Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 200: ** Kết thúc: Diệp Trần nằm trên ghế tựa, tay cầm ly trà sữa, miệng lẩm bẩm: \”Làm chủ tiệm tạp hóa cũng mệt thật đấy, nhưng mà vui!\”

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:30:48 | Lượt xem: 4

**Chương 200: Đỉnh Cao Của Đại Đạo Là Một Ly Trà Sữa**

Hoàng hôn ở Vân Hải Thành chưa bao giờ đẹp đến thế.

Ánh nắng vàng vọt như mật đào trải dài trên những con phố lát đá thanh, nhưng khác với vẻ tĩnh mịch của một thành thị tu tiên truyền thống, Vân Hải Thành lúc này tràn ngập một hơi thở kỳ lạ. Trên những mái nhà cổ kính, người ta không còn thấy các tu sĩ ngự kiếm phi hành với vẻ mặt đằng đằng sát khí. Thay vào đó, trên tay mỗi vị tu sĩ đều cầm một chiếc “Linh Thoại” mỏng dính, ngón tay lướt thoăn thoắt trên màn hình tinh thể, thỉnh thoảng lại vang lên những âm thanh quen thuộc như: *“Địch nhân còn năm giây vươn tới chiến trường”* hay *“Chào mừng mọi người đã đến với phiên livestream của Thiên Cơ Lão Tổ!”*.

Ngay tại vị trí đắc địa nhất của thành phố — nơi mà trước đây từng là một khu ngoại ô rách nát — có một cửa tiệm nhỏ vẫn giữ nguyên cái bảng hiệu bằng gỗ sồi đã bạc màu: **“Vạn Giới Tạp Hóa Điếm”**.

Bên dưới mái hiên, một chàng thanh niên mặc chiếc áo thun trắng có hình mèo béo, quần lửng caro, chân đi đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ, đang nằm đu đưa trên chiếc ghế dựa bằng mây. Trên bàn nhỏ cạnh bên, một ly trà sữa trân châu đường đen đá xay đang tỏa ra hơi lạnh mờ ảo.

Diệp Trần khẽ híp mắt, hưởng thụ cơn gió nhẹ mang theo mùi hương của hoa nhài và… mùi mì tôm thoang thoảng từ phía bếp sau.

— “Tiểu Hắc! Ta nói bao nhiêu lần rồi, xúc xích bò đó là phần của khách hàng VIP, ngươi không thể cứ thế mà ngoạm cả túi được!”

Tiếng mắng mỏ vang lên, một bóng dáng thanh thoát như tiên nữ giáng trần bước ra. Thanh Loan, vị Thánh nữ từng khiến cả Đông Nhất Lục phải ngước nhìn, giờ đây đang khoác trên mình chiếc tạp dề màu hồng, tay cầm chiếc chổi lông gà, hung hăng chỉ vào một con chó đen nhỏ đang cuộn tròn dưới chân ghế của Diệp Trần.

Tiểu Hắc — Thôn Phệ Thần Thú từng một thời là nỗi khiếp sợ của thái cổ — lúc này chỉ khẽ rên rỉ một tiếng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn về phía Diệp Trần như cầu cứu, cái đuôi vẫy tít mù làm bụi đất bay lên mù mịt.

— “Thôi mà Thanh Loan, hôm nay là ngày vui, cho nó ăn một cây đi.” Diệp Trần lười biếng lên tiếng, tay vẫn không rời ly trà sữa.

Thanh Loan quay lại nhìn Diệp Trần, vẻ mặt hung dữ ngay lập tức tan biến, thay vào đó là một sự dịu dàng nhu hòa như nước mùa thu. Nàng khẽ vén lọn tóc mai, thấp giọng nói:

— “Chủ nhân, anh cứ nuông chiều nó mãi. Vạn Bảo Các vừa mới gửi thư báo cáo doanh thu quý này, trà sữa và gậy selfie đã bán sạch toàn bộ năm đại lục rồi. Họ đang xin thêm lô hàng nồi cơm điện thần cấp để chuẩn bị cho kỳ thi tuyển đệ tử của các tông môn.”

— “Cứ bảo họ chờ đi.” Diệp Trần ngáp một cái dài. “Làm ăn phải biết điều độ, bán nhanh quá thì bọn lão quái vật ấy lại chẳng lo tu luyện, suốt ngày chỉ biết ngồi so xem cơm của ai thơm hơn thì hỏng.”

Đúng lúc đó, từ phía sân sau, một tràng tiếng nổ “ầm ầm” vang lên, kèm theo đó là làn khói đen kịt. Một lão già với chòm râu cháy sém, áo bào rách rưới chạy thục mạng ra ngoài, trên tay vẫn cầm một cái que chẻ củi.

— “Chủ tiệm! Chủ tiệm! Củi của Ma Tôn ta đã chẻ xong! Ngài xem, ma công tầng thứ chín ‘Cửu U Hắc Hỏa’ của ta dùng để nhóm lửa lò vi sóng quả nhiên là nhất!” Cửu U Ma Tôn, kẻ từng thống trị Ma giới, giờ đây trông không khác gì một lão nông bần hàn, mặt mày rạng rỡ khoe chiến tích.

Từ phía góc tiệm, một vị lão giả khác đang ngồi xếp bằng, nhưng không phải tu luyện mà là đang chăm chú nhìn vào một tô mì tôm Hảo Hảo bốc khói nghi ngút. Trần Huyền Tử — Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn — cầm đôi đũa, khẽ rít một hơi nước súp, gương mặt nhăn nheo bỗng chốc dãn ra, linh quang quanh thân bùng nổ.

— “Đạo! Đây chính là Đạo! Vị chua cay này, chẳng lẽ là quy tắc âm dương giao thoa? Diệp tiểu hữu, bát mì này của cậu lại giúp lão phu ngộ thêm một tầng ý cảnh!”

Diệp Trần thở dài, lắc đầu ngán ngẩm. Bọn người này, dù có trải qua bao nhiêu biến cố, dù đã đứng trên đỉnh cao của thế giới, cuối cùng vẫn không thoát khỏi sự cám dỗ của bột ngọt và hương liệu tổng hợp.

【 Đinh! Thông báo từ Hệ thống Tạp hóa Vạn giới: Nhiệm vụ ‘Mang lại hòa bình và sự tiêu dùng cho Cửu Tiêu Linh Giới’ đã hoàn thành 100%. 】

【 Thống kê cuối cùng:
– Số bát mì tôm đã tiêu thụ: 9,9 tỷ bát.
– Số điếu thuốc lá đã hút: 500 triệu bao (Giảm 80% tỷ lệ tâm ma bùng phát).
– Số linh thoại đã kích hoạt: Toàn bộ cư dân có linh thức.
– Điểm công đức tích lũy: Vô hạn. 】

Giọng nói máy móc nhưng có phần tinh quái của Hệ thống vang lên trong đầu Diệp Trần. Anh mỉm cười, cảm nhận được một luồng sức mạnh vô biên đang bao bọc lấy mình. Giờ đây, phạm vi “Vô địch” của anh không còn giới hạn trong cửa tiệm nhỏ này nữa, mà đã hòa cùng nhịp đập của cả thế giới.

Diệp Trần đã tẩy sạch cái “Thiên Đạo Mục Nát” cũ kỹ, thiết lập nên một trật tự mới. Ở nơi đó, thay vì chém giết để tranh đoạt một mảnh linh thạch, người ta bắt đầu học cách livestream để nhận “Kim cương” ảo, học cách giao thương để đổi lấy những lon Coca-Cola mát lạnh.

— “Chủ nhân, anh đang nghĩ gì vậy?” Thanh Loan nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh anh, tay nhỏ tự nhiên đặt lên mu bàn tay Diệp Trần. Chiếc đồng hồ đôi trên cổ tay nàng khẽ tích tắc, ánh kim cương phản chiếu buổi hoàng hôn rực rỡ.

Diệp Trần cầm lấy tay nàng, khẽ siết chặt, đôi mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những chiếc hạm đội bay của Vạn Bảo Các đang bận rộn vận chuyển hàng tạp hóa đi khắp nẻo đường.

— “Ta đang nghĩ… hình như mình vẫn chưa đưa trà sữa trân châu vào thực đơn của Ma giới. Bọn ma đầu kia chắc là đang thèm thuồng lắm.”

Thanh Loan bật cười, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc:

— “Anh thật là, lúc nào cũng nghĩ đến chuyện buôn bán.”

— “Không phải buôn bán.” Diệp Trần đứng dậy, duỗi người một cái thật mạnh, cảm nhận từng đốt xương kêu răng rắc. “Mà là mang lại niềm vui cho muôn loài.”

Anh nâng ly trà sữa lên, hớp một ngụm thật lớn, trân châu dai dai giòn giòn làm anh thỏa mãn nheo mắt lại.

Dưới ánh hoàng hôn, bóng của Diệp Trần đổ dài trên mặt đất. Một người phàm trần không chút tu vi (theo cách nhìn của người khác), lại chính là kẻ nắm giữ huyết mạch của cả một kỷ nguyên. Anh không phải Thần, cũng không phải Tiên, anh chỉ là một ông chủ tiệm tạp hóa nhỏ, người đã dạy cho cả Tiên giới biết rằng: Đỉnh cao của tu hành không phải là trường sinh bất tử vô vị, mà là có thể bình thản ngồi xuống, thưởng thức một bát mì ngon bên cạnh những người mình yêu thương.

— “Thanh Loan, tối nay đóng cửa sớm một chút. Chúng ta ăn lẩu.” Diệp Trần hào hứng ra lệnh.

— “Lại là lẩu Haidilao phiên bản tu tiên ạ?”

— “Đúng! Loại cay nhất ấy!”

Tiểu Hắc sủa vang đầy phấn khích, Cửu U Ma Tôn và Trần Huyền Tử nghe thấy hai chữ “ăn lẩu” thì mắt sáng lên như đèn pha, lập tức vứt bỏ mọi liêm sỉ của bậc đại lão mà chạy lại vây quanh.

Diệp Trần ngả người trên ghế, cảm nhận sự ồn ào náo nhiệt của những con người này, trong lòng dâng lên một sự bình yên chưa từng có. Anh lẩm bẩm một câu mà chỉ mình anh nghe thấy:

— “Làm chủ tiệm tạp hóa ở Tiên giới… cũng mệt thật đấy, nhưng mà vui!”

Bên ngoài cửa tiệm, gió vẫn thổi, mây vẫn bay, và những gói mì tôm vẫn tiếp tục làm thay đổi vận mệnh của bao người. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu — kỷ nguyên của Tiệm Tạp Hóa Bình An.

**- HẾT -**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8