệm tạp hóa được hệ thống nâng cấp, bên cạnh việc có thêm cái nhà vệ sinh thông minh đạt chuẩn "khách sạn năm sao" giữa lòng Tiên giới mạt pháp, Diệp Trần còn nhận được một món quà "tri ân khách hàng" từ hệ thống. Đó là một chiếc vali màu xanh thẫm, bên trên in dòng chữ mà chỉ mình anh hiểu: "Siêu cấp máy khoan bê tông cầm tay – Xuyên thấu vạn vật".
Trong mắt Diệp Trần, đây là một con máy Bosch phiên bản hệ thống. Nhưng trong mắt của Thanh Loan – nàng tiểu nhị đang cầm chổi đứng bên cạnh – thì đó là một khối thần kim kỳ lạ, toát ra một thứ uy áp sắc lạnh khiến linh hồn người ta phải run rẩy.
"Chủ nhân, đây là… Thái Cổ Thần Binh mới mà ngài vừa đúc xong sao?" Thanh Loan nhỏ giọng hỏi, đôi mắt phượng tràn đầy sự sùng bái.
Diệp Trần đang loay hoay lắp mũi khoan dài nửa mét vào đầu máy, miệng ngáp ngắn ngáp dài đáp: "Hâm à? Đây là đồ dùng để sửa nhà. Cái vách tường phía sau tiệm hơi thấm nước, ta định khoan mấy lỗ để lắp ống thoát khí cho cái toilet mới."
Thanh Loan khựng lại, trong đầu nàng lập tức tự động "dịch" lời của Diệp Trần: *Lắp ống thoát khí cho toilet = Củng cố luồng vận khí thiên đạo cho Thánh địa. Sửa vách tường = Vá lại lỗ hổng của quy tắc thế giới.*
Nàng hít một hơi lạnh, cảm thán: "Tầm nhìn của ngài quả thực là điều mà hạng phàm phu như chúng ta không thể chạm tới."
Đúng lúc này, ngoài phố Vân Hải bỗng chốc trở nên náo loạn. Linh khí bộc phát từ vụ "khoan trúng linh mạch" lúc trước vẫn chưa hoàn toàn lắng xuống. Ngược lại, nó giống như một nồi nước sôi, linh khí nồng đậm tràn ngập khắp nơi nhưng lại quá đỗi cuồng bạo. Rất nhiều tu sĩ ở các cấp độ Luyện Khí, Trúc Cơ, thậm chí là Kim Đan đang đứng ở biên giới đột phá, nhưng lại bị "nghẽn".
Nói một cách dễ hiểu, linh khí quá nhiều khiến kinh mạch họ bị tắc, giống như kẹt xe giờ cao điểm ở ngã tư hiện đại. Nếu không có ai "thông quan", họ nhẹ thì phế bỏ tu vi, nặng thì nổ tung mà chết.
Đặc biệt nhất là Trần Huyền Tử. Lão già này sau khi ăn xong mấy gói mì tôm Hảo Hảo của Diệp Trần, thọ nguyên tăng vọt, tu vi đang từ Nguyên Anh đỉnh phong muốn liều mạng xông vào Hóa Thần kỳ. Nhưng khốn nỗi, bình cảnh của Hóa Thần giống như một bức tường bê tông cốt thép dày mười mét, lão dùng hết bình sinh sức lực vẫn không húc thủng được. Lúc này, lão đang ngồi xếp bằng giữa quảng trường Vân Hải, mặt đỏ như gan gà, khói trắng bốc lên từ đỉnh đầu như nồi cơm điện sắp chín.
"Không ổn rồi! Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn sắp bạo thể rồi!"
"Linh khí này quá ngang tàng, bức tường cảnh giới cứng quá, lão nhân gia không phá nổi!"
Tiếng hô hoán của các tu sĩ vang tận trời xanh. Diệp Trần đang ở trong tiệm cũng nghe thấy tiếng ồn ào. Anh xách chiếc máy khoan đi ra cửa, thấy đám đông đứng vây quanh lão Trần Huyền Tử.
"Cái lão già này, đúng là ăn mì tôm cho lắm vào rồi giờ bị nhiệt à?" Diệp Trần lẩm bẩm, tay vẫn xách chiếc máy khoan.
Lúc anh bước ra, đám đông tu sĩ vốn đang náo loạn bỗng nhiên im bặt. Họ nhìn thấy một nam nhân mặc áo thun trắng, quần đùi, chân xỏ dép tổ ong vàng rực, trên vai vác một vật thể bằng kim loại kỳ dị với cái mũi nhọn hoắt dài dằng dặc.
"Kẻ nào… à không, vị đại tiền bối nào kia?" Một vị tán tu mới đến kinh hãi hỏi.
"Suỵt! Đó là Ông chủ tiệm Diệp Trần! Vị thần nhân ẩn cư ở Vân Hải Thành!"
Diệp Trần tiến đến gần Trần Huyền Tử. Cảm nhận được sự xuất hiện của anh, Trần Huyền Tử hé mắt, giọng nói run rẩy đầy đau đớn: "Diệp… Diệp tiểu hữu… Ta… ta kẹt rồi… Bức tường Hóa Thần này… quá cứng… ta không xuyên qua nổi…"
Diệp Trần nhìn lão già đáng thương, rồi nhìn xuống chiếc máy khoan trên tay. Trong đầu anh nảy ra một ý tưởng điên rồ: *Hệ thống bảo con máy này có thể xuyên thấu vạn vật, phá vỡ mọi vật cản cứng nhất. Bình cảnh tu luyện thực chất cũng là một loại rào cản năng lượng thôi đúng không?*
"Nào, lão Trần, nể tình lão là khách quen của tiệm mì, để ta giúp lão một tay." Diệp Trần mỉm cười, một nụ cười mà trong mắt tu sĩ là "từ bi", nhưng thực tế là "thử máy".
"Hệ thống, kích hoạt chế độ: Phá Chướng." Diệp Trần thầm ra lệnh.
【 Tinh! Đã khởi động máy khoan siêu cấp. Mục tiêu: Bình cảnh Hóa Thần của đối tượng. 】
Diệp Trần đưa máy khoan lên, bóp cò.
"RÈÈÈÈÈÈÈÈÈÈÈÈÈÈ——"
Một tiếng động kinh thiên động địa vang lên. Nó không phải là tiếng sấm, mà là một loại tần số chấn động xuyên thấu vào tận sâu linh hồn của mọi người có mặt tại hiện trường. Toàn bộ không gian quanh Vân Hải Thành như rung chuyển theo nhịp của cái mũi khoan.
"Trời ơi! Tiếng gầm của Thiên đạo!" Một vị Kiếm tu thốt lên, quỳ sụp xuống. "Tiếng gầm này đang trực tiếp oanh kích vào đạo tâm của chúng ta!"
Thanh Loan đứng phía sau, đôi mắt sáng rực như đuốc: *Đây chính là thanh âm của Đại đạo khi khai thiên lập địa! Chủ nhân đang dùng thanh thần binh đó để cưỡng ép phá vỡ quy tắc của giới này!*
Diệp Trần không quan tâm họ nghĩ gì, anh nhắm cái mũi khoan vào không trung, ngay phía trên đỉnh đầu Trần Huyền Tử khoảng mười phân – nơi tập trung toàn bộ "bức tường" bình cảnh mà chỉ có tu sĩ cấp cao mới cảm nhận được.
"Xoạch!"
Cái mũi khoan xoay tròn với tốc độ ánh sáng, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng khổng lồ. Diệp Trần cảm thấy máy khoan hơi rung, nhưng dưới sức mạnh "Vô địch" của anh, nó vững như bàn thạch.
Trong thực tế ảo của thế giới tu chân, các lão quái vật ẩn cư lúc này đang kinh hãi tột độ khi thấy một lỗ thủng đen ngòm hiện ra ngay trên "bầu trời" cảnh giới của Trần Huyền Tử. Cái lỗ đó to ra từng chút một dưới sự tàn phá của mũi khoan thép.
"CẠCH! RẦM!"
Một tiếng vỡ vụn giòn tan vang lên trong linh hồn mỗi người.
Bức tường Hóa Thần mà hàng ngàn tu sĩ khao khát suốt đời không phá nổi, lúc này đã bị chiếc máy khoan của Diệp Trần khoan thủng một lỗ to tướng.
Linh khí cuồng bạo vốn đang bị dồn nén trong người Trần Huyền Tử ngay lập tức tìm được lối thoát, chúng điên cuồng ùa qua cái lỗ đó, tiến vào vùng đất mới. Thân thể lão từ héo hon bỗng chốc trở nên đầy đặn, hào quang Hóa Thần bùng phát rực rỡ, chiếu sáng cả một vùng trời.
Trần Huyền Tử ngẩn người. Lão nhìn xuống tay mình, rồi nhìn vào không trung. Lão… đột phá rồi? Đột phá một cách đơn giản như vậy sao? Chỉ cần một người cầm một cái thanh sắt "rè rè" vài tiếng là xong?
"Hóa… Hóa Thần rồi?" Một vị trưởng lão của môn phái khác đứng cạnh đó lắp bắp, nước dãi chảy ra lúc nào không hay.
Diệp Trần buông cò máy, tiếng "Rè rè" dừng lại. Anh thở hắt ra, quệt mồ hôi trên trán (thực ra chả có giọt mồ hôi nào): "Máy tốt thật, bảo sao đắt thế. Lão Trần, thấy sao? Có mát mẻ hơn chút nào không?"
Trần Huyền Tử lồm cồm bò dậy, mặc kệ vẻ oai nghiêm của một vị đại năng Hóa Thần, lão quỳ mọp xuống, đầu chạm đất: "Đa tạ chủ nhân! Đa tạ chủ nhân đã ra tay cứu độ! Ơn tái sinh này, Trần Huyền Tử dẫu tan xương nát thịt cũng không dám quên!"
Đám đông tu sĩ xung quanh thấy vậy, phản ứng đầu tiên không phải là sợ hãi, mà là… điên cuồng.
Hàng trăm người lập tức quỳ xuống, tạo thành một vòng tròn khổng lồ quanh Diệp Trần.
"Diệp chủ nhân! Xin hãy khoan cho con một phát! Con kẹt ở Luyện Khí tầng chín mười năm rồi!"
"Đại thần! Xin hãy nhắm vào cái lỗ tai của con mà khoan! Con sắp đột phá Kim Đan rồi nhưng lỗ tai bị nghẹt linh lực!"
"Ông chủ Diệp! Ngài dùng thanh 'Lôi Đình Thần Toản' đó đâm vào đan điền của tiểu nhân một cái đi, đau mấy tiểu nhân cũng chịu được!"
Diệp Trần trố mắt nhìn đám người đang gào thét xin được… khoan. Anh xách máy khoan lùi lại một bước, da đầu tê dại: "Các ngươi điên rồi à? Đây là máy khoan bê tông, khoan vào người là thủng bụng đấy!"
Nhưng tu sĩ đâu có nghe. Trong mắt họ, cái máy khoan đó chính là "Phá Chướng Chân Thần Khí", là con đường tắt ngắn nhất để lên đỉnh phong. Họ nhìn thấy Trần Huyền Tử Hóa Thần mà chả mất tý máu nào, chỉ tốn vài giây "rè rè" là xong, ai mà không ham?
"Chủ nhân, xin hãy cứu họ." Thanh Loan từ phía sau bước tới, ánh mắt đầy vẻ thỉnh cầu. "Dưới linh khí bạo loạn này, nếu ngài không dùng thần thông phá chướng, e là Vân Hải Thành sẽ thành nấm mồ mất."
Hệ thống bỗng nhiên nảy ra thông báo:
【 Nhiệm vụ ngẫu nhiên: Kỷ nguyên mới của xây dựng. Hãy sử dụng Máy khoan siêu cấp để khai thông kinh mạch cho 100 tu sĩ. Phần thưởng: Nâng cấp Băng thông cho Hệ thống Smartphone tương lai. 】
Diệp Trần tặc lưỡi. Đúng là hệ thống, không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để vắt kiệt sức lao động của anh.
"Được rồi, được rồi! Tất cả xếp hàng!" Diệp Trần hét lớn, tiếng quát mang theo quy tắc của tiệm khiến tất cả im bặt ngay lập tức. "Không mặc cả, không chen lấn! Ai muốn khoan đột phá, mỗi lần là mười viên linh thạch cấp cao! Ta nhắc lại, ta chỉ khoan vào 'linh chướng' không trung của các ngươi, đứa nào dám thò bụng ra ta khoan thủng ráng chịu!"
Thế là, một cảnh tượng kỳ dị nhất trong lịch sử tu chân giới diễn ra.
Giữa phố chính của Vân Hải Thành, Diệp Trần ngồi trên một cái ghế đẩu cao cấp (ghế nhựa Duy Tân), tay cầm máy khoan Bosch. Phía trước anh là một hàng dài tu sĩ, từ những lão già râu tóc bạc phơ đến những thiếu niên trẻ tuổi, tất cả đều đang đứng nghiêm chỉnh, nhắm mắt, nín thở.
"RÈÈÈÈÈ—— Xoạch!"
"Người tiếp theo! Chúc mừng, Trúc Cơ thành công, nộp tiền rồi cút đi cho đứa sau."
"RÈÈÈÈÈ—— Xoạch!"
"Người tiếp theo! Kim Đan viên mãn nhé. Ê cái thằng kia, không được sờ vào mũi khoan, nó nóng đấy!"
Tiếng máy khoan vang vọng khắp Vân Hải Thành suốt ba ngày ba đêm. Cứ mỗi lần tiếng máy dừng lại là một đạo hào quang đột phá bay vút lên trời. Thiên kiếp trên cao ban đầu còn muốn tụ lại để đánh kẻ đột phá, nhưng vừa nhìn thấy cái máy khoan trong tay Diệp Trần đang chỉ thẳng lên trời, đám mây đen liền sợ hãi tản ra nhanh như chưa từng xuất hiện.
Đến cả Thiên đạo cũng hiểu rằng: Cái "mũi nhọn" kia có thể khoan thủng cả lỗ đít của nó nếu nó dám làm càn.
Sau khi kết thúc đợt "bảo trì hạ tầng" quy mô lớn này, toàn bộ tu sĩ ở Vân Hải Thành đồng loạt thăng cấp. Danh tiếng của Tiệm tạp hóa Vạn giới bay đi như tên bắn, vượt qua cả Đông Nhất Lục, truyền tới tận những tai của các "lão quái vật" ở Trung Đô.
Diệp Trần lúc này đang nằm bẹp trên ghế nằm trong tiệm, cánh tay cầm máy khoan suốt ba ngày đã hơi mỏi. Thanh Loan ân cần đấm bóp cho anh, còn Trần Huyền Tử – vị tân đại năng Hóa Thần – thì đang đứng ở cửa, tay cầm cái quạt máy cũ (do Diệp Trần vừa vứt ra vì hết điện) để quạt mát cho ân nhân.
"Lão Trần, lão Hóa Thần xong rồi sao không về tông môn mà cứ đứng đây làm gì?" Diệp Trần lim dim mắt hỏi.
Trần Huyền Tử cười khà khà, lộ ra hàm răng trắng hếu: "Chủ nhân nói giỡn. Về tông môn làm gì? Ở đó có mì tôm ngon không? Có cái bồn cầu phát sáng không? Có ngài cầm thần khí che chở không? Lão già này quyết định rồi, từ nay lão là… nhân viên bảo an bán thời gian cho tiệm. Ai dám làm loạn, lão dùng Hóa Thần công lực ném họ vào sọt rác!"
Diệp Trần lười biếng phẩy tay: "Tùy lão. Mà này, lão bảo cái thẻ kim loại rỉ sét của lão dùng để kích hoạt mạng lưới thần thức viễn cổ gì đó, mang đây ta xem."
Trần Huyền Tử vội vàng dâng tấm thẻ bằng hai tay. Diệp Trần cầm lấy, ném cho hệ thống.
【 Tinh! Đã nhận diện 'Mainframe' cổ đại. Tiến hành tích hợp mạng 5G Tiên giới… Đang thiết lập các trạm phát sóng Thần thức dựa trên các lỗ khoan quy tắc của ký chủ… 】
Diệp Trần khẽ cười. Nhờ vụ dùng máy khoan bê tông phá vỡ bình cảnh, anh vô tình đã khoan luôn hàng nghìn "mắt xích" phát sóng thần thức khắp thành phố.
"Sắp rồi…" Diệp Trần lẩm bẩm. "Sắp tới lúc các vị thần tiên này sẽ không còn rảnh để đi chém giết nhau nữa."
"Ngài nói gì cơ ạ?" Thanh Loan tò mò.
"Ta nói là…" Diệp Trần ngồi dậy, đôi mắt Gen Z hiện lên vẻ gian tà của một tay trùm kinh doanh siêu cấp. "Ta sắp bán cho các vị lão tổ một thứ gọi là 'Nỗi ám ảnh mang tên: Smartphone'. Đến lúc đó, dù có là Ma tôn hay Kiếm thánh, cũng đều phải cúi đầu xuống hết!"
Hệ thống: 【 Tinh! Nhiệm vụ tiếp theo: Bán ra 500 chiếc smartphone đời đầu. Phần thưởng: Mở khóa tính năng Livestream Đấu Giá Vạn Giới. 】
Diệp Trần vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc. Tiên giới này, sắp bị anh quậy cho nát bét rồi. Nhưng trước hết, anh cần vào cái toilet thông minh kia để tận hưởng cảm giác của một "vị vua" cái đã.
Bên ngoài, ánh hoàng hôn buông xuống Vân Hải Thành, một thành phố mà giờ đây, tu sĩ đi bộ trên đường cũng có thể đột phá, chỉ vì linh khí xung quanh quá sức "thông thoáng" sau trận "đại phẫu thuật" bằng máy khoan của Diệp chủ tiệm.
Một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của công nghệ và sự lười biếng, chính thức bắt đầu từ tiếng "RÈ RÈ" của một con máy Bosch giá rẻ.