Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 25: ** Thuốc lá: Rít một hơi, quên sạch ưu phiền
Vân Hải Thành, tiết trời vào thu vốn dĩ nên mát mẻ, nhưng bầu trời phía trên Thanh Vân Môn – tông môn đứng đầu vùng biên cương này – lại sầm uất một vẻ áp bách đến nghẹt thở. Mây đen tầng tầng lớp lớp kéo đến, không phải là mây mưa thông thường, mà là "Tâm Ma Kiếp" trong truyền thuyết.
Tại tiệm tạp hóa Bình An, Diệp Trần vẫn giữ đúng phong cách "Phật hệ". Anh nằm nghiêng trên chiếc ghế tựa bằng nhựa xanh, đôi dép tổ ong dưới chân nhịp nhàng đung đưa theo một điệu nhạc không tên. Thanh Loan, nàng tiểu nhị xinh đẹp vốn là Thánh nữ, đang chăm chú dùng một chiếc khăn lông mềm mại lau chùi từng lon nước tăng lực Sting dâu, ánh mắt cô đầy vẻ sùng bái khi nhìn về phía tấm bảng hiệu vẽ tay của tiệm.
"Chủ nhân, hơi thở từ phía Thanh Vân Môn… dường như Trần lão sắp không xong rồi." Thanh Loan nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói có chút lo lắng.
Diệp Trần hé một bên mắt, nhìn về phía những tia chớp tím đen đang vặn xoắn trên bầu trời xa xa, lẩm bẩm: "Lão già này, ăn bao nhiêu bát mì Hảo Hảo rồi mà vẫn không chịu nổi nhiệt sao? Đúng là uổng phí cái nước súp linh tinh hoa ấy mà."
Đúng lúc này, một luồng hào quang xám xịt, rách nát như cánh chim gãy bay vọt tới từ phía chân trời, trực tiếp đâm sầm xuống trước cửa tiệm.
"Rầm!"
Bụi mù tản đi, hiện ra thân hình gầy sọp của Trần Huyền Tử. Vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn lúc này không còn vẻ tiêu sái, nghiện mì tôm như mọi ngày. Gương mặt lão nám đen, đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở dồn dập xen lẫn những tiếng gầm gừ như thú dữ. Trên đỉnh đầu lão, một luồng hắc khí hình thù quái dị đang không ngừng cắn xé linh lực, đó chính là tâm ma đã tích tụ suốt vạn năm tu hành.
"Diệp… Diệp tiểu hữu… cứu… cứu lão phu…"
Trần Huyền Tử bò lết đến sát bậc cửa, nhưng theo quy tắc của tiệm, nếu chưa được chủ nhân cho phép, lão không thể tiến vào khu vực tuyệt đối.
Thanh Loan nhìn thấy cảnh này, không nhịn được lùi lại một bước, cảm nhận được sự điên cuồng từ tâm ma của một Nguyên Anh kỳ: "Chủ nhân, lão nhân gia ông ấy bị tâm ma phản phệ rồi. E là Thanh Tâm Đan hay Định Thần Phù cũng vô dụng thôi."
Diệp Trần chậm rãi ngồi dậy, gãi gãi mái tóc hơi rối của mình, ngáp một cái thật dài: "Lão Trần à, đã bảo lão đừng có thức đêm cày 'Vương Giả Vinh Diệu' rồi mà không nghe. Giờ thì hay rồi, tâm ma này là do thua trận liên tiếp tích tụ thành hả?"
Trần Huyền Tử run rẩy, trong lòng muốn khóc mà không ra nước mắt. Thua game chỉ là một phần, chủ yếu là do thọ nguyên của lão sắp hết, nỗi sợ cái chết và sự nuối tiếc quá khứ khiến vạn năm tu vi sụp đổ chỉ trong một đêm.
"Hệ thống, có hàng nào mới trị được cái chứng điên khùng này không?" Diệp Trần truyền ý nghĩ vào đại não.
*【 Ting! Cửa hàng đã mở khóa vật phẩm mới: Thuốc lá "Thanh Thần – Hiệu Cánh Buồm". Giá bán lẻ: 50 Linh thạch thượng phẩm một điếu. Quy cách: Rít một hơi, quên sạch ưu phiền. Công dụng: Hóa giải tâm ma, tịnh hóa thần hồn, tăng tỉ lệ ngộ đạo trong thời gian ngắn. Lưu ý: Hút thuốc có hại cho sức khỏe… tu sĩ (nhưng không đáng kể bằng tâm ma). 】*
Diệp Trần chậc lưỡi: "Đắt thật đấy, nhưng cứu người quan trọng hơn. Dù sao lão cũng là khách quen."
Diệp Trần thong thả đi tới kệ hàng mới xuất hiện ở góc khuất, lấy ra một hộp giấy màu vàng kim, bên trên in hình một chiếc buồm lướt sóng, nhìn qua rất giản dị nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ thấy hình chiếc buồm kia ẩn chứa những gợn sóng chính là các đường vân đạo quy tắc.
Anh bước ra cửa, ngồi xổm xuống trước mặt Trần Huyền Tử đang quằn quại.
"Nào, lão già, đừng có gào rú nữa. Coi như lão gặp may, hôm nay tiệm mới về hàng cực phẩm."
Diệp Trần rút ra một điếu thuốc trắng tinh, đầu lọc màu nâu đồng bóng loáng. Anh lấy ra cái bật lửa Zippo màu bạc, bật lên một cái "tách", ngọn lửa xanh lét nhảy múa.
"Chậm… chủ nhân! Thứ đó là gì vậy?" Thanh Loan tò mò ghé mắt nhìn. Cô chưa bao giờ thấy loại pháp bảo nào hình trụ ngắn như thế, không có linh khí dao động, cũng không có trận pháp ẩn giấu.
"Thuốc lá. Loại này chỉ dành cho người đang bế tắc thôi." Diệp Trần đáp rồi nhét điếu thuốc vào miệng Trần Huyền Tử.
"Ngậm lấy. Hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Nhớ nhé, đừng có nuốt cả điếu vào bụng, đấy là hút chứ không phải ăn mì."
Trần Huyền Tử lúc này đã mất sạch thần trí, chỉ theo bản năng làm theo. Lửa đỏ bén vào đầu điếu thuốc. Một luồng khói trắng mỏng manh, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của thảo dược vùng cực lạc và một chút đắng nồng của tuyết núi ngàn năm bắt đầu lan tỏa.
Ngay khoảnh khắc Trần Huyền Tử hít hơi đầu tiên vào phổi, một sự im lặng lạ lùng bao trùm toàn bộ không gian xung quanh cửa tiệm.
Luồng hắc khí đen ngòm đang cắn xé đỉnh đầu lão bỗng nhiên khựng lại, như gặp phải thiên địch đáng sợ nhất. Khói thuốc lá trong phổi Trần Huyền Tử không tan đi mà biến thành những dải lụa màu vàng ròng, luồn lách qua từng kinh mạch, tẩy rửa những vết nhơ của tu luyện sai lầm, rồi lao thẳng lên thức hải.
Trong tâm thức của Trần Huyền Tử, một con ác quỷ khổng lồ đang gầm thét bị làn khói bao vây. Khói thuốc nhẹ nhàng vây lấy nó, giống như những cánh tay mềm mại của một người mẹ vuốt ve đứa con ngỗ nghịch. Ánh mắt đỏ ngầu của Trần Huyền Tử từ từ dịu xuống, chuyển sang trạng thái mơ màng.
"Hù…"
Lão từ từ thở ra một hơi khói.
Điều kỳ diệu xảy ra. Hơi khói từ miệng Trần Huyền Tử thoát ra không tan đi ngay, mà tụ lại không trung hóa thành một con Rồng Vàng và một con Phượng Hoàng đỏ rực, hai bên lượn lờ vây quanh lão. Thiên địa linh khí trong vòng mười dặm vốn đang hỗn loạn bỗng nhiên trở nên phục tùng tuyệt đối, đổ xô về phía điếu thuốc nhỏ bé như đang triều bái vị vua mới.
"Đạo… đây là Đạo…" Trần Huyền Tử lẩm bẩm, giọng nói đã lấy lại sự thông tuệ, thậm chí còn chứa đựng một loại cảm giác thâm sâu hơn trước rất nhiều.
Lão rít hơi thứ hai.
Lần này, toàn bộ vết nám đen trên người lão bong ra như vỏ cây già. Làn da nhăn nheo của một ông lão sắp đất xa trời bắt đầu có lại chút hồng nhuận. Tâm ma đen kịt ban nãy giờ đây đã biến thành những làn khói xám nhạt, bị hơi thuốc nhả ra hun cho tan thành mây khói.
Người dân và các tu sĩ khác trong Vân Hải Thành trợn tròn mắt nhìn về phía tiệm tạp hóa. Họ thấy gì? Họ thấy một cột khói thần thánh bay thẳng lên chín tầng trời, xuyên thủng tầng mây đen của tâm ma kiếp, tạo ra một lỗ hổng lớn để ánh nắng vàng rực rỡ chiếu thẳng xuống tiệm tạp hóa.
"Trời ạ! Thái thượng trưởng lão đang độ kiếp bằng một… cái que gì đó?" Một đệ tử Thanh Vân Môn kêu lên thất thanh.
"Không đúng! Đó không phải pháp bảo, đó là thần vật của Diệp tiền bối!"
Trần Huyền Tử ngồi bệt dưới đất, dựa lưng vào cột cửa, hai ngón tay kẹp điếu thuốc lá, tư thế vô cùng thành thục như thể đã tập luyện vạn năm. Lão nhắm mắt, biểu cảm trên mặt không còn là đau khổ hay chấp niệm, mà là một sự tiêu sái lạ thường.
"Hóa ra… hận thù vạn năm đó, chẳng qua cũng chỉ là một nắm tro tàn. Sư muội mất rồi, nhưng ý chí vẫn còn trong mây gió. Ta tu hành để tìm kiếm trường sinh, lại quên mất cách sống cho trọn vẹn một ngày…"
Lão nói một câu đầy triết lý, nhả ra một vòng khói tròn xoe. Vòng khói ấy bay lơ lửng, sau đó khuếch tán thành một vầng hào quang hộ thân, vững chãi hơn bất kỳ loại lá chắn nào lão từng luyện qua.
Diệp Trần nhìn cái tư thế của Trần Huyền Tử, không khỏi cười khổ: "Lão già này khiếu thiên bẩm thật. Mới hút điếu đầu tiên mà đã biết tạo dáng như dân chơi thứ thiệt rồi."
Thanh Loan đứng bên cạnh, hai tay ôm mặt, đôi mắt đẹp lấp lánh sự kinh ngạc: "Chủ nhân, hơi khói đó… hình như có chứa quy tắc thời gian và không gian. Em cảm thấy chỉ cần ngửi một chút mùi hương từ điếu thuốc, bức tường cảnh giới của em cũng đang lung lay!"
"Hít ít thôi cô bé, cái này gây nghiện đấy." Diệp Trần nhắc nhở, nhưng tay lại lấy ra một cái gạt tàn bằng pha lê đặt xuống cạnh lão Trần. "Lão già, rít hết thì dập vào đây, đừng vứt bừa bãi làm bẩn cửa tiệm tôi."
Trần Huyền Tử mở mắt ra, đôi mắt trong vắt như hồ nước mùa thu, hoàn toàn không còn một tia vẩn đục của tâm ma. Lão nhìn điếu thuốc đã ngắn đi một nửa, cảm thán: "Diệp tiểu hữu, vật này… vật này giá bao nhiêu? Lão phu nguyện dùng toàn bộ tàng bảo khố của Thanh Vân Môn để đổi lấy một kho đầy cái này!"
Diệp Trần lắc đầu, giơ một ngón tay lên: "Quy tắc cũ. 50 linh thạch thượng phẩm một điếu. Và quan trọng nhất: Mỗi ngày mỗi người chỉ được mua một điếu. Thứ này dùng để chữa tâm bệnh, không phải để lão hóa thành bát hương di động đâu."
Trần Huyền Tử sững sờ, rồi cười vang trời. Tiếng cười của lão sảng khoái đến mức khiến mây đen trên trời hoàn toàn tan biến. Những đệ tử đang lo sợ lão bị nhập ma phía xa nghe thấy tiếng cười này cũng thở phào nhẹ nhõm, quỳ xuống lạy về phía tiệm tạp hóa.
Lão già kính cẩn kẹp điếu thuốc, rít hơi cuối cùng. Khói thuốc lần này không hóa rồng phượng nữa, mà nó tụ lại thành một chữ "Đạo" to tướng lơ lửng trên đầu lão, sau đó chui tọt vào bách hội huyệt.
"Rắc!"
Một tiếng động nhỏ vang lên từ sâu trong linh hồn Trần Huyền Tử. Lão đã phá vỡ rào cản Nguyên Anh hậu kỳ, tiến thẳng vào bán bộ Hóa Thần. Nếu không vì giới hạn linh khí loãng ở vùng này, có lẽ lão đã đột phá thật sự.
Trần Huyền Tử dập điếu thuốc vào khay pha lê một cách trang trọng, giống như đang thực hiện một nghi thức tế trời. Lão đứng dậy, cúi người sâu xuống 90 độ trước Diệp Trần.
"Đa tạ chủ nhân cứu mạng và ban cho cơ duyên ngộ đạo. Từ nay về sau, chỉ cần Diệp tiền bối sai bảo, dù là xông vào biển lửa, Trần mỗ cũng không từ nan!"
Diệp Trần lại nằm xuống ghế nhựa, lười biếng vẫy vẫy tay: "Thôi thôi, đừng nói chuyện đạo lý ở đây. Lo mà về giải quyết đống lộn xộn ở tông môn đi. Với lại, đừng có đem cái thuốc lá này đi khoe khắp nơi, tôi không muốn cái cửa tiệm này thành nơi cho các ông tụ tập hút thuốc lậu đâu."
"Vâng, vâng, lão phu rõ rồi!" Trần Huyền Tử tươi cười rạng rỡ, dù bị mắng nhưng trong lòng lại thấy ngọt lịm.
Lão rút ra một túi linh thạch thượng phẩm nặng trịch, không thèm đếm, cung kính đặt lên quầy rồi biến thành một luồng ánh sáng vàng bay vút đi. Lần này bay đi không còn vẻ tàn lụi, mà mạnh mẽ, uy nghiêm như một vị thần thực thụ.
Vân Hải Thành trong phút chốc đã truyền tai nhau một câu chuyện mới: Muốn phá tâm ma, đừng tìm đan dược, hãy tìm đến Tiệm Tạp Hóa Bình An xin rít một hơi thuốc lá của Diệp chủ tiệm. Một hơi thoát tục, hai hơi thành tiên, ba hơi… thì túi linh thạch cạn sạch.
Thanh Loan nhìn bóng dáng Trần Huyền Tử xa dần, rồi nhìn lại căn phòng tràn ngập mùi hương thảo dược thanh khiết, tò mò hỏi: "Chủ nhân, thuốc lá này… có vị gì mà khiến lão già đó điên đảo như vậy?"
Diệp Trần khẽ cười, nhìn lên trần nhà: "Vị của nó hả? Đó là vị của sự buông bỏ. Trong giới tu tiên này, người ta cầm lên được nhưng mấy ai bỏ xuống được? Thuốc lá của tôi, chính là cho họ cái dũng khí để bỏ lại gánh nặng vạn năm trong một hơi thở."
Anh dừng một chút, rồi lấy ra một chiếc kính râm đeo lên, lẩm bẩm: "Hệ thống, ngày mai có khi phải nhập thêm bật lửa Zippo mạ vàng bán kèm thôi, nhìn lão già hồi nãy dùng Zippo thường của mình mà thèm thuồng phát tội."
Bóng tối bao phủ Vân Hải Thành, nhưng ánh đèn tuýp của tiệm tạp hóa vẫn tỏa sáng, và trên chiếc gạt tàn pha lê, tàn thuốc lá vẫn còn tỏa ra một chút đạo vận le lói, hứa hẹn một ngày mai với nhiều vị khách "có bệnh tâm thần" khác sẽ tìm đến.