Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 48: ** Khinh thường đồ vật phàm trần
**CHƯƠNG 48: KHINH THƯỜNG ĐỒ VẬT PHÀM TRẦN**
Ánh nắng ban mai của Vân Hải Thành xuyên qua lớp sương mù linh khí loãng mảnh, hắt lên tấm biển hiệu bằng gỗ đen giản dị của "Tiệm Tạp Hóa Bình An".
Sau đêm náo loạn bởi màn trình diễn Remix "chấn động linh hồn" của Lão Lục và sự tháo chạy nhục nhã của Nam Cung Viễn, không gian tiệm lại trở về với vẻ tĩnh mịch vốn có. Cửu U Ma Tôn – vị bá chủ Ma giới khét tiếng một thời – lúc này đang trần cánh tay vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại, tay cầm một thanh rìu rỉ sét nhưng ẩn chứa ma khí cuồn cuộn, bổ củi đều đặn. Mỗi nhát rìu bổ xuống, củi gỗ vốn là loại Thiết Linh Mộc cứng như đá lại nát tan như giấy vụn, nhưng gã chỉ dám cắn răng làm, chẳng dám than một lời.
Bên trong tiệm, Diệp Trần vẫn giữ tư thế kinh điển: nằm dài trên ghế tựa, đôi dép tổ ong móc hờ trên đầu ngón chân, trên ngực đặt một quyển tạp chí có bìa hình các tiên nữ đang… trình diễn thời trang (thực chất là danh mục mặt hàng mới của hệ thống).
"Hệ thống, nâng cấp xong chưa?" – Diệp Trần uể oải truyền âm.
*【Keng! Quá trình nâng cấp lên Level 3 hoàn tất 95%. Chế độ thử nghiệm thiết bị điện tử gia dụng đã mở khóa. Chủ ký chủ nhận được vật phẩm dùng thử: 'Máy hút bụi cầm tay không dây Dyson V15 – Phiên bản Tiên giới'.】*
Góc tiệm lóe lên một tia sáng yếu ớt, một thiết bị có hình thù kỳ dị xuất hiện. Nó dài chừng ba thước, cán cầm bằng kim loại bóng loáng, phía trên có một cái hộp nhựa trong suốt kỳ lạ và bộ đèn LED nhấp nháy liên tục.
Thanh Loan đang lau chùi quầy thu ngân, nhìn thấy vật này liền vội vàng buông dẻ lau, ánh mắt tràn đầy sự cung kính và sùng bái: "Chủ thượng, đây là… cực phẩm pháp bảo mới của tiệm sao?"
Diệp Trần ngáp một cái, vẫy vẫy tay: "Cái đó gọi là Máy hút bụi. Ta lười quét nhà rồi, bụi bẩn ở đây đều là linh cấu tích tụ từ bọn tu sĩ kéo đến. Ngươi lấy nó ra mà dọn dẹp đi, nút màu đỏ là khởi động, đừng có bấm nhầm vào chế độ 'Turbo' là được."
Thanh Loan run rẩy nhận lấy món đồ. Trong mắt nàng, cái "máy hút bụi" này không hề đơn giản. Lớp vỏ nhựa tổng hợp kia lấp lánh như lưu ly nghìn năm, những đường dây điện lộ ra bên trong lại giống như những đạo vân phức tạp của một trận pháp viễn cổ. Nàng hít sâu một hơi, cầm máy hút bụi như cầm một thanh Thánh kiếm, bắt đầu tỉ mỉ rê vòi hút lên sàn nhà.
"Rè… rè… vù vù…"
Tiếng động cơ của Dyson vang lên trong không gian yên tĩnh nghe thật trầm đục và đầy uy lực. Thanh Loan kinh hãi phát hiện, mỗi nơi đầu hút đi qua, không chỉ bụi trần bị biến mất, mà ngay cả những tạp chất đen ngòm của linh khí bị ô nhiễm cũng bị nuốt chửng vào cái hộp trong suốt kia.
—
Cùng lúc đó, tại cổng thành Vân Hải, một đoàn xe xa hoa lộng lẫy đang tiến vào. Dẫn đầu là một lão già mặc đạo bào màu tím, thêu hình mây vàng và một cái bàn tính rực rỡ trước ngực. Đây là Trình Huyền, nhị trưởng lão của Vạn Bảo Các – thương hội lớn nhất Đông Nhất Lục.
Sau vụ Nam Cung Viễn bại trận, Vạn Bảo Các không cam tâm. Họ không tin một tiệm tạp hóa nhỏ bé lại có thể làm khó được cường giả của Thiên Đạo Minh. Trình Huyền vốn là một cao thủ Hóa Thần kỳ sơ kỳ, đồng thời là một nhà giám định bảo vật đỉnh cấp. Lần này lão tới, chính là để lột trần bộ mặt thật của "vị đại lão" trong lời đồn.
"Nam Cung Viễn đúng là phế vật, bị mấy trò ảo thuật làm cho hoảng sợ." Trình Huyền hừ lạnh, vuốt chòm râu dê. "Tiên giới làm gì có thứ pháp bảo nào dùng để ăn mì hay uống nước mà đột phá được? Chắc chắn là có người dùng ảo trận che mắt."
Đoàn người rầm rộ tiến đến trước tiệm Bình An. Nhìn thấy Cửu U Ma Tôn đang chẻ củi, đồng tử Trình Huyền co rụt lại một chút, nhưng lão nhanh chóng trấn tĩnh: "Hừ, lại là một kẻ hóa trang thành Ma Tôn để lừa bịp. Khí tức này… chắc là dùng ma tinh để giả tạo thôi."
Bước chân lão khệnh khạng tiến vào cửa tiệm. Vừa bước qua ngưỡng cửa, một luồng âm thanh "vù vù" xé gió đập vào tai lão.
"Dừng lại! Kẻ nào dám dùng pháp bảo công kích lão phu?" Trình Huyền hét lớn, trên tay lập tức xuất hiện một cái bàn tính bằng đồng xanh, tỏa ra linh lực Hóa Thần áp bách.
Lão nhìn thấy một thiếu nữ (Thanh Loan) đang cầm một thứ kỳ quái quét đi quét lại trên sàn. Điều khiến lão kinh ngạc nhất chính là, linh lực lão vừa phát ra để thị uy, khi chạm vào tầm ảnh hưởng của cái máy kia, bỗng nhiên bị… mất hút.
"Hả? Đây là quạt gió hạ phẩm gì?" Trình Huyền liếc nhìn cái máy hút bụi trên tay Thanh Loan, khinh bỉ cười nhạt. "Phẩm chất kém cỏi, không có chút linh thạch nạm vào, không có linh trận khắc họa. Một thứ đồ phàm trần bằng nhựa rẻ tiền, các ngươi cũng coi là chí bảo sao?"
Thanh Loan không thèm ngẩng đầu, nàng đang bận rộn hút nốt đống tàn thuốc của Trần Huyền Tử để lại. Nàng chỉ lạnh lùng đáp một câu: "Ông chủ đang nghỉ ngơi, muốn mua đồ thì xếp hàng, muốn gây sự thì biến."
"Hỗn xược!" Trình Huyền tức giận đến mức râu bay ngược lên. Lão là ai? Là đại sư giám định của Vạn Bảo Các! Lão nhìn món đồ của Thanh Loan với cặp mắt sắc lẹm: "Thứ này không có nửa điểm linh lực lưu động, rõ ràng là vật dụng của lũ người phàm kiến hôi. Một cái món đồ chơi vô tri vô giác mà dám nuốt chửng linh áp của ta? Để ta cho ngươi xem, trước mặt tuyệt đối sức mạnh, mọi trò bịp bợm đều là rác rưởi!"
Trình Huyền vận công, lòng bàn tay lão hóa thành một luồng hỏa diễm màu tím: "U Minh Chưởng! Hủy cho ta!"
Lão tát một chưởng vào cái vòi hút của máy Dyson. Lão tự tin, một chưởng này có thể thiêu rụi cả một tòa thành, nói gì đến cái ống nhựa phàm trần kia.
Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay chạm sát đầu hút, Diệp Trần nằm trên ghế mở mắt ra, lẩm bẩm: "Phiền thật, đã bảo đừng làm ồn mà."
Anh vươn tay, vô tình bấm vào cái điều khiển từ xa đang cầm trong tay (vốn kết nối với máy hút bụi để chuyển chế độ).
*【Cảnh báo: Chế độ 'Turbo – Siêu cấp Hắc Động' đã kích hoạt!】*
"RẦM!!!"
Cái máy hút bụi trên tay Thanh Loan bỗng dưng rung chuyển mãnh liệt. Đèn LED trên thân máy từ màu xanh lá chuyển sang màu đỏ rực như máu. Một lực hút kinh thiên động địa, vượt xa mọi quy luật vật lý của tiên giới, bùng nổ ngay tại đầu hút bé xíu.
"Á!"
Trình Huyền còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, ngọn lửa U Minh trên tay lão bỗng chốc bị hút ngược vào trong máy như một sợi bún. Không dừng lại ở đó, lão cảm thấy đan điền của mình như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt.
Linh lực của một đại lão Hóa Thần kỳ, vốn là niềm tự hào của lão, lúc này lại điên cuồng tuôn ra khỏi lỗ chân lông, thông qua cánh tay đang áp sát máy hút bụi, tất cả đều bị chiếc máy "phàm trần" kia… nuốt sạch!
"Cái gì? Không! Linh lực của ta! Tu vi của ta!"
Trình Huyền hoảng loạn muốn rút tay lại, nhưng bàn tay lão bị lực hút của chiếc máy hít chặt vào vòi hút như nam châm nghìn năm. Thân thể lão bắt đầu teo tóp lại, râu tóc bạc trắng với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Những thuộc hạ đi theo Trình Huyền trợn tròn mắt. Trong mắt bọn họ, nhị trưởng lão vĩ đại của họ giờ đây đang quỳ rạp dưới sàn, tay dính chặt lấy một cái ống nhựa, khuôn mặt méo mó như đang bị tra tấn đại hình.
"Hút… hút thật sạch!" Thanh Loan thấy lực hút mạnh lên, cũng hưng phấn hơn hẳn. Nàng đưa vòi hút lướt qua vai Trình Huyền, suýt chút nữa hút luôn cả linh hồn lão vào hộp chứa bụi.
"Ông chủ… cứu mạng! Tha cho ta! Lão phu có mắt không tròng!" Trình Huyền gào thét trong đau đớn. Lão cảm thấy mình không phải đang đối đầu với một món đồ chơi, mà là đang đối đầu với một con Thái Cổ Hung Thú đang đói khát nhất.
Mọi đòn pháp thuật, mọi bảo vật phòng hộ trên người lão đều bị máy hút bụi Dyson vắt kiệt. Đến cả chiếc túi trữ vật bên hông lão cũng "phập" một tiếng, nổ tung, hàng vạn linh thạch và thảo dược quý hiếm bên trong bay ra, chưa kịp rơi xuống đất đã bị máy hút bụi nuốt sạch sành sanh vào cái hộp chứa bụi bé tẹo.
"Phạch!"
Diệp Trần bấm nút tắt trên điều khiển. Tiếng động cơ dừng hẳn.
Cả cửa tiệm rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ.
Trình Huyền nằm bò dưới đất, lúc này lão chẳng khác nào một bộ xương khô biết cử động. Linh lực mất sạch, tu vi rơi rụng xuống tận Luyện Khí kỳ, mặt mũi trắng bệch không còn một giọt máu. Lão ngước nhìn cái "món đồ bằng nhựa" đang tỏa ra hơi nóng mỏng manh trên tay Thanh Loan, trong mắt chỉ còn lại nỗi kinh hoàng tột độ.
"Đó… đó là gì?" Giọng lão run rẩy, khản đặc.
Diệp Trần ngồi dậy, lấy tay ngoáy ngoáy tai, điềm nhiên đáp: "Đã bảo là máy hút bụi rồi mà. Ngươi thấy đấy, máy chính hãng nó thế, công suất hơi mạnh một chút. Nhà ta bẩn quá, hút bớt tí linh lực dơ bẩn của ngươi cho sạch chỗ."
"Hút… hút tu vi để làm sạch sàn nhà?"
Trình Huyền nghe xong, phun ra một ngụm máu tươi rồi ngất xỉu ngay tại chỗ. Cái niềm tin vào giới tu tiên của lão đã hoàn toàn sụp đổ. Những món bảo vật mà lão dày công nghiên cứu cả đời, hóa ra không bằng một cái "ống hút" của một tiệm tạp hóa hẻo lánh.
Diệp Trần lắc đầu, nhìn cái hộp chứa bụi nay đã đầy ắp tinh thể linh thạch vụn và linh khí nén lại thành khối lục bảo: "Thanh Loan, đổ cái đống rác đó ra chuồng chó cho Tiểu Hắc ăn. Linh khí nén này giàu dinh dưỡng lắm."
Thanh Loan cung kính gật đầu: "Rõ! Chủ thượng thật là đại tài, ngay cả rác thải cũng có thể dùng để nuôi sủng vật."
Mấy tên thuộc hạ của Vạn Bảo Các đứng chôn chân tại chỗ, nhìn trưởng lão của mình bị coi như rác rưởi, nhìn chiếc "thần khí nhựa" kia đang được dùng để hút bụi mạng nhện trên trần nhà. Bọn họ không dám nói một câu, vội vàng khiêng Trình Huyền chạy biến như thể nếu chậm một giây, họ cũng sẽ bị cái máy kia hút vào làm phân bón cho chó.
Ma Tôn ở bên ngoài, nhìn qua khe cửa thấy cảnh này, tay run run suýt nữa làm rơi rìu. Gã thầm nghĩ: *May mà mình chỉ được phân công chẻ củi. Nếu ông chủ bảo mình đi hút bụi… chắc giờ này mình đã hóa thành hư không rồi.*
Diệp Trần lại nằm xuống, nhìn thông báo hiện ra trên hư không:
*【Keng! Đã thu thập đủ 1.000.000 linh thạch chuyển hóa từ rác thải. Quá trình nâng cấp Level 3 hoàn thành sớm 10 giờ.】*
*【Chúc mừng chủ shop! Hệ thống chính thức mở cửa kệ hàng 'Thiết bị thông minh': Smartphone Nokia 3310 (Bản không thể phá hủy) và Trạm phát sóng Wifi Thần Thức 5G đã sẵn sàng xuất kho!】*
Diệp Trần nhếch mép cười, lấy từ trong túi quần ra một vật hình chữ nhật dẹt bóng loáng: "Tiên giới ơi… sắp có mạng rồi đấy."
Ở một nơi khác tại Trung Đô, trong trụ sở chính của Vạn Bảo Các, hồn bài của Trình Huyền bỗng nứt toác, báo hiệu tu vị bị phế bỏ. Toàn bộ hội đồng trưởng lão bàng hoàng. Một vị đại lão hóa thần chỉ đi "kiểm tra một cửa hàng nhỏ" mà lại trở về với hình dạng một phế nhân?
"Vân Hải Thành… nơi đó rốt cuộc có thứ gì?"
Sự sợ hãi bắt đầu lan rộng, nhưng song song với đó là sự tò mò vô tận. Những vật phẩm "phàm trần" của Diệp Trần, qua cái mồm của kẻ bại trận, sắp trở thành những truyền thuyết đáng sợ nhất Tiên giới.
Và Diệp Trần, vị ông chủ lười biếng, chỉ đơn giản là đang bận loay hoay với việc… đặt mật khẩu Wifi sao cho không ai đoán được.