Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 179: ** Ma Tôn xin nghỉ phép để đi du lịch vòng quanh thế giới.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:12:01 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 179: MA TÔN XIN NGHỈ PHÉP**

Ánh nắng ban mai của vùng biên cương Đông Nhất Lục xuyên qua những đám mây linh khí mỏng manh, khẽ rớt xuống mái hiên của Vạn Giới Tạp Hóa Điếm. Vân Hải Thành buổi sớm chưa bao giờ tĩnh lặng. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng chổi tre quét lá khô sàn sạt tạo nên một bản nhạc nhẹ nhàng, đối lập hoàn toàn với sự khốc liệt thường thấy của một thế giới tu tiên vốn dĩ cá lớn nuốt cá bé.

Diệp Trần ngáp dài một tiếng, đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ lê lết trên mặt sàn gỗ bóng loáng. Anh bước ra cửa tiệm, vươn vai một cái thật dài, để mặc cho cái nắng sớm vuốt ve khuôn mặt vẫn còn vương chút ngái ngủ.

"Chủ nhân, ngài dậy rồi."

Thanh Loan khẽ cúi đầu chào. Hôm nay cô mặc một bộ đạo phục giản dị nhưng thanh tao, mái tóc búi cao lộ ra chiếc cổ trắng ngần như ngọc thạch. Trên tay cô là một tách cà phê G7 nghi ngút khói – món đồ uống mà theo cô là có khả năng "khai thông thần thức, tẩy uế tạp niệm" cực kỳ hiệu quả mà Diệp Trần đã ban cho.

"Ừm, sớm thế." Diệp Trần đón lấy tách cà phê, nhấp một ngụm, cảm nhận vị đắng nhẹ và mùi thơm nồng nàn lan tỏa.

Ở một góc sân, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ trông có vẻ tầm thường nhưng lại là nỗi khiếp sợ của không biết bao nhiêu vị đại lão – đang cuộn tròn bên cạnh chiếc bát nhựa đỏ. Trong bát là một cây xúc xích bò đã bóc vỏ, nó thỉnh thoảng lại vẫy đuôi, ánh mắt lim dim hưởng thụ.

Thế nhưng, sự chú ý của Diệp Trần lại hướng về phía sau vườn. Nơi đó, tiếng "cộp… cộp… cộp…" vang lên đều đặn.

Cửu U Ma Tôn, vị thống lĩnh Ma giới khét tiếng một thời, kẻ từng chỉ bằng một cái nhíu mày có thể khiến hàng vạn sinh linh phủ phục, lúc này đang… chẻ củi. Lão cởi trần, lộ ra những khối cơ bắp cuồn cuộn đầy những vết sẹo chiến tranh, nhưng lạ lùng là trên trán lại quấn một dải băng vải ghi chữ "Lao động là vinh quang" bằng thứ ngôn ngữ mà chỉ Diệp Trần mới hiểu.

Ma Tôn cầm một thanh rìu sắt rỉ sét – thứ mà lão từng khinh bỉ là "rác rưởi phàm trần" – nhưng giờ đây lại nâng niu như chí bảo. Mỗi khi lão vung rìu, một luồng ma khí nhàn nhạt lại bao phủ lưỡi rìu, chặt đôi súc gỗ cứng như thép tinh một cách gọn gàng.

"Khục khục… Chủ nhân dậy rồi ạ?" Ma Tôn dừng tay, vội vàng vơ lấy chiếc áo ma bào đen tuyền vắt trên hàng rào, mặc vào một cách luống cuống, sau đó chạy lại phía Diệp Trần với vẻ mặt đầy vẻ "lấy lòng".

Diệp Trần nhìn đống củi đã được xếp cao như núi, gật đầu tán thưởng: "Tốt lắm, lão Cửu. Ma công của ngươi dạo này tiến bộ đấy, chẻ củi mà không làm bắn một mảnh vụn nào ra ngoài."

Ma Tôn gãi đầu cười hì hì, bộ dạng khúm núm này nếu để các ma đầu ở Ma giới nhìn thấy, chắc chắn họ sẽ thà tự bạo kim đan chứ không tin vào mắt mình. Lão cung kính nói: "Chủ nhân quá khen. Nhờ có phương pháp 'Xịt muỗi tịnh hóa ma tâm' của ngài lần trước, lão nô mới nhận ra bao năm qua mình tu hành toàn đi đường vòng. Giờ đây chẻ củi chính là luyện tâm, mỗi một nhát rìu đều là một đạo quy tắc."

Thanh Loan đứng bên cạnh khẽ hừ một tiếng: "Ma Tôn, ngươi hôm nay dẻo miệng lạ thường. Có phải lại muốn xin chủ nhân cho ăn thêm một gói cháo lòng ăn liền không?"

Gương mặt Ma Tôn bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường. Lão liếc nhìn chiếc Smartphone đời mới (Linh Thoại) mà lão tích cóp mãi mới mua được đang đặt trên mặt bàn đá gần đó, rồi hít một hơi thật sâu, quỳ sụp xuống trước mặt Diệp Trần.

"Chủ nhân! Lão nô có một thỉnh cầu quá đáng, mong ngài lượng thứ!"

Diệp Trần hơi khựng lại, ly cà phê suýt chút nữa đổ ra ngoài. Anh nheo mắt nhìn: "Lại chuyện gì đây? Muốn tăng lương à? Hay là làm hỏng cái máy giặt của ta rồi?"

"Dạ không! Tuyệt đối không!" Ma Tôn xua tay rối rít, trán lấm tấm mồ hôi. Lão run rẩy rút từ trong ngực áo ra một tờ giấy khổ A4 phẳng phiu, trên đó viết bằng thứ mực đen óng ánh linh khí: **ĐƠN XIN NGHỈ PHÉP VÀ DU LỊCH VÒNG QUANH THẾ GIỚI.**

Diệp Trần sững sờ. Thanh Loan cũng sững sờ. Ngay cả Tiểu Hắc đang gặm xúc xích cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ nhìn vị Ma Tôn "biến chất" này.

Diệp Trần cầm tờ đơn lên, đọc lướt qua. Nội dung đại khái là: Ma Tôn cảm thấy thế giới đang thay đổi quá nhanh kể từ khi có tiệm tạp hóa. Lão xem livestream trên Linh Thoại, thấy các tu sĩ trẻ tuổi giờ đây đi du lịch check-in tại các bí cảnh, chụp ảnh bằng gậy tự sướng, ăn lẩu Haidilao phiên bản tu tiên, lão thấy mình… tụt hậu quá. Lão muốn đi xem xem thế gian này rộng lớn thế nào dưới ánh sáng của "nền văn minh tạp hóa".

"Lão nô đã ở tiệm chẻ củi hơn một năm trời, chưa từng bước ra ngoài Vân Hải Thành nửa bước." Ma Tôn sụt sịt, giọng nói mang theo sự uất ức giả trân. "Lão nô muốn đi Nam Ly Lục xem núi lửa phun trào mà các nữ tu hay chụp ảnh nghệ thuật, muốn sang Tây Canh Lục xem mấy tên kiếm tu đấu rank Vương Giả Vinh Diệu ngoài đời thực… Chủ nhân, ngài xem…"

Diệp Trần day day thái dương. Quả thật, từ ngày anh mang công nghệ và văn hóa hiện đại về cái Tiên giới này, mọi thứ đã đảo lộn. Ma Tôn – một kẻ vốn dĩ chỉ biết giết chóc và bế quan, nay lại muốn đi làm Vlogger du lịch.

"Ngươi muốn đi bao lâu?" Diệp Trần hỏi.

Ma Tôn giơ ba ngón tay: "Dạ… ba tháng ạ? Hoặc nếu được thì nửa năm?"

"Hừ! Ngươi đi rồi ai chẻ củi cho tiệm? Ai là người mỗi sáng dậy sớm dùng ma hỏa để mồi bếp than tổ ong?" Thanh Loan lạnh lùng chất vấn. Cô luôn giữ thái độ cảnh giác với vị Ma Tôn này, cho rằng lão chỉ đang tìm cớ để trốn đi hồi phục ma công, âm mưu lật đổ tiệm.

Ma Tôn vội vàng giải thích: "Thanh Loan tiểu thư yên tâm! Lão nô đã chuẩn bị sẵn rồi. Trong đống củi kia có ẩn chứa ma lực của lão nô, chỉ cần búng tay một cái là tự động bốc cháy, cháy đều ba ngày ba đêm không tắt. Hơn nữa, lão nô đi là để… để làm khảo sát thị trường giúp chủ nhân!"

Lão ghé sát tai Diệp Trần, thì thầm: "Lão nô định sẽ mở một kênh livestream trên mạng nội bộ của tiệm, tên là 'Ma Tôn Đi Bụi'. Lão nô sẽ đi khắp các đại lục, review đồ ăn, vật phẩm của tiệm mình so với đồ bên ngoài tệ hại thế nào. Đây chính là chiến lược Marketing mà chủ nhân từng nói đó ạ!"

Diệp Trần nhướn mày. Chà, tên Ma Tôn này học hỏi nhanh đấy chứ. Marketing, review, livestream… cái gì lão cũng thông thạo cả rồi.

Thực tế, Diệp Trần vốn là một kẻ lười biếng và "phật hệ". Anh không muốn gò bó bất kỳ ai. Ma Tôn tuy ban đầu là kẻ thù, nhưng thời gian qua biểu hiện rất tốt, chăm chỉ lại biết điều. Hơn nữa, nhìn cái bộ dạng khát khao của lão, Diệp Trần cũng thấy hơi tội. Ai đời một vị Ma Tôn lại phải đi xin nghỉ phép như nhân viên văn phòng thế này.

"Được rồi." Diệp Trần thở dài, đặt ly cà phê xuống. "Ta duyệt cho ngươi. Nhưng có mấy quy tắc."

Ma Tôn mừng rỡ như bắt được vàng, dập đầu liên tục: "Chủ nhân cứ phán, lão nô dù thịt nát xương tan cũng không dám trái lời!"

"Thứ nhất, đi chơi là chính, không được gây sự. Nếu ta nghe thấy tin tức Ma Tôn tái xuất giang hồ đồ sát tông môn nào đó, ta sẽ dùng bình xịt muỗi loại đặc trị xịt cho ngươi hồn bay phách tán, hiểu chưa?"

Ma Tôn rùng mình, nhớ lại cái mùi hắc nồng nặc và cảm giác tê liệt khi bị xịt thuốc muỗi dạo nọ, vội vàng cam đoan: "Lão nô giờ là công dân lương thiện, tuyệt đối không động thủ, chỉ dùng lời nói để cảm hóa chúng sinh!"

"Thứ hai, mỗi tuần phải gửi tin nhắn báo cáo vị trí về cho Thanh Loan. Nếu có gì hay, có thể mua ít đặc sản địa phương về, loại nào mà hệ thống của ta không có ấy."

"Thứ ba…" Diệp Trần đứng dậy, đi vào trong tiệm một lát rồi trở ra, trên tay cầm một chiếc ba lô leo núi hiệu North Face (hàng hệ thống) cùng một đôi kính râm đen tuyền. "Cầm lấy bộ trang bị này. Trong ba lô có mười thùng mì Hảo Hảo, năm lốc nước tăng lực Sting dâu, và một chiếc gậy tự sướng phiên bản gia trì linh lực. Đi du lịch thì cũng phải có phong cách một chút."

Ma Tôn nhận lấy chiếc ba lô bằng đôi bàn tay run rẩy. Lão lập tức đeo kính râm lên. Với bộ ma bào đen, cơ bắp cuồn cuộn và chiếc kính râm này, trông lão chẳng giống Ma Tôn tẹo nào, mà giống hệt một vệ sĩ cao cấp ở thế giới hiện đại.

"Đa tạ chủ nhân thành toàn! Đa tạ chủ nhân ban bảo vật!"

Thanh Loan nhìn cảnh tượng này mà chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Cô cảm thấy cái Tiên giới này sắp xong đời rồi. Một vị Ma Tôn đi du lịch mang theo mì tôm và nước ngọt, lại còn cầm gậy tự sướng, hình ảnh đó thật sự là đòn giáng mạnh vào tam quan của bất kỳ tu sĩ nào.

"Đứng lại." Diệp Trần bỗng gọi khi Ma Tôn định rời đi.

Ma Tôn đứng khựng lại, mồ hôi hột chảy ròng ròng: "Dạ… chủ nhân còn dặn dò gì ạ?"

Diệp Trần tiến lại gần, vỗ vai lão một cái thật mạnh, cười nói: "Đi chơi vui vẻ nhé. Nếu gặp khó khăn gì, cứ lấy danh hiệu 'Nhân viên tạp hóa Vân Hải' ra mà dọa. Ở cái thế giới này, ai dám không nể mặt tiệm của ta, cứ bảo họ đến đây gặp ta uống trà."

Lời nói của Diệp Trần rất nhẹ nhàng, nhưng trong tai Ma Tôn, đó lại là sự bảo hộ tối cao. Lão cảm thấy sống mũi hơi cay. Từ khi sinh ra trong giới ma tu tàn khốc, chưa bao giờ có ai quan tâm lão đi chơi có vui không, có gặp khó khăn gì không. Người ta chỉ quan tâm lão giết được bao nhiêu người, đoạt được bao nhiêu tài bảo.

"Lão nô… tuân lệnh!"

Ma Tôn xoay người, một luồng hắc phong cuộn lên, nhưng không mang theo sát khí mà lại là một sự sảng khoái kỳ lạ. Lão đạp không mà đi, tốc độ cực nhanh, nhưng đi được một đoạn lại dừng lại giữa không trung, lấy chiếc Smartphone ra, bật camera trước, tạo dáng chữ V và hét lớn:

"Chào các đạo hữu trên sóng livestream! Ta là Ma Tôn – nhân viên chẻ củi của Vạn Giới Tạp Hóa Điếm đây! Hôm nay ta chính thức bắt đầu hành trình 'Vòng quanh Cửu Tiêu' của mình. Điểm đến đầu tiên: Suối nước nóng của Băng Tuyết Tông! Mọi người nhớ thả tim và tặng linh thạch cho ta nhé!"

Dưới sân tiệm, Diệp Trần nhìn bóng dáng đen thui đang lướt đi trên bầu trời, khẽ cười: "Cái tên này, càng ngày càng giống dân chuyên nghiệp."

Thanh Loan thở dài, thu dọn ly cà phê của Diệp Trần: "Chủ nhân, ngài nuông chiều hắn quá rồi. Hắn mà đi rồi, việc giặt giũ mấy cái tạp dề sẽ dồn hết lên đầu tôi đấy."

Diệp Trần vỗ đầu mình: "À nhỉ, quên mất việc giặt giũ. Hay là… để ta nâng cấp hệ thống, mua một cái máy giặt cửa ngang Inverter nhỉ? Tiết kiệm linh thạch, giặt cực sạch."

Thanh Loan đành im lặng. Với cô, mỗi khi chủ nhân đề xuất một món "thần khí" mới, đều là một cơ duyên để cô ngộ đạo.

***

Trong khi đó, tại Bắc Huyền Lục quanh năm băng giá.

Băng Tuyết Tông hôm nay đang tổ chức đại lễ bách niên. Các tiên nữ xinh đẹp đang múa trên những phiến băng linh lung, thì bỗng nhiên bầu trời tối sầm lại. Một đạo hắc quang từ phương xa xẹt tới với tốc độ kinh hồn.

Các vị trưởng lão của Băng Tuyết Tông giật mình, lập tức kích hoạt đại trận phòng thủ: "Kẻ nào guồng ác đến đây phá hoại đại lễ? Khí tức này… là Ma công cực hạn! Lẽ nào là cường giả Ma giới xâm lược?"

Cả tông môn lâm vào cảnh đại địch hiện hữu. Thế nhưng, khi đạo hắc quang dừng lại phía trên quảng trường, thay vì một trận mưa máu, mọi người lại thấy một người đàn ông lực lưỡng đeo kính đen, tay cầm một cái thanh kim loại dài, trên đỉnh gắn một vật vuông vức lạ lùng.

Ma Tôn hạ cánh xuống mặt đất, khẽ chỉnh lại kính râm, sau đó hướng về phía camera điện thoại nói: "Đấy, mọi người thấy chưa? Ta đã tới Băng Tuyết Tông. Thời tiết ở đây khá là lạnh, nhưng không sao, ta có mang theo túi sưởi ấm Thiên Đạo mà chủ nhân bán. Rất ấm nhé!"

Sau đó, lão quay sang nhìn các vị trưởng lão đang ngơ ngác, cầm gậy tự sướng đưa lại gần họ: "Nào, mấy vị đạo hữu, vào khung hình cái coi! Cười lên nào! Ta đang livestream, đừng có mặt sưng mày xỉa thế, mất khách lắm!"

Một vị trưởng lão run rẩy chỉ tay: "Ngươi… ngươi là Cửu U Ma Tôn? Kẻ từng tàn sát mười vạn tu sĩ ở Minh Hà?"

Ma Tôn xua tay: "Quá khứ rồi, nhắc làm gì cho dông dài. Giờ ta là Reviewer du lịch. Tiện thể hỏi chút, ở đây có bán kem cây vị trà xanh không? Chủ nhân bảo kem của tiệm tạp hóa chúng ta là ngon nhất, ta muốn so sánh xem bên các ngươi có gì đặc biệt không."

Cả Băng Tuyết Tông chìm trong sự im lặng đáng sợ.

Câu chuyện về vị Ma Tôn "ăn chơi" và tiệm tạp hóa huyền thoại cứ thế lan rộng, đánh dấu một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên mà tu tiên không chỉ có máu và lửa, mà còn có cả check-in và review đồ ăn.

Ở Vân Hải Thành, Diệp Trần nằm trên chiếc ghế tựa, nghe tiếng "ting ting" thông báo điểm danh vọng từ hệ thống nhảy liên tục. Anh mỉm cười, nhắm mắt lại.

"Nghỉ phép à? Có lẽ mình cũng nên cân nhắc một chuyến du lịch, nhưng chắc phải đợi khi nào tiệm nâng cấp lên thành Trung Tâm Thương Mại đã."

Nắng đã lên cao, cuộc sống tại tiệm tạp hóa vẫn tiếp diễn, bình lặng nhưng ẩn chứa sức mạnh thay đổi cả thế giới.


**Hết chương 179.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8