Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 50: ** Sự xuất hiện của Trà sữa trân châu
Vân Hải Thành hôm nay không khí có chút khác thường.
Kể từ khi "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm" của Diệp Trần xuất hiện ở một góc phố vắng vẻ, cái định nghĩa về "tu hành" của tu sĩ vùng biên cương này đã bị bẻ cong đến mức không thể nhận diện. Sáng sớm, thay vì ngồi thiền hấp thu tử khí từ phương Đông, các tu sĩ lại có thói quen cầm theo một chiếc Nokia 3310, vừa chạy bộ vừa check-in trên "Linh Tín" xem hôm nay cửa hàng có món gì mới.
Trong tiệm, Diệp Trần vẫn giữ đúng phong thái "người lười" của mình. Anh nằm dài trên chiếc ghế tựa làm bằng tre già, đôi dép tổ ong huyền thoại vắt vẻo trên đầu ngón chân, chiếc quạt giấy phe phẩy nhịp nhàng. Bên cạnh anh, Tiểu Hắc đang cuộn tròn, thỉnh thoảng lại ư ử trong mơ, chắc hẳn là đang thấy mình được tắm trong một biển xúc xích bò.
"Hệ thống, hôm nay nóng quá, có món gì giải nhiệt không? Sting uống nhiều cũng bắt đầu nóng trong người rồi." Diệp Trần ngáp một cái, tinh thần uể oải nói.
【Đinh! Phát hiện ký chủ có nhu cầu mở rộng mặt hàng. Nhiệm vụ ngẫu nhiên: 'Nghệ thuật của sự ngọt ngào'.】
【Yêu cầu: Bán ra 100 ly trà sữa đầu tiên.】
【Phần thưởng: Máy làm đá vĩnh cửu (Cấp Tiên Linh) và Bí kíp pha chế Trà Sữa Trân Châu Ô Long Đen.】
【Lưu ý: Nguyên liệu đã được cập nhật vào kho hàng. Chúc ký chủ sớm chinh phục trái tim các tiên nữ!】
Diệp Trần ngồi bật dậy, đôi mắt Gen Z vốn lờ đờ bỗng chốc sáng rực như đèn pha: "Trà sữa? Ngươi nói là thứ nước thần thánh có thể khiến các cô gái từ bỏ lý trí, biến kẻ thù thành bạn thân chỉ sau một ngụm đó hả?"
Hệ thống im lặng, nhưng một ngăn tủ vốn đang đóng kín bỗng "cạch" một tiếng mở ra. Bên trong là những túi bột sữa mịn màng như tinh hoa tuyết núi, những hạt trân châu đen bóng bẩy như những viên linh đan cực phẩm cấp chín, và trà Ô Long được đóng gói kỹ lưỡng, tỏa ra một mùi hương thanh khiết đến mức chỉ cần ngửi thôi, tu vi của người bình thường cũng có cảm giác muốn rục rịch phá cảnh.
"Thanh Loan! Lại đây!" Diệp Trần gọi lớn.
Từ phía sau cửa hàng, một bóng hình thanh tú, tà áo trắng bay trong gió nhẹ nhàng bước ra. Thanh Loan – cựu Thánh nữ của tông môn lớn, người hiện đang giữ chức vụ "Tiểu nhị kiêm quản gia" của tiệm – cung kính cúi chào. Đôi mắt nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm, nhưng khi nhìn về phía Diệp Trần, sự sùng bái không hề giấu diếm hiện lên rõ rệt.
"Chủ nhân có điều chi sai bảo? Có phải lại có kẻ mù mắt đến gây sự với cửa tiệm?" Nàng nhẹ nhàng chạm tay vào đốc kiếm, sát khí nhàn nhạt tỏa ra.
Diệp Trần xua tay: "Đánh đấm cái gì. Hôm nay chúng ta làm thứ này, gọi là Trà Sữa Trân Châu. Cô đi nhóm bếp, đun cho ta một nồi nước tinh khiết, nhớ là dùng nước khoáng Lavie mà ta vừa nhập về ấy."
Thanh Loan ngẩn ra: "Trà… sữa? Đó là một loại bí pháp tôi luyện thần hồn mới sao chủ nhân?"
Diệp Trần cười bí hiểm: "Nó còn kinh khủng hơn cả bí pháp. Nó là… thuốc độc của tâm hồn, nhưng là thứ độc dược mà bất kỳ tiên nữ nào cũng muốn uống."
Trong vòng nửa canh giờ sau đó, tiệm tạp hóa bắt đầu tỏa ra một mùi hương lạ lùng. Nó không hăng nồng như mùi thuốc khi luyện đan, cũng không gắt như mùi nước hoa của mấy vị tiên tử ở Linh Lung Các. Đó là một mùi thơm ngọt ngào của sữa, hòa quyện với vị thanh tao của trà, và cuối cùng là mùi đường đen ngào ngạt khi những hạt trân châu bắt đầu được nấu chín.
Cửu U Ma Tôn đang hì hục chẻ củi sau sân bỗng dừng phắt rìu lại. Gã hít một hơi thật sâu, cái mũi ma đầu giật giật: "Mùi gì thế này? Tại sao tâm ma vạn năm của bản tôn lại có dấu hiệu… dịu lại? Cái vị ngọt này, chẳng lẽ là Chí Bảo Thượng Cổ?"
Lúc này, phía trước cửa tiệm, một đoàn người đang xếp hàng mua báo và mì tôm. Đứng đầu là Tô Diệp, đại đệ tử của Linh Lung Các – một trong những đại tông môn chuyên tu luyện mỹ dung và thần thức. Nàng mặc bộ lụa mỏng màu hồng phấn, gương mặt thanh thoát nhưng lúc này đang nhăn nhúm vì nắng nóng.
"Hôm nay Vân Hải Thành nóng như lò luyện đan vậy." Nàng phàn nàn, tay dùng linh khí tạo ra một màn sương mỏng che chắn.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ của tiệm tạp hóa mở toang. Diệp Trần bước ra, trên tay cầm một chiếc ly thủy tinh trong suốt (hàng do hệ thống cung cấp), bên trong chứa một chất lỏng màu nâu nhạt, đầy đá viên lấp lánh, và dưới đáy là một lớp trân châu đen óng ánh.
"Chào các vị đạo hữu. Thời tiết oi bức, tiệm tạp hóa hôm nay ra mắt cực phẩm giải nhiệt: Trà Sữa Trân Châu Đen Đạo Vận." Diệp Trần dõng dạc tuyên bố.
Tô Diệp nheo mắt nhìn cái ly: "Ông chủ Diệp, đây là… nước sữa sao? Tu sĩ chúng ta đã sớm tích cốc, dùng nước linh tuyền là đủ, thứ đồ ngọt béo này có gì đặc biệt?"
Diệp Trần không nói gì, chỉ đưa ly trà cho Thanh Loan – người đang đứng cạnh đó với khuôn mặt đầy vẻ tò mò. Thanh Loan nhận lấy, dùng một chiếc ống hút lớn (vật liệu kỳ lạ mà nàng chưa từng thấy) cắm vào ly. Nàng nhẹ nhàng hút một ngụm.
Cả khu phố bỗng chốc im bặt.
Mọi người nhìn thấy Thanh Loan – vị tiểu nhị vốn nổi danh là "Băng Sơn Tiên Tử" – đột nhiên sững sờ. Đôi mắt nàng mở to, một luồng linh khí nhu hòa bỗng bộc phát từ sâu trong khí hải. Những hạt trân châu dai dai, ngọt lịm bị nàng nhai "sừn sựt", âm thanh ấy vang vọng rõ ràng giữa không gian yên tĩnh.
"Đây là…" Thanh Loan thì thào, má hơi ửng hồng. "Vị trà thanh lọc tâm thức, vị sữa vỗ về kinh mạch, và thứ hạt đen kia… nó dai giòn như chứa đựng tinh túy của đất trời. Chủ nhân, uống xong một ngụm, tâm ma của tôi bỗng nhiên biến mất, thậm chí cảm thấy mình sắp… đột phá lên Hóa Thần kỳ rồi!"
"Cái gì?!" Cả đám đông ồ lên.
Đột phá Hóa Thần chỉ nhờ uống một ly nước? Điều này hoàn toàn đi ngược lại quy tắc tu tiên!
Tô Diệp không chịu nổi nữa, nàng rút ra một viên trung phẩm linh thạch: "Cho ta một ly! Nhanh!"
Diệp Trần lắc đầu: "Trà sữa trân châu đặc biệt, giá là 50 linh thạch một ly. Mỗi người mỗi ngày chỉ được mua tối đa hai ly."
Mức giá này đủ để mua một thanh phi kiếm trung bình, nhưng đối với các nữ tu sĩ đang bị mùi hương kia quyến rũ, linh thạch lúc này chỉ là những hòn đá vô tri.
"Tôi lấy hai ly!"
"Cho tôi một ly, không lấy trân châu, tôi đang giảm cân!" một vị nữ tán tu hét lớn.
"Tôi lấy một ly nhiều đá, thêm gấp đôi trân châu!"
Cả Vân Hải Thành bùng nổ. Chỉ trong vòng chưa đầy một giờ, tin tức về "Thần dịch nước ngọt" có thể giúp tiên nữ giữ dáng, đẹp da và đột phá cảnh giới lan truyền với tốc độ chóng mặt qua mạng Nokia 3310.
Trần Huyền Tử, lão già vốn nghiện mì tôm, nay cũng tò mò chạy tới. Lão cầm một ly trà sữa, hút một hơi rồi trợn mắt.
"Trời ơi! Cái hạt này… cái hạt đen này không phải là trân châu bình thường!" Lão hét lên như một kẻ điên. "Nó là 'Định Hải Thần Viên'! Các người không thấy sao? Mỗi lần nhai một hạt, linh lực trong cơ thể lại được nén lại một phần, giúp căn cơ chắc chắn như bàn thạch! Đây không phải là trà sữa, đây là Cường Hóa Đan dạng lỏng!"
Thực tế, Diệp Trần nghe xong cũng muốn trợn mắt. Hệ thống chỉ nói là trân châu thượng hạng thôi, qua miệng cái lão già này lại biến thành "Định Hải Thần Viên". Nhưng thôi, càng nổi tiếng thì càng có tiền, anh cũng lười giải thích.
Cơn sốt trà sữa bao trùm toàn bộ thành phố. Các vị tiên tử từ các thành lân cận bắt đầu dùng phi kiếm truyền tống, chấp nhận trả phí linh thạch đắt đỏ chỉ để đến xếp hàng trước cửa tiệm tạp hóa. Cảnh tượng hàng trăm vị tiên tử xinh đẹp, áo lụa thướt tha, ngồi bệt trên vỉa hè, tay cầm ly nhựa, miệng hút "sừn sựt" trân châu đã trở thành một kỳ quan mới của giới tu tiên.
Ở sau sân, Cửu U Ma Tôn đang chẻ củi với tốc độ ánh sáng. Gã vừa chẻ vừa lẩm bẩm: "Chủ nhân nói, nếu hôm nay ta chẻ hết 1000 khúc củi vân sam, gã sẽ thưởng cho ta một ly 'Trà Sữa Ma Đạo'… Nhất định phải cố lên! Ta cảm nhận được, sức mạnh trong thứ nước đó còn đáng sợ hơn cả Ma Công vạn năm!"
Đúng lúc không khí đang náo nhiệt nhất, một đám mây đen bỗng phủ kín bầu trời Vân Hải Thành. Một áp lực khổng lồ từ trên cao ép xuống, khiến những tu sĩ cấp thấp cảm thấy lồng ngực thắt lại.
"Hừ, trà sữa gì chứ? Chỉ là tà thuật hoặc dược vật làm mê hoặc lòng người! Linh Lung Các của các người dạo này đọa lạc đến mức này sao?"
Từ trên không trung, một chiếc xe kéo bằng chín con yêu hạc đậu xuống. Một người đàn bà trung niên mặt mày uy nghiêm, trên trán có một ấn ký ngọn lửa hiện ra. Đây là Xích Hỏa trưởng lão của Hỏa Vân Tông, một cao thủ Hóa Thần kỳ nổi tiếng với tính khí nóng nảy và ghét nhất những thứ "phù phiếm".
Bà ta liếc nhìn ly trà sữa trên tay Tô Diệp, vẻ khinh bỉ hiện rõ: "Vứt nó đi! Đi theo ta về tông môn bế quan! Đồ đạc ở cái tiệm tạp hóa này chỉ toàn là rác rưởi của phàm nhân."
Diệp Trần lúc này vẫn đang nằm trên ghế, chỉ hơi hé mắt ra nhìn: "Bà già, không mua đồ thì đừng đứng trước cửa tiệm che nắng của ta. Muốn gây sự thì ra ngoài kia."
Xích Hỏa trưởng lão tức giận đến mức toàn thân bốc hỏa: "Tiểu tử to gan! Ngươi dám dùng thứ nước đục ngầu này lừa gạt giới tu tiên, hôm nay ta sẽ đốt trụi cái tiệm này của ngươi!"
Bà ta vung tay, một ngọn lửa chân hỏa nồng đậm phóng về phía tiệm tạp hóa. Các tu sĩ xung quanh hét lên kinh hãi, tản ra né tránh.
Thanh Loan lạnh lùng đứng dậy, định tuốt kiếm, nhưng Diệp Trần khẽ giơ tay ngăn lại.
"Cứ để bà ta thử."
Ngọn lửa cuồn cuộn chạm vào tấm biển hiệu "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm", nhưng ngay lập tức, một vòng xoáy năng lượng vô hình xuất hiện, nuốt chửng toàn bộ chân hỏa như thể đó chỉ là một đốm lửa mồi thuốc lá. Chưa dừng lại ở đó, một lực phản chấn cực mạnh đánh ngược lại, khiến Xích Hỏa trưởng lão lùi liên tiếp mười bước, sắc mặt trắng bệch, khóe miệng rỉ máu.
"Trong phạm vi của ta, dù là Tiên đế đến cũng phải quỳ. Bà là cái thá gì?" Giọng nói của Diệp Trần lúc này bỗng trở nên trầm đục và uy nghiêm, khác hẳn với vẻ lười biếng ban đầu.
Xích Hỏa trưởng lão run rẩy, bà ta nhìn vào bên trong cửa tiệm, thấy Tiểu Hắc đang hé mắt nhìn mình, ánh mắt của con chó đen kia khiến bà ta cảm giác như mình đang đối diện với một vực thẳm nuốt chửng linh hồn.
"Ta… ta…" Bà ta lắp bắp, sát khí biến sạch sành sanh.
"Thèm trà sữa thì cứ nói một tiếng, việc gì phải giả vờ cao thanh?" Diệp Trần thu lại áp lực, lại trở về vẻ phớt đời. "Nể tình bà là khách mới, Thanh Loan, cho bà ta một ly trà sữa… phiên bản siêu nóng để bà ta hạ hỏa."
Thanh Loan hiểu ý, lấy một ly trà sữa nóng, trân châu lúc này mềm hơn và tỏa hương đậm đà.
Xích Hỏa trưởng lão cứng người, nhưng trước sự chứng kiến của bao nhiêu người, bà ta không thể rút lui. Bà ta nhận lấy ly trà, uống thử một ngụm với ý định sẽ chê bai thậm tệ.
Thế nhưng, ngay khi chất lỏng ngọt ngào và ấm nóng kia chảy qua cổ họng, đôi mắt bà ta bỗng trợn trừng. Toàn thân bà ta bùng phát một luồng hỏa diễm màu đỏ tía, tinh thuần đến mức không một chút tạp chất.
"Đây là… Niết Bàn Chi Hỏa? Hỏa độc trong cơ thể ta suốt trăm năm qua… tan biến rồi?"
Bà ta không tự chủ được mà ôm chặt lấy ly trà sữa, rồi trước sự ngỡ ngàng của mọi người, vị trưởng lão uy nghiêm này bỗng bật khóc nức nở.
"Thật là ngon… Tại sao tu tiên lại khổ sở như vậy? Tại sao bao nhiêu năm qua ta lại không biết đến vị ngọt này? Chủ nhân… à không, Đại Lão! Cho tôi thêm mười ly nữa! Tôi muốn bao cả cái tiệm này!"
Diệp Trần lại nằm xuống ghế, tay cầm chiếc Nokia xem tiến độ nhiệm vụ.
【Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành. Đã bán được 100 ly trà sữa. Mở khóa phần thưởng.】
"Tiền nhiều để làm gì chứ…" Anh lẩm bẩm, rồi ra lệnh cho Thanh Loan: "Bảo bọn họ xếp hàng trật tự đi. Ai chen hàng thì cho Ma Tôn ra cầm rìu đuổi cổ. Ta đi ngủ trưa đây."
Cả Vân Hải Thành chìm trong một bầu không khí ngọt ngào chưa từng có. Những vị tiên nữ cao ngạo nay ngồi quây quần bên nhau, vừa uống trà sữa vừa bàn luận về những mẫu smartphone mới sắp ra mắt. Những oán hận giữa các tông môn, những cuộc tranh giành bí kíp dường như đều trở nên nhỏ bé trước cái cảm giác dai giòn sừn sựt của những hạt trân châu.
Ở nơi đó, giữa một Tiên giới đầy rẫy chém giết và khô khan, có một thanh niên Gen Z đang lặng lẽ mang đến một cuộc cách mạng – cuộc cách mạng bằng đường và sữa.
Và đó mới chỉ là sự bắt đầu. Vì hệ thống vừa mới gửi đến một thông báo mới cho cấp độ tiếp theo:
【Yêu cầu: Mở khóa Máy Gắp Thú Tiên Giới – Phần thưởng: Các loại thú cưỡi cấp thần ẩn giấu trong gấu bông.】
Diệp Trần mỉm cười trong giấc ngủ. Thế giới này, sắp tới sẽ còn điên cuồng hơn nữa.