Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 27: ** Đơn hàng lớn đầu tiên
Vân Hải Thành, buổi sáng sớm.
Sương mù lượn lờ bao phủ những mái ngói rêu phong, tạo nên một khung cảnh huyền ảo thoát tục. Nhưng ở góc Tây thành, nơi Tiệm Tạp Hóa Bình An tọa lạc, bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt. Đó không phải là mùi trầm hương thoát tục thường thấy ở các phủ đệ tu tiên, mà là một mùi hương nồng đậm, kích thích vị giác đến mức khiến người ta phải ứa nước miếng.
Mùi hành phi thơm nức hòa quyện cùng vị chua cay đặc trưng, len lỏi qua từng khe cửa, lan tỏa ra khắp con phố nhỏ.
Diệp Trần nằm ngả ngốn trên chiếc ghế mây trước cửa tiệm, chân đi đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ dưới ánh nắng đầu ngày. Anh cầm chiếc quạt giấy che mặt, lim dim hưởng thụ cảm giác của một "ông chủ" thực thụ.
Cách đó không xa, một gã đàn ông vạm vỡ, mặt mũi bặm trợn đang hùng hục cầm rìu bổ củi. Tiếng "phập, phập" đều đặn vang lên đầy nhịp điệu. Ai mà ngờ được, kẻ đang làm công việc nặng nhọc này lại là Cửu U Ma Tôn danh chấn Ma giới, người từng khiến hàng vạn tu sĩ nghe danh đã mất vía. Lúc này, lão đang dùng "Cửu U Ma Hỏa" nung nóng lưỡi rìu chỉ để… chẻ củi cho trơn tru.
"Chủ nhân, trà đã pha xong."
Thanh Loan bước ra, đôi tay ngọc ngà bưng một chiếc khay gỗ, trên đó là một ly thủy tinh trong suốt chứa làn nước tinh khiết cùng vài lát chanh tươi. Đây không phải linh trà ngàn năm, mà chỉ là nước khoáng Lavie pha chút đá lạnh và chanh theo công thức "healthy" mà Diệp Trần truyền dạy. Thế nhưng trong mắt Thanh Loan, mỗi động tác pha chế của cô đều là đang luyện tập sự tỉ mỉ của đạo tâm.
Diệp Trần hé mắt, nhận lấy ly nước, hút một hơi rồi thở dài thỏa mãn: "Sống thế này mới gọi là sống chứ. Tu tiên làm gì cho mệt xác."
Đúng lúc này, từ phía chân trời, một dải hào quang rực rỡ từ phương xa lao đến. Đi đầu là một chiếc phi hành pháp bảo hình con hạc trắng, theo sau là hàng chục kiếm quang lấp lánh, tạo thành một đội hình uy nghiêm, rầm rộ hướng thẳng về phía cửa tiệm.
Cửu U Ma Tôn dừng tay rìu, nheo mắt nhìn lên trời, lẩm bẩm: "Là đám mũi trâu Thanh Vân Môn. Lão già Trần Huyền Tử lại tới à? Lần này kéo theo nhiều người thế kia, chẳng lẽ định đến cướp tiệm?"
Vừa dứt lời, lão liếc nhìn Diệp Trần đang ngủ gật, lại nhìn con chó đen nhỏ đang gặm xúc xích dưới chân ghế, liền tự tát mình một cái: "Cướp cái gì mà cướp, đến để nộp mạng thì có."
Hạc trắng hạ cánh, bụi cuốn mù mịt nhưng ngay khi chạm vào phạm vi mười mét quanh tiệm, mọi uy áp và bụi bặm đều biến mất không dấu vết như bị một bàn tay vô hình xóa sạch.
Trần Huyền Tử, người lúc trước còn trông như lão già sắp xuống lỗ, giờ đây hồng quang đầy mặt, khí tức thâm trầm, rõ ràng đã hoàn toàn củng cố được tu vi Nguyên Anh, thậm chí còn có dấu hiệu tinh tiến. Lão vội vàng bước xuống, cung kính đi tới trước mặt Diệp Trần, cúi người thật sâu:
"Thanh Vân Môn Trần Huyền Tử, bái kiến Diệp tiền bối!"
Phía sau lão, một người trung niên vận đạo bào thêu vân long, khí thế hiên ngang nhưng lúc này lại đầy vẻ dè chừng, bước lên phía trước. Đó chính là Tông chủ Thanh Vân Môn – Vân Thái Nhất, một vị cao thủ Nguyên Anh hậu kỳ mạnh mẽ nhất nhì vùng này.
Vân Thái Nhất nhìn thấy Cửu U Ma Tôn đang chẻ củi thì đồng tử co rụt lại, tim đập thình thịch. Ma Tôn lừng lẫy đi làm thợ chẻ củi? Còn con chó đen đang vẫy đuôi kia… khí tức sao giống hệt trong cổ thư mô tả về Thôn Phệ Thần Thú vậy?
Hắn không dám chậm trễ, cùng các trưởng lão đồng loạt hành lễ: "Chúng ta bái kiến Diệp tiền bối!"
Diệp Trần bị tiếng chào hỏi làm tỉnh giấc, ngáp một cái dài, tay quẹt ngang khóe miệng: "Ồ, lão Trần à? Mì tôm ăn hết rồi sao mà quay lại sớm thế? Còn dẫn theo một đoàn quân như đi đánh trận vậy?"
Trần Huyền Tử cười khổ, xoa xoa đôi bàn tay: "Tiền bối quá lời rồi. Sau khi vãn bối mang thứ gọi là 'Hảo Hảo' về tông môn, cả tông môn… khục… đã xảy ra một chút chấn động nhỏ."
Vân Thái Nhất bước lên, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, giọng nói chứa đựng sự khẩn thiết: "Thưa tiền bối, nói thẳng ra là sau khi dùng mì tôm của ngài, mấy vị trưởng lão đang bế quan của chúng ta đều cảm thấy vách ngăn cảnh giới lỏng lẻo, tâm ma tiêu tán. Đặc biệt là các đệ tử sắp tham gia cuộc đại chiến bí cảnh với Huyết Ma Giáo vào tháng sau. Vì vậy, hôm nay chúng ta tới đây là muốn… mua sỉ!"
Diệp Trần nhướn mày: "Mua sỉ?"
"Phải!" Vân Thái Nhất gật đầu mạnh, đưa ra một cái túi trữ vật tỏa hào quang rực rỡ. "Trong này là mười vạn linh thạch cấp cao, là toàn bộ tiền đặt cọc. Thanh Vân Môn muốn đặt mua tất cả mì tôm mà tiệm hiện có để làm 'Vân Huyết Linh Nhu', dùng làm quân nhu tối cao cho toàn tông môn!"
Không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Thanh Loan đứng bên cạnh sững sờ, mười vạn linh thạch cấp cao? Một con số đủ để mua cả một thành phố lớn, vậy mà chỉ dùng để mua… mì tôm?
【Ting! Phát hiện đơn hàng quy mô lớn đầu tiên. Hệ thống kích hoạt chế độ "Bán buôn vạn giới".】
【Quy tắc mới: Mỗi đơn hàng mua sỉ trên 100 sản phẩm cùng loại sẽ kích hoạt quà tặng đi kèm. Doanh thu từ đơn hàng này sẽ giúp ký chủ thăng cấp cửa hàng lên Level 2 sớm 20%.】
Diệp Trần nghe tiếng chuông hệ thống, tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên. Anh bật dậy, phong thái "lười biếng" biến mất, thay vào đó là nụ cười chuyên nghiệp của một nhân viên bán hàng xuất sắc thời đại mới.
"Muốn mua sỉ sao? Khách sáo rồi. Vào tiệm ngồi đi, chúng ta từ từ đàm đạo về giá cả và số lượng."
Đám người Vân Thái Nhất như được đại xá, rụt rè bước vào trong tiệm. Ngay khi bước qua cánh cửa, họ cảm thấy linh khí trong cơ thể đột ngột im bặt, như thể họ đã trở thành người phàm. Nhưng kỳ lạ thay, họ không thấy sợ hãi mà trái lại, tâm hồn vô cùng thanh tịnh, mọi lo âu ưu phiền về việc quản lý tông môn bỗng tan biến.
"Tiểu Loan, đi lấy mười gói mì Hảo Hảo đủ các vị ra đây, pha nước nóng cho các vị khách quý dùng thử. À, bảo lão Ma lấy nước nóng từ cái ấm điện mới nhập về ấy." Diệp Trần vẫy tay ra lệnh.
Chỉ lát sau, mười bát mì nóng hổi được bưng ra. Mùi thơm của gia vị, hành lá sấy khô và vị cay nồng tỏa ra ngào ngạt. Các vị trưởng lão Thanh Vân Môn, những kẻ vốn đã tích cốc từ hàng trăm năm nay, nhìn bát mì với ánh mắt kỳ lạ.
"Đây chính là món 'Linh cốt tinh hoa' mà thái thượng trưởng lão nói sao?" Một vị trưởng lão râu trắng hỏi, tay cầm chiếc dĩa nhựa đầy vụng về.
Vân Thái Nhất không nói hai lời, học theo Trần Huyền Tử, hít một hơi thật sâu rồi gắp một miếng mì đưa vào miệng.
"Sụp… sụp…"
Cảm giác sợi mì dai ngon, mằn mặn, cay cay nổ tung trong khoang miệng. Ngay sau đó, một luồng nhiệt lượng thuần túy nhất từ bụng dưới bùng lên, len lỏi vào từng ngóc ngách của kinh mạch, xua tan đi cảm giác mệt mỏi và sự đình trệ của linh lực bấy lâu nay.
"Trời ơi! Cảm giác này… giống như đang được tắm trong suối nguồn sinh mệnh vậy!" Vân Thái Nhất hét lên, vẻ mặt đại hỉ, không còn chút phong thái tông chủ nào nữa. Hắn cầm bát mì lên húp cạn sạch nước súp. "Tuyệt! Quá tuyệt vời! Nước súp này nồng đậm hơn đan dược Hóa Nguyên nhiều!"
Những trưởng lão khác cũng không nhịn được nữa, bắt đầu lao vào "chiến đấu". Trong tiệm tạp hóa nhỏ bé, tiếng húp mì sùm sụp vang lên không ngớt, át cả tiếng gió thổi ngoài hiên.
Trần Huyền Tử ngồi bên cạnh, thèm đến mức nuốt nước bọt ừng ực nhưng không dám tranh với tông chủ, lão chỉ đành nhìn Diệp Trần đầy hy vọng: "Tiền bối, vậy đơn hàng này…"
Diệp Trần nhấp một ngụm trà, thong thả nói: "Một gói mì tôm giá bán lẻ là 10 linh thạch cấp thấp. Mua sỉ số lượng lớn, giá vẫn thế."
Đám người Vân Thái Nhất suýt nữa sặc nước mì. Giá rẻ thế sao? Với tác dụng nghịch thiên này, ở Vạn Bảo Các chắc chắn sẽ bị hét giá hàng vạn linh thạch một gói.
Diệp Trần tiếp tục: "Nhưng cửa hàng tôi có quy định, mua sỉ từ một nghìn gói trở lên, mỗi gói sẽ được tặng kèm một quả 'Xúc xích thần lực'. Ăn mì kèm xúc xích mới là chân ái của đạo pháp."
Nói đoạn, anh xé vỏ một cây xúc xích bò, thả vào bát mì của Vân Thái Nhất. Cây xúc xích căng mọng, đỏ au, vừa chạm vào nước mì nóng liền tỏa ra một mùi thịt thơm lừng khó cưỡng.
Vân Thái Nhất cắn một miếng xúc xích. "Răng rắc!"
Hắn cảm thấy cơ bắp toàn thân mình như được gia cố bởi một lớp kim loại lỏng, sức mạnh thể chất đột nhiên tăng vọt lên một tầm cao mới. Hắn trợn tròn mắt: "Đây… đây là có thể tăng cường nhục thân trực tiếp? Cây xúc xích này chính là bí pháp luyện thể cấp Thần!"
"Tiền bối! Chúng ta mua! Chúng ta mua hết!" Vân Thái Nhất đập bàn cái "rầm", giọng nói run rẩy vì kích động. "Chúng ta muốn đặt mua 10.000 gói mì tôm và lấy 10.000 cây xúc xích này làm quân nhu chuẩn bị cho chiến dịch bí cảnh!"
Diệp Trần cười tủm tỉm: "Chốt đơn! Tiểu Loan, ghi sổ. Thanh Vân Môn mua 10.000 gói mì Hảo Hảo chua cay. Tổng cộng mười vạn linh thạch cấp thấp, tính ra linh thạch cấp cao là…"
Diệp Trần bấm bấm ngón tay tính toán (dù hệ thống đã báo con số chính xác cho anh). Anh nhận lấy túi trữ vật từ tay Vân Thái Nhất, quăng cho hệ thống xử lý.
【Ting! Thu về 100.000 linh thạch cấp thấp. Nhiệm vụ tích lũy doanh thu đạt 50%.】
Ngay lập tức, phía sau quầy hàng, một cánh cửa kho ngầm hiện ra. Thanh Loan cùng Ma Tôn được triệu tập để "bốc vác". 10.000 gói mì được đóng vào những chiếc thùng carton vuông vức, xếp thành chồng cao như núi trong sự ngơ ngác của các tu sĩ.
Cửu U Ma Tôn vác hai chồng thùng lớn trên vai, mặt hằm hằm nhìn đám người Thanh Vân Môn: "Mẹ kiếp, đám mũi trâu các người may mắn thật. Bổn tôn ở đây chẻ củi mờ cả mắt mới được chủ nhân cho một gói, vậy mà các người dám mua cả núi."
Đám người Vân Thái Nhất không ai dám ho he một câu, chỉ biết lúi húi giúp đỡ bốc hàng lên phi thuyền. Hình ảnh một vị Tông chủ và các trưởng lão Nguyên Anh kỳ bưng từng thùng mì Hảo Hảo lên hạc giấy là một cảnh tượng kỳ quặc chưa từng thấy trong lịch sử tu tiên giới.
"Tiền bối, chúng ta sẽ quay lại sớm thôi. Có đơn hàng lớn này, Thanh Vân Môn chúng ta chắc chắn sẽ quét sạch Huyết Ma Giáo!" Vân Thái Nhất đứng trên phi thuyền, chắp tay bái biệt, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cái thùng mì tôm như nhìn báu vật truyền đời.
Hạc trắng vỗ cánh, dải hào quang rực rỡ bay đi nhưng lần này, nó không còn mang vẻ thanh cao nữa, mà tràn ngập mùi hương của gia vị chua cay bay khắp bầu trời Vân Hải Thành.
Diệp Trần nhìn theo đoàn người, rồi lại nhìn túi linh thạch đang đầy dần trong kho hệ thống, lòng thầm nghĩ: "Thanh Vân Môn mua mì tôm làm quân nhu, chắc hẳn đối thủ của họ sẽ tức chết mất. Thử tưởng tượng hai bên dàn quân chuẩn bị đại chiến, một bên hò hét sát khí, một bên lại ngồi sụp xuống húp mì tôm rồi đột phá tại chỗ… Cảnh tượng đó chắc hài lắm."
Anh quay sang nhìn Ma Tôn đang tiếp tục bổ củi: "Lão Ma, vất vả rồi. Tối nay thưởng cho ông thêm một lon nước ngọt nhé."
Cửu U Ma Tôn nghe thấy chữ "nước ngọt" (Coca-Cola), đôi mắt bỗng sáng rực lên như đèn pha, tốc độ chẻ củi tăng vọt gấp đôi: "Đa tạ chủ nhân! Chủ nhân vạn tuế!"
Thanh Loan mỉm cười nhẹ nhàng, cô thu dọn những bát mì thừa, trong lòng càng thêm sùng bái Diệp Trần. "Chủ nhân chỉ cần dùng vài gói lương thực phàm trần mà có thể thao túng cả cục diện của vùng Đông Nhất Lục này. Đạo vận của ngài quả thực sâu không lường được."
Trong khi đó, ở trụ sở của Huyết Ma Giáo cách đó hàng ngàn dặm.
Giáo chủ Huyết Ma đang ngồi trên ngai vàng xương cốt, mặt đầy sát khí: "Tin tức thế nào? Thanh Vân Môn chuẩn bị gì cho trận bí cảnh?"
Một tên thám tử run rẩy bẩm báo: "Báo… báo cáo Giáo chủ. Chúng ta thấy bọn chúng kéo đến một tiệm tạp hóa phàm trần, rồi khuân về hàng ngàn cái thùng giấy ghi chữ 'Hảo Hảo'. Nghe nói… bọn chúng định dùng thứ đó để nghiền nát chúng ta."
Giáo chủ Huyết Ma cười lớn: "Hảo Hảo? Thùng giấy? Vân Thái Nhất chắc hẳn phát điên rồi. Một đám đạo sĩ lại đi dùng thùng giấy để chiến đấu sao? Truyền lệnh xuống, tiếp tục luyện chế Huyết Sát Trận, ta muốn xem cái 'Hảo Hảo' kia làm được gì!"
Lão không hề biết rằng, cái thứ lão coi thường ấy sẽ là khởi đầu cho một cơn ác mộng mang tên "Nóng trong người" và "Đột phá cưỡng ép" mà cả giáo phái của lão không bao giờ quên được.
Diệp Trần nằm lại lên ghế tựa, mở một cây kem đậu xanh ra ăn, thong thả tận hưởng buổi trưa hè của tiên giới.
"Chương mới của kinh doanh chỉ mới bắt đầu thôi."
【Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành đơn hàng lớn đầu tiên. Mở khóa mặt hàng mới: Nồi cơm điện đa năng (có khả năng tự động luyện đan từ gạo trắng).】
Mắt Diệp Trần lại sáng lên lần nữa. "Gạo trắng mà luyện thành đan? Cái hệ thống này… quả thực là thiên tài lừa đảo mà!"
Tiếng ngáy của Tiểu Hắc vang lên nhè nhẹ hòa cùng tiếng quạt máy linh lực rì rào. Tiệm tạp hóa Bình An vẫn bình yên như cái tên của nó, mặc kệ ngoài kia, phong vân vì bát mì tôm mà đang điên cuồng biến động.