Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 21: ** Vạn Bảo Các bắt đầu chú ý

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:19:43 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 21: VẠN BẢO CÁC BẮT ĐẦU CHÚ Ý**

Ánh hoàng hôn buông xuống trên những mái ngói cong vút của Vân Hải Thành, dát một lớp vàng mỏng manh lên dòng người tấp nập. Thế nhưng, tại con phố nhỏ dẫn vào Tiệm Tạp Hóa Bình An, không khí lại nóng hổi hơn bao giờ hết, bất chấp gió lạnh từ biển thổi vào.

"Lão tổ! Ngài bớt chút thời gian, cho tiểu bối mượn xem một chút cái gọi là 'Linh Thoại' được không?"

"Tránh ra! Cái đám tiểu tử này, đây là thần vật do Diệp chủ tiệm ban cho ta – vị khách hàng VIP đầu tiên. Các ngươi muốn xem? Tự vào mà xếp hàng mua!"

Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão vốn dĩ luôn giữ vẻ mặt tiên phong đạo cốt của Thanh Vân Môn, lúc này đang đứng trước cửa tiệm, tay nâng niu một vật phẩm có hình chữ nhật, mỏng dính, đen lánh. Đó chính là chiếc "Linh Thoại Cầm Tay phiên bản 1.0" mà Diệp Trần vừa ra mắt.

Lão tổ Nguyên Anh kỳ này không còn mảy may quan tâm đến hình tượng, gương mặt đỏ gay vì phấn khích. Ngón tay run rẩy của lão khẽ chạm vào màn hình vừa được kích hoạt bằng một viên linh thạch hạ phẩm.

"Bíp!"

Màn hình sáng rực lên. Một biểu tượng hình chim cánh cụt đang khoác trên mình bộ đạo bào (logo do hệ thống "chế" lại) xuất hiện. Diệp Trần đứng dựa lưng vào khung cửa tiệm, tay cầm quạt giấy phẩy nhẹ, lười biếng lên tiếng:

"Trần lão đầu, ấn vào cái nút màu xanh đi. Đúng rồi, đó là phần mềm 'Linh Nhãn'. Ngài giơ cái màn hình về phía Thanh Loan xem."

Trần Huyền Tử làm theo. Trên màn hình ngay lập tức xuất hiện hình ảnh sắc nét đến từng sợi tóc của Thanh Loan – nàng tiểu nhị đang đứng khoanh tay lạnh lùng bên cạnh.

"Trời đất ơi!" Đám đông tu sĩ xung quanh đồng loạt ồ lên, tiếng hít khí lạnh vang lên không ngớt.

"Hóa… Hóa ảnh! Đây chẳng lẽ là loại thuật pháp Thu Thần Chế Ảnh của cổ đế? Sao có thể chân thật như vậy?"

"Ngươi nhìn xem, làn da của Thánh nữ Thanh Loan… khụ, của tiểu nhị Thanh Loan trên màn hình còn mịn màng hơn cả bên ngoài!"

Trần Huyền Tử hưng phấn đến mức râu cũng vểnh lên: "Chủ tiệm! Cái này không chỉ thấy được hình ảnh, lão phu còn cảm giác được thần vận ẩn chứa bên trong. Chẳng lẽ thứ này có thể ghi lại cả Đạo lý?"

Diệp Trần ngáp một cái, đôi dép tổ ong dưới chân nhịp nhịp theo điệu nhạc không tên: "Đạo lý gì chứ, đó là độ phân giải Full HD 4K thôi. Với cái máy này, sau này ngài có thể ngồi ở Thanh Vân Môn mà vẫn nhìn thấy cảnh đẹp khắp Vân Hải Thành, thậm chí là trò chuyện với người khác mà không cần tiêu tốn thần thức truyền âm vạn dặm."

Lời vừa dứt, toàn bộ con phố như nổ tung. Tu sĩ vốn là những kẻ luôn theo đuổi sự tiện lợi trong tu luyện. Truyền âm phù đắt đỏ, mỗi lần dùng chỉ gửi được vài chữ, lại còn dễ bị nhiễu. Nếu "Linh Thoại" thực sự có thể nhìn mặt nói chuyện… Đây không phải là pháp bảo, đây là Cách Mạng!

Trong lúc đám đông đang phát cuồng, ở một góc phố cách đó không xa, hai bóng người đang đứng dưới bóng râm của một tòa lầu cao. Một kẻ là Lý Thừa Phong, quản sự chi nhánh của Vạn Bảo Các tại Vân Hải Thành, kẻ còn lại là một trung niên nam tử mặc trường bào thêu kim tuyến, thần thái cao ngạo, ánh mắt thâm trầm như giếng cổ.

Gia Cát Minh – đặc sứ giám sát khu vực Đông Nhất Lục của Vạn Bảo Các – lúc này đang nhíu mày nhìn về phía tiệm tạp hóa.

"Lý quản sự, chính là cái tiệm rách nát kia đã khiến doanh thu của phân các chúng ta sụt giảm ba mươi phần trăm trong tháng này?" Giọng của Gia Cát Minh lạnh lẽo như băng.

Lý Thừa Phong đổ mồ hôi hột, cúi đầu khúm núm: "Bẩm đại nhân, đúng là vậy. Không chỉ là đan dược trị thương ế ẩm vì cái loại 'Băng cá nhân' kỳ lạ kia, mà ngay cả Hồi Linh Đan cao cấp của chúng ta cũng bị một loại nước màu đỏ tên là 'Sting' đánh bại hoàn toàn. Tu sĩ hiện nay… bọn họ nói uống Sting vừa tỉnh táo, vừa giúp linh lực bùng nổ, lại còn có vị chua ngọt dễ chịu hơn vị đắng của đan dược."

Gia Cát Minh hừ lạnh: "Vớ vẩn! Tu hành là chuyện nghịch thiên, đắng cay mới là đạo. Đám tu sĩ vùng biên viễn này quả là bị vật ngoại thân làm mê muội. Còn cái vật đen đen mà Trần Huyền Tử đang cầm là cái gì?"

"Báo cáo đại nhân, cái đó gọi là Linh Thoại. Nghe đồn nó có thể thu nhận hình ảnh vạn dặm, nghe được tiếng lòng phương xa."

Đôi mắt Gia Cát Minh híp lại. Vạn Bảo Các thống trị con đường giao thương khắp giới tu tiên vạn năm nay, bí mật thành công của họ chính là nắm bắt thông tin nhanh nhất. Nếu có một thứ pháp bảo liên lạc hiệu quả như vậy xuất hiện, nó sẽ đe dọa trực tiếp đến sự tồn tại của các trạm dịch và truyền âm trận mà Vạn Bảo Các đang thu phí cắt cổ.

"Đi! Để ta vào xem thử cái tiệm tạp hóa này có ba đầu sáu tay gì mà dám khiêu khích trật tự của Vạn Bảo Các."

Gia Cát Minh bước đi, vạt áo lướt qua tạo ra một luồng áp lực vô hình khiến đám đông tu sĩ đang xếp hàng tự động rẽ ra hai bên. Một vị tu sĩ cấp cao có khí thế cường đại như vậy xuất hiện, ai nấy đều biết là sắp có chuyện lớn xảy ra.

Bước vào cửa tiệm, Gia Cát Minh ban đầu lộ rõ vẻ khinh thường. Cửa tiệm nhỏ hẹp, trần nhà thấp, kệ gỗ không có lấy một trận pháp bảo vệ linh khí. Đặc biệt là tên chủ tiệm kia, mặc cái áo thun trắng kỳ quặc, nằm trên chiếc ghế gỗ kẽo kẹt, trông chẳng có chút phong thái tu sĩ nào.

Dưới chân ghế, một con chó đen nhỏ đang lim dim ngủ, bên cạnh là một cái đĩa sành đựng mấy mẩu xúc xích thừa.

Gia Cát Minh nhếch mép: "Tiệm này không có linh khí dao động, ngay cả chó cũng là chó phàm. Lý quản sự, ngươi làm việc kiểu gì mà để một cái xưởng ve chai làm lung lay nền móng của Vạn Bảo Các vậy?"

Lý Thừa Phong run rẩy: "Đại nhân… đừng nhìn vẻ bề ngoài…"

Gia Cát Minh không thèm nghe, tiến lại gần quầy thu ngân, nơi Thanh Loan đang lạnh lùng kiểm kê hàng hóa. Thấy Gia Cát Minh, Thanh Loan không ngẩng đầu lên, giọng nói đều đều như máy:

"Mua hàng xếp hàng. Muốn hỏi giá nhìn bảng hiệu. Muốn kiếm chuyện… mời đi cửa sau ra ngõ."

Gia Cát Minh tức giận cười lớn, khí thế Hóa Thần kỳ trên người đột ngột bộc phát, áp lực như thái sơn áp đỉnh đè xuống không gian nhỏ bé:

"Bản tọa là Gia Cát Minh của Vạn Bảo Các! Ở vùng Đông Nhất Lục này, chưa có kẻ nào dám bảo ta phải xếp hàng. Chủ tiệm đâu, ra đây trả lời ta, cái thứ 'Linh Thoại' kia là ngươi nhặt được ở di tích nào? Giao ra bí phương sản xuất, Vạn Bảo Các ta có thể cho ngươi một con đường sống."

Diệp Trần vốn đang mơ màng, nghe đến "giao ra bí phương" thì khẽ mở một con mắt. Anh nhìn Gia Cát Minh như nhìn một tên ngốc vừa trốn viện tâm thần.

Trong phạm vi tiệm tạp hóa, Diệp Trần là trời. Cái áp lực Hóa Thần kỳ của Gia Cát Minh đối với anh chẳng khác nào một cơn gió thổi nhẹ qua sợi lông chân.

"Ồ, người của Vạn Bảo Các?" Diệp Trần ngồi dậy, lấy đôi dép tổ ong ra đập đập vài cái cho sạch bụi, "Thanh Loan này, chúng ta có chính sách ưu đãi cho doanh nghiệp đối thủ không?"

Thanh Loan lắc đầu: "Dạ không, chủ nhân. Quy tắc của chúng ta là: 'Mọi khách hàng đều là người trả tiền, nếu không trả tiền thì là rác'."

"Được, nghe rõ chưa vị đại nhân của Vạn Bảo Các?" Diệp Trần cười tủm tỉm, lấy ra một lon Coca-Cola từ tủ lạnh mới nâng cấp, tiếng "Xì…" phát ra khi bật nắp lon nghe vô cùng vui tai trong bầu không khí căng thẳng.

Gia Cát Minh sững sờ. Áp lực của lão không có tác dụng? Ngay cả tên phàm nhân kia cũng không bị ảnh hưởng? Hắn nhìn về phía con chó đen dưới đất. Tiểu Hắc chỉ hé một con mắt, nhìn cái bóng của Gia Cát Minh như đang nhìn một đống phân, rồi lại ngủ tiếp.

Sự sỉ nhục này là quá lớn!

"Ngươi tìm chết!" Gia Cát Minh giơ tay, một bàn tay linh lực khổng lồ ngưng tụ, định đập tan cái quầy thu ngân.

Thế nhưng, điều kinh dị đã xảy ra.

Bàn tay linh lực kia khi vừa tiến vào phạm vi nửa mét trước mặt Diệp Trần, đột nhiên như tuyết gặp mặt trời, tan biến thành những đốm sáng nhỏ vô hại. Không có nổ tung, không có phản phệ, chỉ là đơn giản… biến mất.

Gia Cát Minh lùi lại hai bước, mặt cắt không còn giọt máu: "Cái… cái gì? Cấm linh lĩnh vực? Hay là Tuyệt đối quy tắc?"

Diệp Trần hớp một ngụm Cola, ợ ra một cái hơi dài, đầy vẻ sảng khoái: "Nóng nảy làm gì. Đại nhân từ xa tới, uống miếng nước lạnh cho bớt hỏa."

Anh đẩy một lon Cola khác về phía Gia Cát Minh.

Lý Thừa Phong ở phía sau liên tục nháy mắt, ý bảo đại nhân hãy thử một chút. Gia Cát Minh dù đang run sợ trước thực lực thần bí của Diệp Trần, nhưng lòng hiếu kỳ và bản năng của một thương nhân đã chiến thắng. Hắn cầm lấy lon nước bằng kim loại bóng loáng, bắt chước Diệp Trần bật nắp.

"Xìiii—"

Một mùi hương nồng nặc, mang theo sự kích thích nhẹ nhàng lan tỏa. Gia Cát Minh nghi ngờ uống một ngụm.

"Oanh!"

Trong đầu lão như có một tia sét nổ ra. Một cảm giác mát lạnh thấu xương lan từ cổ họng xuống bao tử, sau đó một luồng khí gas bùng lên, sộc thẳng lên đại não. Toàn bộ sự mệt mỏi sau chuyến đi dài vạn dặm tan biến hoàn toàn. Cảm giác hưng phấn cực độ trào dâng, khí huyết lưu thông nhanh gấp đôi bình thường.

"Thứ này… thứ này không chứa linh khí, nhưng tại sao lại có thể chấn hưng thần hồn đến mức này?" Gia Cát Minh lẩm bẩm, ánh mắt nhìn lon nước như nhìn thần dược mười vạn năm.

"Cái đó gọi là Coke. Giá 2 viên linh thạch hạ phẩm một lon." Diệp Trần phẩy quạt, thong thả nói.

"Hai… hai viên?" Gia Cát Minh gần như phát điên.

Ở Vạn Bảo Các, một viên Thanh Tâm Đan dùng để định thần có giá ít nhất một nghìn linh thạch trung phẩm, mà hiệu quả còn không sảng khoái bằng một ngụm của lon nước này. Đây không phải là kinh doanh, đây là hành vi phá nát nền kinh tế của giới tu tiên!

Nếu tất cả tu sĩ đều phát hiện ra chỉ cần 2 viên linh thạch hạ phẩm là có được cảm giác hưng phấn tương đương với đan dược cao cấp, thì Vạn Bảo Các của hắn sẽ bán cho ai?

"Chủ tiệm, ngươi… ngươi đây là muốn hủy hoại Tiên giới!" Gia Cát Minh run rẩy chỉ tay vào Diệp Trần, nhưng tay kia vẫn giữ chặt lon Coke không nỡ buông.

Diệp Trần nhướng mày: "Hủy hoại cái gì chứ? Ta chỉ là một người bán tạp hóa, mong muốn của ta là mang lại sự tiện lợi và niềm vui cho mọi người thôi. Ngươi nhìn xem, ngoài kia có bao nhiêu người đang chờ mua Linh Thoại để gọi điện cho gia đình? Có bao nhiêu tu sĩ nhờ mì tôm của ta mà thoát cảnh đói linh lực? Ta là đang làm việc thiện."

Gia Cát Minh thở hổn hển, nhận ra vị chủ tiệm này không những thực lực đáng sợ mà khả năng "tẩy não" cũng cực cao. Hắn nhìn lại chiếc Linh Thoại trên tay Trần Huyền Tử ngoài cửa, bỗng nhiên nảy ra một ý định.

"Chủ tiệm, ta thừa nhận món đồ của ngươi rất đặc biệt. Nhưng ở Cửu Tiêu Linh Giới này, mạnh thôi là chưa đủ, ngươi cần có một mạng lưới phân phối. Vạn Bảo Các chúng ta có chi nhánh ở khắp chín đại lục. Nếu ngươi đồng ý để chúng ta độc quyền phân phối các mặt hàng này, chúng ta sẽ chia cho ngươi 3 phần doanh thu. Ngươi chỉ cần nằm đó mà thu tiền, thế nào?"

Thanh Loan đứng bên cạnh khinh bỉ hừ một tiếng. Chia 3 phần doanh thu? Cái lão già này đúng là không biết chữ "chết" viết như thế nào. Chủ nhân của nàng chỉ cần vẫy tay một cái là có thể biến cả giới này thành bình địa, cần gì mạng lưới của họ?

Diệp Trần mỉm cười, nụ cười trông rất thân thiện nhưng lại khiến Gia Cát Minh rùng mình:

"Độc quyền? Nghe cũng hay đấy. Nhưng mà hệ thống của ta… à không, lương tâm của ta không cho phép. Ta thích bán cho ai thì bán. Hơn nữa, mạng lưới của các ngươi quá chậm. Sau khi ta phủ sóng Wi-Fi khắp Vân Hải Thành này, toàn bộ thành phố sẽ thành một siêu thị không cần mặt bằng. Các ngươi… không theo kịp đâu."

"Wi-Fi? Đó là thần thông gì?" Gia Cát Minh ngơ ngác.

"Cái đó thì từ từ ngài sẽ biết. Còn giờ thì, ngài uống hết lon nước rồi chứ? 2 linh thạch hạ phẩm, cảm ơn." Diệp Trần xòe tay ra.

Gia Cát Minh đờ người. Hắn là đặc sứ cấp cao, đi đến đâu người ta không dâng linh thạch đến đó? Vậy mà hôm nay lại bị đòi 2 viên linh thạch rách nát?

Hắn hậm hực móc ra hai viên linh thạch ném lên quầy, rồi quay người đi thẳng ra cửa, không quên để lại một lời đe dọa: "Diệp chủ tiệm, ngươi rất khá. Nhưng Vạn Bảo Các không phải chỉ có một mình ta. Ngươi hãy đợi đấy, Trung Đô tổng bộ sẽ sớm có người tìm đến ngươi!"

Lý Thừa Phong cũng lật đật chạy theo, không quên liếc nhìn quầy hàng với vẻ thèm muồng một bao thuốc lá.

Tiệm tạp hóa trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Trần Huyền Tử thấy hai người của Vạn Bảo Các đi ra với vẻ mặt xám xịt thì cười hô hố:

"Chủ tiệm, ngài lại vừa đuổi khéo mấy con rệp đó à? Mà cái này… cái Linh Thoại này của ta, sao nãy giờ không thấy ai gọi vậy?"

Diệp Trần nằm lại xuống ghế, mắt nhắm lại: "Lão già ngốc, cả thành phố này mới có mình lão có điện thoại, lão định gọi cho ai? Cho con chó nhà lão chắc? Đợi vài ngày nữa, khi ta bán thêm vài nghìn chiếc, lúc đó lão tha hồ mà livestream bán thuốc tiên."

Trần Huyền Tử nghe không hiểu "livestream" là gì, nhưng lão hiểu một điều: Tiệm tạp hóa này sắp khuấy đảo cả Tiên giới rồi.

Ở trong một không gian thẳm sâu của hệ thống, một âm thanh điện tử lạnh lẽo vang lên:

[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Kêu khích con hổ lớn". Phần thưởng: Mở khóa kệ hàng "Điện gia dụng – Lò vi sóng thần cấp". Điểm danh vọng tăng 5000.]

Diệp Trần khẽ mỉm cười. Lò vi sóng? Tốt lắm, tối nay có thể làm món gà quay mật ong đãi Thanh Loan và Tiểu Hắc rồi.

Còn về Vạn Bảo Các? Nếu bọn họ muốn chơi, anh không ngại biến cái thương hội lớn nhất giới này thành một công ty vận chuyển Shipper cho tiệm tạp hóa của mình.

Tại trụ sở tạm thời của Vạn Bảo Các, Gia Cát Minh tay vẫn cầm lon Coke rỗng, nhìn vào bức tranh bản đồ chín đại lục treo trên tường, ánh mắt đầy sự kiêng dè lẫn tham lam. Hắn bóp nát lon nhôm trong tay, nghiến răng:

"Liên lạc với tổng bộ! Bảo bọn họ cử 'Vạn Pháp Trận Sư' đến. Ta không tin không thể phá giải được cái hộp đen gọi là Linh Thoại kia!"

Một cuộc chiến ngầm giữa thương mại hiện đại và đế chế cổ hủ đã chính thức bắt đầu, khởi đầu chỉ từ một lon nước giải khát 2 viên linh thạch.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8