Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 43: ** Thử thách 24 giờ không rời tiệm
**CHƯƠNG 43: THỬ THÁCH CỦA KẺ LƯỜI VÀ KỶ NGUYÊN ĐIỆN NĂNG**
Ánh nắng ban mai của vùng biên cương Đông Nhất Lục xuyên qua những tầng mây loãng, nhẹ nhàng nhảy múa trên tấm biển hiệu bằng gỗ hơi bạc màu của "Tiệm Tạp Hóa Bình An".
Vân Hải Thành hôm nay nhộn nhịp hơn hẳn mọi ngày. Chuyện vị đại sư luyện đan khét tiếng Dược Vô Tâm ôm một cái vật phẩm gọi là "nồi cơm điện" rồi vừa chạy vừa khóc cười điên dại đã truyền khắp mọi ngõ ngách. Người ta đồn rằng, trong tiệm tạp hóa nhỏ bé ấy không chỉ bán mì tôm giúp đột phá, mà còn chứa đựng những "Đạo khí" có thể thay đổi cả bản chất của tu tiên.
Bên trong tiệm, Diệp Trần vẫn trung thành với chiếc ghế nằm tựa bằng mây. Anh mặc một chiếc áo thun trắng hơi rộng, chiếc quần lửng họa tiết lá dừa, và dưới chân là đôi dép tổ ong màu vàng đã trở thành biểu tượng của sự huyền bí. Diệp Trần cầm tờ tạp chí cũ che mặt, thiu thiu ngủ trong tiếng quét lá râm ran của Thanh Loan bên ngoài cửa.
[Ting! Hệ thống Tạp hóa Vạn giới thông báo: Phát động nhiệm vụ ngẫu nhiên.]
Âm thanh máy móc khô khốc vang lên trong đầu khiến Diệp Trần giật nảy mình, tờ tạp chí rơi xuống ngực. Anh ngái ngủ lẩm bẩm:
– Hệ thống à, mới sáng ra… Ngươi không thể để một thanh niên đang tuổi ăn tuổi ngủ như ta nghỉ ngơi một chút sao? KPI tháng này ta đạt dư rồi mà?
[Nhiệm vụ: Thử thách "Thánh Nhân Bất Động".]
[Nội dung: Trong vòng 24 giờ tới, ký chủ không được bước chân ra khỏi phạm vi tiệm tạp hóa (kể cả bậc thềm trước cửa). Ký chủ phải duy trì trạng thái "tĩnh tại", tiếp đãi ít nhất 50 lượt khách.]
[Phần thưởng: Máy phát điện chạy bằng linh thạch (Phiên bản cực phẩm có khả năng chuyển hóa linh khí). Khóa mở mặt hàng mới: Đèn led dây và Ấm siêu tốc.]
[Hình phạt nếu thất bại: Trừ toàn bộ số linh thạch đang có, tịch thu dép tổ ong vô địch trong 3 ngày.]
Diệp Trần trợn tròn mắt, cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh. Trừ tiền thì anh còn nhịn được, nhưng tịch thu dép tổ ong? Đó chẳng khác nào tước đi "pháp bảo mạng sống" của anh ở cái thế giới đầy rẫy bọn tu sĩ động chút là đòi giết người này. Hơn nữa, 24 giờ không rời tiệm? Đối với người khác có lẽ là cực hình, nhưng với "chiến thần lười biếng" như Diệp Trần, đây chẳng khác nào một kỳ nghỉ dưỡng ép buộc.
– Được rồi, ta nhận. Chỉ là ngồi im một chỗ thôi chứ gì? Ngươi quá coi thường độ lười của một Gen Z thất nghiệp rồi!
Diệp Trần vươn vai, cất giọng gọi:
– Thanh Loan! Vào đây ta dặn.
Thanh Loan đang tỉ mẩn lau vệt bụi trên quầy thu ngân, nghe thấy tiếng chủ nhân liền vội vã buông khăn, cung kính bước tới. Nàng hôm nay búi tóc gọn gàng, bộ đồ tiểu nhị giản dị nhưng vẫn không giấu nổi khí chất thanh cao của một cựu Thánh nữ. Nàng cúi đầu:
– Chủ thượng có điều chi sai bảo? Có phải ngài lại muốn dùng món "Cà phê sữa đá" của thế giới kia không?
Diệp Trần gật đầu, ra vẻ thâm sâu:
– Một phần là vậy. Nhưng quan trọng hơn, hôm nay ta đột nhiên cảm ứng được thiên địa vận hành có chút dị thường. Ta quyết định tọa trấn trong tiệm đúng một ngày đêm để trấn áp khí vận, ngộ thêm chút quy tắc mới. Trong vòng 24 giờ, trừ khi tiệm bị nổ tung, còn lại không ai được phép làm ta rời khỏi vị trí này. Rõ chưa?
Thanh Loan nghe vậy, đôi mắt đẹp thoáng hiện lên vẻ sùng bái tột độ. Nàng thầm nghĩ: *Chủ thượng quả nhiên là chí tôn nhân gian. Chỉ một hơi thở nhẹ của ngài cũng có thể làm chấn động hư không, giờ đây ngài lại muốn dùng "thân xác phàm trần" để trấn áp khí vận cho Vân Hải Thành này sao? Thật là tấm lòng bồ tát!*
– Rõ! Thanh Loan dù có thịt nát xương tan cũng không để bất kỳ kẻ nào hay việc gì quấy nhiễu đến buổi tọa thiền của ngài!
Nói xong, nàng lập tức lùi ra ngoài cửa, đứng thẳng người như một pho tượng hộ pháp, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đông bắt đầu tụ tập ngoài phố.
Thử thách bắt đầu.
Lượt khách đầu tiên là một nhóm tán tu Luyện Khí kỳ. Họ rụt rè bước vào, nhìn thấy Diệp Trần đang nằm im lìm trên ghế với đôi mắt khép hờ, ai nấy đều nín thở.
– Tiền bối đang… đang độ kiếp sao? – Một vị tu sĩ trẻ tuổi thì thào.
– Suỵt! Ngươi không thấy đạo vận xung quanh ngài ấy đang ngưng tụ thành hình những "lá dừa" trên quần sao? Đó là đại đạo tự nhiên đấy! – Một người khác ra vẻ hiểu biết nhắc nhở.
Họ nhanh chóng mua mấy gói mì tôm và chai nước khoáng rồi vội vã rời đi như sợ làm phiền đến một vị thần đang ngủ. Diệp Trần nằm đó, khóe môi hơi giật giật. "Đạo vận hình lá dừa"? Đó chỉ là cái quần đùi mua ở chợ đầu mối giá 50 tệ thôi mà!
Đến giữa trưa, sự tĩnh lặng bị phá vỡ bởi một tiếng cười lảnh lót.
– Diệp lão đệ! Lão phu tới đòi nợ đây!
Trần Huyền Tử, Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, hiên ngang bước vào. Lão vừa mới đột phá, khí sắc hồng nhuận, bước đi như có gió cuốn. Vừa định vỗ vai Diệp Trần, lão đã bị Thanh Loan ngăn lại bằng một thanh kiếm gỗ (một món đồ gia dụng trong tiệm).
– Trần tiền bối, chủ thượng đang trong thời khắc tọa thiền quan trọng. Xin giữ khoảng cách.
Trần Huyền Tử khựng lại, nheo mắt nhìn Diệp Trần. Lão thấy Diệp Trần không nhúc nhích, thậm chí hơi thở cũng cực kỳ đều đặn, liền vuốt râu trầm ngâm:
– À… hóa ra là "Thần Du Thái Hư". Thôi được, lão phu không làm phiền. Chỉ là nghe nói Dược Vô Tâm lão đầu kia có cái nồi nấu cơm thần cấp, ta thấy ngứa ngáy quá. Diệp lão đệ, cho ta một lon Coca-Cola ướp lạnh, ta ra sân sau ngồi đợi vậy.
Diệp Trần vẫn nhắm mắt, chỉ tay về phía tủ lạnh. Hệ thống tự động khấu trừ linh thạch của Trần Huyền Tử. Cả buổi chiều, dòng người ra vào nườm nượp. Tin đồn "Ông chủ tiệm tạp hóa đang tọa thiền hóa thần" lan nhanh hơn cả dịch bệnh.
Mọi chuyện vẫn êm đềm cho đến khi mặt trời lặn. Lúc này, 50 lượt khách đã hoàn thành, nhưng 24 giờ thì mới đi được một nửa.
Đúng lúc ấy, một áp lực mạnh mẽ từ trên trời giáng xuống. Một dải mây đen kịt kéo đến, che khuất cả ánh trăng tròn. Giữa không trung, một nam tử mặc hắc bào, gương mặt tuấn tú nhưng đầy tà khí hạ xuống. Hắn chính là Dương Phong – thiếu chủ của Dương gia, kẻ vừa bị Diệp Trần dùng kem que làm nhục vài ngày trước. Đi bên cạnh hắn là hai lão giả cấp bách, tu vi rõ ràng đã đạt đến Kim Đan đỉnh phong.
– Diệp Trần! Ngươi còn tâm trí nằm đó ngủ sao? – Dương Phong hét lớn, giọng nói mang theo linh lực làm rung chuyển cả những dãy nhà xung quanh. – Hôm nay ta mời hai vị trưởng lão của gia tộc đến, chính là để lột trần bộ mặt giả thần giả quỷ của ngươi! Cái gì mà tiệm tạp hóa vô địch, ta thấy chỉ là ảo trận rẻ tiền!
Thanh Loan bước tới trước, ánh mắt như băng giá:
– Dương thiếu chủ, mời rời đi. Chủ thượng không muốn tiếp khách trong lúc này.
– Cút ra, con nhóc tì! – Một vị trưởng lão nhà họ Dương hừ lạnh, phất tay một cái, một đạo hỏa xà cuồn cuộn lao về phía Thanh Loan.
Trong phạm vi tiệm tạp hóa, Diệp Trần dù đang nằm nhưng mọi diễn biến đều nằm trong tầm kiểm soát của "Lĩnh vực vô địch". Anh vẫn nhắm mắt, nhưng tâm trí gọi thầm hệ thống: *Hệ thống, có kẻ muốn đập tiệm!*
[Phát hiện xâm nhập trái phép mang tính bạo lực. Kích hoạt chế độ "Phản xạ tự nhiên". Ký chủ có muốn sử dụng vật phẩm "Vợt muỗi điện – Lôi Đình Thần Khí" để phòng vệ mà không cần rời ghế không?]
– Có! Triển luôn đi!
Bên ngoài, ngay khi hỏa xà định chạm vào Thanh Loan, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt đột nhiên từ dưới chân ghế của Diệp Trần bắn ra. Một chiếc vợt muỗi bằng nhựa màu đỏ cam, trông cực kỳ rẻ tiền, bỗng nhiên lơ lửng giữa không trung.
"Tạch!"
Một tiếng động nhỏ vang lên. Con hỏa xà khổng lồ đủ sức thiêu rụi một góc phố bỗng chốc biến mất như một đốm lửa mồi bị gió thổi tắt.
Dương Phong và hai vị trưởng lão đơ người.
– Cái gì vậy? Một món đồ chơi? – Dương Phong nghiến răng – Trưởng lão, dùng toàn lực!
Hai vị trưởng lão nhìn nhau, cùng lúc kết ấn. Hai đạo kiếm quang màu vàng ròng mang theo uy thế xé toạc hư không, nhắm thẳng vào chiếc ghế nơi Diệp Trần đang nằm. Họ tin rằng, chỉ cần giết chết chủ nhân, cái tiệm kỳ quái này sẽ sụp đổ.
Diệp Trần vẫn nằm yên, thậm chí anh còn… hơi ngáy một cái nhẹ.
Chiếc vợt muỗi điện bắt đầu xoay tròn. "Tạch! Tạch! Tạch!".
Mỗi khi kiếm quang chạm vào mặt lưới nilon của vợt, một luồng điện tích màu xanh tím sẽ bùng nổ. Không có những âm thanh long trời lở đất, không có dư chấn kinh hồn, chỉ đơn giản là mọi đòn tấn công đều bị cái vợt nhựa kia "hút" sạch rồi chuyển hóa thành tro bụi.
Một vị trưởng lão nhà họ Dương không tin vào mắt mình, lao tới định dùng tay không bóp nát chiếc vợt. Ngay khi ngón tay lão chạm vào mặt lưới, một luồng lôi điện kinh khủng bộc phát.
– Aaaaa!
Lão trưởng lão Kim Đan kỳ bay ngược ra sau như một quả bóng bị đá mạnh, tóc tai dựng đứng, toàn thân đen thui, bốc khói nghi ngút. Lão ngã bịch xuống đường, miệng sùi bọt mép, chân tay co giật theo nhịp điệu của một bài nhảy hiện đại.
Dương Phong sợ đến mức nhũn cả chân. Hai vị trưởng lão mạnh nhất nhì gia tộc, một người thì "thăng thiên", một người thì bị đánh cho co giật, mà đối phương… từ đầu tới cuối chưa hề mở mắt, thậm chí chưa hề rời khỏi chiếc ghế nằm!
– Quái vật… đây không phải là tu sĩ… đây là yêu quái! – Dương Phong hét lên một tiếng thất thanh, quay đầu bỏ chạy bán sống bán chết, bỏ mặc hai vị trưởng lão nằm lăn lóc trên mặt đất.
Đám đông tu sĩ đứng xem từ xa đều đồng loạt quỳ sụp xuống.
– Diệp tiền bối thần thông quảng đại!
– "Dĩ tĩnh chế động", đây chính là cảnh giới tối cao của Đạo giáo! Một chiếc quạt muỗi cũng chứa đựng thiên lôi vạn trượng!
Bên trong tiệm, Thanh Loan quay lại nhìn Diệp Trần với đôi mắt rưng rưng:
– Chủ thượng… ngài vì che chở cho con mà không ngại tiêu hao pháp lực sao?
Diệp Trần (đang cực kỳ buồn ngủ vì nửa đêm): "…" (Ta chỉ là lười cử động thôi mà).
…
Sáng sớm hôm sau, khi tia nắng đầu tiên rọi vào quầy thu ngân, hệ thống nổ tung một chuỗi âm thanh chúc mừng trong đầu Diệp Trần.
[Ting! Thử thách "Thánh Nhân Bất Động" hoàn thành xuất sắc!]
[Lượt khách phục vụ: 142/50 (Vượt mức).]
[Phần thưởng đang được cấp phát…]
Diệp Trần thở phào một cái, vươn vai đứng dậy. Khắp người anh ê ẩm vì nằm yên một chỗ quá lâu. Ngay sau lưng anh, ở một góc trống của tiệm, không gian bắt đầu vặn xoắn. Một cỗ máy màu xám bạc, hình khối chữ nhật, có tiếng động cơ nổ nhẹ "pạch pạch pạch" xuất hiện.
Bên trên cỗ máy có một khe cắm tròn trịa, bên cạnh là bảng hiển thị điện áp với những con số nhảy múa.
– Đây là… máy phát điện? – Diệp Trần tiến lại gần, xoa xoa lớp vỏ kim loại mát lạnh.
[Máy phát điện Linh thạch Vạn giới (Cực phẩm): Vận hành bằng linh thạch hạ phẩm/trung phẩm/cao phẩm. Công dụng: Chuyển hóa linh lực thành điện năng sạch 220V. Có khả năng tự thu hút linh khí loãng trong không khí để duy trì trạng thái chờ.]
Diệp Trần mắt sáng rực. Ở cái Tiên giới mạt pháp tối tăm này, buổi tối chỉ có vài ngọn nến hoặc minh châu rẻ tiền, giờ đây anh đã có điện! Anh lập tức lôi từ trong kho hệ thống ra một cuộn dây điện Led đầy màu sắc và một cái ấm siêu tốc vừa được mở khóa.
Thanh Loan và Trần Huyền Tử (vốn thức cả đêm để canh gác) tò mò đi vào. Họ nhìn cái máy đang nổ đều đặn, mặt đầy kinh ngạc.
– Chủ thượng, đây là pháp bảo gì? Sao nó lại phát ra âm thanh như trái tim đang đập thế kia? – Thanh Loan hỏi.
– Diệp lão đệ, cái khối sắt này chứa lôi điện lực rất thuần khiết nha! – Trần Huyền Tử sờ vào lớp vỏ, cảm nhận được luồng năng lượng dồi dào.
Diệp Trần không giải thích nhiều. Anh cắm dây Led vào ổ điện trên máy, rồi quấn chúng quanh các giá hàng và cả biển hiệu bên ngoài. Sau đó, anh lấy một nắm linh thạch hạ phẩm ném vào hộc chứa của máy.
"Cạch!"
Một cái công tắc được gạt lên.
Trong nháy mắt, cả tiệm tạp hóa bùng nổ ánh sáng. Những dây đèn Led xanh, đỏ, tím, vàng nhấp nháy luân phiên, biến cái tiệm cũ kỹ trở nên lung linh, rực rỡ như một cung điện trong mơ giữa lòng Vân Hải Thành còn đang tranh tối tranh sáng.
Trần Huyền Tử há hốc mồm, đánh rơi cả tẩu thuốc:
– Đây… đây là "Vạn Gia Đăng Hỏa" trong truyền thuyết sao? Không, ánh sáng này còn tinh khiết hơn cả nhật nguyệt!
Thanh Loan thì sững sờ nhìn ấm siêu tốc đang bắt đầu sôi sùng sục trên bàn. Tiếng nước reo vui như một bản nhạc thần kỳ. Diệp Trần thong thả pha một ly trà Lipton túi lọc (hàng mới lấy ra), khói nghi ngút thơm phức.
– Điện, chính là văn minh. – Diệp Trần nhấp một ngụm trà, nói một câu vô cùng cao sang. – Thanh Loan, chuẩn bị đi. Từ hôm nay, tiệm chúng ta không chỉ có mì tôm. Chúng ta có… nước sôi 24/7 và ánh sáng vĩnh cửu!
Tiểu Hắc từ gầm bàn chui ra, thấy ánh đèn nhấp nháy thì sủa váng lên vì phấn khích. Nó cảm nhận được luồng điện tích lan tỏa trong không khí giúp lông nó dựng lên, trông càng thêm oai dũng.
Đúng lúc đó, ở bên ngoài tiệm, hàng ngàn tu sĩ của Vân Hải Thành đã tụ tập đông đủ. Họ nhìn cái tiệm đang tỏa ra thứ ánh sáng đa sắc kỳ diệu, nhìn thấy "Chủ tiệm thần bí" đang thư thả uống trà bên một cỗ máy kỳ lạ, ai nấy đều run rẩy quỳ lạy.
– Thiên跡! Đây chính là thiên tích!
– Diệp tiền bối đã mang mặt trời xuống nhân gian rồi!
Trong khi cả giới tu tiên đang chấn động, Diệp Trần lại đang nghĩ thầm: *Có điện rồi, bước tiếp theo chắc chắn phải là… Smartphone và Wifi. Hệ thống, ngươi chuẩn bị tinh thần đi, ta sắp biến cả cái đám tiên nhân này thành những "anh hùng bàn phím" hết rồi!*
Màn đêm của kỷ nguyên mạt pháp từ hôm nay đã bị xé toạc, không phải bằng thần thông, mà bằng một chiếc máy phát điện chạy linh thạch giá 5 viên đá hạ phẩm một giờ.
Trần Huyền Tử tiến lại gần Diệp Trần, vẻ mặt nịnh bợ:
– Diệp lão đệ, cái "vợt muỗi điện" đêm qua… ngươi có bán lẻ không? Lão phu thấy nó rất hợp để làm trấn phái chí bảo cho Thanh Vân Môn ta!
Diệp Trần liếc lão một cái, cười tủm tỉm:
– Muốn mua sao? Đợi ta nâng cấp hệ thống điện cho toàn thành đã, lúc đó lão mua về, ta lắp ổ cắm cho lão sạc!
Tiếng cười của hai người vang vọng trong không gian lấp lánh ánh đèn Led, mở đầu cho một chương mới đầy "giật điện" của Tiên giới.