Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 3: ** Ngươi gọi đây là Linh dịch?

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:07:24 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 3: NGƯƠI GỌI ĐÂY LÀ LINH DỊCH?**

Bóng hoàng hôn đỏ rực như máu dốc ngược lên rặng mây phía chân trời, hắt xuống thành Vân Hải một tầng màu sắc liêu trai. Ở con ngõ nhỏ heo hút ngoại ô thành, không khí lúc này dường như đông cứng lại thành băng đá.

Ba gã sát thủ mặt đen của Huyết Sát Môn vẫn đang duy trì tư thế quỳ rạp đầy nhục nhã. Trên trán tụi nó, mồ hôi chảy ròng ròng, thấm vào lớp bụi đất trên mặt thành một mảng sình lầy nhớp nhúa. Chúng không thể tin được, mình là tu sĩ Luyện Khí kỳ đỉnh phong, chỉ thiếu một bước là Trúc Cơ, vậy mà lại bị áp chế đến mức một ngón tay cũng không nhấc nổi chỉ vì một câu nói của gã thanh niên đi dép lê kia.

Ở phía đối diện, Thanh Loan ngồi bệt dưới sàn gỗ mát lạnh của tiệm tạp hóa. Nàng nhìn cái vỏ chai nhựa rỗng trong tay mình bằng ánh mắt sùng kính đến mức cuồng nhiệt.

Chất liệu này là gì? Trong suốt như thủy tinh nhưng lại dẻo dai hơn vảy rồng, mỏng manh nhưng không cách nào phá vỡ bằng lực thường. Trên vỏ chai còn dán một lớp nhãn màu xanh dương với những ký tự lạ lùng: "LAVIE". Nàng tin chắc đây chính là tên của một vị thượng cổ chân nhân nào đó đã kết tinh chân lý vào dòng nước này.

"Thanh Loan tiểu thư, đừng có nhìn cái chai đó như thể nó là tiên khí nữa." Diệp Trần ngáp dài một cái, tay quạt quạt cái quạt giấy rẻ tiền, "Đấy chỉ là rác thôi. Ở tiệm ta, uống xong thì vứt vào thùng rác kia, đừng có bày bừa."

Thanh Loan rùng mình một cái, vội vàng ôm khư khư cái vỏ chai vào lòng như ôm một đại gia sản, đầu lắc như trống bỏi:
"Chủ nhân! Thứ này… thứ này chứa đựng tinh túy của đất trời! Nước bên trong không một chút tạp chất, so với cái gọi là 'Hàn Ngọc Linh Tuyền' của tông môn ta còn tinh khiết hơn vạn lần! Tiểu nhi… tiểu nhi không dám vứt bỏ!"

Vừa nói, nàng vừa cảm nhận dòng linh lực trong người đang cuộn trào. Vết thương do kiếm khí gây ra ở bả vai, vốn dĩ phải mất vài tháng dùng linh dược mới khép miệng, vậy mà chỉ sau vài ngụm nước "Lavie", tế bào đã tự động liền lại, thậm chí làn da còn trở nên trắng trẻo mịn màng hơn trước. Đây không phải nước, đây chính là thánh vật hồi sinh!

Diệp Trần trợn mắt nhìn nàng. Hắn thật sự không hiểu nổi mấy người tu tiên này. Một chai nước khoáng 5.000 đồng mua ở siêu thị tiện lợi dưới nhà (nếu ở thế giới cũ) mà qua miệng nàng lại thành thánh vật.

"Được rồi, tùy cô. Thích thì giữ lấy mà đựng rượu." Diệp Trần lười biếng đứng dậy, bước đến gần cửa.

Thấy Diệp Trần tiến lại, ba gã sát thủ quỳ dưới đất run lẩy bẩy. Gã cầm đầu lấy hết sức bình sinh, lí nhí qua kẽ răng:
"Tiền bối… chúng ta có mắt không thấy Thái Sơn… xin ngài đại phát từ bi…"

"Từ bi cái gì?" Diệp Trần cắt lời, chỉ tay vào mấy vết xước trên bậc cửa gỗ do lúc nãy chúng lao tới gây ra, "Các ngươi làm hỏng cửa tiệm của ta. Luật là luật, quỳ đủ ba canh giờ. Hết thời gian thì tự khắc áp lực biến mất. Cấm kêu ca, ảnh hưởng đến việc kinh doanh của ta là ta xịt thuốc diệt muỗi đấy!"

Dứt lời, Diệp Trần không thèm liếc thêm một cái, quay người đi vào trong. Hắn mở bảng hệ thống lên, một bảng menu ảo hiện ra trước mắt mà chỉ mình hắn thấy.

[Tên cửa hàng: Vạn Giới Tạp Hóa Điếm]
[Cấp độ: 1 (Kinh nghiệm: 10/100)]
[Mặt hàng hiện có: Nước khoáng Lavie, Mì tôm Hảo Hảo (Vị tôm chua cay).]
[Mặt hàng mới mở khóa: Nước tăng lực Sting (Dâu rừng).]
[Tiểu nhị: Thanh Loan (Trung thành: 90/100)]

Diệp Trần chép miệng: "Sting dâu à? Cái này mà bán cho đám tu sĩ tăng động kia thì chắc tụi nó cầm kiếm chém cả trời xanh mất."

Hắn liếc nhìn Thanh Loan vẫn còn đang ngồi ngây người, lên tiếng chỉ đạo:
"Thanh Loan, lau cái kệ gỗ kia đi. Tiệm tạp hóa thì phải sạch sẽ. Sau đó vào bếp, ta chỉ cho cô cách pha mì tôm. Đấy mới là thứ 'ngộ đạo' thực sự."

Thanh Loan lập tức đứng bật dậy, dáng vẻ nghiêm trang như chuẩn bị đi thực hiện một nhiệm vụ tông môn cấp SSS. Nàng cầm lấy cái khăn lau bằng sợi Microfiber mà Diệp Trần quăng cho. Vừa chạm vào khăn, nàng lại kinh hãi:
"Loại vải này… mượt mà như tơ lụa của giao long, nhưng lại có khả năng hút nước thần kỳ. Chủ nhân, chẳng lẽ đây chính là 'Thấm Linh Chức' truyền thuyết có thể hóa giải vạn pháp?"

"Nó chỉ là khăn lau giá mười ngàn ba cái ở chợ thôi!" Diệp Trần gào lên trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ cao nhân thâm sâu, "Lau đi, nói ít thôi."

Đúng lúc này, từ xa có một vệt hào quang xé rách màn đêm. Một lão già mặc đạo bào màu xanh xám, râu tóc trắng xóa như cước, đạp trên một thanh phi kiếm lướt tới với tốc độ kinh người.

Trần Huyền Tử – Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn. Lão đang cực kỳ lo lắng. Thanh Loan là thiên tài duy nhất còn sót lại của tông môn đã lụn bại của bạn lão, lão có trách nhiệm phải bảo vệ nàng. Cảm nhận được khí息 của Huyết Sát Môn ở khu vực này, lão đã bất chấp thọ nguyên cạn kiệt mà thiêu đốt tinh huyết để chạy tới.

"Thanh Loan! Chớ sợ, lão phu tới đây!"

Trần Huyền Tử gầm lên một tiếng, âm thanh vang vọng cả vùng ngoại ô. Lão đáp xuống trước cửa tiệm tạp hóa, thanh phi kiếm xoay vòng trên đầu phát ra những tiếng kêu rít rịt đầy sát khí.

Nhưng rồi, cảnh tượng trước mắt khiến lão đứng hình.

Ba gã sát thủ nổi danh tàn bạo của Huyết Sát Môn đang quỳ như những bức tượng, đầu chạm đất, không dám nhúc nhích. Khí thế của chúng hoàn toàn bị phong tỏa.

Bên trong cánh cửa gỗ trông có vẻ xập xệ, một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần – chính là Thanh Loan – đang cầm một cái giẻ lau màu vàng choe choét, tỉ mẩn lau từng kẽ của một chiếc kệ gỗ bình thường. Vẻ mặt của nàng không hề giống bị bắt ép, ngược lại còn lộ ra vẻ vinh dự vô ngần, giống như đang lau chùi linh vị của tổ sư khai sơn.

Và ngồi phía sau quầy thu ngân, là một thiếu niên mặc áo thun trắng, đang… cầm một cái bình nhựa màu xanh lá cây xịt xịt lên tay rồi xoa xoa (nước rửa tay khô).

"Thanh Loan… con… con đang làm gì vậy?" Trần Huyền Tử ngơ ngác hỏi, thanh phi kiếm suýt chút nữa rơi xuống chân.

Thanh Loan ngước mắt lên, thấy là Trần Huyền Tử, nàng mừng rỡ nhưng không dám rời bỏ vị trí, chỉ cúi người chào:
"Trần trưởng lão! Ngài đến thật đúng lúc. Mau, mau tới bái kiến vị Tiền bối này! Ngài chính là vị đại năng ẩn thế đã cứu mạng con!"

Trần Huyền Tử nheo mắt nhìn Diệp Trần. Lão là Nguyên Anh kỳ cao thủ, dù thọ nguyên sắp tận nhưng nhãn lực vẫn còn. Thế nhưng, trong mắt lão, Diệp Trần không có một chút dao động linh lực nào. Phàm nhân? Không thể nào. Một phàm nhân làm sao áp chế được ba kẻ Luyện Khí đỉnh phong kia quỳ gối?

Chỉ có một khả năng: Vị thiếu niên này đã đạt đến cảnh giới "Phản phác quy chân", tu vi đã vượt xa Nguyên Anh, thậm chí là Hóa Thần trở lên!

Nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh của Trần Huyền Tử cũng bắt đầu chảy ra. Lão vội vàng thu lại phi kiếm, chắp tay hành lễ:
"Thanh Vân Môn – Trần Huyền Tử, bái kiến đạo hữu… à không, bái kiến Tiền bối. Lão phu đường đột xông tới, xin Tiền bối lượng thứ."

Diệp Trần ngáp một cái, mắt vẫn dán vào kệ hàng: "Muốn mua đồ thì vào, không mua đồ thì đừng đứng chắn cửa. Khách khứa người ta thấy ông cầm kiếm hầm hầm thế kia ai mà dám vào?"

Trần Huyền Tử đổ mồ hôi hột. "Khách khứa"? Nơi rừng thiêng nước độc này làm gì có khách? Nhưng lão không dám cãi, vội vã khép nép đi vào trong tiệm.

Vừa bước chân qua bậc cửa, một luồng cảm giác sảng khoái cực độ ập vào mặt lão. Ở Tiên giới hiện nay, linh khí đang cạn kiệt, mọi nơi đều mang theo sự mục nát, u ám. Thế nhưng bên trong cửa tiệm này, không khí trong lành một cách kỳ dị, cứ như lão vừa bước vào một tiểu thế giới hoàn toàn độc lập với quy tắc của Cửu Tiêu Linh Giới.

Lão đưa mắt nhìn quanh. Những món đồ kỳ lạ được sắp xếp ngăn nắp trên kệ. Những cái chai bằng vật liệu lạ kỳ chứa chất lỏng bên trong.

"Tiền bối… đây là…" Trần Huyền Tử chỉ vào chai nước Lavie.

"Nước khoáng. Một viên linh thạch cấp thấp một chai. Uống vào mát gan, giải độc, bù nước." Diệp Trần hờ hững đáp.

Linh thạch ở Tiên giới được chia thành: Hạ phẩm, Trung phẩm, Thượng phẩm và Cực phẩm. Một viên Hạ phẩm linh thạch dù không đáng giá với Nguyên Anh như lão, nhưng với tán tu thông thường thì là cả một gia tài.

Trần Huyền Tử lấy ra một viên linh thạch, cung kính đặt lên bàn: "Lão phu muốn thử một chai."

Thanh Loan nhanh nhẹn lấy một chai Lavie còn nguyên phong ấn, cung kính đưa bằng hai tay cho lão: "Trưởng lão, ngài hãy nếm thử. Đây chính là 'Quy Tắc Thần Dịch' mà con đã kể."

Trần Huyền Tử bán tín bán nghi. Lão mở nắp chai – một tiếng "rắc" giòn tan của nhựa khiến lão giật nảy mình. Lão thận trọng nhấp một ngụm nhỏ.

"Oanh!"

Trong đầu Trần Huyền Tử như có một tiếng sấm nổ vang.

Dòng nước vừa vào cuống họng, lập tức biến thành hàng ngàn dòng suối ấm áp lan tỏa ra khắp tứ chi bách hài. Những vết thương ngầm tích tụ hàng trăm năm do chiến đấu, những tạp chất bám chặt trong kinh mạch vốn không cách nào thanh tẩy, lúc này đang bị dòng nước kia cuốn trôi một cách dễ dàng.

Cái gì mà "mát gan giải độc"? Đây rõ ràng là Tẩy Tủy Linh Dịch trong truyền thuyết!

Hơn nữa, vị của nó… nó thuần khiết đến mức khiến linh hồn lão run rẩy. Lão cảm thấy thọ nguyên vốn dĩ chỉ còn vài năm của mình, dường như vừa được nới rộng thêm một chút.

"Cái này… ngươi gọi đây là nước khoáng? Ngươi gọi đây là đồ tạp hóa?" Trần Huyền Tử râu tóc dựng đứng, tay cầm chai nước run bần bật, "Đây là Tiên dịch! Là báu vật có thể khiến các siêu cấp tông môn ở Trung Đô đánh nhau vỡ đầu!"

Diệp Trần chống cằm nhìn lão, vẻ mặt không chút gợn sóng: "Chỉ là nước đóng chai thôi mà, có cần làm quá vậy không? Ông lão, ông chắc chưa thấy thứ tốt thực sự rồi."

Hắn quay sang Thanh Loan: "Lau xong chưa? Vào đây, lấy cho vị khách này xem sản phẩm mới nhất của tiệm chúng ta."

Thanh Loan vội vàng rửa tay, sau đó thận trọng mở tủ lạnh (thực chất là một cái hộp bảo ôn được hệ thống trang bị, tỏa ra hơi lạnh mờ ảo). Nàng lấy ra một cái chai nhựa khác. Chai này khác với Lavie, bên trong là một loại chất lỏng màu đỏ rực rỡ như huyết ngọc, vỏ chai có những gân nổi mạnh mẽ.

"Đây là…" Trần Huyền Tử nín thở.

Diệp Trần vỗ tay một cái: "Giới thiệu với ông, đây là nước tăng lực Sting dâu. Ở giới tu tiên của các người, chắc gọi là… Cuồng Huyết Linh Dịch đi. Giá: mười viên linh thạch hạ phẩm một chai."

"Mười viên?" Trần Huyền Tử nuốt nước miếng. Nếu đúng như cái tên "Cuồng Huyết", chẳng lẽ nó có thể giúp tăng lực chiến?

"Nghe này," Diệp Trần bắt đầu bài giới thiệu hàng chuyên nghiệp, "Uống cái này vào, trong vòng một canh giờ, linh lực cuồng bạo, tốc độ tăng gấp đôi, sức mạnh tăng gấp rưỡi. Đặc biệt, nó không có tác dụng phụ 'phản phệ' như mấy loại đan dược đốt cháy sinh mệnh của các người. Sau khi hết tác dụng, cùng lắm là ông thấy hơi… bồn chồn muốn đi vệ sinh thôi."

Trần Huyền Tử nghe xong, suýt chút nữa quỳ xuống luôn cùng mấy gã sát thủ bên ngoài.

Tăng tốc độ gấp đôi? Sức mạnh gấp rưỡi? Mà không có tác dụng phụ?

Ở thế giới này, những loại đan dược như "Bạo Linh Đan" thường khiến tu sĩ sau khi sử dụng sẽ bị tàn phế kinh mạch hoặc sụt giảm tu vi nghiêm trọng. Nếu cái thứ nước đỏ lòm này thực sự có hiệu quả như lời Diệp Trần nói, thì đây không phải là tạp hóa, đây là vũ khí chiến tranh! Đây là thứ có thể xoay chuyển vận mệnh của cả một môn phái!

"Lão phu… lão phu muốn mua! Mua sạch!" Trần Huyền Tử hét lên, vung tay ra một đống linh thạch.

Diệp Trần liếc mắt: "Tiệm có quy tắc. Mỗi người mỗi ngày chỉ được mua tối đa hai chai Sting. Treo biển rồi, không đọc à?"

Trần Huyền Tử nhìn sang bức tường, thấy một tờ giấy A4 trắng tinh, bên trên viết bằng mực đen mấy chữ nghuệch ngoạc: "Mỗi khách hàng giới hạn 2 đơn vị/loại sản phẩm/ngày. Miễn trả giá."

Lão trưởng lão Nguyên Anh kỳ giờ đây ngoan ngoãn như một đứa trẻ tiểu học, cung kính trả tiền rồi nhận lấy hai chai Sting đỏ rực. Lão nhìn chằm chằm vào màu đỏ kỳ ảo kia, trong lòng dậy sóng.

"Chủ nhân, con có thể… cũng mua một chai không?" Thanh Loan nhìn chai nước màu đỏ với vẻ thèm thuồng. Nàng là con gái, màu đỏ rực rỡ và lấp lánh kia đối với nàng có sức hút không thể cưỡng lại.

Diệp Trần hào phóng phẩy tay: "Cô là tiểu nhị của tiệm, coi như phúc lợi nhân viên. Cuối tháng trừ vào tiền lương, giờ cho cô nợ."

Thanh Loan mừng rỡ reo lên một tiếng, thiếu chút nữa thì nhảy cẫng lên. Trần Huyền Tử đứng cạnh nhìn mà chua xót. Vị Thánh nữ băng thanh ngọc khiết của Thiên Dao Tông ngày nào, nay chỉ vì một chai nước dâu mà vui sướng như nhặt được chí bảo.

"Póc!"

Trần Huyền Tử mở nắp. Một luồng khí gas (CO2) thoát ra, tạo thành một làn khói trắng nhỏ.

"Khí đạo! Trong nước này có ẩn chứa khí quy tắc!" Trần Huyền Tử kinh ngạc thốt lên khi thấy những bong bóng khí li ti sủi bọt trong chai. Lão đưa lên miệng uống một ngụm lớn.

"Ưm… cái cảm giác này…"

Vị ngọt lịm, hơi chua, đặc biệt là cái cảm giác tê rần sảng khoái của gas xộc thẳng lên đại não. Trần Huyền Tử trợn tròn mắt, khuôn mặt già nua đỏ bừng lên như quan công.

"Rầm!"

Một luồng linh áp mãnh liệt bùng phát từ cơ thể lão. Khí thế của Nguyên Anh kỳ vốn đang héo úa, nay lại bùng cháy hừng hực. Đôi mắt lão sáng quắc, cơ bắp dưới lớp đạo bào dường như cũng căng phồng lên.

"Ha ha ha! Lão phu cảm thấy mình có thể một đấm đấm chết một đầu Chân Long!" Trần Huyền Tử cười vang trời, khí thế chấn động làm cả cái ngõ nhỏ rung rinh.

Thế nhưng, cửa tiệm tạp hóa vẫn đứng vững như thạch bàn. Thậm chí một hạt bụi trên kệ gỗ cũng không thèm bay lên.

Diệp Trần cầm cây quạt giấy, gõ gõ lên bàn: "Này, này! Muốn thử thuốc thì ra ngoài ngõ mà thử. Làm hỏng sàn nhà ta là ông phải ở lại đây quét dọn cùng Thanh Loan một tháng đấy."

Trần Huyền Tử lập tức im bặt, thu lại toàn bộ khí thế, rón rén gãi đầu: "Tiền bối bớt giận, là lão phu thất lễ. Tại thứ này… thứ 'Cuồng Huyết' này thực sự quá nghịch thiên!"

Lão nhìn Diệp Trần bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Nếu trước đó là sợ hãi uy áp của một vị tiền bối, thì bây giờ là sự tôn sùng tuyệt đối đối với một vị "Thần linh" mang lại hy vọng.

Thanh Loan lúc này cũng đã mở chai Sting của mình. Nàng nhấp một ngụm nhỏ, đôi môi đỏ mọng dính chút nước Sting trông lại càng thêm quyến rũ.

"Ngọt quá… cảm giác cứ như có hàng ngàn con kiến nhỏ đang nhảy múa trên lưỡi vậy. Chủ nhân, thứ này thật sự rất kỳ diệu!"

Diệp Trần nhún vai: "Mấy cái đó chưa là gì. Đợi mai ta dạy cô nấu mì tôm Hảo Hảo, lúc đó ông lão này chắc sẽ đem cả tông môn đến đây để đổi lấy một gói nước súp quá."

Mì tôm Hảo Hảo? Đó là thứ thần khí gì nữa?

Trần Huyền Tử đứng đó, trái tim già nua đập thình thịch. Lão cảm thấy mình vừa vô tình bước vào một nơi có thể thay đổi hoàn toàn cục diện mạt pháp của Cửu Tiêu Linh Giới.

"Tiền bối," Trần Huyền Tử đột nhiên trở nên cực kỳ nghiêm túc, lão quỳ một gối xuống, "Tiệm tạp hóa này của ngài… có cần bảo vệ không? Lão phu dù già yếu, nhưng Thanh Vân Môn cũng có chút nhân lực. Nếu có ai dám đến quấy rầy, lão phu nguyện thề bảo vệ nơi này đến giọt máu cuối cùng!"

Diệp Trần cười thầm trong bụng. Đây chính là hiệu ứng marketing mà hắn mong muốn. Có một vị cao thủ Nguyên Anh làm bảo vệ miễn phí và làm "loa phát thanh" quảng cáo, việc kinh doanh sau này chắc chắn sẽ phất lên như diều gặp gió.

Hắn nhìn ra ngoài cửa. Ba canh giờ sắp hết, ba gã sát thủ sắp được tự do. Hắn liếc nhìn Trần Huyền Tử:

"Ông muốn bảo vệ tiệm? Được thôi. Trước mắt, hãy xử lý mấy cái đống rác ngoài kia đi. Quấy rầy ta ngủ trưa, không thể cứ thế mà đi được."

Trần Huyền Tử quay phắt đầu lại, nhìn ba gã Huyết Sát Môn với ánh mắt lạnh lẽo. Lão đang sung mãn linh lực sau khi uống Sting, đang cần một chỗ để "xả" đây.

"Tiền bối yên tâm. Bọn sâu mọt này, lão phu sẽ khiến chúng hiểu thế nào là lễ độ!"

Nói rồi, Trần Huyền Tử bước ra cửa tiệm. Thanh phi kiếm của lão giờ đây rực lên một màu đỏ lạ lùng – màu của Sting dâu – lao vút đi, rạch phá không gian.

Diệp Trần nhìn theo, lắc đầu ngán ngẩm: "Đúng là dân tu tiên, cái gì cũng muốn chém chém giết giết. Thanh Loan, đóng cửa tiệm. Hôm nay bán thế là đủ rồi. Chúng ta chuẩn bị ăn tối."

"Vâng, chủ nhân!" Thanh Loan hào hứng đáp, tay vẫn nâng niu chai Sting dâu uống dở.

Đêm hôm đó, tại ngoại ô Vân Hải Thành, người ta nghe thấy tiếng thét thê lương của sát thủ Huyết Sát Môn và tiếng cười sảng khoái của một lão già dường như vừa trẻ lại hai mươi tuổi.

Trong tiệm tạp hóa nhỏ bé, Diệp Trần đang lụi hụi bóc một gói mì tôm. Mùi thơm chua cay nồng nàn bắt đầu lan tỏa, thấm sâu vào không gian, thấm vào cả tâm hồn của nàng Thánh nữ đang ngây người nhìn "pháp bảo" tỏa khói nghi ngút.

Kỷ nguyên mới của Tiên giới, dường như đã bắt đầu từ một chai nước Sting dâu và một gói mì tôm tôm chua cay như thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8