Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 154: ** Quy tắc trên tàu: Lao động là vinh quang, mua sắm là yêu nước.
Tiếng động cơ linh lực từ khoang máy của tàu Ark phát ra những luồng âm thanh trầm đục, đều đặn như nhịp tim của một con quái vật thép khổng lồ đang xẻ dọc hư không. Phía ngoài cửa sổ của những căn phòng hạng sang, từng mảng không gian của Cửu Tiêu Linh Giới đang vỡ vụn như những tấm kính bị búa tạ đập vào. Những tia sét màu đen – thứ Lôi kiếp hủy diệt của Thiên Đạo Mục Nát – thỉnh thoảng lại quất mạnh vào lớp màn bảo vệ màu xanh huỳnh quang của con tàu, phát ra những tiếng "xoẹt xoẹt" chói tai nhưng không thể làm lay chuyển lấy một phân cấu trúc của nó.
Trong sảnh chính của con tàu, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Ở đây không có mùi tử khí của ngày tận thế, chỉ có mùi thơm ngào ngạt của nước lèo mì Hảo Hảo chua cay, mùi béo ngậy của gà rán KFC và hương thơm ngọt ngào của trà sữa trân châu lan tỏa khắp ngóc ngách.
Diệp Trần nằm trên chiếc ghế bành bọc da cao cấp, chân đi dép tổ ong màu vàng rực, mắt lờ đờ nhìn lên trần nhà đang hiển thị bảng thông báo chạy đèn LED rực rỡ. Trên tay anh là một ly nước dừa mát lạnh, ống hút nhựa kêu "rồn rột" mỗi khi anh hút một hơi sâu.
Hệ thống bỗng vang lên một tiếng "Ting" trong não:
*【Nhiệm vụ hàng ngày: Thiết lập "Nội quy Văn hóa Tàu Ark". Mục tiêu: Chuyển hóa 100.000 tu sĩ và phàm nhân sang lối sống tiêu dùng văn minh. Phần thưởng: Nâng cấp máy điều hòa trung tâm lên mức "Vĩnh hằng băng tuyết" và mở khóa khu vực "Siêu thị 24h tự phục vụ".】*
Diệp Trần thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy sự lười biếng của một Gen Z chính hiệu bị ép làm tăng ca: "Thanh Loan, gọi mọi người lại đây. Chúng ta cần phổ biến quy chế mới."
Thanh Loan đang mặc bộ sườn xám cách tân, eo thắt tạp dề in hình mèo Hello Kitty, nghe vậy liền lập tức gác lại việc đang kiểm kê thùng Sting dâu. Cô bước tới bên cạnh chiếc micro ma pháp, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm vang vọng khắp mọi ngóc ngách của con tàu:
"Toàn thể cư dân trên tàu Ark chú ý! Ông chủ Diệp có thông cáo khẩn cấp. Tất cả mọi người, dù là tu sĩ cấp Đại Thừa hay phàm nhân vừa được cứu, xin hãy chú ý lên màn hình tinh thể lỏng ở các khu vực sảnh chung."
Trần Huyền Tử, lúc này đang định đưa một sợi mì tôm vào miệng, liền dừng lại, vểnh tai nghe ngóng. Cửu U Ma Tôn đang cầm cái rìu khổng lồ chẻ củi sau bếp cũng lau mồ hôi, nghiêm chỉnh đứng thẳng người. Dương Phong, vị thiếu chủ ngày nào giờ đây đã trở thành "trưởng ban vệ sinh chuyên trách", đang cầm cái chổi lông gà cũng phải đứng lại cúi đầu kính cẩn.
Trên màn hình LED, hình ảnh Diệp Trần hiện ra với dáng vẻ ngái ngủ. Anh cầm một tờ giấy khổ A4, hắng giọng một cái rồi nói:
"Chào mừng quý vị đã lên chuyến tàu mang mã hiệu 'Bình An 001'. Hiện tại, bên ngoài thế giới đang sụp đổ, linh khí không còn, và tôi chắc chắn quý vị không muốn bị ném ra ngoài kia để làm mồi cho Thiên Đạo Mục Nát. Tuy nhiên, tàu chúng ta không nuôi kẻ ăn bám. Để duy trì sự vận hành và cũng để các vị có một cuộc sống văn minh, từ hôm nay, chúng ta áp dụng quy tắc: Lao động là vinh quang, mua sắm là yêu nước."
Cả khán phòng bùng nổ một trận xì xào. Một vị lão tổ Hóa Thần tóc trắng xóa, người vừa được cứu thoát từ một linh mạch đang lún sụp, ngơ ngác hỏi: "Ông chủ Diệp, 'Lao động' thì lão phu hiểu, nhưng 'Mua sắm là yêu nước' là sao? Giờ chúng ta đào đâu ra linh thạch?"
Diệp Trần mỉm cười, nụ cười đầy vẻ "gian thương" hiện đại:
"Linh thạch ở cái thời này là rác rưởi. Trên tàu Ark, đơn vị tiền tệ duy nhất là 'Điểm Công Đức'. Các vị làm việc cho tôi, tôi trả điểm. Dùng điểm đó để mua đồ ăn, thức uống, thậm chí là mua một suất nâng cấp phòng ở có máy lạnh và wifi. Mỗi món đồ quý vị mua từ tạp hóa không chỉ giúp các vị no bụng, mà còn tích lũy vào quỹ tái thiết thế giới. Đó chẳng phải yêu nước là gì?"
Dứt lời, Diệp Trần vẫy tay một cái. Hệ thống tự động phát cho mỗi người một chiếc vòng tay điện tử làm bằng nhựa dẻo cao cấp, màu sắc khác nhau tùy theo chức nghiệp.
"Quy tắc thứ nhất: Phân công lao động theo tu vi." Diệp Trần tiếp tục. "Các vị cấp bậc Luyện Khí đến Trúc Cơ, thân thể còn dẻo dai, sẽ đảm nhận vị trí 'Logistic và Vệ sinh'. Công việc bao gồm quét dọn khoang tàu, vận chuyển thực phẩm đóng hộp và đổ rác không gian. Mỗi giờ lao động được trả 5 điểm Công Đức. Một gói mì tôm giá 3 điểm, một que kem giá 2 điểm. Nếu chăm chỉ, quý vị có thể ăn no ngày ba bữa, đêm ngủ có nệm Kim Đan."
Đám tu sĩ cấp thấp nghe đến đây thì mắt sáng rực. Ở cái thời mạt pháp linh khí cạn kiệt, được ăn mì tôm ngập nước súp nóng hổi và ngủ trên nệm êm là giấc mơ xa xỉ hơn cả việc phi thăng.
"Quy tắc thứ hai: Các vị từ Kim Đan đến Nguyên Anh. Các vị có thần thức mạnh mẽ, sẽ phụ trách 'Quản lý kho hàng' và 'Chế tác bao bì'. Ngoài ra, tôi cần một đội ngũ 'Streamer' để duy trì tinh thần cho cư dân. Ai có tài lẻ ca hát, nhảy múa hay kể chuyện cười, xin mời đăng ký với Thanh Loan. Lương khởi điểm là 20 điểm Công Đức/giờ cộng với tiền 'Donate' bằng xúc xích từ người xem."
Mọi người nhìn nhau, đặc biệt là các nữ tu sĩ. Việc livestream bán hàng hay biểu diễn dường như còn thú vị hơn nhiều so với việc bế quan khổ tu trong cái động đá lạnh lẽo.
"Và cuối cùng," ánh mắt Diệp Trần dừng lại trên các vị lão tổ Hóa Thần và Đại Thừa đang ngồi ở hàng ghế đầu, "Các vị có tu vi đỉnh phong, kinh nghiệm đầy mình. Các vị sẽ gia nhập 'Đội bảo an Tạp hóa' dưới quyền chỉ huy của Ma Tôn và Tiểu Hắc. Công việc là ngăn chặn các tàn dư quái vật hư không muốn bám lấy tàu và… giữ trật tự cho các buổi giảm giá hàng tuần. Lưu ý, bất kỳ ai dám dùng vũ lực để cướp hàng, tôi sẽ trực tiếp mời các vị xuống tàu bằng cú đá 'Phản vật chất'."
Cửu U Ma Tôn từ phía sau bước ra, ma khí cuồn cuộn nhưng tay lại đang cầm một cái máy quét mã vạch: "Ông chủ đã nói rồi, đứa nào dám làm loạn trong ngày Hội mua sắm Black Friday Tiên giới, ta sẽ cho nó biết thế nào là chẻ củi bằng tay không!"
Diệp Trần gật đầu hài lòng, tiếp tục giở sang trang sau của tờ thông báo:
"Về vấn đề tiêu dùng. Trên tàu sẽ thường xuyên tổ chức các đợt 'Sale sập sàn'. Khi các vị tiêu điểm Công Đức mua sắm, các vị sẽ thăng cấp thẻ thành viên. Thẻ Bạc được giảm giá 5% mì tôm, Thẻ Vàng được miễn phí trà đá trọn đời, còn Thẻ Kim Cương sẽ được tặng một buổi tối dùng cơm thân mật với… con chó của tôi."
Gâu!
Tiểu Hắc từ dưới chân ghế của Diệp Trần sủa vang một tiếng, cơ thể nó bỗng chốc to lên như một ngọn núi nhỏ, tát vào hư không một cái khiến một con Ma linh định lẻn vào tàu nổ tung thành mây khói, rồi sau đó lại thu nhỏ lại, ngoáy đuôi chờ ăn xúc xích. Cảnh tượng đó khiến các vị lão tổ Đại Thừa run rẩy. Gặp ông chủ Diệp thì phải lễ phép, gặp con chó của ông ấy thì phải tôn thờ như tổ tông!
"Nhớ kỹ," Diệp Trần nói lời kết, giọng nói trở nên trầm hơn một chút, "Lao động là vinh quang để chứng minh các vị còn hữu ích cho thế giới mới. Mua sắm là yêu nước để khẳng định các vị tin tưởng vào tương lai của chúng ta. Giờ thì… tan tầm! Tất cả đến quầy đăng ký vòng tay và bắt đầu làm việc!"
Tiếng ồn ào lập tức nổ ra, nhưng không phải tiếng cãi vã mà là tiếng chen lấn đầy háo hức.
Trần Huyền Tử là người chạy nhanh nhất. Lão lao tới quầy của Thanh Loan, dõng dạc nói: "Thanh Loan nương tử, lão phu đăng ký vị trí 'Kỹ thuật viên nạp bình gas'. Lão phu có linh hỏa, nạp gas cho bếp lẩu là nhất giới!"
Thanh Loan mỉm cười ghi chép: "Được, lương của tiền bối là 15 điểm mỗi bình. Nếu nạp quá tay làm nổ bình gas, tiền bồi thường là mười nghìn điểm nha."
Ở một góc khác, một vị Tiên tử của Ngọc Nữ Tông đang băn khoăn: "Sư tỷ, chúng ta thật sự phải làm 'Streamer' sao? Muốn livestream cái gì bây giờ?"
Sư tỷ của nàng ta, vốn là một cung chủ thanh cao, nay lại đang say sưa dùng điện thoại hệ thống tự chụp một bức ảnh Selfie: "Cứ livestream dạy cách trang điểm bằng bột than và dầu dừa thôi. Cô nhìn xem, cái App 'BeautyPlus Tiên Giới' này ảo quá, bao nhiêu nếp nhăn do tu luyện đều biến mất hết!"
Dương Phong, vị thiếu chủ kiêu ngạo xưa kia, nay đang hì hục cầm cây lau nhà robot (nhưng anh ta phải dắt nó đi vì robot hết pin). Anh ta lầm bầm: "Ta đường đường là thiên tài Dương gia, vậy mà phải đi lau phân cho con chó kia…"
Vừa dứt lời, Tiểu Hắc đi ngang qua, lườm anh ta một cái sắc lẹm rồi thả lại một 'vật thể' màu đen tròn trịa ngay trước mũi chổi. Dương Phong xanh mặt, vội vàng lau dọn ngay lập tức, miệng lẩm bẩm: "Lao động là vinh quang… lau dọn cho Thần thú là phước đức…"
Đến buổi chiều, tàu Ark bắt đầu vận hành theo một quỹ đạo vô cùng kỳ quặc. Những tiếng hô khẩu hiệu vang lên khắp các hành lang:
"Không làm mà đòi có ăn thì chỉ có ăn nắm đấm của Ma Tôn!"
"Mỗi lon Coca mua vào là một tia hy vọng cho nhân loại!"
Tại khu vực căng-tin, khói bốc lên nghi ngút. Những tu sĩ sau một ngày lao động mệt mỏi, không còn ai màng đến việc thiền định cảm ứng thiên địa. Họ tụ tập quanh những chiếc bàn tròn, mỗi người một bát mì, vừa ăn vừa thảo luận sôi nổi về "chiến thuật leo hạng" trong trò chơi điện tử mới cập nhật trên bảng điều khiển.
"Này, lão Lý, ông chơi con tướng 'Kiếm Ma' mà sao lên đồ toàn phòng ngự thế? Phải mua 'Vô cực kiếm' của tiệm tạp hóa nạp vào mới mạnh chứ!"
"Tiền đâu mà nạp? Điểm công đức của tôi vừa dùng để mua cái Voucher giảm giá 50% cho vợ mua băng vệ sinh tiên hiệp rồi. Phụ nữ tu tiên ở cái thời mạt pháp này tốn kém lắm ông ạ!"
Diệp Trần đứng ở ban công tầng trên, nhìn xuống cảnh tượng bát nháo nhưng đầy sức sống này. Anh cảm thấy hài lòng. Những quy tắc này trông thì có vẻ buồn cười và mang đậm tính bóc lột của chủ nghĩa tư bản, nhưng thực chất là cách tốt nhất để giữ cho tâm lý những người tị nạn không bị sụp đổ. Trong lúc thế giới bên ngoài tan rã, cái họ cần nhất không phải là đại đạo thâm sâu, mà là những công việc vụn vặt và những mục tiêu ngắn hạn như "kiếm điểm mua trà sữa".
Bỗng nhiên, hệ thống lại vang lên cảnh báo màu đỏ:
*【Cảnh báo! Phát hiện sóng xung kích cực đại từ tàn dư của 'Vũ Trụ Chi Nhãn'. Một bầy Ma Diệp Thú cấp độ Hóa Thần đang áp sát mạng trái con tàu. Đề nghị kích hoạt biện pháp phòng thủ!】*
Diệp Trần khẽ nhấp một ngụm nước dừa, không thèm đứng dậy, chỉ nói vào hệ thống loa:
"Đội bảo an đâu? Có đơn hàng vận chuyển rác không gian kìa. Ai tiêu diệt được một con Ma Diệp Thú sẽ được thưởng một phiếu ăn buffet KFC miễn phí trong một tuần!"
Chữ "Buffet miễn phí" vừa vang lên, từ trên boong tàu, hàng chục bóng người vụt sáng lao ra nhanh như chớp.
Trần Huyền Tử đang cầm lon Coca uống dở, lập tức quẳng xuống, rút ra thanh tiên kiếm gào thét: "Đứa nào cướp gà rán của lão phu? Tránh ra hết cho lão!"
Cửu U Ma Tôn không nói lời nào, thân hình to ra vạn trượng, một tay xé toạc một con quái vật hư không như xé một tờ giấy nháp, miệng hét lớn: "Gà rán là của ta! Các ngươi ai dám tranh, ta chẻ luôn thằng đó!"
Trạm quan sát phía xa, những con quái vật hư không đáng sợ nhất vốn được coi là ác mộng của giới tu tiên, giờ đây trong mắt các tu sĩ trên tàu Ark, chẳng khác nào những đùi gà biết bay đang di động. Chỉ trong chưa đầy mười phút, cả một bầy quái vật hàng nghìn con đã bị tiêu diệt sạch sẽ không còn một mảnh vụn. Thậm chí có vị lão tổ còn tiếc rẻ vì mình ra tay chậm, không kịp 'loot' lấy cái móng vuốt nào để đem về đổi điểm.
Sau trận chiến chớp nhoáng, mọi người lại quay về với công việc của mình. Tiếng nhạc "See tình" phiên bản sáo trúc lại du dương vang lên từ loa phát thanh.
Diệp Trần nằm trên ghế, mỉm cười nhìn Thanh Loan đang mang đến cho anh một đĩa khoai tây chiên mới ra lò.
"Chủ nhân, anh thật cao tay." Thanh Loan nhẹ nhàng nói. "Ban đầu em còn lo họ sẽ phản kháng quy tắc, không ngờ họ lại thích ứng nhanh đến vậy."
Diệp Trần bẻ một miếng khoai tây, chấm vào tương ớt cay nồng: "Thanh Loan à, em phải hiểu một điều. Tiên hay phàm, suy cho cùng cũng là sinh vật. Khi mất đi chỗ dựa là linh khí, cái họ bấu víu vào chính là bản năng sinh tồn. Ta không cho họ sức mạnh cường đại nhất, ta chỉ cho họ lý do để ngày mai lại thức dậy làm việc. Đó mới là quy tắc mạnh mẽ nhất của vũ trụ này."
Thanh Loan gật đầu, ánh mắt đầy sùng bái. Trong mắt cô, mỗi lời Diệp Trần nói ra giờ đây đều mang theo 'Đạo vận' còn thâm sâu hơn cả bí tịch cổ xưa nhất.
Càng về đêm, tàu Ark càng rực rỡ. Giữa hư không tối tăm không có lấy một ánh sao, con tàu tạp hóa giống như một ngọn đèn hải đăng lấp lánh. Tiếng rao bán hàng, tiếng cười nói, tiếng húp mì sùm sụp quyện lại thành một bản giao hưởng lạ lùng của một kỷ nguyên mới.
Diệp Trần dần chìm vào giấc ngủ. Anh mơ thấy mình đã tích đủ điểm để nâng cấp tiệm tạp hóa thành một tiểu hành tinh, nơi anh có thể mở một rạp chiếu phim 4D và một khu vui chơi cảm giác mạnh cho toàn thể tu sĩ Tiên giới.
Thế giới có sụp đổ thì sao chứ? Miễn là trong kho còn mì tôm, và mọi người vẫn còn ham muốn mua sắm, thì tiệm tạp hóa của anh sẽ mãi là nơi an toàn nhất thiên hạ.
"Lao động là vinh quang… mua sắm là yêu nước…" Diệp Trần lầm bầm trong mơ, rồi quay người ôm lấy chiếc gối ôm hình xúc xích bò, ngủ một giấc thật ngon giữa tiếng nổ lách tách của những quy tắc cũ đang bị phá bỏ ngoài kia.
Và như thế, quy tắc của Tàu Ark chính thức đi vào lịch sử, biến những vị tiên nhân thoát tục trở thành những "con nợ" trung thành của ông chủ tạp hóa lười biếng nhất mọi thời đại. Một kỷ nguyên "Chủ nghĩa Tiêu dùng Tu tiên" đã bắt đầu.