Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 41: ** Diệp Trần phản công: Thẻ thành viên tích điểm
**CHƯƠNG 41: DIỆP TRẦN PHẢN CÔNG: THẺ THÀNH VIÊN TÍCH ĐIỂM**
Nắng chiều nhuộm vàng con phố nhỏ dẫn vào tiệm tạp hóa Bình An. Ở cái góc khuất vốn dĩ heo hút nhất Vân Hải Thành này, giờ đây lại náo nhiệt tới mức một con kiến cũng khó lòng lách qua.
Thanh Loan đang đứng trước một cái giá đỡ bằng gỗ sưa, trên đó đặt một chiếc smartphone phiên bản màn hình lớn mà Diệp Trần vừa mới mở khóa từ hệ thống. Nàng diện một bộ tiên thướt tha, nhưng tay lại cầm một lon nước ngọt Pepsi, giọng nói trong trẻo như chuông bạc vang lên khắp không gian ảo của mạng nội bộ Tiên giới:
"Các vị đạo hữu đang xem livestream, mọi người không nghe lầm đâu! Chỉ cần để lại một lượt 'Thích' và 'Chia sẻ' linh ảnh này về truyền tin ngọc giản của tông môn, các bạn sẽ có cơ hội nhận ngay một phiếu giảm giá 5% cho mặt hàng Mì tôm Hảo Hảo phiên bản chua cay đặc biệt!"
Màn hình smartphone nhảy số liên tục, những dòng bình luận chạy nhanh tới mức hoa cả mắt:
*— "Thánh nữ Thanh Loan hôm nay đẹp quá! Ta đã chia sẻ cho cả Thái thượng trưởng lão rồi!"*
*— "Mua! Ta muốn mua cả thùng! Vạn Bảo Các bên kia bán đan dược gì mà đắt như cắt cổ, uống vào còn đắng nghét, chẳng bằng một hơi súp mì tôm thơm lừng!"*
*— "Chủ tiệm đâu? Mau ra livestream đi, ta muốn diện kiến vị cao nhân lười biếng ấy!"*
Diệp Trần lúc này đang nằm ườn trên chiếc ghế tựa bọc nệm êm ái bên trong tiệm. Hơi lạnh từ chiếc máy lạnh Samsung phà ra đều đặn khiến anh lim dim mắt. Tay anh cầm một ly trà sữa trân châu đen, thỉnh thoảng lại dùng ống hút hút rột rột một cái, dáng vẻ vô cùng thong dong, hoàn toàn chẳng có lấy một chút phong thái của "tuyệt thế cao nhân" mà thiên hạ đồn đại.
"Hệ thống, tình hình doanh thu thế nào rồi?" Diệp Trần lười biếng hỏi trong đầu.
【 Ting! Ký chủ đã đạt doanh thu 50.000 linh thạch thượng phẩm trong 2 giờ livestream. Cấp độ cửa hàng hiện tại: 2 (85/100). Đề nghị ký chủ triển khai chiến dịch 'Lòng trung thành' để dứt điểm đối thủ Vạn Bảo Các. 】
Diệp Trần nhếch môi cười nhạt. Vạn Bảo Các mấy ngày nay liên tục tung ra chiêu trò hạ giá đan dược, thậm chí còn tung tin đồn rằng đồ vật ở tiệm tạp hóa của anh chứa "độc tố hóa học" để dọa nạt các tu sĩ non trẻ.
"Đã muốn chơi thì ta chơi tới bến. Kiếp trước ta lăn lộn ở mấy trung tâm thương mại không phải để cho vui." Diệp Trần ngồi dậy, gãi gãi mái đầu hơi rối, hướng ra cửa gọi lớn: "Thanh Loan, thông báo dừng livestream một chút. Ta có tin trọng đại cần tuyên bố."
Thanh Loan lập tức nghiêm chỉnh, nàng tắt sóng livestream trong sự tiếc nuối của hàng vạn tu sĩ, rồi nhanh chóng bước vào tiệm, ánh mắt long lanh sùng bái: "Chủ nhân, ngài rốt cuộc định dùng thần thông gì để trừng phạt đám người kiêu ngạo Vạn Bảo Các kia?"
Diệp Trần không nói gì, chỉ vung tay một cái. Trên quầy thu ngân bỗng dưng xuất hiện một xấp thẻ bằng loại vật liệu kỳ lạ, nhìn qua thì giống như ngọc phỉ thúy mỏng, nhưng bề mặt lại bóng loáng, phía trên có in hình một con chó đen nhỏ đeo kính râm (chính là hình chân dung của Tiểu Hắc) cùng dòng chữ vàng lấp lánh: **VẠN GIỚI VIP CARD**.
"Cái này gọi là… Thẻ thành viên tích điểm." Diệp Trần cầm một chiếc thẻ lên, giải thích. "Từ hôm nay, ai mua hàng tại tiệm chúng ta sẽ được cấp thẻ. Mua một linh thạch, tích một điểm. Điểm càng cao, đẳng cấp thẻ càng tăng. Thẻ Đồng, thẻ Bạc, thẻ Vàng, và cao nhất là thẻ Kim Cương."
Thanh Loan ngơ ngác: "Tích điểm? Để làm gì ạ?"
Diệp Trần nhấp một ngụm trà sữa, ánh mắt lóe lên sự gian xảo của một tay sừng sỏ kinh doanh: "Điểm có thể dùng để đổi những món quà không bán công khai. Ví dụ… thẻ Đồng được đổi thêm một cây xúc xích bò khi mua mì tôm. Thẻ Vàng được quyền mua 'Kem que hương dưa lưới' số lượng giới hạn. Còn thẻ Kim Cương…"
Anh dừng lại một chút, hạ thấp giọng đầy vẻ huyền bí: "Sẽ được sở hữu vật phẩm 'Thần cấp': Giấy vệ sinh 4 lớp siêu mềm mịn, có hương hoa hồng."
Thanh Loan hít vào một ngụm khí lạnh. Nàng là người hiểu rõ nhất cái gọi là "giấy vệ sinh" của chủ nhân. Các tu sĩ ở thế giới này tuy tu luyện đến mức thoát tục, nhưng vấn đề "vệ sinh" sau khi ăn đồ phàm trần vẫn luôn là một nỗi khổ tâm thầm kín. Trước đây họ dùng lá cây hay linh thuật tẩy rửa, nhưng từ khi Diệp Trần mang ra những cuộn giấy trắng muốt, mềm mại ấy, toàn bộ các nữ tu sĩ trong vùng đã coi đó là "Thần vật" tối cao.
"Thông báo ra ngoài đi. Hôm nay là ngày lễ 'Black Friday' phiên bản Tiên giới. Ai làm thẻ thành viên trong hôm nay sẽ được tặng ngay 100 điểm thưởng đầu tiên!"
Thông báo vừa đưa ra, Vân Hải Thành thực sự nổ tung.
…
Tại đại sảnh Vạn Bảo Các, Tiền Vạn Lợi đang ngồi uống trà, mặt mày xám ngoét. Trước mặt lão, các quầy đan dược vắng hoe không một bóng người. Ngay cả những vị khách trung thành nhất, vốn dĩ mỗi tháng đều đến mua hàng nghìn viên Linh khí đan, giờ đây cũng biến mất tăm.
"Báo… báo cáo Phó các chủ!" Một tên tiểu nhị chạy vào, suýt nữa trượt ngã. "Bọn họ… bọn họ kéo nhau sang tiệm tạp hóa Bình An hết rồi!"
"Chúng ta đã giảm giá đan dược xuống mức vốn rồi cơ mà? Tên tiểu tử họ Diệp kia bán cái gì mà có sức hút đến vậy?" Tiền Vạn Lợi gầm lên, làm vỡ tan tách trà trong tay.
"Bọn họ nói… đi mua đồ để tích điểm làm thẻ Kim Cương. Nghe bảo sở hữu thẻ đó là biểu tượng của thân phận, còn quý hơn cả lệnh bài trưởng lão của các đại tông môn!" Tên tiểu nhị lắp bắp. "Ngay cả… ngay cả con trai của ngài, thiếu gia Tiền Đại Bảo, cũng đang lén xếp hàng bên đó…"
Tiền Vạn Lợi tức đến mức máu dồn lên não, lão không nhịn được nữa, vung tay gọi một đám hộ vệ cao thủ Nguyên Anh kỳ: "Đi! Theo ta đến đó xem hắn giở trò ma quái gì!"
…
Trước cửa tiệm tạp hóa Bình An.
Một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu đang diễn ra. Trần Huyền Tử – vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người từng một thời quát tháo một phương – lúc này đang ôm một chồng vỏ lon Coca-Cola rỗng, hớn hở đứng trước máy thu ngân.
"Diệp tiểu hữu, xem này! Lão phu vừa mới đổi mười cái vỏ lon này lấy thêm 5 điểm tích lũy đúng không? Mau, kiểm tra xem thẻ của lão phu đã lên đến hạng Vàng chưa?"
Diệp Trần cầm lấy chiếc thẻ màu đồng của lão, quẹt qua một cái máy quét màu đen gắn trên bàn: "Chúc mừng Trần lão, ngài thiếu 1 điểm nữa là lên hạng Bạc. Ngài có muốn mua thêm một gói thuốc lá mèo đen để đủ điểm không?"
"Mua! Mua ngay!" Trần Huyền Tử chẳng cần suy nghĩ, lôi ra một viên linh thạch thượng phẩm ném lên bàn.
Đúng lúc này, một tiếng gầm đầy phẫn nộ vang lên từ trên không trung: "Diệp Trần! Ngươi dùng những trò tiểu nhân này để lừa gạt tu sĩ, có coi Vạn Bảo Các ta ra gì không?"
Tiền Vạn Lợi hạ xuống mặt đất cùng dàn hộ vệ hùng hậu, áp lực của một cao thủ Hóa Thần kỳ tỏa ra khiến nhiều tu sĩ trẻ tuổi mặt mày trắng bệch.
Diệp Trần vẫn nằm trên ghế tựa, tay không rời ly trà sữa, thậm chí mắt còn chẳng buồn mở hẳn ra. Anh khẽ ra hiệu, con chó đen nhỏ Tiểu Hắc đang nằm dưới chân bỗng ngáp một cái dài, rồi nhe hàm răng trắng nhởn ra nhìn Tiền Vạn Lợi.
Một luồng uy áp khủng khiếp hơn gấp bội từ con chó nhỏ phát ra, trực tiếp nghiền nát luồng khí thế của Tiền Vạn Lợi, khiến lão và đám hộ vệ lảo đảo, suýt nữa thì quỳ sụp xuống.
"Tiền phó các chủ, khách sáo quá." Diệp Trần uể oải nói. "Tiệm chúng ta buôn bán công bằng. Ông muốn gây chuyện thì sang bên kia đường, đừng chắn lối xếp hàng của khách nhà ta."
Tiền Vạn Lợi nghiến răng: "Ngươi bán những thứ rác rưởi không chút linh khí này, mục đích là muốn phá hủy nền móng tu tiên của giới này sao?"
Trần Huyền Tử nghe vậy, mặt bỗng sa sầm xuống. Lão quay lại, tay cầm điếu thuốc lá đang cháy dở, nhả ra một vòng khói hình rồng: "Hừ, Tiền Vạn Lợi, lão tử uống đan dược của ngươi mấy trăm năm mà vẫn dậm chân tại chỗ ở Nguyên Anh. Vậy mà ăn một bát mì của Diệp tiểu hữu, lão tử lại đột phá được bình cảnh. Ngươi nói xem, bên nào mới là rác rưởi?"
Một vị nữ tu xinh đẹp khác cũng chen lên, giơ chiếc thẻ Đồng vừa mới làm xong: "Đúng thế! Kem của tiệm Diệp chủ nhân giúp ta ổn định tâm hỏa khi luyện công, còn nước ngọt giúp ta lấy lại linh lực tức thì. Vạn Bảo Các các ngươi chỉ biết chém giá, bán đan dược toàn là hàng tạp chất!"
Đám đông bắt đầu la ó. Sự oán giận bị tích tụ bấy lâu về việc các thương hội lớn lũng đoạn giá cả nay bùng nổ như nước lũ vỡ đê.
Tiền Vạn Lợi tái mặt. Lão nhận ra mình đã sai lầm. Ở thế giới cá lớn nuốt cá bé này, thứ gì thực sự có lợi cho tu hành thì tu sĩ sẽ theo thứ đó. Và đồ tạp hóa của Diệp Trần, kỳ lạ thay, lại mang đến hiệu quả vượt xa mọi loại kỳ trân dị bảo truyền thống.
"Ngươi… ngươi sẽ phải hối hận!" Tiền Vạn Lợi buông một câu đe dọa yếu ớt rồi định quay đầu rời đi.
"Khoan đã." Diệp Trần bỗng gọi giật lại.
Tiền Vạn Lợi khựng lại, hy vọng Diệp Trần sẽ thỏa hiệp: "Sao? Sợ rồi à?"
Diệp Trần lấy ra một cuộn băng rôn màu đỏ chói, ra hiệu cho Thanh Loan treo lên ngay phía trên cửa tiệm. Trên đó dòng chữ lớn vàng rực đập thẳng vào mắt mọi người:
**"CHƯƠNG TRÌNH KHUYẾN MÃI: ĐỔI LINH DƯỢC CỦA VẠN BẢO CÁC LẤY ĐIỂM TÍCH LŨY! 1 VIÊN TỤ LINH ĐAN = 10 ĐIỂM THƯỞNG!"**
"Phụt!"
Tiền Vạn Lợi thực sự không nhịn được nữa, lão phun ra một ngụm máu già rồi ngất xỉu ngay tại chỗ. Đám hộ vệ cuống cuồng vác phó các chủ của mình bỏ chạy như bị ma đuổi.
Diệp Trần nhếch mép, lẩm bẩm: "Chơi với Marketing Gen Z mà định thắng à? Mơ đi ông già."
Cả buổi chiều hôm đó, tiệm tạp hóa Bình An chứng kiến một cơn cuồng nhiệt chưa từng có. Người người, nhà nhà đều vác linh dược, linh thạch đến để làm thẻ.
Thanh Loan bận rộn đến mức tay chân không ngơi nghỉ, nhưng nụ cười luôn rạng rỡ trên môi. Nàng cảm thấy mình không phải đang bán tạp hóa, mà là đang thay đổi cả vận mệnh của giới tu tiên này theo lệnh của một vị thần linh vĩ đại.
Khi hoàng hôn dần tắt, chỉ còn lại những vệt sáng lấp lánh cuối trời, hệ thống bỗng nhiên vang lên âm thanh ngọt ngào trong đầu Diệp Trần:
【 Ting! Doanh số đạt mốc kỷ lục. Điểm danh vọng tăng vọt. Cửa hàng đã thăng cấp lên Level 3! 】
【 Chúc mừng ký chủ đã mở khóa mặt hàng mới: Máy chơi game cầm tay Nintendo Switch phiên bản Linh Thạch và trò chơi 'Vương Giả Vinh Diệu' bản Tiên Hiệp. 】
【 Nhiệm vụ mới: Tổ chức giải đấu Gaming đầu tiên trong lịch sử Cửu Tiêu Linh Giới. Phần thưởng: Một chiếc Nồi cơm điện thần cấp (Tỷ lệ thành đan/cơm 100%). 】
Diệp Trần nghe xong, đôi mắt vốn đang nhắm nghiền bỗng mở choàng ra, tia sáng tinh ranh hiện rõ: "Giải đấu game sao? Được lắm, có vẻ như giới tu tiên này chuẩn bị nếm trải cảm giác 'treo máy' và 'rớt rank' là như thế nào rồi."
Anh nhìn sang Tiểu Hắc đang nằm gặm xúc xích bên cạnh, rồi nhìn về phía Trung Đô – nơi những siêu cấp tông môn đang ẩn dật, khẽ mỉm cười.
"Thế giới này mệt mỏi quá rồi, để ta mang lại cho các người một chút giải trí thực sự."
Bầu trời đêm của Vân Hải Thành tối đó dường như lung linh hơn, bởi hàng nghìn chiếc smartphone trên tay tu sĩ vẫn đang phát ra những ánh sáng mờ ảo, bắt đầu một trang sử mới: Kỷ nguyên của Tạp hóa và Công nghệ tại vùng đất mạt pháp này.