Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 175: ** Thế giới mất đi linh khí nhưng có \”Năng lượng Tạp hóa\”.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:09:27 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 175: THẾ GIỚI MẤT ĐI LINH KHÍ NHƯNG CÓ "NĂNG LƯỢNG TẠP HÓA"**

Cửu Tiêu Linh Giới, ngày hôm ấy, được ghi vào sử sách với cái tên "Ngày Tịch Diệt".

Bắt đầu từ đỉnh núi Thái Nhất của Trung Đô, nơi vốn là nơi tập trung linh mạch cường đại nhất thế giới, một tiếng nổ trầm đục vang lên sâu trong lòng đất. Ngay sau đó, một hiện tượng kinh hoàng xảy ra: Linh khí, thứ năng lượng vốn dĩ vô hình vô dạng nhưng dạt dào như biển cả, bỗng nhiên bị một lực hút vô hình rút sạch.

Mây tía trên trời tan biến, những dòng thác linh lực đổ từ trên cao xuống bỗng chốc hóa thành nước lã tầm thường. Tại các đại tông môn, hàng vạn đệ tử đang tọa thiền bỗng phun máu tươi, sắc mặt trắng bệch. Những vị Lão tổ đang bế quan trong mật thất, vốn dựa vào linh khí để duy trì thọ nguyên, nay trong chớp mắt tóc rụng răng rơi, da dẻ nhăn nheo như vỏ cây khô, tiếng gào thét tuyệt vọng vang vọng khắp các sơn môn.

"Linh khí… Linh khí của ta đâu?"

"Thiên đạo vỡ rồi! Tiên lộ đứt đoạn rồi!"

Chỉ trong vòng nửa canh giờ, cả một thế giới tu tiên rực rỡ bỗng chốc rơi xuống vực thẳm. Các phi hành pháp bảo đang bay trên không trung mất đi năng lượng, rơi rụng như mưa. Các hộ sơn đại trận lung lay rồi sụp đổ, để mặc cho bụi trần tràn vào thánh địa. Một kỷ nguyên mạt pháp thật sự đã ập đến, tàn khốc và nhanh chóng đến mức không ai kịp trở tay.

Thế nhưng, tại một góc nhỏ của Vân Hải Thành, không khí lại khác hẳn.

Trong tiệm tạp hóa của Diệp Trần, cái nóng của buổi trưa vẫn bị ngăn cách bởi bức tường kính thần kỳ. Tiếng máy lạnh kêu rì rì nghe cực kỳ êm tai.

Diệp Trần đang nằm trên ghế tựa, tay cầm chiếc điện thoại mới mở khóa để xem một đoạn video ngắn trên TikTok phiên bản "nội bộ hệ thống". Nghe thấy tiếng nổ và những luồng khí hỗn loạn ngoài kia, anh chỉ khẽ nheo mắt, đẩy gọng kính râm lên cao hơn một chút, rồi lại lười biếng nhấp một ngụm trà sữa trân châu.

"Chủ quán… ngài không cảm nhận được sao?"

Thanh Loan từ phía sau kệ hàng đi ra, khuôn mặt thanh tú tràn đầy vẻ bàng hoàng. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những tu sĩ vốn kiêu ngạo đang ngã sấp ngã ngửa trên phố, thậm chí có kẻ đang phát điên vì nhận ra bản thân đã trở thành người phàm.

Thanh Loan kiểm tra nội phủ của mình, sắc mặt bỗng trở nên vô cùng kỳ quái. Linh hải vốn mênh mông của cô đã hoàn toàn trống rỗng. Khí kình của Thánh nữ cấp Hóa Thần đã biến mất không còn dấu vết. Thế nhưng, cô không hề cảm thấy suy yếu. Ngược lại, trong huyết quản của cô đang chảy một dòng năng lượng kỳ lạ, nóng rực và sảng khoái.

Diệp Trần đặt ly trà sữa xuống, ngáp một cái thật dài: "Ồ, linh khí hết hạn sử dụng thôi mà. Hệ thống cũ sập thì phải nâng cấp hệ thống mới chứ. Có gì mà phải hốt hoảng?"

Lúc này, từ phía sau vườn, Cửu U Ma Tôn đang cầm rìu chẻ củi chạy xộc vào. Lão ma đầu vốn khét tiếng một thời, nay trên mặt lại đầy mồ hôi, nhưng không phải vì mệt mà vì kinh ngạc.

"Diệp chủ quán! Lão phu… linh lực của lão phu mất sạch rồi! Nhưng tại sao lão phu vẫn có thể chẻ đôi khối Thiết mộc này chỉ bằng một rìu bình thường? Thậm chí, lão phu cảm thấy mình… càng khỏe hơn trước?"

Phía sau lão, Trần Huyền Tử cũng lục đục bò tới, trên tay vẫn cầm nửa gói mì tôm Hảo Hảo ăn dở. Lão già này trông có vẻ tỉnh táo hơn cả: "Lão Ma, ngươi không nhận ra sao? Linh khí của trời đất đã chết, nhưng 'năng lượng' trong người chúng ta… hình như đến từ đống đồ ăn này."

Diệp Trần bật cười, bước xuống ghế, đôi dép tổ ong phát ra tiếng *loẹt quẹt* trên sàn nhà bóng loáng. Anh bước đến trước mặt ba người khách thân thiết nhất của mình, vỗ vỗ vai Ma Tôn:

"Đúng vậy. Linh khí vốn là ngoại lực, giống như các ngươi mượn năng lượng mặt trời để dùng vậy. Trời tối là hết điện. Nhưng những thứ ta bán cho các ngươi, chúng chứa 'năng lượng tạp hóa' — hay nói theo cách của quê hương ta, đó là năng lượng hóa học tích hợp quy tắc Thiên đạo hoàn mỹ."

Diệp Trần chỉ tay vào gói mì tôm trên tay Trần Huyền Tử: "Gói mì đó chứa 350 calo. Ở thế giới cũ, nó là rác rưởi. Nhưng ở tiệm của ta, 350 calo đó là năng lượng nguyên tử. Ngươi ăn vào, nó ngấm vào tế bào, tạo thành một hệ thống tuần hoàn độc lập. Trời đất có mất linh khí hay nổ tung, thì gói mì vẫn cung cấp cho ngươi sức mạnh để đấm nát một ngọn núi."

Ba người ngơ ngác nhìn nhau. Khái niệm "calo" đối với họ quá đỗi mới mẻ, nhưng hiệu quả thì lại rõ mồn một.

Trần Huyền Tử thử vận chuyển cái gọi là "năng lượng mì tôm" trong người. Lão kinh ngạc thấy một luồng khí màu vàng rực như nước súp mì bùng nổ trong kinh mạch. Luồng năng lượng này không cần cảm ứng với thiên địa, nó tự sinh tự diệt ngay bên trong cơ thể lão. Lão đột nhiên đấm nhẹ vào không trung, một tiếng *vút* xé gió vang lên, dù không có một chút dao động linh khí nào, nhưng không gian vẫn bị chấn động đến mức vặn vẹo.

"Đây không phải đạo pháp… đây là một loại lực lượng nguyên bản hơn!" Trần Huyền Tử hét lên, đôi mắt sáng rực.

Diệp Trần gật đầu, vẻ mặt trịnh trọng (hiếm thấy): "Linh khí là thứ dễ bị thao túng. Các vị thần cổ đại hay Thiên đạo cũ thích thì cho, ghét thì lấy lại. Nhưng 'năng lượng hóa học' trong đồ tạp hóa là của các ngươi. Ngươi ăn một lon bò húc, ngươi có 200% sức mạnh trong một giờ, cho dù có là Thần xuống cũng không tước đoạt được cái quyền 'hưng phấn' đó của ngươi."

Đúng lúc này, ngoài cửa tiệm vang lên tiếng kêu khóc thảm thiết.

"Diệp chủ quán! Cứu mạng! Xin ngài hãy cứu mạng!"

Dương Phong, vị thiếu chủ kiêu ngạo ngày nào của gia tộc lớn nhất Vân Hải Thành, giờ đây bò lết trên mặt đất đến trước cửa tiệm. Hắn không còn vẻ hào nhoáng, quần áo rách rưới, tu vi Trúc Cơ của hắn đã tan biến sạch sành sanh, khiến hắn trở thành một gã phàm nhân yếu ớt không chịu nổi một trận gió.

Hắn nhìn thấy Diệp Trần vẫn ung dung, liền dập đầu lia lịa: "Tôi biết sai rồi! Trước đây tôi chê kem que của ngài là rác rưởi! Xin ngài… bán cho tôi một miếng rác rưởi đó! Gia đình tôi sắp chết khát, chết đói hết rồi, vì thuốc men và đan dược đều mất linh tính rồi!"

Diệp Trần nhìn Dương Phong, khẽ thở dài. Trong thời khắc linh khí biến mất, các loại linh dược nghìn năm bỗng chốc trở thành cỏ dại, đan dược trở thành bùn đất. Chỉ có đồ của anh — những món quà từ "Hệ thống Tạp hóa Vạn giới" — mới là thứ giữ nguyên giá trị vì chúng không dựa vào linh khí của thế giới này.

"Thanh Loan, lấy cho hắn một lốc sữa tươi tiệt trùng và hai gói xúc xích heo. Tính theo giá niêm yết, không có linh thạch thì lấy vàng bạc, đồ cổ, hoặc bất cứ thứ gì hắn có mà quy đổi được."

Thanh Loan nhanh nhẹn thực hiện. Khi Dương Phong cầm lấy hộp sữa, run rẩy cắm ống hút và hút một hơi dài, một cảnh tượng kinh dị đã xảy ra.

Một vầng sáng trắng mờ ảo bao phủ lấy Dương Phong. Đôi mắt đang mờ đục của hắn bỗng chốc tinh anh trở lại. Các cơ bắp bị teo tóp vì mất linh lực bỗng nhiên căng tròn. Hắn không những lấy lại được sức khỏe của người thường, mà còn có cảm giác mạnh mẽ hơn cả lúc hắn còn là Trúc Cơ tu sĩ.

"Sức mạnh này… thật là tinh khiết! Nó không cần ta phải tốn công chuyển hóa!" Dương Phong kinh hỷ hô lớn.

Ma Tôn đứng bên cạnh nhìn cảnh này, vuốt cằm trầm tư: "Chủ quán, nếu như vậy, sau này toàn bộ tu sĩ giới này sẽ trở thành 'nô lệ' của món mì tôm và trà sữa của ngài sao?"

Diệp Trần cười nhạt, lắc lắc cái ghế tựa: "Nô lệ là từ nghe nặng nề quá. Gọi là 'khách hàng trung thành' đi. Mà cũng không chỉ là đồ ăn…"

Anh búng tay một cái. Màn hình lớn của tiệm tạp hóa sáng lên, hiển thị một mặt hàng mới vừa được hệ thống mở khóa:

**[PIN DỰ PHÒNG LINH ĐẠO VÀ CỔNG CHUYỂN ĐỔI QUY TẮC]**
*Công dụng: Giúp các tu sĩ lưu giữ một phần năng lượng từ thức ăn tạp hóa để thực hiện pháp thuật mà không cần linh khí.*

"Từ nay về sau," Diệp Trần đứng dậy, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài ranh giới Vân Hải Thành, "Tu tiên sẽ không còn là việc 'ngồi không hít thở trời đất'. Tu tiên… chính là mua sắm. Ngươi muốn hỏa cầu thuật mạnh hơn? Hãy mua tương ớt siêu cay. Ngươi muốn thân pháp nhanh hơn? Hãy uống Sting dâu. Ngươi muốn thần hồn bất tử? Hãy dùng thực phẩm chức năng tăng cường trí nhớ của ta."

Trần Huyền Tử nghe xong, cảm thấy da gà nổi lên khắp người. Lão nhận ra, kỷ nguyên linh khí đã thực sự kết thúc, và một kỷ nguyên "Tiêu dùng Tiên giới" đã bắt đầu. Trong kỷ nguyên này, Diệp Trần không phải là Thần, nhưng anh nắm giữ nguồn cung năng lượng duy nhất của toàn vũ trụ.

Bỗng nhiên, hệ thống vang lên một tiếng thông báo vang dội trong đầu Diệp Trần:

*“Đinh! Chúc mừng chủ ký chủ hoàn thành nhiệm vụ thế giới: ‘Phá cũ lập mới’. Phần thưởng: Mở rộng phạm vi ‘Vô địch’ ra toàn bộ Vân Hải Thành. Kích hoạt tính năng: Shiper Vạn Giới.”*

Diệp Trần nhếch môi cười. Anh quay lại nhìn đám nhân viên và khách hàng đang ngơ ngác của mình, giọng điệu vẫn lười biếng như cũ:

"Nào, đừng đứng đó mà ngắm tôi nữa. Ma Tôn, đừng chẻ củi nữa, đi mặc bộ đồng phục 'Shipper màu xanh' vào đi. Trần lão, ông rảnh thì ra cửa đứng làm bảo vệ. Thanh Loan, lên đơn hàng cho 10 đại tông môn ở Trung Đô cho tôi. Họ đang sắp chết đói rồi, chúng ta phải có tấm lòng bồ tát, bán cho họ mì tôm với giá… gấp mười lần thường ngày một chút."

"Tại sao ạ?" Thanh Loan ngây thơ hỏi.

Diệp Trần nháy mắt: "Vì đó là phí vận chuyển trong thời kỳ mạt pháp chứ sao!"

Bên ngoài, bầu trời Cửu Tiêu Linh Giới vẫn u ám, linh khí vẫn cạn kiệt, nhưng một làn khói thơm phức mùi mì tôm Hảo Hảo chua cay bắt đầu lan tỏa từ Vân Hải Thành, mang theo hy vọng (và cả sự phá sản) đến với mọi tu sĩ trên thế giới.

Trong cái rủi có cái may, trong cái chết có cái sống. Và cái sống đó, tên là Tạp Hóa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8