Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 152: ** Ark
Bầu trời của Cửu Tiêu Linh Giới chưa bao giờ tối tăm đến thế.
Đó không phải là cái tối của màn đêm tĩnh mịch, mà là một màu tím đen kịt, vặn vẹo như vết hoại tử trên cơ thể của một vị thần khổng lồ. Linh khí – thứ vốn là nguồn sống, là hơi thở của vạn vật tu chân – giờ đây đang rút đi với tốc độ kinh hoàng. Trên khắp năm đại lục, từ những rặng núi sương mù của Đông Nhất Lục đến những sa mạc cháy bỏng của Tây Canh Lục, vô số tu sĩ đang rú lên trong tuyệt vọng.
"Linh lực của ta… không thấy nữa! Đan điền của ta đang héo rũ!"
"Pháp bảo… tại sao pháp bảo không khởi động được? Không!"
Những vị lão quái Hóa Thần kỳ vốn dĩ chỉ cần một cái phẩy tay là di sơn đảo hải, giờ đây lại giống như những con gà bị nhúng nước, run rẩy ngã quỵ trên mặt đất. Họ cảm nhận được một lực hút vô hình từ chín tầng mây đang điên cuồng thu nạp mọi dấu vết của sức mạnh siêu nhiên. Thiên Đạo đã mục nát, và nó đang thực hiện một cuộc "thanh trừng" cuối cùng để lấy lại số vốn liếng mà nó đã ban phát cho chúng sinh suốt hàng triệu năm qua.
Tại Vân Hải Thành, cảnh tượng còn thê thảm hơn. Các tu sĩ trước đây cao ngạo bao nhiêu thì giờ đây nhếch nhác bấy nhiêu. Những phi kiếm đang bay giữa không trung bỗng dưng mất linh lực, khiến chủ nhân của chúng rơi xuống đất như những bao tải gạo, xương cốt gãy vụn.
Duy chỉ có một nơi duy nhất vẫn giữ được sự bình yên kỳ lạ đến mức nghẹt thở.
Đó là góc phố nơi tiệm tạp hóa của Diệp Trần tọa lạc.
Trong tiệm, một bầu không khí ấm áp bao trùm, đối lập hoàn toàn với sự sụp đổ bên ngoài. Diệp Trần vẫn nằm trên chiếc ghế tựa bằng tre, đôi dép tổ ong huyền thoại gác lên nhau, trên tay là một chiếc quạt giấy đang phe phẩy. Trước mặt anh, một ly nước ép dưa hấu mát lạnh còn đọng hơi nước trên thành ly thủy tinh.
"Chủ nhân… thế giới này thực sự sắp tận rồi sao?" Thanh Loan đứng bên cạnh, giọng nói run rẩy nhưng đôi mắt nàng vẫn tràn đầy sự tin tưởng khi nhìn vào bóng lưng của Diệp Trần.
Nàng là người cảm nhận rõ nhất. Là một tu sĩ, nàng thấy linh khí xung quanh đã biến mất sạch sành sanh. Thế nhưng, trong cơ thể nàng, một luồng sức mạnh kỳ lạ và dồi dào vẫn đang lưu chuyển. Đó không phải là linh khí truyền thống, mà là một loại năng lượng "lạ" tích tụ từ việc nàng uống nước khoáng Lavie, ăn cơm hộp hằng ngày và thỉnh thoảng nhấm nháp trà sữa trân châu.
"Tận thế cái gì chứ?" Diệp Trần ngáp một cái, đôi mắt lười biếng liếc nhìn ra ngoài cửa. "Chỉ là hệ thống vận hành cũ bị dính virus nặng quá, cần phải 'reset' thôi. Cái gã Thiên Đạo kia chơi không đẹp, định ôm tiền bỏ chạy, để lại một lũ nợ nần cho chúng sinh mà."
Lúc này, một bóng người từ ngoài đường bò vào, trông không khác gì một gã ăn mày. Đó chính là Trần Huyền Tử. Vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn giờ đây mặt mũi lấm lem, y phục rách nát, tay vẫn ôm khư khư một bát mì tôm Hảo Hảo chỉ còn nước súp lạnh ngắt.
"Diệp… Diệp chủ tiệm! Cứu mạng!" Trần Huyền Tử khóc không ra nước mắt. "Môn phái của lão phu… đại trận sụp đổ hết rồi! Các đệ tử đều biến thành người phàm! Ngay cả lão phu, nếu không nhờ sáng nay húp được nửa bát mì này để bảo hộ tâm mạch, thì e là giờ đã thành cái xác khô!"
Diệp Trần ngồi dậy, tặc lưỡi: "Lão Trần này, đã bảo là đăng ký gói thành viên VIP đi mà không nghe. Giờ này linh thạch cũng thành đá cuội cả rồi, ông lấy gì trả tiền mì?"
"Lão… lão dùng cái này!" Trần Huyền Tử lấy từ trong túi áo ra một miếng ngọc bội cổ xưa, thứ cuối cùng còn sót lại chút đạo vận. "Đây là tổ truyền…"
"Thôi được rồi, coi như làm từ thiện." Diệp Trần phẩy tay.
Bỗng nhiên, hệ thống vang lên trong đầu Diệp Trần bằng một giọng máy móc lạnh lẽo nhưng có chút "phấn khích":
【 Ting! Nhiệm vụ ẩn: "Thuyền Trưởng Của Con Tàu Cứu Thế" đã kích hoạt. 】
【 Thiên Đạo mục nát bắt đầu thực hiện 'Tẩy Trần', xóa sổ mọi quy tắc cũ. Hệ thống bắt đầu chuyển đổi toàn bộ Điểm Danh Vọng và Công Đức tích lũy thành Năng Lượng Động Cơ. 】
【 Cửa hàng sắp chuyển sang trạng thái: Ark (Con Tàu Cứu Thế). Ký chủ vui lòng thắt dây an toàn! 】
Diệp Trần giật mình: "Thắt dây an toàn? Tao ngồi ghế tựa thì thắt kiểu gì…"
Chưa kịp nói hết câu, mặt đất rung chuyển dữ dội. Một tiếng gầm rú vang lên từ sâu trong lòng đất của Vân Hải Thành. Toàn bộ khu vực tiệm tạp hóa, bao gồm cả mảnh vườn nhỏ và xưởng chẻ củi của Cửu U Ma Tôn, bắt đầu nứt ra khỏi đại địa.
"Cái gì thế này? Động đất à?" Cửu U Ma Tôn từ phía sau chạy ra, trên tay vẫn cầm cây rìu chẻ củi. Hắn ngạc nhiên nhận ra rằng, mặc dù ma công trong người hắn đã bị Thiên Đạo rút cạn, nhưng cơ bắp của hắn vẫn cuồn cuộn sức mạnh, da dẻ vẫn cứng như thép – hệ quả của việc hằng ngày ăn xúc xích bò và xương gà KFC.
"Gâu! Gâu!" Tiểu Hắc lao ra từ gầm bàn, cơ thể nó bỗng dưng phình to, bộ lông đen lánh như chứa đựng cả một dải ngân hà. Nó nhảy lên nóc nhà, ngửa cổ lên trời gầm thét, đối đầu với mảng mây tím đen trên cao.
Ánh sáng vàng rực rỡ từ tiệm tạp hóa bùng phát, biến thành những cột trụ bằng ánh sáng đâm thẳng lên trời. Những viên gạch cũ kỹ của tiệm tạp hóa bắt đầu được bao phủ bởi một lớp hợp kim màu bạc tương lai, các ô cửa sổ kính mờ biến thành màn hình cảm ứng khổng lồ hiện thị dữ liệu.
*Rầm rầm rầm!*
Tiệm tạp hóa bay lên! Không, không chỉ là tiệm tạp hóa, mà là một khối kiến trúc khổng lồ hình Elip, dài tới hàng ngàn mét đang dần dần lộ diện dưới ánh sáng kim loại.
Trong mắt các tu sĩ đang bò lết dưới đất, họ nhìn thấy một kỳ tích. Giữa thế giới đang sụp đổ và đen tối, có một tòa lâu đài bằng thép tỏa sáng rực rỡ đang từ từ tách khỏi mặt đất, lơ lửng giữa hư không. Phía dưới tòa lâu đài là những luồng lửa xanh biếc (Ion thrusters) phun ra, đẩy nó vượt lên trên những đám mây tà ác.
"Đó là… tiệm của Diệp tiền bối!"
"Chạy mau! Đến tiệm tạp hóa mới có đường sống!"
Vô số tu sĩ phàm nhân và tán tu đang tuyệt vọng bò về phía luồng sáng. Diệp Trần đứng trên boong tàu – lúc này đã là một ban công rộng lớn nhìn xuống nhân gian. Anh thấy hàng vạn cánh tay đang đưa về phía mình.
Hệ thống hiện thông báo: 【 Cảnh báo! Trọng tải của Ark hiện tại chỉ còn đủ cho 50.000 người. Ký chủ muốn thu nạp hay từ chối? 】
Diệp Trần nhìn vào ly nước dưa hấu, sau đó nhìn vào những khuôn mặt đầy bụi đất bên dưới. Anh vốn là một thanh niên Gen Z "phật hệ", sợ rắc rối, nhưng bảo anh trơ mắt nhìn thế giới này biến mất thì… lương tâm anh vẫn chưa bị chó ăn mất. Với lại, mất hết khách hàng thì anh lấy đâu ra người để bán mì tôm?
"Mở cầu thang ánh sáng đi." Diệp Trần thở dài. "Thông báo lên hệ thống loa phóng thanh toàn thành: Muốn lên tàu thì phải xếp hàng, không được chen lấn, và quan trọng nhất… tất cả phải ký hợp đồng lao động làm nhân viên bán hàng không lương cho ta trong 100 năm!"
Thanh Loan mỉm cười. Nàng biết chủ nhân của mình miệng thì cứng rắn nhưng tâm thì rất mềm.
"Ma Tôn, xuống đó giữ trật tự đi. Đứa nào chen lấn, vả rụng răng cho ta!" Diệp Trần ra lệnh.
Cửu U Ma Tôn cười hắc hắc, cầm rìu nhảy xuống: "Chủ nhân yên tâm, bảo kê là nghề của ta mà!"
Chiếc thang ánh sáng rủ xuống như một dải lụa tiên, kéo hàng ngàn người lên khỏi vực thẳm của cái chết. Những tu sĩ khi đặt chân lên mặt sàn kim loại của Ark, họ bàng hoàng nhận ra linh áp ở đây không còn bóp nghẹt họ nữa. Thay vào đó, có một mùi thơm dễ chịu của… nước lau sàn Sunlight và bánh mì vừa nướng chín.
Ở một góc boong tàu, Trần Huyền Tử đang say sưa giải thích với các đạo hữu mới đến: "Đừng sợ! Đây là Ark thần khí của Diệp tiền bối. Ở đây không tu luyện, chỉ có hưởng thụ! Mau, ai có đồ giá trị thì đi đổi lấy phiếu ăn đi, món đùi gà rán này… nó thực sự là linh dược cứu mạng đấy!"
Lúc này, một bóng ma khổng lồ từ trên chín tầng mây hiện ra. Đó là hiện thân của Thiên Đạo Mục Nát – một con mắt khổng lồ đầy tia máu, nhìn chằm chằm vào tòa thành bay của Diệp Trần. Nó dường như cảm thấy sự tồn tại của Ark là một sự khiêu khích đối với quyền uy tuyệt đối của nó.
*Ầm!*
Một đạo lôi đình màu đen tuyền, to như con rồng thần, từ trên trời bổ xuống thẳng vào nóc Ark.
Các tu sĩ trên tàu la hét, nhiều người nhắm mắt chờ chết. Cú đánh này, ngay cả vị tu sĩ Đại Thừa kỳ mạnh nhất lịch sử cũng không thể chịu nổi một chiêu.
Thế nhưng, khi đạo lôi đình vừa chạm vào lớp màng bảo vệ của Ark, nó bỗng nhiên biến mất một cách lố bịch.
【 Ting! Phát hiện hành vi "phá hoại tài sản công cộng". Kích hoạt hệ thống phản pháo của tiệm tạp hóa. 】
Ở phía sau của tòa thành Ark, một cái ăng-ten khổng lồ hình dạng giống hệt cái… vợt muỗi điện từ từ trồi lên. Nó tỏa ra những tia điện màu xanh tím xẹt xẹt.
Diệp Trần cầm điều khiển từ xa, nhìn con mắt khổng lồ trên trời, khóe môi nhếch lên một nụ cười tinh quái: "Muốn đánh tao à? Tao xịt muỗi chết mày bây giờ!"
*Bíp!*
Diệp Trần nhấn nút. Một tia sáng hình cái lưới khổng lồ từ chiếc vợt điện phóng ra, tốc độ nhanh hơn cả ánh sáng, quật thẳng vào đám mây đen chứa Thiên Đạo Mục Nát.
*Xèo xèo xèo… ĐOÀNG!*
Một tiếng nổ vang dội khắp Cửu Tiêu. Đám mây đen bị "nướng" khét lẹt, phát ra âm thanh như thể hàng tỉ con muỗi đang bị thiêu rụi. Thiên Đạo Mục Nát phát ra một tiếng gào thét rùng rợn rồi co rụt lại, dường như nó chưa bao giờ gặp phải một loại "pháp bảo" phi lý đến vậy.
Cả con tàu Ark im lặng trong giây lát, rồi bùng nổ trong tiếng reo hò sấm dậy.
"Vạn tuế Diệp chủ tiệm!"
"Vợt điện thần khí vô địch!"
Diệp Trần phủi tay, lẩm bẩm: "Đúng là đồ tàu rẻ tiền, mới dùng một tí đã nóng cả vợt."
Anh quay lại nhìn Thanh Loan và Ma Tôn đang đứng ngây người ra: "Này, hai người còn đứng đấy làm gì? Khách vào đông rồi kìa, đi mở thêm quầy bán mì tôm đi. Nhớ là hôm nay khuyến mãi, ai mua một gói mì được tặng thêm một viên kẹo mút chanh, giúp an thần sau khi thoát chết!"
Giữa hư không đen tối của một thế giới đang dần bị xóa bỏ, con tàu Ark của tiệm tạp hóa mang theo ánh đèn neon rực rỡ và tiếng nhạc từ chiếc máy phát điện vẫn vang lên đều đặn.
Tiên giới có thể sụp đổ, linh khí có thể cạn kiệt, nhưng chừng nào Diệp Trần còn đó, chừng nào bát mì tôm Hảo Hảo còn bốc khói nghi ngút, thì nhân loại vẫn còn hy vọng.
Con tàu khổng lồ lướt đi trong bóng tối, hướng về trung tâm của vòng xoáy hỗn độn. Ở đó, Diệp Trần không định tranh bá, anh chỉ định mở thêm một chi nhánh siêu thị ngay trên cái hố đen của vũ trụ, rồi thu tiền vé của bất cứ cái "vị thần" nào dám có ý định lượn lờ xung quanh.
Kỷ nguyên của tu tiên đã kết thúc.
Kỷ nguyên của Tạp Hóa Vạn Giới chính thức bắt đầu.