Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 169: ** Khẩu trang y tế: Chống lại mọi loại độc tố của Thiên Đạo.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:05:01 | Lượt xem: 3

Vân Hải Thành, hoàng hôn buông xuống nhuộm đỏ cả một góc trời.

Tiệm tạp hóa Bình An vẫn nằm yên bình ở góc phố cũ kỹ, cái bảng hiệu bằng gỗ sơn bong tróc đung đưa theo gió, phát ra những tiếng "két lẹt" khô khốc. Thế nhưng, trong mắt các tu sĩ ở vùng phụ cận, căn tiệm này không khác gì một tòa thần điện tối cao, nơi ẩn chứa những bí mật có thể làm đảo điên cả Cửu Tiêu Linh Giới.

Một luồng ánh sáng bạc xé toạc không gian, từ trên chín tầng trời lao thẳng xuống sân sau của tiệm.

"Rầm!"

Mặt đất rung nhẹ, bụi trần bay tán loạn. Tiểu Hắc trong tư thái một con chó đen khổng lồ, toàn thân lấp lánh ánh trăng, từ từ thu nhỏ lại thành hình hài một con chó mực béo tròn, đuôi ngoáy tít mù chạy đến bên chân Diệp Trần.

Diệp Trần nhảy xuống khỏi lưng nó, bộ quần áo thun trắng có dính chút bụi, đôi dép tổ ong dưới chân vẫn vững chãi như bàn thạch. Anh ngáp dài một cái, lấy tay gãi gãi đầu, dáng vẻ uể oải như vừa đi dạo công viên về chứ không phải vừa đi đại náo Thái Âm Cung.

"Chủ nhân, ngài đã về!"

Thanh Loan trong bộ váy thanh tao, tay cầm một chén trà nóng, nhanh nhẹn bước ra đón. Đôi mắt nàng lấp lánh niềm tôn sùng không hề che giấu. Với nàng, việc Diệp Trần có thể cưỡi chó lên tận mặt trăng cứu người rồi về nhà trong vòng chưa đầy nửa canh giờ là chuyện đương nhiên như việc sáng sớm phải mở cửa tiệm vậy.

Diệp Trần đón lấy chén trà, húp một ngụm, thở phào:
— Ừ, trên đó gió to quá, suýt chút nữa là bay mất cái hộ khẩu rồi. Lần sau có đi du lịch chắc phải sắm thêm bộ đồ bảo hộ.

Lúc này, từ trong luồng khói đen phía sau, Cửu U Ma Tôn khệ nệ lôi theo một vật thể đen thui, nhầy nhụa ném xuống sân. Đó chính là Thiên Độc Ma Quân – kẻ từng làm mưa làm gió, khiến hàng vạn tu sĩ nghe danh đã mất mật.

— Chủ nhân, hàng về rồi đây! – Ma Tôn Cửu U lau mồ hôi trên trán, hớn hở báo cáo. – Tên này xương cốt cũng khá cứng, nhưng đã bị lão phu "giáo dục" một trận, giờ ngoan như mèo rồi.

Thiên Độc Ma Quân vừa chạm đất đã cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên vai. Hắn ngước mắt nhìn quanh, định bụng sẽ dùng bí thuật độc sương để đào tẩu. Thế nhưng, ngay khi hắn vừa vận chuyển linh lực, một tiếng "hừ" nhẹ vang lên trong đầu hắn.

Mọi ma công, mọi độc tính trong kinh mạch của hắn bỗng chốc đóng băng, như thể có một bàn tay vô hình của thần linh vừa bóp nghẹt nguồn sống của hắn. Thiên Độc Ma Quân bàng hoàng nhìn chàng thanh niên đi dép lê trước mặt. Trong phạm vi này, hắn nhận ra mình thậm chí còn không bằng một con kiến.

— Đây là… Tuyệt Đối Lĩnh Vực? – Thiên Độc Ma Quân run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu.

Diệp Trần liếc nhìn hắn một cái, rồi quay sang Ma Tôn:
— Cái gã này toàn mùi hóa chất độc hại, đừng để hắn làm bẩn cái sân mới quét của Thanh Loan. Sau tiệm có cái cống ngầm lâu ngày bị tắc bởi linh cặn của mấy vị lão tổ tới mua mì, mang hắn ra đó. Bảo hắn dùng cái công pháp "hút độc" gì đó mà thông cống. Khi nào nước chảy xuôi dòng thì cho hắn một gói xúc xích giá rẻ.

— Tuân lệnh! – Cửu U Ma Tôn cười khoái trá, xách cổ Thiên Độc Ma Quân lôi đi như xách một con gà.

— Tiền bối! Xin tha mạng! Ta là Ma Quân… ta không thể đi thông cống… Á!!!

Tiếng gào thét của Thiên Độc Ma Quân nhỏ dần rồi mất hẳn sau bức tường. Diệp Trần lắc đầu, lẩm bẩm: "Ma Quân cái gì chứ, ở đây chỉ có nhân viên thử việc và khách hàng thôi."

Vừa lúc đó, âm thanh cơ khí quen thuộc của Hệ thống vang lên trong đầu Diệp Trần:

【 Ding! Chúc mừng ký chủ hoàn thành chuyến giao hàng xuyên giới diện lần thứ nhất. Điểm danh vọng tăng vọt! 】
【 Cảnh báo: Do Thiên Độc Ma Quân xuất hiện, độc khí đã rò rỉ ra môi trường xung quanh Vân Hải Thành, kết hợp với linh khí mục nát của kỷ nguyên Mạt Pháp, tạo thành "Siêu vi khuẩn Thiên Đạo". 】
【 Nhiệm vụ mới: Bảo vệ sức khỏe cộng đồng. Hãy bán ra 1000 sản phẩm "Khẩu trang y tế kháng độc" để nhận phần thưởng nâng cấp: Máy lọc không khí Thần cấp. 】
【 Vật phẩm mới đã được đưa vào kho hàng: Khẩu trang y tế 4 lớp (Phiên bản Tiên giới). Giá bán lẻ: 10 linh thạch thượng phẩm/chiếc. 】

Diệp Trần sững người, miệng suýt phun sạch ngụm trà vừa uống:
— Hệ thống, ngươi đùa ta à? Tiên giới mà cũng có dịch bệnh sao? Tu sĩ người ta có pháp thân, có hộ thể linh khí, cần gì cái khẩu trang vải này?

Hệ thống trả lời bằng giọng điệu khô khốc:
【 Ký chủ đừng xem thường. Khẩu trang y tế của Hệ thống được dệt từ tơ tằm Hỗn Độn, phủ lớp màng lọc làm bằng vảy Giao Long tinh chế. Nó không chỉ ngăn bụi mịn, mà còn có thể lọc được cả oán khí, tâm ma và độc tố của Thiên Đạo. Trong tình trạng linh khí mục nát như hiện nay, hộ thể linh khí của tu sĩ chính là môi trường nuôi dưỡng vi khuẩn tốt nhất. 】

Diệp Trần vuốt cằm, ánh mắt bỗng trở nên ranh mãnh. Anh hiểu rồi, đây là kinh doanh dựa trên nỗi sợ hãi. Mà ở cái giới tu tiên này, người ta sợ chết còn hơn sợ nghèo.

— Thanh Loan! – Diệp Trần gọi lớn.

— Có ngay thưa chủ nhân! – Thanh Loan lập tức xuất hiện, tay cầm sổ sách ghi chép.

— Thông báo ra ngoài, kể từ ngày mai, bất cứ ai muốn vào tiệm đều phải đeo "Pháp bảo hộ diện" của tiệm bán. Hiện nay ngoài kia đang có dịch bệnh tu hành, không cẩn thận là thối rữa nguyên anh, tiêu tan đạo hạnh như chơi đấy.

Thanh Loan ngẩn ra một chút, nhưng với niềm tin mù quáng vào chủ nhân, nàng gật đầu lia lịa:
— Chủ nhân thật là nhân từ, nhìn thấy kiếp nạn sắp tới của chúng sinh nên mới ban phát pháp bảo. Con sẽ đi dán thông báo ngay!

Sáng hôm sau.

Vân Hải Thành hôm nay bao phủ bởi một lớp sương mù màu tím nhạt. Những tu sĩ đi ngang qua đều cảm thấy lồng ngực khó thở, linh lực trong cơ thể có dấu hiệu đình trệ.

Lão tổ Trần Huyền Tử của Thanh Vân Môn đang đứng trước cửa tiệm tạp hóa, gương mặt già nua lộ vẻ lo lắng. Lão cảm thấy lớp hộ thể linh khí của mình đang bị cái thứ sương tím kia ăn mòn từng chút một.

— Lạ thật, lão phu tu luyện tới Nguyên Anh hậu kỳ, vậy mà không ngăn được thứ chướng khí này sao? – Trần Huyền Tử lẩm bẩm.

Đúng lúc đó, cánh cửa tiệm tạp hóa mở ra. Thanh Loan bước ra, trên mặt nàng đeo một cái miếng vải màu xanh nhạt kỳ lạ, che kín từ mũi đến cằm, chỉ chừa lại đôi mắt lạnh lùng nhưng cuốn hút.

— Mọi người nghe đây! – Thanh Loan cất giọng trong trẻo. – Chủ nhân nhà ta quan sát thiên tượng, thấy độc kiếp giáng thế. Để cứu vớt chúng sinh, tiệm chính thức mở bán "Linh Khí Hộ Diện". Ai không đeo, cấm vào tiệm! Ai cố tình hít thở không khí ô nhiễm này, quá ba ngày linh căn sẽ héo úa!

Đám đông tu sĩ đứng ngoài cửa xôn xao.

— Cái gì? Cái miếng vải mỏng dính đó mà là pháp bảo?
— Mười viên linh thạch thượng phẩm một cái? Ăn cướp à!
— Ta có Bích Thủy Châu phòng độc, cần gì thứ này!

Một vị tu sĩ Kim Đan kỳ khinh khỉnh tiến lên, hắn lắc đầu:
— Cô bé, đừng có dọa người. Ta tu luyện "Quy Tức Đại Pháp", có thể nhịn thở ba năm, cần gì cái khẩu trang này?

Nói đoạn, hắn nghênh ngang bước vào vùng sương tím dày đặc nhất trước cửa tiệm để chứng tỏ thực lực. Thế nhưng, chỉ mới đi được ba bước, sắc mặt hắn bỗng chốc chuyển từ hồng sang tím, rồi từ tím sang đen.

— Khụ khụ! Độc… độc quá! Quy Tức Đại Pháp của ta… bị xuyên thủng rồi! – Vị tu sĩ ngã gục xuống, toàn thân run rẩy, bọt mép chảy dài.

Trần Huyền Tử kinh hãi, lập tức tiến tới nhìn kỹ. Lão nhận ra loại độc này không đánh vào thân thể, mà nó đi thẳng vào "hơi thở linh hồn".

— Chủ nhân của tiệm nói không sai! Đây là Thiên Kiếp dưới dạng khí! – Trần Huyền Tử hét lên, lập tức rút ra một túi linh thạch. – Thanh Loan cô nương, cho lão phu một cái… à không, mười cái khẩu trang!

Thanh Loan lạnh lùng đưa ra một hộp khẩu trang màu xanh (hộp 50 cái, mua sỉ có chiết khấu theo lời dặn của Diệp Trần).

Trần Huyền Tử vội vàng đeo vào. Ngay khoảnh khắc hai sợi dây thun móc vào tai, lão cảm thấy một luồng không khí thanh khiết chưa từng có tràn vào phổi. Toàn bộ sương tím bên ngoài bị chặn đứng bởi bốn lớp màng lọc "thần thánh". Không chỉ vậy, lão còn ngửi thấy một mùi hương bạc hà nhè nhẹ, giúp tinh thần sảng khoái, tâm ma tan biến.

— Thần vật! Đúng là thần vật! – Trần Huyền Tử reo lên. – Hít vào một hơi, tỉnh cả người. Mười viên linh thạch thượng phẩm là quá rẻ! Các ngươi nhìn xem, cái này còn có nẹp mũi bằng kim loại quý, ôm khít gương mặt, dù có đánh nhau kịch liệt cũng không rơi. Đẳng cấp! Thật là đẳng cấp!

Nhìn thấy lão tổ Thanh Vân Môn cũng phải phát cuồng, đám tu sĩ còn lại không còn chần chừ gì nữa.

— Ta một cái!
— Ta mua cho cả gia tộc! Cho ta một trăm hộp!
— Đừng chen lấn, ta đến trước mà!

Cảnh tượng bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Diệp Trần ngồi trong tiệm, vắt chân chữ ngũ trên ghế sofa, nhìn màn hình hệ thống đang nhảy số vèo vèo mà cười híp mắt.

【 100/1000… 】
【 250/1000… 】
【 500/1000… 】

— Sức mạnh của marketing dịch bệnh thật là đáng sợ. – Diệp Trần thở dài, tay bóc một que kem mút ngon lành. – Thanh Loan à, bảo họ đeo khẩu trang xong thì phải rửa tay bằng nước sát khuẩn "Cồn Thiên Hà" của ta nữa nhé. Một chai chỉ có 5 linh thạch thôi. Phải làm cho đồng bộ thì dịch bệnh mới mau qua.

Phía sau tiệm, Thiên Độc Ma Quân lúc này đang ngập lặn dưới cống ngầm. Hắn dùng hết sức bình sinh vận hành độc công để trung hòa những thứ linh cặn cứng đầu nhất. Mùi hôi thối bốc lên làm hắn muốn nôn, nhưng hễ hắn định nghỉ tay là con chó đen Tiểu Hắc lại đứng trên bờ, gầm gừ một tiếng, lộ ra hàm răng trắng hếu tỏa ánh sáng bạc.

— Ma Tôn… cho ta một cái khẩu trang được không? Ta chết vì mùi này mất! – Thiên Độc Ma Quân thút thít cầu xin.

Cửu U Ma Tôn đang nằm khểnh trên đống củi, tay đeo khẩu trang màu đen (bản đặc biệt dành cho nhân viên), giọng ồm ồm qua lớp vải:
— Muốn khẩu trang? Làm xong việc đi đã. Chủ nhân nói rồi, lao động là vinh quang. Mà ngươi nhìn cái màu xanh của đám tu sĩ ngoài kia đi, tầm thường quá. Phải như ta đây, khẩu trang đen huyền bí mới xứng tầm đẳng cấp Ma tộc.

Thiên Độc Ma Quân nhìn cái khẩu trang của Ma Tôn đầy thèm khát. Hắn thầm thề, một ngày nào đó hắn cũng sẽ được đeo cái thứ pháp bảo "xịn xò" ấy, dù phải thông sạch cả hệ thống cống rãnh của Tiên giới này.

Tại trung tâm Vân Hải Thành, không biết từ lúc nào, trào lưu đeo khẩu trang bắt đầu lan rộng.

Các vị tiên tử trước đây luôn tự hào về khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành, nay lại thi nhau diện những chiếc khẩu trang có thêu hoa văn, đính thêm ngọc thạch cho sang chảnh. Các kiếm tu thì chọn loại khẩu trang có in hình "hổ gầm", "rồng bay" để tăng thêm phần uy dũng.

Thậm chí trên diễn đàn "Linh Thoại" của giới tu tiên, một vị đại lão đã đăng một dòng trạng thái gây sốt:
*"Đỉnh cao của tu hành không phải là trường sinh, mà là trong kỷ nguyên mạt pháp này, bạn có được một chiếc khẩu trang chính hãng từ Tiệm Tạp Hóa Bình An hay không. Kẻ không có khẩu trang, nói chuyện không ai nghe, đứng gần không ai dám lại."*

Bức ảnh đi kèm là vị đại lão đeo khẩu trang xanh, tạo dáng bên cạnh lò luyện đan, thu hút hàng triệu lượt "thích" và "chia sẻ".

Giữa lúc cả Tiên giới đang phát sốt vì món đồ bảo hộ nhỏ bé, thì tại Trung Đô – nơi tập trung những thế lực cổ xưa nhất – một vài vị Lão tổ đang cau mày nhìn về phía Đông Nhất Lục.

— Một mảnh vải mà có thể lọc được độc tố của Thiên Đạo sao? – Một giọng nói già nua, đầy uy nghiêm vang lên trong mật thất tối tăm.

— Bẩm Lão tổ, sự thực là vậy. Theo tin thám tử báo về, ngay cả Thiên Độc Ma Quân cũng đã bị tiệm tạp hóa đó bắt giữ làm phu phen.

— Thú vị. Để lão phu xem, cái "khẩu trang" đó có thể bảo vệ được họ trước sự sụp đổ thực sự của quy tắc hay không. Phái người đến đó, mua… một nghìn cái mang về đây nghiên cứu!

— Rõ!

Diệp Trần không hề biết rằng, chỉ vì một đợt bán hàng "vì sức khỏe cộng đồng" mà anh lại một lần nữa trở thành mục tiêu của những kẻ cầm quyền cao nhất. Nhưng có lẽ dù có biết, anh cũng chỉ tặc lưỡi: "Muốn nghiên cứu à? Cứ việc, nhớ xếp hàng và trả đủ tiền linh thạch là được. À mà, nhớ mua kèm theo nước rửa tay, combo đó đang được giảm giá 10% đấy!"

Bên ngoài cửa sổ, lớp sương tím vẫn lẩn khuất, nhưng bóng dáng những tu sĩ đeo khẩu trang xanh đi lại nhộn nhịp đã tạo nên một khung cảnh kỳ lạ, một sự giao thoa dở khóc dở cười giữa hiện đại và cổ đại, giữa khoa học và tu tiên.

Diệp Trần lại nằm xuống ghế tựa, nhắm mắt lại. Tiếng Tiểu Hắc sủa vui vẻ, tiếng Thanh Loan tính tiền lạch cạch, tiếng chửi bới của Ma Tôn ở sau vườn… Tất cả tạo thành một bản nhạc êm tai.

Với anh, Tiên giới có hỗn loạn ra sao cũng không quan trọng. Quan trọng là tối nay ăn mì tôm hay ăn gà rán KFC từ hệ thống mà thôi.

Kỷ nguyên mạt pháp? Ngày tận thế?
Đợi đeo khẩu trang vào rồi hẵng nói chuyện nhé!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8